Vợ Ngoan Muốn Bắt Đầu Nuôi Từ Nhỏ

Chương 29: Chương 29




Nữ bác sĩ trung niên gọi Lâm Hạo Hi vào văn phòng, nói rõ với hắn tình trạng của Tống Vũ Huy hiện giờ “Trên người bệnh nhân có khá nhiều chỗ bị thương, chân bị gãy xương nhẹ, tình trạng não bộ hiện giờ của bệnh nhân không bị tổn thương nghiêm trọng, thế nhưng bệnh nhân có tình trạng thổ huyết, chúng tôi nghi ngờ bệnh nhân bị xuất huyết nội tạng, vì vậy nên vài ngày tới có khả năng cần để bệnh nhân ở lại bệnh viện để kiểm tra”

“Xuất huyết nội tạng có nghiêm trọng không?”

“Dựa theo quan sát trước mắt thì coi như bệnh nhân có xuất huyết nội tạng cũng chỉ là ở mức nhẹ, cũng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng. Chuyện này cậu không cần phải lo lắng quá mức”

Lâm Hạo Hi khẽ đáp lời lại.

“Đúng rồi, cậu với bệnh nhân là như thế nào?”

“Tôi là anh trai cũng là người giám hộ của cậu ấy”

Bác sĩ đưa hồ sơ đến “Được rồi, nếu như không còn vấn đề gì khác thì hiện tại cậu có thể đi làm thủ tục nhập viện”

“Được, cám ơn bác sĩ” Lâm Hạo Hi xoay người rời khỏi văn phòng, đi làm thủ tục nhập viện.

Lý Nghị vội vội vàng vàng chạy tới, đúng lúc thấy Lâm Hạo Hi đang làm thủ tục nhập viện “Tình hình như nào rồi? Vũ Huy đâu?”

“Bên trong” Lâm Hạo Hi làm xong thủ tục nhập viện, cùng Lý Nghị đến phòng bệnh của Tống Vũ Huy.

Tống Vũ Huy nhìn thấy Lý Nghị đi vào, gọi một tiếng “Nghị ca”

Lý Nghị nhìn thấy Tống Vũ Huy như vậy, lửa giận nổi lên phừng phừng, nhìn về phía Lâm Hạo Hi “Bố con thằng nào làm thằng bé thành ra như này?”

“Tao cũng muốn biết”

Lý Nghị đi tới bên giường Tống Vũ Huy, liếc cái chân bó thạch cao ở cuối giường “Vũ Huy, nói Nghị ca nghe, đứa nào làm cậu bị như này?”

Tống Vũ Huy nhìn Lâm Hạo Hi xong lại nhìn Lý Nghị, nếu như mà để Lý Nghị với Lâm Hạo Hi biết, nhất định sẽ làm cho cậu hả giận, nhưng mà bọn người Trương Vĩ Đông giang hồ như vậy, cậu thật chẳng muốn để hai người bọn họ dây vào. Do dự nửa ngày, cuối cùng cậu thấp giọng nói “Em… em không biết”

“Cậu không thấy rõ?” Lý Nghị hỏi

Đầu Tống Vũ Huy hơi rụt vào trong chăn “Ừm”

Lý Nghị quay đầu lại nhìn Lâm Hạo Hi “Chuyện này…”

Lâm Hạo Hi nói “Đợi lát nữa tao hỏi sau, giờ mày ra ngoài mua chút đồ ăn đi”

Lý Nghị đi ra ngoài mua đồ ăn, Lâm Hạo Hi kéo một cái ghế đến ngồi ở đầu giường, tay khẽ vuốt vuốt chút tóc lòa xòa trên trán cậu. Trong phòng còn có một giường bệnh nhưng không có người, Lâm Hạo Hi cùng Tống Vũ Huy cứ im lặng không lên tiếng, không khí rất tĩnh lặng.

