Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người

Chương 12: Chương 12: Lấy thân báo đáp




Lục Mặc Hiên cõng Phan Mộng Lệ lên, trên cổ tay Phan Mộng Lệ vẫn không ngừng nhỏ ra những giọt máu tươi chói mắt. Khuôn mặt hồng nhuận của An Nhược nay trở nên trắng bệch, Phan Mộng Lệ cắt cổ tay, cô cũng có một phần trách nhiệm.

Diệp Hạo lái xe đến còn nhanh hơn cả xe cứu thương, Lục mặc Hiên đặt Phan Mộng Lệ vào trong, An Nhược lập tức ngồi vào xe.

Là chuyện liên quan tới mạng người nên vẻ mặt Diệp Hạo vô cùng nghiêm túc, SUV có tính năng tăng tốc cực tốt, chạy như điên tới bệnh viện quân khu.

Lục Mặc Hiên lập tức gọi điện tới quân khu, để cho nhân viên trực ban chuẩn bị cấp cứu.

Chỉ ngắn ngủi mấy câu, trong vòng vài chục giây, bệnh viện quân khu nghe theo sự phân phó của Lục Mặc Hiên chuẩn bị dựng cụ cấp cứu đầy đủ.

Bác sĩ Triệu bác sĩ hàng đầu của bện viện quân khu nhận được điện thoại của bệnh viện nói Thượng tá Hiên đang trên đường tới lập tức bật dậy khỏi giường, nhanh chóng mặc quần áo. Vội vàng vội vàng lái xe tới bệnh viện, mặc áo blouse.

Bệnh viện đã chuẩn bị xong mọi thứ, Diệp Hạo một đường lái xe đi vào bệnh viện.

Vừa mới mở cửa xe, bốn y tá đã vội vã đẩy giường cứu thương tới. Lục Mặc Hiên tự mình bế Phan Mộng Lệ lên giường cứu thương.

Ánh mắt An Nhược nhìn chằm chằm vào 3 chữ phòng cấp cứu, Phan Mộng Lệ thật ngốc, vì Lý Thành Minh mà cắt cổ tay tự tử! Lý Thành Minh cùng lắm cũng chỉ là một tên đàn ông khốn nạn, Phan Mộng Lệ vì hắn ta mà lãng phí 5 năm còn chưa nói, nay lại thêm cả tính mạng thì nhất định phải đòi tiền bồi thường của hắn!

An Nhược gấp đến độ đi tới đi lui trên hành lang bệnh viện, hai môi mím chặt.

Lục Mặc Hiên đưa tay giữ lấy thân thể đang không ngừng đi qua đi lại của An Nhược, "Y thuật của bác sĩ Triệu rất giỏi, chị em tốt của em sẽ không sao đâu. Nhiệt độ trên người cô ấy vẫn còn, miệng vết thương trên cổ tay cũng không sâu lắm, không sao đâu, em yên tâm."

Giọng nói trầm ổn của Lục Mặc Hiên như một liều thuốc an thần đánh thẳng vào lòng An Nhược, hốc mắt An Nhược đỏ lên, ngẩng đầu nhìn Lục Mặc Hiên.

Một màn này vừa vặn bị Diệp Hạo nhìn thấy, đôi mắt Diệp Hạo trợn thật lớn, vẻ mặt này của Lục Mặc Hiên, nghĩa là cậu ta đang nghiêm túc sao.

Lại nhìn cô gái kia mang đôi mắt ửng hồng.

Từ nhỏ Diệp Hạo và Lục Mặc Hiên đã cùng nhau lớn lên trong khu tập thể của quân khu, nhưng về sau gia đình cậu ấy được chuyển tới quân khu của tổng bộ nên đã nhiều năm rồi hai người chưa gặp lại nhau.

DiễღnđànLêQღuýĐôn

Nhưng tính tình của Lục Mặc Hiên thế nào, Diệp Hạo biết rất rõ. Lục Mặc Hiên không phải là loại người thích xen vào chuyện của người khác, chỉ có người khiến cậu ta quân tâm hoặc có hứng thú thì mới có thể khiến cậu ta nhúng tay vào chuyện của họ.

