Đối diện thành phố D là trạm xe khách, Lâm Hạo Hi đưa Tống Vũ Huy băng qua đường cái, đi vào trạm xe khách xếp hàng mua vé xe. Tống Vũ Huy đứng ở phía sau hỏi “Ca, chúng ta đi đến đâu vậy?”

“Đến thành phố G, tôi đưa cậu đi khắp nơi chơi một buổi”

Mua xong vé xe xuất trạm lúc mười giờ rưỡi, Lâm Hạo Hi đưa cậu đến khu khách ngồi chờ, Tống Vũ Huy nhớ ra Lâm Hạo Hi vẫn chưa ăn sáng “Ca, anh đợi chút, em đi mua đồ ăn sáng cho anh”

Lâm Hạo Hi nhìn cậu chạy tới quầy Kentucky Fried Chicken trong trạm xe khách, liền đi theo. Tống Vũ Huy ở trước quầy nhìn thực đơn, bình thường ở trên TV cũng đã từng thấy quảng cáo, nhưng mà không nghĩ tới lại mắc như vậy, một cái Hamburger tới mười mấy đồng.

Nếu mà mua cho bản thân thì chắc chắn là cậu sẽ không dám tiêu, nhưng mà là mua cho Lâm Hạo Hi, nên cậu rất thoải mái ở trước mặt nhân viên bán hàng ở quầy nói “Chào, tôi muốn mua đùi gà rán với một ly coca đá lạnh.

“Được, xin đợi cho một chút” Nhân viên bán hàng nói.

“Chờ chút” Lâm Hạo Hi gọi nhân viên lại, chỉ vào thực đơn trên quầy nói “Không lấy cái lúc nãy nữa, lấy cho tôi một phần thức ăn dành cho 2 người”

“Được” Nhân viên gõ gõ vào bàn phím nói “Của quý khách tổng cổng là 63 đồng”

Tống Vũ Huy lập tức móc túi áo lấy ra một đống tiền lẻ nhưng Lâm Hạo Hi đã đưa ra một tờ 100 đồng, nhìn cậu nói “Cậu cất tiền vào đi, tôi dẫn cậu đi chơi mà, hôm nay tất cả tiền là do tôi trả”

Tống Vũ Huy vẫn cảm thấy không tốt “Nhưng để anh trả hết như vậy em thấy kỳ lắm”

Lâm Hạo Hi cong ngón trỏ đặt lên trán cậu búng nhẹ một cái “Ngốc, cậu khách sáo với anh trai cậu cái gì chứ”

Nhân viên bán hàng hai tay trả tiền thừa lại “Trả lại quý khách 37 đồng”

Lâm Hạo Hi nhận lại bỏ vào túi áo rồi quay sang Tống Vũ Huy nói “Cậu đi tìm chỗ ngồi đi, lát nữa tôi tới”

Tống Vũ Huy đáp lại một tiếng rồi quay người tới khu dùng cơm tìm một chỗ ngồi. Thời điểm này người ngồi ở Kentucky Fried Chicken dùng bữa không nhiều lắm. Tống Vũ Huy chọn một chỗ gần sát bên cửa sổ ngồi xuống.

Một lúc sau, Lâm Hạo Hi bưng một khay thức ăn đi đến. Đây là phần ăn dành cho hai người, có hai cái Hamburger, hai ly coca đá lạnh, hai cái bánh đậu đỏ, còn có một phần cánh gà rán với hai phần khoai tây.

Tống Vũ Huy nhìn trên khay một đống thức ăn “Ca, từng này có nhiều quá không”

Lâm Hạo Hi lấy ra một cái Hamburger đưa đến cho cậu “Cậu cứ ăn nhiều vào, ăn không hết thì gói lại lát nữa lên xe mà ăn”

Tống Vũ Huy nhận lấy Hamburger, Lâm Hạo Hi lại đưa cho cậu một ống hút cắm vào ly coca lạnh.

