Ăn cơm xong, hai vị lão nhân gia theo thường lệ đi ngủ trưa. Lâm Hạo Hi cùng Tống Vũ Huy ở trong nhà chính xem TV

TV trong thôn dựa vào truyền hình vệ tinh để thu tín hiệu, bắt được không ít kênh, nhưng do TV quá cũ nên trên màn hình xuất hiện mấy bông tuyết nhỏ li ti.

Trên TV đang chiếu bộ phim nổi tiếng khắp đại giang nam bắc “Trò đùa dai chi hôn” Nữ chính ngốc nghếch theo đuổi nam chính lạnh lùng kiêu ngạo, là đối tượng trong mộng của các thiếu nữ thanh xuân. (Jian: Chắc là Tương Cầm với Trực Thụ trong phim Ngây thơ =)) )

Lâm Hạo Hi không thích xem loại phim truyền hình như này, chỉ nhìn là biết, có chút buồn cười nhìn Tống Vũ Huy “Cậu thích xem phim thần tượng thanh xuân này à?”

Tống Vũ Huy lắc lắc đầu “Không phải”

“Vậy mà cậu còn xem”

Làn da Lâm Hạo Hi trông rất trắng, bộ dạng cũng rất đẹp trai, nên cậu vẫn cho là Lâm Hạo Hi sẽ thích loại phim truyền hình này. Bởi vì Lâm Hạo Hi giống như vai nam chính trong phim thần tượng thanh xuân.

“Nếu không thích thì đừng xem nữa, theo tôi ra ngoài đi dạo một chút”

“Ừ ừ, được”

Tắt TV, Tống Vũ Huy cùng Lâm Hạo Hi rời khỏi nhà, đưa hắn đi dạo quanh thôn trang một chút.

Ngôi làng được bao quanh bởi các dãy núi, có gần một trăm nhà, một số phân tán xuống các ngọn đồi lân cận, tổng cộng lại chưa tới một ngàn người, hầu hết lưu lại trong thôn là người già, phụ nữ và trẻ em, người trẻ tuổi đều rời thôn đi làm ăn xa, một năm hiếm hoi lắm mới trở về.

Những ngôi nhà trong thôn chủ yếu được xây dựng phía trên đồi, từ phía xa nhìn sang, những bức tường trắng, ngói đen rất nhiều lớp. Là do mấy năm gần đây, một số xây nhà cao tầng mái ngói trông không phù hợp với những nhà trệt ngói đen xung quanh.

Các ngôi nhà đều thích trước cửa trồng mấy cái cây hoặc làm một giàn tre trồng các loại dây mướp, dưa chuột, dây leo xanh quấn lên, vừa có thể trang trí vừa thu hoạch được thực phẩm.

Điện thoại di động trong túi Lâm Hạo Hi chợt vang lên, nhạc chuông điện thoại là một bài hát của Châu Kiệt Luân

Thanh âm trong điện thoại là giọng một chàng trai “Mày đang ở đâu đấy?”

Lâm Hạo Hi giữ điện thoại, nhìn một chút về ngọn núi phía đối diện “Tao cũng không biết, đại khái vẫn còn trên địa cầu”

“Đừng giỡn, tao đang nghiêm túc hỏi mày đó”

Lâm Hạo Hi nhìn Tống Vũ Huy đứng bên cạnh hỏi “Các cậu gọi chỗ này là gì?”

Tống Vũ Huy đáp “Gọi là Lâm thôn”

Lâm Hạo Hi nói với người trong điện thoại nói “Mày vừa nghe thấy đấy”

Người trong điện thoại tỏ vẻ bất đắc dĩ “Mày đúng là vẫn đi tới chỗ nông thôn”

“Không hẳn”

“Vậy chừng nào mày về”

“Một tháng sau”

“Lâu dữ thế?” Người trong điện thoại nói “Tao nói mày hết chuyện làm rồi hay sao mà tự tìm khổ vậy?”

