Chương 4: Lân Vương Phủ (1)

Nam tử mắt tím hơi nhướng mày, bình tĩnh nhìn hai mắt kia giống như băng sơn nhìn mình, như nghiền nát xúc động của hắn. 

Cho dù đối mặt với tử vong, thiếu nữ yếu ớt này cũng có thể bình tĩnh như vậy, bình tĩnh làm người càng thêm muốn xé bỏ bình an của nàng.

“Ta sẽ không để ngươi chết.” Nam tử mắt tím nhẹ nhàng mở miệng.

“Đưa ta về nhà.”

Nam nhân trước mắt không trị thương được cho nàng, cách duy nhất, chỉ có thể đưa nàng trở lại nhà của nguyên chủ thân thể này.

Nam tử mắt tím hơi nhướng mày, thình lình ấn xuống mi gian của Vô Tà một nụ hôn.

“Như ngươi mong muốn.”

Ẩn phía trong cơ thể Quân Vô Tà, mèo đen hoàn toàn hoá thạch.

Ma ma! Chủ nhân nó bị cái nam nhân này khủng bố khinh bạc!!

......

Quân Vô Tà không biết mình khi nào thì hôn mê, thời điểm nàng tỉnh lại lần nữa, nàng đã nằm ở trong một căn phòng hoa mỹ.

Một lão giả người tóc trắng xoá, đang ngồi ở mép giường, nhìn thấy Quân Vô Tà tỉnh lại, khuôn mặt già nua hiện lên một nụ cười hoà ái, “Nha đầu, ngươi rốt cuộc tỉnh, ngươi đây là muốn hù chết gia gia sao.”

“Ngươi cái nha đầu ngốc, còn không phải là Giới Linh sao? Không có liền không có, cháu gái của Lân Vương ta mặc dù không có Giới Linh, cũng không có gì ghê gớm, có gia gia ở đây, ngươi còn sợ cái gì?” Quân Tiển mắt nhìn cháu gái mất tích đã tìm lại được đau lòng nói.

Gia gia?

Quân Vô Tà khẽ nhíu mày, ký ức thân thể này lại lần nữa hiện lên ở trong óc nàng, lão giả ngồi ở mép giường đúng là Lân Vương của  Thích Quốc, cũng là gia gia của khối thân thể này —— Quân Tiển (君冼).

Giới Linh trong miệng Quân Tiển, là lực lượng hữu độc trong thế giới này.

Giới Linh sớm tại một khắc khi mọi người sinh ra cũng đã tiềm tàng ở bên trong linh hồn người, sau khi đến năm 14 tuổi, Giới Linh liền sẽ thức tỉnh, lấy bộ dáng chiếc nhẫn xuất hiện ở đầu tay phải ngón áp út của mọi người, Giới Linh cũng không được xem như thật thể, chúng nó càng giống như là linh hồn, tuy rằng có thể thông qua ngưng tụ, hóa thành thật thể, nhưng hình thái lại hoàn toàn bất đồng.

Có Giới Linh có thể ngưng tụ thành vũ khí cường đại, có Giới Linh có thể biến ảo trở thành thú hình uy mãnh.

Mà Quân Vô Tà năm nay vừa vặn tròn 14 tuổi, trước đó mấy ngày, chính là sinh nhật nàng, cũng hẳn là thời điểm Giới Linh của nàng thức tỉnh, chính là một ngày kia, thân thể của nàng lại không có xuất hiện bất luận cái gì dị thường......Giới Linh của Quân Vô Tà không hề thức tỉnh, càng nói trắng ra, Giới Linh của Quân Vô Tà là một tử linh.

Ở thế giới này, Giới Linh mạnh yếu đều quan hệ đến thực lực của chủ nhân, tình huống tử linh rất ít khi xuất hiện, chính là một khi xuất hiện, người nọ liền sẽ bị nhận định là một phế vật.

Phế vật không có Giới Linh.

Sau khi Quân Vô Tà biết được Giới Linh của mình cư nhiên là một tử linh, lúc ấy cũng chịu đả kích rất lớn. Hai ngày trước rời nhà trốn đi, khi trở về chỉ còn lại nửa mạng, thật sự là làm cho Quân Tiển hoảng sợ. Cho rằng cháu gái nhà mình luôn luôn tâm cao khí ngạo, bởi vì một chuyện không có Giới Linh mà nghĩ quẩn trong lòng, quẩn ý sinh nông nổi.

