Vị Tư Lệnh Mong Muốn Vĩnh Hằng (Immortals After Dark)

Chương 6: Chương 6: Chương 2.2




Anh phớt lờ câu cuối và hỏi, “Làm sao cô biết được nghi lễ máu?” Anh đã nghĩ rằng chỉ có ma cà rồng mới biết được cách chính xác để biến đổi một con người. Trong phim và sách, sự thay đổi luôn là hậu quả của việc vết cắn của ma cà rồng, khi thực tế một con người có nhiều khả năng biến đổi hơn khi cắn một ma cà rồng.

“Như tôi đã nói, tôi biết tất cả.”

Đúng, nhưng anh đang dần học tập, nếu tốc độ có thất thường đi nữa. Cô ấy là một người bất tử, người đã bị đông cứng ở tuổi hai mươi lăm. Nếu cô ấy là một người theo đạo thần thánh, cô ấy ít nhất phải vài trăm tuổi. Cô biết về nghi thức máu và cách Kristoff “tuyển chọn” chiến binh thẳng từ chiến trận.

Khi cô hốt hết quần áo của mình, mở cửa, rồi búng tay cho một tên lính gác ở ngoài hành lang, Wroth chỉ ngồi nhìn như một người ngoài cuộc.

“Psst. Đầy tớ. Tôi cần những thứ này giặt ủi. Đừng có đứng đó mà lóng ngóng hoặc ngươi sẽ khiến người đối tác của tôi, Tướng Quân Wroth tức giận đấy. Chúng tôi gần như thế này này.”

Anh không thể nhìn thấy cô nhưng biết cô đang quấn hai ngón tay lại với nhau.

Một khi cô đã buộc đồ cô được đem giặt, cô ấy đóng cái cửa lại gây ấn tượng bằng cách dựa nó – như thể muốn nói anh không thể thoát khỏi cô bây giờ - rồi lướt về phía anh. Như một luật lệ, anh quan sát, anh tính toán, nhưng anh chưa bao giờ thích thú như thế này khi xem các sự kiện dần hé lộ như với cô. Không thể đoán trước được còn chưa có thể bắt đầu miêu tả -

Cô chụp lấy vai anh rồi di chuyển để đè lấy anh.

Không có gì giữa họ ngoài một vài cm và cái quần anh. Anh còn có thể cảm thấy thân nhiệt của cô khi cô quỳ trên anh. Cô chắc chắn không phải là Cô Dâu của anh hay anh đã xé toạc ra zipper của mình để có thể vào trong cô. Tim của anh sẽ đập, anh sẽ thở lần đầu tiên trong vòng ba trăm năm và ở giữa những khoảnh khắc ấy anh sẽ vùi thật sâu trong vùng kín của cô và kéo cô xuống trên anh … Nhưng không có điều gì nêu trên xảy ra cả.

“Bây giờ, Wroth, chúng ta có một số việc hậu cần cần phải giải quyết. Nếu tôi được giữ là thú cưng, sự chăm sóc cho tôi là rất quan trọng.”

Đôi lông mày anh cau lại. “Tôi không muốn giữ cô như là thú cưng.”

“Anh giữ tôi như tù nhân. Anh nghĩ sẽ ra lệnh cho tôi. Làm sao mà hai cái khác biệt?”

“Cô không phải là một con thú cưng,” anh khăng khăng. Anh không thể suy nghĩ – mắt cô như thôi miên, chỗ kín của cô chỉ một vài cm cách anh, và giọng nói dễ chịu của cô lôi kéo anh.

Cô dựa vào tai anh và thì thầm, “Còn nếu tôi muốn là thú cưng của anh thì sao? Anh thích như vậy chứ, ma cà rồng?” Ngón tay cô lướt trên làn da anh khi chúng tìm đường đi ngang ngực anh, mở nút áo của anh. Cô cầm lấy tay anh từng cái một và để chúng lên tay cầm, cho mỗi tay một cái siết để anh biết cô muốn anh để chúng như vậy.

Với lông mày nhướng lên, anh để cô. Anh sẽ không di chuyển đâu hết, và không thể tưởng tượng cô sẽ làm gì tiếp theo.

“Nếu tôi là thú cưng của anh, anh có thể giữ tôi theo ý thích, và tôi có thể phục vụ anh mọi cách anh mong muốn.” Cô cởi áo anh ra, rõ ràng đang cảm kích ngực của anh. “Mạnh.” Giọng của cô nghe rõ cả tiếng thở. “Vết sẹo.” Cô làm ẩm môi mình. “Tôi sẽ đưa máu mình cho anh nên anh có thể thức dậy lúc hoàng hôn với miệng tôi tham lam trên anh khi anh đang nắm lấy đùi tôi để uống từ. Anh có thể đi ngủ lúc bình minh khi đang ở sâu trong cơ thể tôi.” Tây cô đang dẫn lối xuống, mắt cô sung sướng theo dõi vết sẹo đã là cú đánh chết người của anh. “Tôi sẽ ở đây để anh lấy từ và nhói cho sự tiếp xúc với anh.”

Cô vươn xuống và nắm lấy anh dưới cô trước khi anh có cơ hội để chụp lấy cổ tay cô. Trong một thoáng, cái nhìn quyến rũ của cô biến mất, dù cô không lộ ra bất cứ sự ngạc nhiên nào khi anh không cương lên cho cô. Cô ấy cảm giác xung quanh dương vật của anh, rồi nhướng một lông mày của mình lên, “Well, lời của tôi, Wroth. Nếu anh đang cương lên thì tôi không biết nên trêu chọc anh hay trở nên sợ đây.”

Sau đó, với tốc độ chóng mặt cô rời khỏi người anh, và ngay trên giường, nằm úp xuống, cằm cô chống trên hai tay. Cô ấy hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì bởi việc vừa diễn ra, trong khi anh cảm thấy tức giận và … nhục nhã rằng cô đã thấy anh như thế này. Anh muốn cho cô thấy mạnh là thế nào …

“Làm sao anh định để giữ tôi suốt ban ngày đây? Một tên Forbearer chưa thực hiện ‘trao đổi máu’ rất dễ để tiêu diệt.”

Bị tiêu diệt bởi cô ấy? Thật mắc cười. “Tôi sẽ gửi trả cô về phòng giam. Cô muốn làm thú cưng của tôi? Tôi sẽ mang cô ra và nhốt cô vào lồng theo ý thích của tôi.”

Cô ấy chớp mắt với anh. “Anh không muốn gửi tôi đi. Ai sẽ làm anh vui đây? Tôi có thể chơi bài xì và làm những con vật bằng bong bóng.”

Anh tự lắc bản thân. Đây chỉ là một ví dụ của việc the Lore đang chơi họ. Cô ấy không phải bình thường. Anh biết chắc rằng tất cả những gì anh học được về phụ nữ không áp dụng được với cô.

Nếu cô ấy có thể không bị ảnh hưởng, anh cũng có thể giả vờ như vậy. “Tôi cần cô trả lời một số câu hỏi. Tôi cần biết cô thuộc loài nào và tên cô là gì.”

“Tôi sẽ trả lời câu hỏi của anh nếu anh trả lời câu hỏi của tôi.”

”Xong,” anh nói lập tức, “Hỏi câu hỏi đi.”

“Anh có sợ không khi Kristoff đứng trước anh?”

“Tôi chỉ thấy … mệt.” Một câu hỏi kì lạ.

“Hầu như mọi người thường đều sợ sệt khi gặp Gravewalker.”

“Đó là tên Kristoff được gọi ư?” Anh ta sẽ thấy chuyện này buồn cười. Sau cái gật đầu của cô, anh nói, “Well, tôi đã nhìn thấy khá nhiều vào thời điểm đó rồi.”

“Kế hoạch của hắn là gì? Hắn ta muốn thay thế Demestriu à?”

