Chương 35: Biến hóa ( 1 )

Trong nhận thức của Quân Vô Tà, điểm này trên người Quân Khanh là “vấn đề nhỏ” thật sự không tính là cái gì, nàng vẫn luôn cảm thấy, Quân Khanh bị kéo dài nhiều năm như vậy không thể đứng lên được, là bởi vì đại phu ở thế giới này y thuật quá tệ!

Quân Vô Tà vô cùng ghét bỏ lang băm ở thế giới này, cũng không có ý thức được, vấn đề không phải do ở trên người những cái đại phu đó, mà là do ở trên người nàng.

Lấy cái tư duy trên người của một tiến sĩ đi xem học sinh tiểu học tác nghiệp, này căn bản không có bất luận cái gì có thể so tính.

“Không sai.” Quân Vô Tà nói.

Quân Khanh cùng Quân Tiển đều trầm mặc, chính là từ ánh mắt kịch liệt của bọn họ có thể nhìn ra, tin tức này đối với bọn họ mà nói là chấn động cỡ nào.

Lân Vương phủ sở dĩ xuống dốc, chính là bởi vì không có người thống soái nối nghiệp Thụy Lân Quân, hiện giờ, Quân Khanh nếu là chỉ trong vòng 2 năm có thể khôi phục, như vậy Lân Vương phủ trọng chấn uy phong sắp tới!

Đây là một cái cơ hội, hiện tại đối với Lân Vương phủ mà nói là quá mức quan trọng.

“Vô Tà, việc này quan hệ trọng đại, sự tình tiểu thúc ngươi có thể khôi phục, nhất định phải bảo mật với mọi người, vị sư phụ kia của ngươi......” Quân Tiển lập tức nghĩ tới tính chất mấu chốt của việc này.

“Sư phụ nói hắn đối với người khác không có gì hứng thú.” Một cái người không tồn tại, có thể tiết lộ cái gì?

“Vậy là tốt rồi, việc này thật sự là muốn cám ơn vị tiền bối kia! Ngươi nói với hắn nếu sau này hắn cần bất cứ điều gì Lân Vương phủ ta có thể làm đến, chúng ta sẽ xuất toàn lực giúp đỡ.” Quân Tiển kích động mở miệng.

“Ta sẽ chuyển đạt.” Quân Vô Tà nhàn nhạt đáp lại.

“Vô Tà, cảm ơn.” Quân Khanh nhìn Quân Vô Tà bằng ánh mắt ấm áp mỉm cười. Hắn cảm thấy thật may mắn khi có sự trợ giúp của mọi người trong những năm qua, hiện giờ cháu gái hắn lại nói có thể chữa khỏi cho hắn với sự trợ giúp của sư phụ nàng, hắn đơn giản là không thể chờ thêm nữa!

Đột nhiên được cảm tạ, làm Quân Vô Tà hơi sửng sốt.

Kiếp trước nàng đã cứu vô số người, đếm rõ được số lượng không rõ lòng biết ơn, chính là những cái cảm tạ đó ở trong mắt nàng cũng không có cái trọng lượng gì.

Chỉ là lúc này đây, lòng biết ơn của Quân Khanh, lại làm nàng tâm lạnh hồi lâu cảm nhận được một tia vui sướng.

Nguyên lai, cứu trị chính thân nhân của mình, cảm giác là hoàn toàn bất đồng.

Có lẽ là loại vui sướng này, thập phần khó có được, Quân Vô Tà lại lần nữa mở miệng nói: “Sư phụ cho ta hạt sen còn có thừa, ta chuẩn bị qua mấy ngày nữa cho gia gia ăn thử xem, chỉ là tình huống của tiểu thúc ta không thể không ít nhiều làm chút chuẩn bị, cho nên điều trị thân thể gia gia, còn cần chờ đợi một khoảng thời gian.” Quân Tiển tuổi tác rốt cuộc đã lớn, sợ chịu không được sự đau đớn lăn lộn, Quân Vô Tà cần thiết chuẩn bị thêm kỹ càng hơn.Quân Tiển hoàn toàn không nghĩ tới, đứa con bảo bối của hắn còn có thể trị khỏi, lại cư nhiên còn có một phần của hắn.

Xem ý tứ của Quân Vô Tà, tựa hồ sớm đã vì hắn chuẩn bị.

Một cổ dòng nước ấm từ trong tâm Quân Tiển chảy qua, hốc mắt hắn nóng lên, có chút chật vật quay đầu đi, yên lặng lau đi nước mắt nơi khóe mắt.

Cháu gái đã lớn, rốt cuộc hiểu chuyện.

Về sau ai còn dám nói qua cháu gái hắn là phế vật? Hắn nếu không cùng người liều mạng là không thể!

“Ta sẽ để tất cả mọi việc tuỳ theo ý ngươi, ta sẽ phân phó phòng bếp cùng Phúc bá, về sau ngươi cần phải làm cái gì, không cần tới dò hỏi ý kiến của ta, chính ngươi làm chủ.” Quân Tiển tươi cười mở miệng.

Trước đây, Quân Tiển tuy rằng yêu thương Quân Vô Tà, chính là cũng biết tính tình Quân Vô Tà quá mức hồ nháo, cho nên ở rất nhiều nơi đối với quyền lực của nàng tiến hành rồi hạn chế, phòng ngừa nàng nháo xảy ra chuyện gì, nhưng hiện tại, Quân Tiển đối với Quân Vô Tà là 100% yên tâm, càng xem chính cháu gái mình càng là cái bảo bối.