Lục Mặc Hiên quân tâm tới mấy chuyện đâu đâu của cô gái kia, đến ngay cả chị em tốt của cô ấy gặp chuyện cậu ta cũng muốn quản, xem ra không đơn thuần chỉ là cảm thấy hứng thú. Rõ ràng là. . . . . . quan tâm.

Nghĩ đến hai chữ này, mắt Diệp Hạo mở càng thêm lớn, không phải chỉ mới cùng cô gái này lăn qua lăn lại trên giường thôi sao, vậy mà đã quan tâm đến cô ta rồi hả? Chẳng lẽ phá thân cũng cần phải có một quá trìn sao?

Diệp Hạo mông lung nhớ tới chính anh cũng vừa mới phá ~ thân, cô gái kia không nói hai lời liền vung ay thưởng cho anh một bạt tai. Sau đó liền biến mất không thấy tăm hơi đâu nữa, anh đã tìm khắp mọi nơi nhưng cũng không thấy.

Cuối cùng Diệp Hạo đành bất đắc dĩ phải ngừng tìm kiếm. Không phải chỉ là một người phụ nữ thôi sao, cho cô ta chút mặt mũi thì liền lớn lối với anh a! Anh đây không thiếu nhất chính là phụ nữ!

Người con gái tàn nhẫn đó khiến cho chỗ vừa mới bị phá của Diệp Hạo tổn thương sâu sắc, đúng là anh không có duyên với kiểu đàn ông thuần khiết.

Diệp Hạo tự tát vào miệng mình ba cái, hi vọng cô gái đó không nhẫn tâm đến vậy.

Lục Mặc Hiên nhẹ nhàng lau nước mắt cho An Nhược, "Cô bé này vừa mới khóc mà mắt đã đỏ nầu vậy rồi, thật giống con thỏ nỏ a." Lục Mặc Hiên cảm thấy An Nhược càng lúc càng giống một con thỏ nhỏ rồi, Hình bóng của chú mèo hoang nhỏ đã hoàng toàn biến mất.

Tay phải An Nhược nắm lại thành quyền, đấm Lục Mặc Hiên một cái."Thỏ quá yếu đuối, em mới không phải là con thỏ a."

Cửa phòng cấp cứu đột nhiên mở, bác sĩ Triệu đi ra.

An Nhược lập tức đẩy Lục mặc Hiên ra, chạy về phía bác sĩ Triệu, vừa nhìn vào trong phòng cấp cứu vừa hỏi."Tình huống như thế nào rồi? Có sao không?"

Bác sĩ Triệu tháo khẩu trang xuống, mắt nhìn An Nhưng nhưng lại nói với Lục Mặc Hiên."Thượng tá Hiên, may mà được phát hiện kịp thời, đưa tới cũng đúng lúc nên đã bảo toàn được tính mạng. Nghỉ ngơi nửa tháng là sẽ khỏe lại, sinh mệnh con người quan trọng nhất, đang yên đang lành đi tìm cái chết làm gì? Sau khi người bệnh tỉnh lại, đề nghị mọi người làm tốt công tác tư tưởng cho cô ấy."

An Nhược lập tức gật đầu, "Được, cảm ơn bác sĩ Triệu, tôi nhất định làm theo lời dặn của bác sĩ."

Bác sĩ Triệu ừ một tiếng, lúc này Diệp Hạo từ một ngã rẽ đi ra. Nói với An Nhược "Thủ tục đều đã làm xong, viện phí cũng đã nộp đủ rồi, nhưng mà, chuyện này tốt nhất nên thông báo cho ba mẹ của bạn cô một tiếng."

An Nhược nghĩ đến bệnh tim của mẹ Phan Mộng Lệ, ba của cô ấy đi lại cũng rất khó khăn, lập tức ra tiếng phủ quyết."Trước hết không cần thông báp, người không có việc gì là tốt rồi."

Lời này của An Nhược khiến cho Diệp Hạo phải nhíu mày, loại chuyện này làm sao có thể không thông báo cho người nhà được?

Bác sĩ Triêhu cũng không đồng ý với lời nói của An Nhược, nhưng có một số việc An Nhược không tiện nói trước mặt nhiều người như vậy, Phan Mộng Lệ là người có lòng tự trọng rất cao, để cho nhiều người biết về tình hình gia đình của cô ấy, bất hảo.

Lục Mặc Hiên đã nhận ra An Nhược có điều khó xử, lập tức xua tay."Cứ như vậy đi, trước không cần thông báo cho ba mẹ cô ấy biết. Đợi đến khi bệnh nhân tỉnh lại rồi tính tiếp, Diệp Hạo, cậu phái nười kéo xe của tớ tới trạm xăng đi. Để xe của cậu lại, ngày mai mình muốn lại xe tới phân quân khu."

Diệp Hạo thiếu chút nữa kêu lên, anh không nghe lầm chứ? Đêm nay Lục Mặc Hiên sẽ ở lại trong bệnh viện sao? Cậu ta cũng quản quá nhiều chuyện rồi? !

Sau khi An Nhược nghe thấy Lục Mặc Hiên nói vậy, bắt đầu xấu hổ, Lục Mặc Hiên còn bận bịu việc quân, Phan Mộng Lệ cũng đã bảo toàn được tính mạng, Lục Mặc Hiên cũng không cần thiết phải ở lại trong bệnh viện.

Lục Mặc Hiên nhìn ra được suy nghĩ của An Nhược, trực tiếp đẩy Diệp Hạo một cái, để cho cậu ta nhanh chóng đi làm việc.

Diệp Hạo tức giận dậm chân, sau đó hừ một tiếng."Lục Mặc Hiên, anh em quả nhiên đã quá xem thường cậu rồi, bản lãnh cua gái của cậu thực con mẹ nó quá cao tay!"

Bác sĩ Triệu nghe thấy hai chữ cua gái, đôi mắt già nua tràn đầy nghi hoặc, sau đó nhìn nhìn An Nhược, bừng tỉnh đại ngộ, khó trách Thượng tá Hiên lại quan tâm đến vậy , thì ra là thế a.

Bác sĩ Triệu rất thức thời rời đi, bốn y tá đẩy Phan Mộng Lệ vẫn còn đang hôn mê bấtt tỉnh lên phòng bệnh sa hoa nhất của bệnh viện.

An Nhược đã hiểu được thế nào là phòng bệnh xa hoa, căn bản là không giống như là phòng bệnh, so với phòng trọ của cô còn tốt hơn a!

TV LCD 42 inch, 2 chiếc điều hòa lớn màu trắng nạm vàng. Chiếc giường lớn được trảm trổ tinh vi theo phong cách Châu Âu, ngay đến cả đồ dùng cho người nhà bệnh nhân cũng rất tiện nghi.

Nhìn Lục Mặc Hiên ngồi trên ghế sofa đang day day trán, An Nhược đúng là nên cúi đầu nói một tiếng cám ơn. Nếu như Lục Mặc Hiên không mặt dày theo cô về nhà, Phan Mộng Lệ phỏng chừng đã. . . . . .

Lục Mặc Hiên ngẩng đầu lên, nhàn nhạt liếc mắt nhìn An Nhược một cái."Làm tốt công tác tư tưởng cho chị em tốt của em, còn về chuyện Lý Thành Minh và người tài xế taxi kia, anh sẽ xử lý tốt."

Thân thể An Nhược cứng đờ, ngay cả chuyện tài xế taxi mà Lục Mặc Hiên cũng muốn giải quyết sao?

Lục Mặc Hiên nhẹ nhàng cười, "Không cần cảm ơn anh, anh không phải là làm không công đâu nhé, về sau em từ từ trả là được rồi."

Từ từ trả? Trên người cô có thứ gì bị Lục Mặc Hiên nhìn trúng rồi hả? Chẳng lẽ, muốn cô lấy thân báo đáp sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.