Đây là lần đầu tiên Tống Vũ Huy được ăn Kentucky Fried Chicken, ở trên TV hay quảng cáo trông vô cùng ngon miệng, cắn một miếng mới thấy mùi vị của nó cứ là lạ, rau xanh bên trong còn chưa chín, sốt màu trắng cứ chua chua, không biết có phải là do để qua đêm không. Nhưng mà cái Hamburger này tới mười mấy đồng lận, Tống Vũ Huy nhắm mắt nhét đại vào miệng.

Lâm Hạo Hi hỏi “Ăn được không?”

Tống Vũ Huy nhai đống Hamburger trong miệng, gật đầu vâng dạ

Lâm Hạo Hi chỉ vào ly coca bên cạnh cậu “Uống một chút coca đi, cẩn thận kẻo nghẹn”

Tống Vũ Huy nghe lời liền uống một hớp coca, nuốt xuống. Ăn xong một cái Hamburger, Lâm Hạo Hi lại đưa cho cậu một cái bánh đậu đỏ. Tống Vũ Huy xua tay “Em ăn no lắm rồi, ca, anh ăn đi”

“Tôi còn một cái, cái này là của cậu”

Tống Vũ Huy nhận lấy “Em ăn không nổi nữa, hay gói lại đi”

“Cũng được”

Lộ trình từ thành phố D đến thành phố G chỉ cần hai tiếng đồng hồ, Tống Vũ Huy ngồi ở chỗ gần cửa sổ, Lâm Hạo Hi ngồi ở chỗ đi ra, xe bắt đầu chạy chưa được bao lâu, Lâm Hạo Hi đã nhắm mắt lại ngủ thiếp đi, đầu gục trên vai Tống Vũ Huy.

Tống Vũ Huy chả dám nhúc nhích cựa quậy, sợ làm hắn thức giấc. Hôm nay mới chín giờ hắn đã tới chỗ cậu, như vậy hẳn đã dậy rất sớm. Ánh nắng mặt trời xuyên qua cửa kính xe chiếu vào, rơi trên khuôn mặt Lâm Hạo Hi.

Tống Vũ Huy không muốn làm Lâm Hạo Hi khó chịu liền đem rèm cửa sổ kéo vào, động tác vô cùng nhẹ nhàng chầm chậm, mãi mới kéo kín được cái rèm cửa sổ. Hơi nghiêng đầu nhìn người bên cạnh một chút, vẫn may là còn chưa đánh thức hắn.

Đến trạm xe thành phố G thì mới có 12 giờ rưỡi đúng.

Khách ở trạm xe đi qua đi lại đông nghẹt người, Lâm Hạo Hi lại không nói rõ là muốn đi đâu, Tống Vũ Huy cứ ngoan ngoãn đi theo phía sau Lâm Hạo Hi, chỉ sợ bị lạc. Cách đó không xa có mấy tòa nhà lớn, bức tường kính phản quang dưới ánh mắt trời trông như một khối pha lê đứng thẳng phát sáng.

Tống Vũ Huy trong lòng thầm cảm thán, thành phố lớn quả nhiên có khác, nhà cao thật.

“Tôi dẫn cậu đi đón tàu điện ngầm”

Tống Vũ Huy vẫn đi theo ở phía sau, vừa nghe theo vừa gật đầu.

Trạm tàu điện ngầm vào lúc mười hai giờ rưỡi không có nhiều người lắm, thời điểm sáng sớm với chiều tối lúc tan tầm mới là khi người đông nghẹt chen chúc nhất. Lâm Hạo Hi mua cho Tống Vũ Huy một cái vé xe, còn bản thân thì dùng thẻ xe.

Qua cửa soát vé, đi về phía trước rồi rẽ sang một bên, đến thang máy cuốn lên tàu, Tống Vũ Huy lần đầu tiên đi thang máy, cứ lo lắng hết nhìn đông lại nhìn tây, chân đạp phải tuyến phân cách màu vàng cũng không chú ý, bước được một nửa thang đang cuốn lên thì bị mất thăng bằng, thân thể Tống Vũ Huy không giữ được cố định, thiếu chút nữa té nhào về phía trước.Đúng lúc đó Lâm Hạo Hi đưa tay ra, kéo lấy tay cậu đỡ lấy.

Tống Vũ Huy nhìn thang máy cuốn lên vuông góc độ cao ít nhất 10m, vì kinh hãi mà toát mồ hôi lạnh khắp toàn thân. Nếu lúc nãy mà té xuống, chẳng biết hậu quả sẽ như nào nữa.

Những người xung quanh đều quay lại nhìn, Tống Vũ Huy cảm thấy rất mất mặt, đầu cúi thấp, lỗ tai đỏ lên, ngoan ngoãn đứng vững. Lâm Hạo Hi vẫn còn giữ lấy cánh tay của cậu, ôn nhu nói “Đừng sợ, về sau nhớ kỹ đi thang máy phải bước qua tuyến phân cách màu vàng kia là được”

“Dạ”

Lâm Hạo Hi kiên nhẫn chỉ bảo cho cậu “Khi nào thang cuốn đến chỗ giao nhau với mặt đất thì bước qua”

Tống Vũ Huy có chút nóng mặt, Lâm Hạo Hi sợ cậu vẫn chưa rõ, tự mình đi xuống mấy bậc cầu thang “Đợi lát nữa nhìn tôi làm thế nào thì cậu làm theo thế ấy”

Thang cuốn đến mặt đất, Lâm Hạo Hi bước chân vượt đi ra ngoài, Tống Vũ Huy làm theo động tác của Lâm Hạo Hi, an toàn bước ra. Vào lúc này, đoàn tàu vừa vặn chạy tới, Lâm Hạo Hi nắm tay cậu đi tới buồng lái xe “Đi!”

Tống Vũ Huy đi vào trong xe, trong toa xe đã chật kín người, chỉ có thể đứng. Người trong xe càng lúc càng đông, Tống Vũ Huy bị ép đến cả người dán chặt vào Lâm Hạo Hi, Lâm Hạo Hi một tay vịn lấy đầu lan can, một tay đặt bên hông Tống Vũ Huy, để cậu dựa sát vào người mình, tư thế giống như đang che chở cho bạn gái.

Bước xuống trạm tàu điện ngầm là đã hơn 1 giờ.

“Cậu có thấy đói không?” Lâm Hạo Hi hỏi.

“Không đói, lúc nãy ăn nhiều như vậy, giờ vẫn còn rất no”

Lâm Hạo Hi cũng không cảm thấy đói “Vậy tối sẽ đi ăn, còn giờ chúng ta đi chơi”

“Ừm”

Đi tới một tòa nhà có kiến trúc rất đặc sắc, trên bảng hiệu viết “Viện bảo tàng khoa học thanh thiếu niên”. Viện khoa học thanh thiếu niên là một khu trưng bày các sản phẩm khoa học kỹ thuật liên quan tới lĩnh vực lý hóa, địa lý, thiên văn, sinh học cùng những thông tin kiến thức về khoa học.

Lâm Hạo Hi đưa Tống Vũ Huy đến trước một mô hình. Đó là một quả cầu chuyển động quay quanh trục theo một quỹ đạo nhất định.

Tỗng Vũ Huy nhìn chằm chằm quả cầu, nghĩ thầm không biết nó có rơi xuống cái trục không. Nhưng đợi mãi cũng không thấy quả cầu có vẻ muốn rơi xuống.

Lâm Hạo Hi hỏi “Cậu có biết vì sao nó vẫn cứ vận động không?”

Tống Vũ Huy mặt ngơ ngác “Không biết” (tuôi cũng mù =.=)

“Trục hơi nghiêng làm dựa theo công thức định luật vạn vật hấp dẫn khi quay sẽ tạo ra lực hút thế năng trên mặt cong” (chém ==’)

Tỗng Vũ Huy chỉ mới nghe qua lực vạn vật hấp dẫn, đối với công thức về định luật vạn vật hấp dẫn vẫn chưa hình dung ra khái niệm rõ ràng.

