Viễn Sinh Truyền Kỳ

Chương 10: Chương 10: THỆ VIỄN SƠN 2




“A Ngân, sau này ta trưởng thành ngươi sẽ không rời bỏ ta chứ?”. Ngân Phách trầm mặc hồi lâu, hắn có lý tưởng riêng của mình còn có hoài bão lớn lao, đã từng nghĩ bản thân hắn có thể hi sinh bất cứ thứ gì để thực hiện nguyện vọng nhưng khi đối diện với nàng hắn lại do dự đến bất an, liệu hắn có thể nhẫn tâm tổn thương nàng sao? Cho dù biết nàng là trở ngại, có thể khiến hắn rơi vào tình cảnh vạn kiếp bất phục nhưng nhiều lần nhắc nhở là không thể lại như vô tình dần dần hãm sâu vào cuộc sống có nàng.

-“Sẽ không”. Ngân Phách thở dài nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt còn lộ vẻ non nớt của Sở Tử Ngôn kiên định cho nàng đáp án mà chính hắn lựa chọn. Nếu thiên kiếp bắt buộc hắn và nàng chỉ có một người được tồn tại, vậy thì hãy để hắn biến mất, tuyệt không hối hận.

-“Ta thật sự rất thích ngươi aaaa”. Sở Tử Ngôn mỉm cười ngọt ngào nâng cao thanh âm dường như rất hài lòng với câu trả lời của Ngân Phách.

-“Thật?”. Ngân Phách có chút sửng sốt sau đó lại cười cười, ánh mắt cũng nồng đậm sủng nịnh nhìn Sở Tử Ngôn.

-“Nếu chỉ cho phép có một người được tồn tại, ngươi sẽ như thế nào?”. Vui vẻ chưa được bao lâu ánh mắt biết cười của Sở Tử Ngôn chợt tắt khi nghe câu nói tiếp theo của Ngân Phách, lòng nàng bất giác dâng lên nỗi bất an mãnh liệt. Sở Tử Ngôn sau giây phút sửng sốt môi rất nhanh mỉm cười cùng kiên định tuyên thệ, nếu hắn đã cho nàng đáp án hài lòng, nàng cũng không keo kiệt cùng hắn xây dựng nên một bức tường tín nhiệm kiên cố.

-“Sẽ không, Sở Tử Ngôn ta cho dù có chống đối toàn bộ thiên địa cũng tuyệt đối không để chuyện này xảy ra”. Đúng vậy, nàng chính là ích kỷ, nàng muốn cùng sống bên cạnh Ngân Phách ngày ngày được nhìn thấy hắn, được nằm trọn trong vòng tay kia an ổn ngủ say. Nàng không chấp nhận được cuộc sống lẻ loi, cô độc ở cái địa phương này khi không có hắn. Mặt khác, nàng tham luyến được sống, được ở bên cạnh hắn, một bước cũng không ly khai. Cho nên, Sở Tử Ngôn nàng sẽ dùng hết sinh mạng của chính mình để đánh đổi điều này.

-“Lời lẽ thật khí phách”. Ngân Phách tựa như không nghĩ những lời hứa hẹn kiên định sẽ xuất phát từ một tiểu nha đầu chưa biết mùi đời như nàng, nhưng chính hắn lại tin tưởng một cách khó hiểu, hắn bất ngờ trước dũng khí của nàng nhưng lại vui sướng hơn khi biết nàng cố chấp hắn như vậy, hắn còn cầu gì hơn.

-“Ta không đùa”. Sở Tử Ngôn nghiêm túc nhìn thật sâu vào ánh mắt của Ngân Phách, dường như muốn từ đó hóa giải bất an trong lòng, nàng vòng tay ôm chặt hắn, hít hít mùi hương trên người hắn, cảm giác bất an vừa rồi hóa hư không.

-“Tiểu Ngôn trước đây ta chưa bao giờ nghĩ đến việc cải mệnh nhưng vì ngươi ta sẽ thử, người khác không làm được còn ta có thể, ta muốn cùng ngươi an lạc cả đời, vĩnh viễn không ly khai”. Ngân Phách nhìn bầu trời đêm đen kịt lấp lánh ánh sao, âm thầm tự nhủ.

Ngân Phách cùng Sở Tử Ngôn cứ như vậy tựa người vào nhau ngắm nhìn mỹ cảnh, lòng không biết là vui hay sầu, mỗi người một tâm sự chẳng ai chịu nói ra nhưng lại dường như thấu hiểu đến chân tơ kẽ tóc. Nhiều người từng nói, tình cảm của họ sao lại bi thương như vậy, họ chỉ mỉm cười lắc đầu cho rằng có trắc trở có đau lòng mới biết trân quý đối phương.

Cuộc đời của một ai đều do chính họ quyết định và chi phối. Đúng vậy, nếu muốn được hạnh phúc tất nhiên phải nỗ lực tranh thủ, cố gắng hết mình thì hạnh phúc sẽ hồi đáp. Nhân sinh là vậy, thiên đạo chỉ ban phát sự sống nhưng sống như thế nào đều do chính mình trải nghiệm và quyết định. Ngân Phách và Sở Tử Ngôn cũng như vậy, nếu như hôm nay nếu có một trong hai buông tay, có lẽ cả đời họ sẽ mãi mãi bỏ lỡ nhau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.