Hiểu chuyện, trầm ổn, còn đã bái cái sư phụ thần thông quảng đại, y thuật càng ngày càng tốt, lại biết quan tâm thân nhân, trên đời này đi nơi nào tìm được cháu gái tốt như vậy?

Chương 36: Biến hóa ( 2 )

Hắn thật muốn thét lên với cả thế giới rằng cháu gái hắn tuyệt vời như thế nào! Nếu không phải sợ bại lộ chuyện Quân Vô Tà đã thay đổi, Quân Tiển hận không thể đem chính cháu gái bảo bối của mình bắt lại hảo hảo đem khoe ra trước mặt đám đồ cổ(lão già) kia một phen, xem bọn hắn còn dám cười nhạo Quân gia hắn không người không!

Tình huống hiện tại của Lân Vương phủ cũng không ổn định, Quân Vô Tà thay đổi đối với Quân gia mà nói là cái cơ hội xoay chuyển cục diện. Trước khi Quân Khanh hoàn toàn khôi phục có thể Thống soái Thụy Lân Quân, Quân Tiển không dám mạo hiểm đem sự tình của Quân Vô Tà tiết lộ ra ngoài, phòng ngừa lòng người mang ý xấu, trước khi Lân Vương phủ một lần nữa tỉnh lại hạ độc thủ.

Năm đó, chính hai cái nhi tử của mình, vừa chết một thương, Quân Tiển liền mơ hồ cảm thấy có người nào đó nhằm vào Quân gia bọn họ, mười năm sau Quân gia không ngừng phân tán bớt lực lượng, mới có thể an toàn, trời biết, người nhằm vào bọn họ nếu sau khi biết được tin tức Quân gia sắp phục hưng, sẽ làm ra phản ứng đáng sợ tới cỡ nào.

Hiện giờ, bảo vệ bí mật và an toàn của Quân Vô Tà, mới là mấu chốt.

Có Quân Tiển dặn dò, Quân Vô Tà ở Lân Vương phủ có thể hoàn toàn tự do làm những thứ nàng muốn càng thêm thuận buồm xuôi gió.

Vì phòng ngừa sau khi Quân Tiển ăn hạt sen có cái phản ứng gì không tốt, Quân Vô Tà quyết định trước dùng dược thiện đối với thân thể Quân Tiển tiến hành điều trị.Để chuẩn bị dược thiện cho Quân Tiển cùng Quân Khanh, toàn bộ từ nàng tự mình động thủ, trừ bỏ dùng dược liệu dưỡng thân thể có lợi bên ngoài, mặt khác nàng còn đem nước mắt Tiểu Bạch Liên, trích ra cho vào, mỗi lần chỉ có một giọt, số lượng cũng không nhiều, để bồi bổ là chủ yếu.

Dược thiện của Quân Tiển đều là từ Phúc bá tự mình tiếp nhận từ trong tay Quân Vô Tà, đưa đến Quân Tiển bên kia đi, còn Quân Khanh lại là qua tay Long Kỳ.

Đối với sự an toàn của hai căn trụ cột của Quân gia, Quân Vô Tà đều thập phần coi trọng.

Quân gia phụ tử, được Quân Vô Tà điều trị bằng dược thiện, tinh thần khí thế càng ngày càng tốt, chính là lại khổ Tiểu Bạch Liên.

Bởi vì mỗi một phần dược thiện đều phải thêm nước mắt của hắn, cho nên mỗi mấy ngày qua, Tiểu Bạch Liên liền phải hiện thân một lần cống hiến giá trị thặng dư của chính mình.

Mỗi lần ngay sau khi Tiểu Bạch Liên ra tới, tổng hội bị mèo đen vô tình phác gục, ngay sau đó trong phòng liền sẽ vang lên anh anh tiếng khóc thút thít.

Thật là đặc biệt đáng thương!

Tiểu Bạch Liên chịu đủ mọi tàn phá, một lần lại một lần cống hiến nước mắt của chính mình, ôm tiểu thân mình trắng nõn run rẩy, cuộn tròn ở góc tường, nước mắt lưng tròng nhìn mèo đen ngồi xổm ở mép giường bình tĩnh liếm trảo.

Quân Vô Tà đem nước mắt vừa mới sưu tập cất tốt, một trận tiếng đập cửa vang lên, Quân Vô Tà tay hơi vừa nhấc, Tiểu Bạch Liên còn đang anh anh khóc thút thít, nháy mắt liền biến ảo thành chiếc nhẫn trong suốt về tới  trên tay nàng.

“Vào đi.”

Cửa phòng đẩy ra, Long Kỳ rũ mắt đứng ở cửa, hắn cầm trên tay hai cái hộp gấm.

“Tiểu vương gia lệnh thuộc hạ đem hai phân đồ vật này giao cho đại tiểu thư.” Long Kỳ là người ít nói, mặc dù không nhiều lời, giọng điệu đã khác so với trước kia, tuy rằng lãnh ngạnh, lại thập phần tôn kính.

Thân thể Quân Khanh từ từ chuyển biến tốt đẹp, Long Kỳ biết, đây là công lao của Quân Vô Tà.

“Đặt ở kia đi.” Quân Vô Tà nâng cằm.

Long Kỳ hơi khom lưng, đi vào phòng, mắt nhìn thẳng nhìn chằm chằm mũi chân trên mặt đất, đem hộp gấm đặt ở trên bàn, sau đó liền muốn lui ra ngoài.

“Chờ đã.” Quân Vô Tà bỗng nhiên mở miệng.

Thân ảnh Long Kỳ như bị đông lại.

“Đem dược đặt ở trên bàn lấy đi.” Quân Vô Tà nói.

Long Kