Chương 43: Phá Thư ( 1 )

(*) Phá thư là sách cũ nát: ta để nguyên hán việt hay hơn, với lại những chương sau dùng nhiều nên để nguyên tên.

“Miêu ô ~” tiểu hắc miêu có ý đồ trấn an Quân Vô Tà thần kinh đang căng chặt.

Đáng tiếc từ khoé miệng căng chặt của Quân Vô Tà liền có thể nhìn ra được, này cũng không có cái hiệu quả gì.

Quỷ Thị quá lớn, quầy hàng bày bán công pháp lại thiếu thốn đáng thương, các thứ linh tinh bày bán khắp nơi, làm Quân Vô Tà khó khăn lắm mới dạo xong một vòng.

Khó khăn đi tới một nơi ít người, lúc này Quân Vô Tà mới thoáng thả lỏng một ít, bên này quầy hàng cũng tương đối thưa thớt. Quân Vô Tà bốn phía quét một vòng, đang lúc chuẩn bị tiếp tục đi, nàng cảm giác được trên ngón tay bỗng nhiên truyền đến nhiệt độ.

Không ngừng cảm nhận được một cổ ấm áp từ trên ngón tay mang theo Giới Linh.

Chẳng lẽ, nơi này có công pháp thích hợp với nàng?

Đây là lần đầu tiên Tiểu Bạch Liên khi ở hình thái Giới Linh có điều phản ứng, Quân Vô Tà lập tức chú ý nhìn tình huống bốn phía.

Nơi này tổng cộng chỉ có mười quầy hàng, Quân Vô Tà nhất nhất quét mắt đi qua, rốt cuộc phát hiện mục tiêu khả nghi.

Mắt không chớp một cái nhìn trên quầy hàng nhỏ, bày mấy quyển thư tịch cũ nát, những cái sách cổ đó bìa mặt  đã bị tàn phá, nhìn không thấy thư tịch kia rốt cuộc là cái loại gì, Quân Vô Tà nhìn trong chốc lát, xác định trên mười quầy hàng này, chỉ có một cái này có sách cổ, nàng mới đi qua.

Chào hàng những cuốn sách cổ đó chính là một thiếu niên tuổi chừng mười lăm mười sáu, vốn là trên mặt nên trắng nõn, lại nhiễm không ít vết bẩn, ăn mặc cũng có chút nghèo túng, chính là trên khuôn mặt luôn tươi cười, trái lại nhìn không ra bất luận cảm xúc gì.

Thiếu niên ngồi ở trên ghế nhỏ sau giá gỗ, hai chân bắt chéo, trong miệng ngậm một cây trúc diệp, mải mê với quyển sách cổ cũ nát, cười vui vẻ.

Quân Vô Tà thẳng đến đứng ở trước quầy hàng của hắn, hắn cũng không phản ứng lại khi có khách nhân tới cửa.

Bán đồ vật không có phản ứng, mua đồ vật cũng không có hé răng.

Lực chú ý của Quân Vô Tà đều tập trung ở trên mấy quyển sách cổ kia, khi khoảng cách của nàng càng tiến gần những quyển sách cổ, phản ứng của Tiểu Bạch Liên truyền đến cũng càng kịch liệt hơn, cái này làm cho Quân Vô Tà càng thêm khẳng định, trong mấy quyển sách cũ nát này, nhất định có yêu cầu của nàng.

Lật một quyển xem qua, những cái sách cổ đó tuy rằng bìa mặt đã không có, nhưng là nội dung bên trong lại hoàn hảo vẫn còn nguyên vẹn.Chẳng qua......

Quân Vô Tà đem mấy quyển sách này lật xem mấy lần, hai hàng lông này cau lại, mấy quyển sách này sẽ là công pháp?

Mấy quyển sách cổ này, căn bản là chuẩn bị cho thợ làm vườn!

Mặt trên ngoài dạy người gieo trồng cây trồng hoa như thế nào, liền một cái điểm nội dung đáng tin cậy đều không có.