Quân Vô Tà nằm ở trên giường không nói gì.

Tự sát?

Cũng không phải như vậy.

Sau khi tiếp thu ký ức của thân thể này, Quân Vô Tà rõ ràng hơn bất luận người nào, chủ nhân của thân thể này căn bản là không có ý định tìm chết, nàng sở dĩ rời khỏi Lân Vương phủ, hoàn toàn là bởi vì ba ngày trước đó, cùng vị Nhị hoàng tử kia có hẹn ước.

Sau khi biết được chính mình không có Giới Linh, chủ nhân thân thể này chịu đủ mọi đả kích, mà Nhị hoàng tử mình luôn ái mộ lại đúng lúc đến chơi ra mặt trấn an, cũng cùng nàng ước hẹn, hai ngày trước đó cùng ra khỏi thành, bồi nàng giải sầu.

Thiếu nữ với cõi lòng đầy chờ mong cứ như vậy rời khỏi Lân Vương phủ, chỉ tiếc, khi nàng đến nơi ước hẹn, chờ nàng đến không phải là người thương tuấn mỹ ưu nhã, mà là một tên hắc y nhân thần bí.

Chương 5: Lân Vương Phủ (2)

Đúng là hắc y nhân kia đã đả thương nàng, đẩy nàng vào vực sâu vạn trượng. Nếu không phải phía dưới vách núi có những cây cối bị che khuất đỡ lấy, khối thân xác này, chỉ sợ đã sớm đã tan xương nát thịt.

Không phải tự sát, mà là bị hắn giết.

Trong đầu Quân Vô Tà nhanh chóng suy tư về tình cảnh hiện tại, bất luận hắc y nhân kia có phải là Nhị hoàng tử hay không, chuyện này cũng không thoát khỏi can hệ với Nhị hoàng tử.

Quân Tiển đã từng hiệp trợ đế quân khai lập lãnh thổ. Thụy Lân Quân của Lân Vương là những binh lính tinh nhuệ bậc nhất của Thích Quốc, trực thuộc gia mạch Lân Vương. Là một binh lính làm chư quốc sợ hãi cuồng chiến, mặc dù là đương kim thánh thượng, cũng muốn lễ nhượng Quân Tiển ba phần. Hiện giờ thánh thượng tuy đối với Lân Vương phủ phá lệ hậu ái, nhưng hai nhi tử của Quân Tiển, một chết một tàn, lại không có khả năng thống lĩnh quân lính. Cháu gái Quân Vô Tà ngang ngược kiêu ngạo ngạo mạn, lại không có Giới Linh chống đỡ. Một khi Quân Tiển trăm năm sau, Lân Vương phủ chỉ sợ sẽ lưu lạc đến hoàn cảnh được cá quên nơm (có cá nhưng không có giỏ để bắt).Có thể nói, hiện giờ Lân Vương phủ chỉ là một con hổ giấy, duy nhất có thể trấn bãi, cũng chỉ có một lão nhân Quân Tiển đã qua tuổi bảy mươi.

Thân thể Quân Tiển một năm không bằng một năm, gần một năm nay, bệnh nặng không ngừng, mắt thấy không thể sống lâu với nhân thế, cũng thấy động tác của triều đình càng thêm không kiêng nể gì với Lân phủ.

Quân Vô Tà gặp nạn, rất có thể chính là dấu hiệu hoàng gia muốn đối phó với Lân Vương phủ.

'Rõ ràng là Nhị hoàng tử không còn xem trọng Lân Vương phủ, mới dám đối với nữ thổ phỉ Quân Vô Tà hạ độc thủ.'

Mèo đen nhỏ giọng thầm thì, vốn tưởng rằng chủ nhân nhà mình trọng sinh tới một gia đình tốt đẹp, nhưng không nghĩ tới phồn hoa này chỉ là mây khói thoảng qua, tùy thời tùy chỗ đều là nguy hiểm có thể hại đến tính mạng.

Quân Vô Tà hơi hơi nhướng mày.

Tiểu hắc miêu lập tức cuộn tròn, đem đầu chôn vào giữa một đôi chân lông xù.

Nó sai rồi, nó không nên quên, chủ nhân nhà nó hiện tại đã kêu —— Quân Vô Tà.

Thấy cháu gái vẫn luôn không hề mở miệng, có lẽ là bị dọa tới rồi, Quân Tiển cũng không nhắc nhở mãi, cõi lòng hắn đầy quan ái (quan tâm, yêu thương) nhìn Quân Vô Tà nói: “Thôi, người trở về là tốt rồi, ngươi hãy nghỉ ngơi thật tốt, nếu có việc gì, hãy gọi ca ca ngươi.”

Ca ca?

Quân Vô Tà lục tìm trong trí nhớ của khối thân thể này cũng không thấy bất luận thông tin gì về người “ca ca“. Lân Vương phủ người lớn không nhiều, Quân Tiển tổng cộng chỉ có hai nhi tử, đại nhi tử là phụ thân Quân Vô Tà, mẫu thân thân sinh của Quân Vô Tà vì khó sinh mà chết. Trên chiến trường định mệnh ấy, phụ thân nàng hy sinh. Trừ bỏ Quân Tiển, Quân Vô Tà còn có một tiểu thúc, mà tiểu thúc của nàng cũng ở trận chiến kia lúc phụ thân chết trận đã bị thương, hai chân mất đi năng lực hành động.

Trừ lần đó ra, Quân Vô Tà cũng không tìm được bất luận ký ức gì về hai chữ “ca ca” này.

“Vô Dược, ngươi vào đây chiếu cố muội muội ngươi, ta muốn đi ra ngoài một chuyến.” Quân Tiển thu liễm tươi cười trên mặt, đối với ngoài cửa gọi một tiếng.

Cửa phòng đang đóng chặt tuỳ ý theo đó bị đẩy ra, một bộ thân ảnh cao lớn xuất hiện ở trước cửa.

Quân Vô Tà nhìn đến bộ dáng của “Ca ca” trong nháy mắt, ngây ngẩn cả người.

Khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt luân giống như tác phẩm hoàn mỹ nhất của trời cao, cặp mắt tà mị kia đen như đêm tối mê người.

“Vâng.” Nam tử tà mị hơi hơi mỉm cười.

Quân Tiển vừa lòng gật gật đầu, dặn đi dặn lại Quân Vô Tà nghỉ ngơi thật tốt, một lúc sau mới rời đi.Trong phòng, cũng chỉ còn lại Quân Vô Tà cùng Quân Vô Dược (君无药) hai người.

Ngay sau đó, một đạo hắc ảnh từ trên người Quân Vô Tà hiện lên, Miêu nhi màu đen đề phòng đứng ở trước giường, miệng nhỏ hơi mở ra làm lộ răng nhọn sắc bén.

Quân Vô Dược nhìn mèo đen đầy người đề phòng, không nhanh không chậm đi đến bên một chiếc ghế dựa ngồi xuống, bắt chéo hai chân thon dài, dù bận vẫn ung dung nhìn người nằm ở trên giường, mặt không chút biểu tình Quân Vô Tà.

Chương 6: Lân Vương Phủ (3)

Quân Vô Tà bình tĩnh nhìn nam nhân tràn ngập hơi thở nguy hiểm, Lân Vương phủ căn bản là không có Quân Vô Dược gì, Quân Vô Tà càng không có huynh trưởng gì, nam nhân ngồi ở chỗ kia, rõ ràng chính là vị được nàng thả ra từ trong huyệt động, chỉ là hiện giờ, mắt tím yêu dị đã biến mất vô tung vô ảnh, thay thế chính là một đôi hắc đồng thâm thúy.

“Ngươi đã làm gì?” Quân Vô Tà bình tĩnh nhìn chằm chằm nam nhân thần bí trước mắt.

Quân Vô Dược một tay chống cằm, khóe mắt hơi nhướng lên, mang theo ánh mắt tà tứ, bình tĩnh nhìn thiếu nữ trước mắt từ trên xuống dưới có chút quá phận.

“Báo ân.”

“Không cần.”

“Thật đáng tiếc, đây là đơn phương.”

Quân Vô Tà khẽ nhíu mày, người nam nhân này rất nguy hiểm, nàng không biết người này rốt cuộc dùng phương pháp gì, cư nhiên khiến Quân Tiển đem hắn coi như chính tôn tử của mình.

“Ngươi đã làm gì với người nơi này?”