Tống Vũ Huy nhìn Lâm Hạo Hi nói “Ca, em xin lỗi”

Lâm Hạo Hi chỉ chỉ ngón trỏ lên chóp mũi của cậu “Không làm gì thì xin lỗi cái gì chứ hả?”

“Em lại mang tới phiền phức cho anh nữa rồi”

“Không có chuyện đó đâu, cậu đừng suy nghĩ quá nhiều” Lâm Hạo Hi vuốt vuốt cằm cậu ở trong chăn, ôn nhu hỏi “Nói ca nghe, lúc đó ai đã đánh cậu?”

Tống Vũ Huy sợ bọn họ sẽ đi tìm Trương Vĩ Đông đánh nhau, lại làm lớn chuyện lên “Em cũng không biết họ là ai hết”

Lâm Hạo Hi tiếp tục dịu dàng vuốt tóc cậu “Tôi nhớ lần trước ở siêu thị, có kẻ mắng cậu, tôi hỏi cậu có biết bọn họ không, lúc đó cậu bảo là không biết, bây giờ cậu cũng giống hệt lúc đó, không dám nhìn tôi”

Tống Vũ Huy chẳng nói được lời nào.

“Là bọn họ đánh cậu có phải không?”

Ánh mắt Tống Vũ Huy không biết vô tình hay cố ý mà né tránh “Không… không phải”

“Vậy cậu nghe tôi nói” Bàn tay Lâm Hạo Hi dán vào bên má trái Tống Vũ Huy, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình.

Lâm Hạo Hi hỏi lại “Có phải chính bọn họ là kẻ đã đánh cậu không?”

Tống Vũ Huy nhìn Lâm Hạo Hi, miệng há ra nhưng chẳng nói nên lời, cậu không biết nói dối, cứ nói dối là nhất định sẽ không dám nhìn vào mắt của đối phương.

Lâm Hạo Hi tiếp tục dẫn dắt “Cậu yên tâm, tôi sẽ không trực tiếp nói chuyện hay đánh nhau với bọn họ. Chuyện này rất nghiêm trọng, là người giám hộ của cậu, tôi nhất định phải biết rõ sự tình, nếu như đúng là bạn đồng học cùng lớp với cậu, tôi sẽ phản ánh với nhà trường để nhà trường xử lý. Nếu như bây giờ bỏ qua chuyện này, sau này bọn họ lại tiếp tục đánh cậu thì phải làm sao?”

Tống Vũ Huy nhìn Lâm Hạo Hi, hai mắt ươn ướt. Lâm Hạo Hi vuốt nhẹ gương mặt cậu “Nào, nói cho ca biết, rốt cuộc là chuyện như thế nào”

Tống Vũ Huy im lặng trong giây lát, hai mắt dâng lên nước nhìn Lâm Hạo Hi “Thứ ba hôm ấy, em thấy mấy người bọn họ đang bắt nạt một nữ sinh nên em đã đi gọi giám thị tới, sau đó thì bọn họ lại đánh nhau với giám thị, rồi bọn họ bị ghi tên, giám thị cũng bị đuổi việc. Có lẽ, là vì vậy nên mới…”

“Vậy bọn họ mà cậu nói là ai? Có phải chính là cái bọn lần trước gặp ở siêu thị không?

“Dạ”

“Được rồi, tôi biết rồi”

“… Ca… em cũng có lỗi”

Lâm Hạo Hi ôn nhu vuốt trán của cậu “Không, cậu không có sai, cậu đã làm rất tốt”

Lý Nghị mua đồ ăn từ bên ngoài trở về, mua riêng cháo cho Tống Vũ Huy ăn lại sức và mua cho Lâm Hạo Hi với mình cơm hộp.