Mặc dù là Quân Vô Tà, đối mặt với một cái kết quả như vậy, đều nhịn không được khóe miệng run rẩy, chính là sau khi Tiểu Bạch Liên kia cố tình tiếp xúc với nàng chú ý đến mấy quyển sách cổ, toàn bộ Giới Linh đều không tốt, nếu không phải đang ở nơi không thích hợp, Quân Vô Tà cảm thấy muốn nó lập tức biến thành hình người mà tóm lấy!

Không thể hiện hình, lại không thể chính mình động thủ, Tiểu Bạch Liên cơ hồ là dùng chi gian cảm ứng cùng Quân Vô Tà, không ngừng thúc giục nàng.

“Chủ nhân, đều mang toàn bộ về nhà! Chủ nhân, đều mang toàn bộ về nhà! Chủ nhân, đều mang......”

Quân Vô Tà nắm chặt nắm tay.

Nàng chấp nhận khế ước với Giới Linh hoa sen vì nó là loại hoa sen có ích đặc biệt hiếm, nhưng hiện tại yêu cầu của nàng chính là công pháp, tiểu gia hỏa này tìm cho nàng một đống sách dưỡng hoa cỏ tới làm cái gì?

Quân Vô Tà muốn chạy, chính là Tiểu Bạch Liên lại lần nữa thúc giục nàng đem mấy quyển phá thư này trở về.

“Miêu?” Tiểu hắc miêu nghiêng đầu, nhìn biểu tình rối rắm của Quân Vô Tà.

“Ách?” Thiếu niên đang say mê với thư tịch, rốt cuộc ý thức được có khách nhân đến, hắn ngẩng đầu, ánh mắt lười nhác nhìn từ trên xuống dưới người đứng ở trước quầy hàng hắn - Quân Vô Tà.

Chương 44: Phá Thư ( 2 )

“Mua đồ vật?” Vừa thấy có khách nhân, thiếu niên lập tức đem sách trong tay để qua một bên, một gương mặt bẩn hề hề hiện ra, cười vô cùng ân cần.

“Tùy tiện xem, tùy tiện xem, nhìn trúng cái gì cứ việc mở miệng.” Thiếu niên hăng hái nhiệt tình đẩy mạnh ra một đống sách cũ nát.

Khóe miệng Quân Vô Tà banh thành một đường thẳng tắp, nhìn lướt qua thiếu niên, âm thầm đem ngón áp út đè ở lòng bàn tay, ngón cái hung hăng hướng Giới Linh ấn ấn.

“Này sách đó, ngươi muốn trao đổi với cái gì?” Quân Vô Tà lạnh giọng mở miệng. Mang đầy một bụng hy vọng, lại không nghĩ tới bị Tiểu Bạch Liên bày ra một màn này, tâm tình vốn đã không tốt, càng thêm khó chịu.

“Những quyển sách này? Ngươi đều muốn?” Hai mắt thiếu niên sáng lên nhìn Quân Vô Tà, phảng phất như đang nhìn một con dê béo từ trên trời giáng xuống.

“Đúng.” Quân Vô Tà chỉ nghĩ nhanh nhanh kết thúc, thoát khỏi Tiểu Bạch Liên ở nơi nào đó dùng cảm ứng ồn ào, nàng còn muốn tiếp tục tìm kiếm công pháp khác.Thiếu niên cười tủm tỉm vươn tay bẩn hề hề, năm ngón tay thon dài ở trước mặt Quân Vô Tà quơ quơ.

“Năm viên Đông Châu!”

“......” Quân Vô Tà nhìn nhìn bàn tay của thiếu niên, lại nhìn nhìn mấy quyển phá thư kia đối với nàng mà nói là không dùng được, quay đầu liền đi.

Đông Châu cực quý, xuất xứ từ Đông Hải, một viên giá trị vạn lượng hoàng kim!

Thiếu niên kia há mồm chính là năm viên! Bán vẫn là mấy quyển phá thư trồng hoa dưỡng thảo!

“Aiz! Aiz! Đừng đi a!” Thiếu niên thấy Quân Vô Tà không nói hai lời liền đi, lập tức liền nóng nảy.

Quân Vô Tà thậm chí không thèm để ý tiếp tục phía trước rời đi, nhưng trên ngón áp út lại dần dần nở rộ ra một tia quang huy(ánh sáng).