“Vậy cậu có biết vì sao Trái Đất của chúng ta lại quay quanh Mặt Trời, mà Mặt Trăng lại quay quanh Trái Đất không?”

Tống Vũ Huy lắc đầu, kiến thức về địa lý học ở sơ trung chỉ mới giới thiệu sơ qua về các hành tinh cùng các thiên thạch trong vũ trụ, không đi sâu vào nghiên cứu.

Lâm Hạo Hi giải thích “Vì Trái Đất chịu lực hút của Mặt Trời, Mặt Trăng chịu lực hút của Trái Đất, điều này ở trong Vật lý học gọi là lực hướng tâm. Một vật thể có khối lượng, có vận tốc, có lực hướng tâm thì có thể làm chuyển động tròn. Đến khi vận tốc, lực hướng tâm đến một mức độ nhất định thì sẽ chuyển động tròn đều. Trục quả Địa Cầu đặt nghiêng, ngoại trừ trọng lực riêng của bản thân còn có lực của trục đặt nghiêng chống đỡ, khi chuyển động tròn, lực ở tâm sẽ làm nhiệm vụ là lực hướng tâm. Bản thân quả Địa Cầu đến khi đạt chuyển động tròn đều có điều kiện, cho dù không có ngoại lực tác động thì nó cũng sẽ vận động xoay quanh Mặt Trời” (=.=’ chém, chém, chém)

Tỗng Vũ Huy nghe một lúc đầu óc choáng váng cả lên (me too =.=’), có chút ngượng ngịu nhìn người kia “Ca, em ngốc quá phải không, nghe mà một chút cũng không hiểu” (Jian: Không riêng gì cưng đâu, chế nghe cũng ngu cả mẹt ==’)

Lâm Hạo Hi phì cười “Không sao, những kiến thức nào đều là kiến thức vật lý ở cao trung, nếu cậu học cao trung, nói không chừng giải thích còn tốt hơn tôi”

Ánh mắt Tống Vũ Huy trở nên ảm đạm, Lâm Hạo Hi nhìn ra được vẻ mặt cậu thay đổi, tâm trạng tự nhiên lại thấy tốt, hắn lấy điện thoại di động ra “Cậu đứng yên đi, tôi chụp cho cậu vài tấm”

Tống Vũ Huy ngoan ngoãn đứng bên cạnh mô hình để cho Lâm Hạo Hi chụp. Sau đó, nhớ tới trên điện thoại của mình vẫn chưa có hình Lâm Hạo Hi, cậu liền lấy điện thoại của mình ra, nói “Ca, em cũng chụp cho anh mấy tấm”

Lâm Hạo Hi liếc nhìn điện thoại trên tay cậu, rõ ràng là đồ cũ “Điện thoại đó là cậu mua?”

“Dạ”

“Mua ở đâu?”

“Anh Vũ Cường nói muốn mua một cái điện thoại mới, máy cũ liền đưa cho em”

Lâm Hạo Hi hơi nghi ngờ chuyện Tống Vũ Cường lại đem điện thoại đưa cho Tống Vũ Huy “Vậy cậu cho hắn bao nhiêu tiền?”

Tống Vũ Huy duỗi hai đầu ngón tay ra “Hai trăm ạ”

Lâm Hạo Hi rất miễn cưỡng, cầm lấy điện thoại của Tống Vũ Huy nhìn một chút, cái điện thoại này đem ra ngoài cửa hàng mua, nhiều lắm chỉ mất 100 đồng.

Tống Vũ Huy dùng điện thoại chụp Lâm Hạo Hi, hình ảnh có hơi mờ, vì điện thoại chỉ có ba mươi ngàn pixel.

Đăng bởi: admin