Lâm Hạo Hi trước tiên đút cho Tống Vũ Huy một muỗng cháo, Tống Vũ Huy nói “Ca, để em tự ăn, anh ăn cơm đi kẻo cơm nguội”Lý Nghị lấy bàn ăn đặt lên giường ở phía trước Tống Vũ Huy “Thôi được rồi, đặt lên đây cho dễ ăn”

Lâm Hạo Hi đặt cháo lên bàn ăn, đưa cho cậu cái muỗng, Tống Vũ Huy đưa tay ra nhận lấy cái muỗng, tay sưng đỏ, còn có nhiều chỗ bị rách da

Ăn cơm xong, Lý Nghị mở phim hoạt hình trên điện thoại của mình đưa cho Tống Vũ Huy, Lâm Hạo Hi kêu hắn cùng đi ra ngoài.

Hai người đứng ở lối đi cách phòng bệnh khá xa, thỉnh thoảng có y tá đỡ bệnh nhân đi qua.

“Hỏi ra được chưa?” Lý Nghị hỏi.

“Tao mới dụ em ấy nói ra rồi, cái bọn đó tao đã từng thấy”

“Vậy giờ mày tính làm sao?”

Ánh mắt Lâm Hạo Hi trở nên sắc bén “Còn có thể làm sao, cái bọn đấy dám đem em trai tao đánh ra như thế, tao thật không thể nuốt trôi cơn giận này vào bụng”

Lâm Hạo Hi đứng tựa lưng vào bức tường phía sau “Tao ở đây chăm sóc Tiểu Huy, không đi được. Mày gọi cho tao mười người, hết bao nhiêu cứ tính cho tao, tối mai ra tay”

“Mày bình tĩnh lại, cái bọn đó còn chưa biết ở chỗ nào mà”

“Tao giao cho mày đi điều tra, bọn đấy học cùng lớp với Tiểu Huy, có bốn người”

“Được, tao đi điều tra ngay, nếu như nắm được cơ hội lập tức sẽ ra tay ngay”

Nắm đấm của Lâm Hạo Hi đấm nhẹ vào ngực Lý Nghị “Cảm tạ”

Lý Nghị thọc tay vào túi áo khoác “Tốt nhất để Vũ Huy cùng đi, để thằng bé xả giận, cho đã nghiền”

Lâm Hạo Hi cười khổ “Mày nghĩ em ấy đồng ý mà tao còn phải khổ công dụ em ấy nói ra?”

Lý Nghị khẽ thở dài một hơi “Nói cũng đúng, thằng nhỏ hiền mới cả tâm địa lương thiện quá”

Lâm Hạo Hi vỗ vỗ vai Lý Nghị “Mày về trước đi, tối nay tao ở lại đây với em ấy”

“Sáng sớm mai anh quay lại, tiện thể mang quần áo cho cậu thay, nghỉ ngơi tốt nhé” Lý Nghị đi vào phòng bệnh tạm biệt Tống Vũ Huy.

Lý Nghị đi rồi, Lâm Hạo Hi nhận lấy chậu nước cùng khăn mà y tá bưng tới, khuấy nước nóng lên lau người cho Tống Vũ Huy. Kéo áo cậu lên, trên người cậu đầy những vết bầm xanh tím nhìn mà giật mình. Khăn ấm thật nhẹ nhàng cẩn thận lướt qua làn da mà chà xát, Lâm Hạo Hi ngẩng đầu nhìn cậu “Có thấy đau không?”

Tống Vũ Huy lắc đầu “Không đau, có hơi ngứa thôi”

Lâm Hạo Hi bỏ khăn vào nước rửa một chút, vắt khô, lau lại một lần nữa cho cậu, thật nhẹ nhàng ở tay vì vết thương đông máu mà sưng lên.

Đúng mười giờ tối, Tống Vũ Huy đã ngủ thiếp, Lâm Hạo Hi tắt đèn, nằm xuống sát giường.

Hôm sau Lý Nghị mang quần áo với bữa ăn sáng đến. Tống Vũ Huy ăn sáng xong, Lý Nghị có đem máy đến PSP cho cậu chơi giải buồn, cậu nói muốn đọc sách.

Balo của cậu vẫn còn bỏ quên ở trong hẻm nhỏ kia, Lâm Hạo Hi lúc đó chỉ lo vội vàng đưa cậu đến bệnh viện mà chẳng để ý đến balo. Trong balo có hai bộ quần áo, còn có ba quyển sách luyện tập, Tống Vũ Huy lo lắng không biết balo có bị ai lấy đi mất không.