“Không đi! Không đi! Không đi!” Thanh âm mang theo nôn nóng non nớt lặng yên truyền đến, Quân Vô Tà một tay đem chính tay phải mình giấu ở trong tay áo, trong lòng chấn động.

Tiểu Bạch Liên này là trúng tà không thành?

Vì muốn những cái sách đó, cư nhiên trực tiếp không tuân theo ý chí của nàng, muốn trực tiếp hiện thân!

Không nói đến bộ dáng của Tiểu Bạch Liên có bao nhiêu đáng chú ý, nếu hắn mà hiện thân liền đủ để khiến cho sóng to gió lớn tại Quỷ Thị này, vừa mới lúc nãy khi hắn muốn hiện hình, cũng đã tràn ngập một cổ mùi hương tỏa ra từ hoa sen, cổ hương vị kia ở Quỷ Thị lấn áp qua những khí vị khác, đưa tới phụ cận không ít người chú ý, những người đó đều dừng bước chân lại, tựa hồ đang tìm kiếm cái gì đó.

Nếu có thể, Quân Vô Tà nhất định sẽ không chút do dự đem Tiểu Bạch Liên nhét trở lại U Linh Giới trong miệng hắn nói!

“Câm miệng, yên lặng ngốc.” Quân Vô Tà hạ giọng quát.

Chuyện nàng có được Giới Linh, không ai biết, nếu là ở chỗ này bại lộ, sự tình liền biến lớn.

Đang lúc Quân Vô Tà cùng Tiểu Bạch Liên đối kháng, thiếu niên kia đã đuổi theo lại đây, trong lòng ngực hắn còn ôm mấy quyển phá thư kia.

“Đừng đi a! Ngươi nếu là cảm thấy năm viên quá nhiều, ta có thể giảm xuống, bốn viên cũng được a!” Thiếu niên lẻn đến trước mặt Quân Vô Tà, ngăn trở đường đi của Quân Vô Tà, ra sức đẩy mạnh mấy quyển sách trong lòng ngực mình ra.

Thiếu niên ôm sách lại đây, cuối cùng là làm Tiểu Bạch Liên yên lặng.

Quân Vô Tà xem như minh bạch, hôm nay nếu như không đem mấy quyển sách này mang về, Tiểu Bạch Liên không chừng còn muốn nháo ra cái chuyện xấu gì.

“Ta không có Đông Châu, ta chỉ có đan dược.” Quân Vô Tà nhìn thiếu niên nói.

“A? Đan dược?” Thiếu niên gãi gãi đầu, trên mặt ý cười chậm rãi rút đi, có chút thất vọng nhỏ giọng nói: “Loại địa phương này đối với đan dược, ta đây có thể làm cái gì......””Quên đi, ngươi nếu nói là không có Đông Châu, liền quên đi.” Nói xong, thiếu niên liền ủ rũ quay trở về.

Vừa mới yên lặng được vài giây Tiểu Bạch Liên lại làm ầm ĩ lên! Quân Vô Tà mặt hoàn toàn đen.

Chương 45: Phá Thư ( 3 )

“Chờ đã.” Nàng không thể không đối với kia thiếu niên mở miệng dừng bước.

Thiếu niên chậm rì rì quay đầu lại, hứng thú nhìn nhìn Quân Vô Tà, “Thật là thực xin lỗi, ta đối với đan dược không có hứng thú.”

“Ta biết.” Thái độ trước sau của thiếu niên, đã chứng thực điểm này.

“Ngươi có thể nói cho ta, gần đây có hay không người có thể lấy đồ vật trao đổi với vật ngươi muốn, ta đi đổi.” Quân Vô Tà bình tĩnh mở miệng, con ngươi thanh minh không mang theo bất luận cảm xúc gì nhìn thiếu niên.

Thiếu niên kia nhìn Quân Vô Tà, chần chờ hồi lâu, mới sờ sờ cái mũi, chiết trở về.

“Bên kia thế nhưng thật ra có người bán Đông Châu, hắn cũng thu đan dược, chính là hắn muốn đan dược phỏng chừng ngươi lấy không ra.” Nói thật, thiếu niên cũng không xem trọng tiểu hài tử trước mắt.