“Môi trường nơi này không tồi, coi như là về nông thôn nghỉ ngơi đi” Lâm Hạo Hi bổ sung một câu “Đúng rồi, nếu như mày không gọi điện thoại được cho tao thì chuyển qua cho tao mấy trăm đồng tiền điện thoại đi.

“Chạy đi chỗ khác mà không nói cho tao biết một tiếng, tao gửi tiền điện thoại cho mày mới là lạ”

“Không gửi thì không gửi, chẳng ảnh hưởng gì tới hòa bình thế giới”

“Cái thằng này…”

“Điện thoại hết pin, cúp đây”

Người đầu dây bên kia điện thoại còn có điều gì muốn nói nhưng Lâm Hạo Hi đã đem nắp điện thoại di động đóng lại, bỏ vào trong túi quần.

Người trong điện thoại vừa nãy là bạn thân từ nhỏ đến lớn kiêm đồng học với Lâm Hạo Hi, Lý Nghị, từ sơ trung đã bắt đầu học chung trường, tình cảm như huynh đệ.

Đi dạo một vòng trong thôn sau đó về nhà, Tống Vũ Huy bắt đầu tất bật làm việc, Lâm Hạo Hi đứng ở bên cạnh nhìn Tống Vũ Huy ngồi chồm hỗm trên mặt đất, đem một vài loại rau xanh không rõ tên cắt nát bỏ vào trong giỏ trúc, nhóm lửa rồi bỏ toàn bộ số rau đó vào trong nồi luộc.

Lâm Hạo Hi nhìn cậu đậy nắp nồi, có chút hiếu kỳ hỏi “Này, món này không rửa sạch à?”

Tống Vũ Huy cười nói “Cái này là cho heo ăn”

Lâm Hạo Hi “…..”

Tống Vũ Huy khom người khều khều củi lửa bên trong bếp lò, quay đầu nhìn Lâm Hạo Hi đang khoanh tay đứng phía sau “Anh có muốn ăn khoai lang không, em nướng cho”

“Tùy”

Tống Vũ Huy từ nhà bếp đi lên nhà chính, lại tiến vào một gian phòng khác, lúc đi ra có mang thêm mấy củ khoai lang.

Lâm Hạo Hi nhìn cậu dùng kìm sắt cho vào bếp lò lấy ra than đen rồi đem khoai lang vùi vào, đây chính là cái gọi là khoai lang nướng lùi.

“Hạo Hi ca ca, chỗ này hơi nóng, anh lên nhà chính xem TV đi, đợi lát nữa chín thì em gọi anh”

Lâm Hạo Hi phì cười một tiếng, Tống Vũ Huy nhìn hắn đột nhiên nở nụ cười, có chút lúng túng không biết làm sao

“Này, sau này cậu đừng gọi tôi là Hạo Hi ca ca nữa, gọi thế khó nghe lắm”

Tống Vũ Huy cũng cảm thấy cách xưng hô này có chút kỳ quặc, thế nhưng ngoại trừ xưng hô như vậy, cậu thật không nghĩ ra còn cách xưng hô nào khác “Vậy phải gọi thế nào?”

Lâm Hạo Huy ngẫm nghĩ một chút “Ngắn gọn thôi, trực tiếp gọi ca là được”

“Dạ dạ”

“Gọi thử đi”

Tống Vũ Huy ngưng lại một chút “Ca”

“Tốt lắm” Lâm Hạo Hi rất hài lòng mà gật đầu, hắn trong nhà là con trai độc nhất, không có anh chị em, trong nháy mắt lại có người gọi hắn là ca, cảm giác thật không tệ.

Tống Vũ Huy mỗi ngày làm rất nhiều việc nhà nông, luộc rau cho heo ăn xong thì đổ vào cái thùng ở bên, đợi nó nguội đi thì Tống nãi nãi sẽ phụ trách đi cho heo ăn.

Tống Vũ Huy nhấc theo hai cái vại đi lấy nước, Lâm Hạo Hi nhàn rỗi không có chuyện gì làm, Tống Vũ Huy đi gánh nước, hắn cũng đi theo.

Nước đem về nấu là nước ở một khe suối, đó là một vũng nước trong vắt, thuần là nước ngầm từ thiên nhiên. Nhiều nông hộ ở phụ cận không đào giếng đều tới nơi này lấy nước uống. Thậm chí cả những nhà có đào giếng vẫn thích đến đây lấy nước về nấu trà uống.

Tống Vũ Huy ngồi xổm bên bờ suối, dùng một cái bình hồ lô múc vào một bầu nước, đưa cho Lâm Hạo Hi “Ca, anh có muốn uống không, nước này có chút vị ngọt đó”

Lâm Hạo Hi nhận lấy, uống một hớp, nhiệt độ nước dưới lòng đất thấp hơn so với nước ngầm, uống vào mát rượi, vừa vặn có thể dùng để giải khát, uống xong trong miệng còn lưu lại chút dư vị ngọt ngào.

Tống Vũ Huy còn nói, nếu như bình thường muốn uống nước suối mà trên người không có mang theo vật gì để đựng thì có thể ngắt một mảnh lá cây mọc bên suối cuộn thành hình mũi khoan, liền có thể múc nước uống.

Lâm Hạo Hi làm thử một cái, ở gần đấy tùy tiện hái được một chiếc lá, xếp thành hình mũi khoan. Rất nhanh bị Tống Vũ Huy ngăn lại, cậu nói loại lá này có độc, không thể dùng để uống nước. Rồi cậu xoay người ở bên trong bụi cây hái một cái lá khác đưa cho Lâm Hạo Hi “Dùng cái này nè”

Lâm Hạo Hi ngồi xổm bên cạnh dòng suối, dùng cái lá đã xếp thành hình mũi khoan múc lên một chút nước, lá xếp giống như cái cốc, nhưng phải uống thật nhanh nếu không nước sẽ từng giọt từng giọt chảy ra ngoài.

Lâm Hạo Hi nhìn nguồn suối, một chút nhìn không thấy đáy, đến môt độ sâu nhất định liền biến thành một mảnh đen kịt, căn bản là không có cách nào nhìn rõ nước từ nơi nào chảy ra.

Trong số những loại cây dại thường thấy trong núi phải kể tới cây mơ, quả mơ hình dáng bề ngoài trông giống ô mai, nhưng so ra thì ô mai nhỏ hơn nhiều. Tống Vũ Huy ở bên trong lùm cây hái được một chút, dùng lá cây sạch sẽ bọc lại, đưa tới Lâm Hạo Hi “Anh có muốn ăn cái này không?”

Lâm Hạo Hi nhìn trái màu đỏ trên lá xanh, lấy thử một viên bỏ vào trong miệng, có chút chua chua cũng có vị ngòn ngọt “Không tệ”

“Nếu như anh thích ăn, em sẽ đi hái thêm vài quả”

Lâm Hạo Hi ném vào trong miệng hai viên “Không cần, đủ rồi”

Tống Vũ Huy dùng gáo múc đầy hai vại nước, làm một cái đòn gánh vác hai vại nước trên vai, Lâm Hạo Hi đi theo phía sau cậu, nhìn cái gánh gỗ ở trên bờ vai non nớt của cậu ép nặng đến làm vai cậu biến dạng.

“Được không hay để tôi giúp cậu?”

Tống Vũ Huy ngoái lại nhìn hắn “Không cần đâu, em tự làm được”

Nhưng Lâm Hạo Hi vẫn nhất quyết “Để tôi thử cho biết xem” Hai tay ổn định đòn gánh trên vai, chính mình tự gánh đi.

Vại nước vốn đã nặng rồi, sau khi chứa đầy nước, gộp cả hai lại cũng nặng hơn trăm cân. Đòn gánh bị mài đến nhẵn mịn đặt ở sau vai, hai sợi dây thừng ở đầu gánh không giữ được thăng bằng, loạng choạng lại khiến nước rơi ra một chút.

Tống Vũ Huy dạy hắn cách ổn định dây thừng, duy trì hai thùng nước trước sau cân bằng, lúc này mới ngăn không cho nước chảy ra càng lúc càng nhiều.

Nhà Tống gia ở trên sườn núi, phải trèo qua một con dốc mới tới. Đường đi cũng không thuận lợi, cầu thang dốc được xây đơn giản từ đá cứng nên có chút gồ ghề.

Vai Lâm Hạo Hi bị đòn gánh ép đến đau muốn gãy cả xương, đành đem gánh nước thả xuống, thở dốc “Tạm nghỉ một chút đã”

“Thôi để em làm cho” Nói rồi, Tống Vũ Huy gánh hai thùng nước lên vai, giống như đã làm quen rồi.

Cuộc sống sinh hoạt ở nông thôn rất đơn giản, con người nơi đây không có làm việc tất bật chạy đua với thời gian như người thành phố, nhưng cũng không phải là quá nhàn rỗi, chỉ làm mỗi việc nhà nông thôi cũng chiếm hết khoảng thời gian trong ngày của họ.

Cha mẹ Lâm Hạo Hi thuần là người thành phố, hắn vừa sinh ra đã ngậm muỗng vàng, có cơm ngon áo đẹp, ở trong biệt thự, trong nhà còn có hai bảo mẫu riêng. Mẹ hắn từng là một người mẫu nổi tiếng, sinh hắn ra xong thì nghỉ ở nhà giúp chồng chăm dạy con, cha hắn là con nhà giàu nhưng sự nghiệp kinh doanh của ông là tự tay gây dựng.

Tham gia hoạt động “Trải nghiệm cuộc sống sinh hoạt nông thôn” lần này, Lâm Hạo Hi không nói cho cha mẹ biết, chỉ nói là bản thân muốn ra ngoài du lịch một chuyến. Tám ngàn đồng tiền phí tham dự là tiền của riêng hắn, hắn từ năm mười ba tuổi đã bắt đầu tham gia viết báo, tạp chí, mười lăm tuổi đã xuất bản được quyển sách đầu tiên, rất được thanh thiếu niên yêu thích, nhờ vậy mà nhận được kha khá tiền nhuận bút.

Mấy năm sau, hắn cũng xuất bản thêm vài quyển sách khác, có những cuốn bán chạy, được tái bản nhiều lần, tiền nhuận bút thu được đủ cho hắn làm những chuyện hắn muốn làm.

Vùng nông thôn về đêm rất yên tĩnh, đứng ở cửa hướng về phía sườn núi đối diện nhìn quét qua, chỉ có rải rác một vài ngôi nhà còn sáng đèn. Dân quê thương đi ngủ rất sớm, ăn cơm xong, nếu không ngồi ở cửa nhà hoặc gốc cây mà tán gẫu với nhau thì liền sẽ đi ngủ.

Lâm Hạo Hi quen đi ngủ trễ, hắn thường viết báo cáo hoặc chơi game đến khuya, không tới 12 giờ thì sẽ chưa chịu đi ngủ.

Gian phòng đơn sơ, cái bàn học đặt sát vách tường, một tấm băng ghế dài, bóng đèn dây tóc trong phòng treo phía trên bàn học, đủ để chiếu sáng. Hắn lấy cái laptop trong balo ra, mở lên rồi ngồi ở băng ghế dài, mở chương trình word đánh văn bản, sẵn sàng để viết một cái gì đó.

Những chuyện xảy ra ngày hôm nay đủ khiến tâm trí hắn có phần kích động, cái cậu nhóc mười lăm tuổi kia, nét mặt luôn mang theo tia cười nhợt nhạt không dễ dàng phát hiện, cứ như muốn nói cho mọi người biết, cậu ta rất hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình. Cậu ta không hề có điểm phiền não với việc bận bịu cái này bận bịu cái kia, khổ cực như vậy mà vẫn chịu đựng được, thậm chí lông mày một cái cũng không nhíu lại.

Ngón tay ở trên bàn phím cứ gõ liên tục, bất tri bất giác đã gõ ra 3 trang word. Lấy điện thoại di động ra nhìn đồng hồ, mới chỉ có 11 giờ đúng.

Đăng bởi: admin