Wroth ngần ngại, rồi trả lời thành thật, hi vọng cô ấy cũng làm như vậy. “Anh ta chỉ muốn vương miện của anh ta lại, nhưng anh ta chẳng muốn thống trị bất cứ phần tử nào ngoài của anh ta.”

“Uh-huh.” Cô nhướng một bên lông mày lên như thể cô không tin anh, rồi hỏi tiếp, “Đó là anh trai anh trong căn ngục à?”

“Murdoch, phải.”

“Nhưng ma cà rồng bị biến đổi thường không có gia đình trong the Lore.”

“Murdoch chết trong cùng một trận chiến. Tôi có hai người em khác cũng bị biến đổi như vậy.”

“Anh rất trẻ. Tuy nhiên anh lại là một tướng quân. Sao anh làm được vậy?”

Anh đã hơn ba trăm tuổi. Trẻ so với cô ấy à? “Tôi sẽ từ chối cái món quà tối tăm ấy nếu một số điều kiện không được thỏa.”

Cặp mắt cô sáng lên với niềm thích thú mới, và cô phủi giường mời anh lên ngồi cùng. Anh biết anh đang ở trên đà để biết được điều gì đó, nên anh nghe theo, dựa vào tầm ván đầu giường để nhìn mặt cô và duỗi chân ra. Anh suýt chút nữa cười lớn lên. Lần đầu tiên anh ở trên giường với một người phụ nữ trong hàng thế kỉ, và cô ấy dễ dàng là người đẹp nhất trong những người trước đó – và anh không thể làm gì với cô. Anh còn không thể uống từ cô, dù cho răng nanh của anh nhói đau để đâm xuyên qua cột cổ trắng muốt của cô. Cảm ơn Chúa anh đã uống rồi trước khi cô được đưa lên.

“Wroth, anh nói chuyện với Kristoff khi anh đang nằm chết à?”

Khi cô nói như vậy thì nó nghe có vẻ mạo hiểm hơn nhiều đối với khi nó đã từng. Lúc Wroth đang nằm trong vũng máu đang lạnh dần của mình, gần như được giải thoát khỏi cuộc đấu tranh liên tục, chiến tranh đang diễn ra và sự đói khát, bệnh dịch, anh đã nói với Kristoff, “Anh cần tôi nhiều hơn tôi cần để sống.”

Kristoff đã thấy anh trong vô vàn trận chiến và đồng ý. “Tôi có nói chuyện. Tôi đã quen ra lệnh cho người khác và không lấy chúng từ bất cứ ai ngoài một vị vua hùng mạnh. Tôi muốn anh trai mình cũng được biến đổi và một số sĩ quan tin cẩn cũng vậy. Kristoff làm theo.” Đó không phải là tất cả. Wroth đã yêu cầu sáu mươi năm để anh và Murdoch có thể chăm sóc gia đình còn lại đang sống – bố anh, bốn em gái và hai người em trai.

Họ chỉ cần có ba tháng. {:285:}

“Anh biết không, tôi đã được nghe về anh khi anh còn là con người. Anh được gọi là Chúa Tể, đúng không?”

Điều đó khiến anh ngạc nhiên. “Trên một số miệng lưỡi từ tốn. Làm sao cô có thể nghe về tôi? Giọng của cô không phải từ phía Bắc.”

Cô thở dài. “Không còn nữa. Tôi nghe về anh vì tôi rất hứng thú về tất cả những việc liên quan thuộc về chiến tranh. Anh đã từng là một người lãnh đạo khá ngang tàn.”

Anh thấy vẻ mặt mình lạnh đi. “Chúng tôi đang tự vệ. Tôi là tất cả những gì tôi cần để hoàn thành việc đó.” Anh có thể thấy bởi phản ứng của cô là cô thích câu trả lời của anh. Đôi môi cô hở ra trong lúc cô nghiêng đầu nhìn anh. Sau đó cô xích lại gần anh trên giường như cô không thể điều khiển bản thân mình.

Giọng mình nhẹ nhàng hơn, cô nói, “Nhưng cuối cùng anh lại thua.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.