Một tiểu quỷ lớn như vậy, xuất hiện ở Quỷ Thị vốn dĩ cũng đã thực kinh thế hãi tục, trong tay nàng còn có thể lấy ra đan dược giống cái dạng gì a?

“Mang ta qua đó.” Quân Vô Tà nói.

Thiếu niên bĩu môi, nhìn nhìn quầy hàng của mình không có một bóng người.

“Nếu đổi được, trừ ra bốn viên đông châu ngươi muốn, ta có thể lại thêm ngươi một lọ đan dược.” Quân Vô Tà thấy thiếu niên có chút không tình nguyện, mở miệng tăng giá.

“Ta thật sự không cần đan dược của ngươi, ta nếu muốn đan dược, ta cũng không cần phải đến tận đây......” Thiếu niên cũng không biết suy nghĩ cái gì, nhỏ giọng lẩm nhẩm lầm nhầm, hắn nhìn Quân Vô Tà con ngươi bình tĩnh, tổng cảm thấy tiểu quỷ trước mắt này có chút không giống nhau, ít nhất hắn ở Quỷ Thị mấy ngày nay, liền chưa thấy qua mấy cái tiểu quỷ choai choai như vậy, mặc dù là có, bên người cũng là đi theo một đống người, ánh mắt chưa bao giờ giống nàng bình tĩnh như vậy.

“Tốt, đi, ta bồi ngươi đi qua là được, dù sao người nhiều như vậy, cũng chỉ duy nhất mỗi mình ngươi muốn mua.” Thiếu niên tựa hồ nghĩ thông suốt, cũng không giãy giụa nhún vai.

So với quầy hàng quạnh quẽ của thiếu niên kia, quầy bán Đông Châu bên này khách sớm đã đến đầy nhà, rất nhiều người chen chúc ở chỗ này, nhìn trên quầy hàng các màu trân bảo.

Chín viên trân châu cực lớn, được bày biện ở trong một cái hộp gấm màu đen, vải nhung màu đen nâng Đông Châu, làm châu quang càng thêm sáng ngời động lòng người, trừ bỏ Đông Châu, phía trên quầy hàng còn có không ít linh thạch.

Giới Linh sau khi hóa thành chiếc nhẫn, lại để chuyên môn luyện hồn sư lấy kim loại quý trọng chế tạo qua một lần nữa, trên lại được khảm linh thạch, có thể tăng lên lực lượng của Giới Linh, hơn nữa có thể cho người sở hữu ở trong quá trình tu luyện càng tốt, cùng Giới Linh tương thông.

Giá trị của linh thạch so với đá quý càng thêm trân quý, cho nên khi bán ra người mua tương ứng cũng sẽ trở nên rất nhiều.

Mỗi viên lớn nhỏ đều chỉ có như nửa cái móng tay cái như Giới Linh vậy, nhưng trong đó ẩn chứa linh lực lại thập phần mênh mông, thường thường một viên gạo (nhỏ như hạt gạo) lớn nhỏ linh thạch, liền có thể bán ra giá trên trời kinh người, loại này đồ vật giá trị cũng chỉ có người hùng người hậu, mới chơi nổi.

Lân Vương phủ có liền mấy viên linh thạch, đều là rất nhiều năm trước, Thích Quốc đệ nhất Nhậm đế vương ban thưởng cho Quân Tiển, Giới Linh của Quân Tiển cùng Quân Khanh lại được chế tạo qua một lần nữa, được khảm linh thạch phẩm chất cực tốt.

Quân Tiển vốn dĩ cũng vì Quân Vô Tà chuẩn bị một viên linh thạch, tuy nhiên không có cơ hội sử dụng.

Quân Vô Tà đối với linh thạch không có gì hứng thú, ít nhất hiện tại không có, chọn lựa linh thạch thập phần phức tạp, nàng liền công pháp đều không tìm được, hiện tại tìm linh thạch mà nói, hơi sớm.

Chủ nhân của quầy hàng này, là một lão nhân đã qua tuổi năm mươi, hắn treo một cây tẩu hút thuốc phiện, nửa híp mắt nhìn một vòng người vây quanh, thường thường ở thời điểm người dò hỏi hừ hừ hai câu, thoạt nhìn cũng không nhiệt tình, nhưng là người vây quanh lại không hề giảm.

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay