Tắm rửa sạch sẽ xong, ngồi ở ngoài xem TV, lấy điện thoại di động cả ngày hôm nay chưa đụng tới ra xem, trên điện thoại có tin nhắn báo đến từ 10086, là tin nhắn nạp tiền thành công.

Lâm Hạo Hi nhìn màn hình điện thoại, khóe môi hơi nhếch nhếch. Soạn lại một cái tin chỉ vỏn vẻn là chữ: Cảm tạ

Người nhận là Lý Nghị.

Sau khi điện thoại báo đã gửi tin nhắn thành công, Lâm Hạo Hi gập lại điện thoại, nhìn Tống Vũ Huy ở bên cạnh hỏi “Cậu mấy giờ đi ngủ?”

“Chín giờ”

Trên TV chiếu một bộ phim Hồng Kong bối cảnh vào thập niên 90, lúc phim hết là vừa vặn đúng chín giờ. Hai vị lão nhân gia ở bên ngoài hóng gió cũng đã vào phòng, chuẩn bị đi ngủ.

Lâm Hạo Hi trở về phòng, mở laptop ngày hôm nay đã sạc đầy điện ra, ngón tay ở trên bàn phím gõ gõ.

Khoảng gần 11 giờ, liền tắt máy tính chuẩn bị đi ngủ. Có lẽ do uống nhiều nước nên có hơi muốn đi WC. Có điều khi Lâm Hạo Hi nghĩ tới cái chuồng heo xây bên cạnh nhà vệ sinh, thật chẳng muốn đi chút nào.

Nhưng mà nhịn cả một buổi tối chắc nhịn không nổi, cắn răng, vẫn là đành phải đi.

Cũng may là bản thân có mang theo một cái đèn pin, liền nhẹ nhàng mở cửa phòng đi ra, đến nhà chính, nhìn theo ánh sáng đèn pin chiếu đến thì thấy một người đang nằm bên bàn ăn. Lâm Hạo Hi lúc đầu sợ hết hồn, sau nhìn rõ lại đó là Tống Vũ Huy mới thấy nhẹ nhõm

Lâm Hạo Hi bước tới, vỗ vỗ cậu, Tống Vũ Huy tỉnh lại, bị đánh thức đột ngột như vậy cũng không nóng nảy, một tay chống mình ngồi dậy, hơi ngạc nhiên nhìn hắn “Ca?”

Lâm Hạo Hi hạ thấp giọng hỏi “Sao không về giường ngủ?”

Bị hỏi tới chuyện này, Tống Vũ Huy có hơi ngần ngừ một chút “Em ngủ ở đây cũng rất tốt”

Nghe cậu trả lời như vậy, nhìn thấy trên người cậu chỉ đắp mỗi một tấm chăn đơn bạc, Lâm Hạo Hi mới hiểu ra nguyên nhân vì sao. Căn phòng hiện tại hắn đang ở chính là phòng của Tống Vũ Huy, cậu nhường phòng mình lại cho hắn, bản thân lại ra ngoài ngủ, dùng vài băng ghế ghép lại làm giường.

Lâm Hạo Hi nghiêm mặt nói “Đợi lát nữa trở về phòng, ngủ chung với tôi”

“Ca, không cần đâu, em ngủ vậy cũng được mà”

“Đừng có nói nhảm, đợi lát nữa vào ngủ chung với tôi” Hắn đứng thẳng người lên, nhìn Tống Vũ Huy hất đầu “Tôi tính đi vệ sinh, cậu đi không?”

Tống Vũ Huy nhảy xuống “giường”, mang dép vào “Em đi cùng với anh”

Hai người mở cửa đi ra, bầu trời bên ngoài tối đen như mực, tiếng côn trùng rả rích nghe rất rõ ràng. Dãy núi đối diện tối om om một mảng, dựa vào trăng tròn trên bầu trời có thể nhìn rõ đường viền núi.

Trong chuồng heo lâu lâu truyền ra tiếng ngáy. Tống Vũ Huy cầm đèn pin đứng chờ ở bên ngoài, quay lưng lại cầm đèn pin chiếu vào nhà vệ sinh. Ánh sáng từ đèn pin qua khe hở trên vách có thể làm bên trong sáng một chút.

Lâm Hạo Hi nhanh chóng giải quyết xong, từ nhà vệ sinh đi ra. “Đưa đây tôi chiếu cho cậu, vào đi”

“Dạ” Tống Vũ Huy đưa đèn pin cho Lâm Hạo Hi rồi đi vào nhà vệ sinh.

Xong xuôi thì hai người trở về nhà, Tống Vũ Huy còn muốn tiếp tục ngủ ở nhà chính nhưng bị Lâm Hạo Hi kéo lại “Vào phòng ngủ đi”

Tống Vũ Huy thực ra không phải là sợ ngủ cùng giường với Lâm Hạo Hi, cậu là sợ Lâm Hạo Hi thấy không thoải mái, dù sao thì hắn cũng là dân thành phố.

Nhà Tống gia có ba gian phòng ngủ, hai vị lão nhân gia ngủ một phòng, hai phòng còn lại hồi đầu là dành cho hai đứa con, một trai một gái, con trai lớn lên lấy vợ thì ra ngoài ở nhà riêng, con gái đi lấy chồng chẳng khác nào bát nước đổ đi. Còn cha mẹ Tống Vũ Huy, đi ra ngoài làm việc. Trong nhà giờ cũng chỉ còn sót lại hai ông bà già với đứa cháu.

Phòng Lâm Hạo Hi đang ở là phòng của Tống Vũ Huy, trong nhà còn một phòng nữa nhưng không có giường vì không có ai ở, để lâu nên dùng phòng đó làm nhà kho, cất trữ lúa thóc, khoai lang, dưa muối, bàn thờ, xếp đầy cả gian phòng.

Tống Vũ Huy theo Lâm Hạo Hi vào phòng, Lâm Hạo Hi để cậu ngủ phía trong.

Tống Vũ Huy nói “Ca, anh ngủ trong đi, buổi sáng em dậy sớm lắm, sợ làm anh thức”

“Bình thường mấy giờ cậu rời giường?”

“Sáu giờ”

Lâm Hạo Hi “…..”

Hắn đành im lặng vào vào bên trong ngủ. Hai người sau khi nằm xuống thì ở giữa còn trống một khoảng rất lớn, hiển nhiên là do Tống Vũ Huy chỉ nằm một chút ở mép giường.

Lâm Hạo Hi đưa tay vỗ vỗ vào giữa “Xích vào trong đi”

Tống Vũ Huy nghe lời nhích vào trong nhưng mà lại chỉ nhích vào có một chút.

Lâm Hạo Hi hỏi “Cậu không thích ngủ chung với tôi đúng không?”“Dạ không có” Cậu lập tức đáp.

“Vậy cậu nằm cách xa tôi như thế làm gì?”

“Em… em ngủ ở ngoài, chỗ này là được rồi” Tống Vũ Huy nói.

“Đừng có ngã xuống đấy”

“Sẽ không đâu”

Tống Vũ Huy ngủ rất an phận, không ngáy, không nghiến răng, không lăn qua lăn lại, đến thở cũng không dám thở mạnh.

Đêm hè ở nông thôn cho dù không có quạt hay điều hòa cũng không thấy nóng, giấc ngủ trôi qua rất yên ổn.

Lúc Lâm Hạo Hi mở mắt dậy thì Tống Vũ Huy đã rời giường, chính mình ngủ ở chính giữa giường, khoảng cách tới mép giường chừng 30cm. Có thể ngày hôm qua ngủ ngủ thế nào bản thân lại di chuyển hướng ra ngoài, Tống Vũ Huy chỉ chiếm vị trí rất nhỏ bên ngoài.

Rời khỏi giường đi ra cửa. Cứ nghĩ là Tống Vũ Huy ra ngoài làm việc nhà nông, nhưng vô tình lại thấy cậu ngồi trong nhà bếp. Cậu ngồi trên một cái ghế gỗ dài chừng 20cm, trên tay cầm thanh củi khô cho vào bếp lò, cho một thanh củi lại một thanh củi.

Lâm Hạo Hi rất tự nhiên đến bên cạnh cậu ngồi xổm xuống “Cậu luộc cái gì đấy?”

“Gạo nếp”

Lâm Hao Hi cầm một thanh củi cho vào bếp lò “Là bữa sáng sao?”

“Không phải, dùng để cất rượu” Tống Vũ Huy nghiêng đầu một chút nhìn hắn “Ca, anh còn chưa đánh răng rửa mặt à?”

“Không, giờ đi” Lâm Hạo Hi đứng lên, hướng về nhà bếp đi ra ngoài.

Sau khi Lâm Hạo Hi đánh răng rửa mặt, ăn qua loa một chút cơm. Tống Vũ Huy ở nhà bếp cũng nấu xong gạo nếp, Tống nãi nãi phụ trách cất rượu, đem gạo nếp đổ vào cái sàng, hương vị gạo nếp mờ mờ lan tỏa khắp toàn bộ gian nhà chính.

Tống nãi nãi mang tạp dề vào, nắm lại hai phần cơm gạo nếp, đưa cho Lâm Hạo Hi với Tống Vũ Huy mỗi người một nắm.

Tống Vũ Huy nói cơm nắm ăn kèm với chút dưa muối sẽ ngon hơn. Lâm Hạo Hi nhớ tới loại cơm nắm của Hàn Quốc, nhưng mà so với cơm nắm Hàn Quốc, hắn lại thấy thích ăn cơm nắm gạo nếp mang hương vị nhà nông hơn.

Nhà nông thường tự mình ủ rượu uống, trước khi ăn cơm có thói quen uống rượu, hai vị lão nhân gia trước khi dùng bữa cũng muốn uống một bát rượu.

Công đoạn tự nấu rượu gạo không nhiều, gạo nếp đem nấu lên, chờ cho nguội đi thì rắc vào men rượu, rắc men xong thì cất vào cái vò, đào một cái lỗ nhỏ ở giữa, rưới chút nước vào. Qua ba ngày, vò rượu sẽ ra nước và dậy mùi thơm của rượu.

Hai vị lão nhân gia trong nhà thường thích uống rượu Bạch Tửu, ăn với cơm hoặc khoai lang. Loại rượu Điềm Tửu thì thích hợp cho bọn thanh niên uống. Tống nãi nãi cũng vì đặc biệt muốn chiêu đãi Lâm Hạo Hi mới đi ủ rượu.

Giao thông ở vùng núi không được thuận tiện, tiệm tạp hóa gần nhất là ở một hộ nông gia, tùy tùy tiện tiện mở một cái quầy hàng, bán chút dầu ăn, muối, tương…, lại là điểm bán kẹo trẻ em yêu thích, vậy là thành cái cửa hàng của toàn thôn.

Nhưng về vật dụng hằng ngày, đa số vẫn thích tới thị trấn mua hơn. Bỏ thời gian đi bộ đường núi mất chừng 1 tiếng đồng hồ là có thể tới được trung tâm thị trấn. Theo thời gian cũng đã phát triển hơn, cũng có vài cái xe gắn máy, nhưng đường núi khúc khuỷu khó đi, lái xe cũng phải thật cẩn thận.

Đi vào lúc sáng sớm thì cũng phải tới chiều mới về, lúc trở về, trong giỏ đầy vật dụng với quần áo mới, hoặc một số thực phẩm thiết yếu dùng hằng ngày.

Cũng có mấy nông gia sẽ làm ít đồ đem đến đấy bán, măng phơi khô hoặc các loại thảo mộc hái trên núi, đem ra bán lấy tiền, tiền đó sẽ dùng để mua những thứ cần thiết khác.

Trẻ em vùng núi nhìn thì có vẻ như chẳng có bao nhiêu đồ ăn vặt, kỳ thực đồ ăn vặt so với trẻ em thành phố thì nhiều hơn, cũng có dinh dưỡng hơn. Tùy tiện đi một chuyến lên núi là có thể hái được một đống quả dại, có quả chua, quả ngọt, hoặc chua chua ngọt ngọt. Mấy cây đào, cây mận hoặc cây dương mai ở phía sau núi đã đủ cho người cả thôn ăn.

Là trẻ em lớn lên ở vùng núi, Tống Vũ Huy biết rõ các loại mĩ vị nông thôn. Trong thời gian nấu cơm, chờ cho nước sôi, có thể đổ sữa gạo dư thừa ra, cho vào một chút đường vừa ăn, uống lên có vị ngọt ngào, trong miệng lan tỏa mùi vị gạo sền sệt, dư vị rất tuyệt.

Hay chỉ cần đi bẻ bắp, dùng cây gỗ xâu chuỗi bắp lại, đặt trên bếp dùng lửa nhỏ nướng chín, bắp sau khi nướng toàn bộ mang theo vài điểm đen, nhân lúc còn nóng mà ăn, hương vị ngọt ngọt có chút cháy khét.

Còn một loại mỹ vị nữa, cũng không biết ai là người sáng tạo ra. Cách lối vào sườn núi không xa, có một loại thực vật, rễ cây có thể dùng để làm thuốc, lá cây to bằng lòng bàn tay, hái xuống rửa sạch, dùng như lá sen bọc lấy cánh gà xát muối hoặc ếch gói lại, dùng lá gói bánh chưng quấn chặt lại rồi đem vùi trong tro bếp.

Chờ một lúc thì kẹp ra, dù bám đầy tro bụi nhưng khi mở lớp lá cây bị cháy khét ra, bên trong tỏa ra mùi thịt thơm mang theo mùi hương của lá, cứ quanh quẩn mãi nơi đầu mũi.

Dùng cách này để nướng thịt, thịt sẽ giữ vị tươi mới, cho vào miệng, thịt như tan ra, mà còn có cả hương vị của lá cây mang theo nét đồng quê.

Ở vùng núi hoàn toàn tách biệt với bên ngoài, mọi thứ đều có thể đem đến mĩ vị, cho dù chỉ là một loại dây leo quấn quanh cái lán. Cũng không biết loại thực vật này tên gọi là gì, Lâm Hạo Hi đứng một bên, nhìn Tống Vũ Huy đem cái nhọt trên dây leo gỡ ra, bên trong ổ nhọt là một hai con nhộng trắng mập mạp.

Loài nhộng này thì không có râu hay tua vòi, nhìn tới nhìn lui, toàn thân béo núc như cái kén tằm, ngoài trừ con mắt với cái miệng là điểm duy nhất có thể phân biệt được đâu là đầu đâu là đuôi.

Tống Vũ Huy nỗ lực hết nửa tiếng, từ cái dây leo kia lột ra được đầy một bát.

Loài nhộng này muốn chiên lên ăn, thì đổ chút dầu vào, để lửa nhỏ, xào qua xào lại mấy phút, hoặc cho thêm vài thanh tiêu, tăng thêm vị cay nồng.

Bên trong nhộng chứa hàm lượng protein cao, cũng có nhiều nguyên tố vi lượng khác nữa, rất có giá trị dinh dưỡng.

Đăng bởi: admin