Lý Nghị nửa tiếng sau đã đem balo của Tống Vũ Huy lấy trở về. Bên ngoài balo bám đầy đất cát, hắn lấy ra đồ vật bên trong bỏ sang một cái balo khác, còn cái balo kia thì đem vứt đi. (Jian: bạn Nghị thành chân sai vặt sồi à =)))))) )

Bàn ăn trên giường bệnh vừa vặn cũng có thể học, Tống Vũ Huy lấy bút ra làm bài tập luyện tập, Lâm Hạo Hi ngồi yên một bên cùng cậu đọc sách, hoặc nhìn cậu làm bài tập, Tống Vũ Huy gặp chỗ không hiểu còn có thể hỏi hắn.

Lý Nghị lấy được balo về xong thì rời khỏi bệnh viện.

Bữa trưa, Lâm Hạo Hi đi ra ngoài mua cơm hộp, còn tiện thể mua hoa quả đem về.

Tống Vũ Huy ngồi tựa vào đầu giường, đầu hướng về phía Lâm Hạo Hi “Ca, hay chúng ta về nhà đi, ở nhà cũng là ở mà ở bệnh viện cũng là ở, huống gì ở bệnh viện còn phải tốn tiền”

Lâm Hạo Hi đem chuối tiêu vừa mới lột vỏ đưa cho cậu “Chuyện tiền nong cậu không cần phải để ý tới, chừng nào chân cậu tháo bó thạch cao thì chúng ta về nhà”

Tống Vũ Huy mím môi, yên lặng mà ăn chuối tiêu, Lâm Hạo Hi xoa xoa đầu cậu, chỉ ra ngoài cửa sổ “Bên ngoài trời nắng đẹp, chúng ta ra ngoài tản bộ một chút chứ”

“Ừm”

Lâm Hạo Hi đem áo khoác Lý Nghị mang tới khoác lên người cậu, bế cậu ngồi lên xe đẩy, đẩy cậu ra khu cây xanh phía sau bệnh viện tản bộ.

Chiều tối, Lý Nghị gọi điện thoại đến, nói mọi chuyện đều đã sắp xếp xong xuôi. Lâm Hạo Hi hội ý xong, đúng chín giờ tối hôm đó, chờ cho Tống Vũ Huy đi ngủ, hắn bàn giao cho y tá chăm nom cậu, mặc vào áo khoác đen rời khỏi bệnh viện.

Lý Nghị với Lâm Hạo Hi tuy không có liên quan gì tới xã hội đen, thế nhưng tìm được mười người đến đánh nhau thì chẳng có gì khó khăn, chỉ cần ra giá tiền được, cho dù là mười mấy hai mươi người cũng chẳng thành vấn đề.

Lý Nghị gọi mười người đã chờ ở sảnh K, thời điểm Lâm Hạo Hi đi vào, bên trong có hai người mặc áo màu vàng cầm mic say sưa hát, trong phòng K ngập mùi khói thuốc lá nồng đậm, sopha bên kia mở ra hai bàn đổ xúc xắc, những người tham dự đánh bạc đều rất hăng máu đỏ đen.

Lý Nghị nhìn thấy Lâm Hạo Hi đến, lập tức nghênh đón, Lâm Hạo Hi hỏi “Sao rồi?”

“Bốn thằng kia cũng đang ở KTV này, ngoài ra còn có ba đứa con gái đi với tụi nó”

“Chỗ này không tiện, ra ngoài rồi ra tay” Lâm Hạo Hi nói

“OK” Lý Nghị vỗ vai Lâm Hạo Hi “Tao với mày tẩn tụi nó một trận trước rồi giao tụi nó lại cho mấy người kia dạy dỗ, đừng đánh tới chết nếu không sẽ rất phiền phức”

“Tao biết rồi”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.