Quân Vô Dược cười như không cười nhìn Quân Vô Tà, hắn nâng tay lên, một sợi tóc như con rắn nhỏ quay quanh ở hắn đầu ngón tay hắn, “Không cần sợ, ta chỉ là làm vật nhỏ này tiến vào trong thân thể bọn họ, tạm thời đối với ký ức của bọn họ làm một ít sửa đổi nho nhỏ. Ta sẽ không thương tổn bất luận kẻ nào ở nơi này, ngươi có thể yên tâm.”

Mèo đen hoàn toàn chấn kinh rồi.

Chủ nhân nhà nó rốt cuộc cứu một tên quái vật gì trở về thế này! Cái hắc xà kia làm mèo đen theo bản năng cảm thấy thập phần nguy hiểm.

Có thể tiến vào trong thân thể người, còn có thể thay đổi ký ức con người!

“Tiểu miêu này, là Giới Linh của ngươi?” Quân Vô Dược chỉ tiểu hắc miêu ngốc lăng kia.

“Cùng ngươi không quan hệ.” Quân Vô Tà nói.

“Thật là lãnh đạm a, muội muội.” Trên khóe môi Quân Vô Dược cười khoái trá.

“Nơi này cũng không phải nơi ngươi nên ngốc, ngươi có thể đi rồi.” Quân Vô Tà nhíu mày nói, người nam nhân này quá nguy hiểm, để hắn lưu tại Lân Vương phủ không phải là chuyện tốt gì.

Quân Vô Dược thấp giọng cười, lọn tóc màu đen như những con rắn bắt đầu nhảy múa quay quanh ở đầu ngón tay hắn. “Đừng vô tình như vậy, ngươi đã cứu ta, ta chỉ muốn báo ân. Nếu như ngươi thậm chí không thể thỏa mãn một yêu cầu hèn mọn đó của ta, như vậy ta chỉ có thể thương tâm hủy diệt những vật đó đang sống nhờ trong thân thể mọi người ở Lân Vương phủ. Chẳng qua... nếu những vật nhỏ đó mà bị hủy diệt thô bạo như vậy, chỉ sợ bọn họ sẽ có thương tổn rất lớn... ta không biết chuyện gì sẽ xảy ra đối với Lân Vương phủ?”

“Ngươi uy hiếp ta?” Quân Vô Tà híp mắt.

“Không, ta thỉnh cầu ngươi.” Quân Vô Dược tươi cười như cũ.

Thỉnh cầu? Nếu như nàng không đồng ý, hắn liền phải giết chết mọi người Lân Vương phủ? Đây là thỉnh cầu?

“Không cần khẩn trương như vậy, ta chỉ tạm thời không có nơi nào thể đi, chờ đến thời điểm có thể rời đi, ta tự nhiên sẽ rời đi. Trước đó, còn hy vọng ngươi có thể cho ta ở lại chỗ này báo đáp ân tình của ngươi. Ta có thể cam đoan, tuyệt đối sẽ không thương tổn bất cứ một người nào ở nơi này.” Quân Vô Dược cười nói.

“Sau đó, chờ ngươi đi rồi, như cũ muốn giết chết bọn họ?” Quân Vô Tà hừ lạnh.

“Sẽ không, thời điểm nên đi, ta cam đoan, người nơi này một người đều sẽ không phát sinh cái gì ngoài ý muốn.” Quân Vô Dược nói.

“Ta không có lựa chọn nào khác.” Quân Vô Tà cắn răng.

Quân Vô Dược nhún vai.

Tự biết chính mình không có khả năng đem người nam nhân nguy hiểm này đuổi đi, Quân Vô Tà dứt khoát trực tiếp nhắm mắt lại nghỉ ngơi, không hề để ý đến hắn.

Tiểu miêu màu đen thấy Quân Vô Dược cũng không có tính toán bất lợi đối với chủ nhân của mình, lúc này mới thoáng thu liễm khí thế, tứ chi nho nhỏ, chân ngắn bước ra nhảy đến cạnh giường cuộn mình bên cạnh đầu gối Quân Vô Tà nằm xuống, chỉ là cặp mắt cảnh giác kia, lại trước sau không dời đi từ trên người Quân Vô Dược.

Người nam nhân này rất nguy hiểm. Hắn là kẻ nguy hiểm nhất mà nó từng tao ngộ (gặp).

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay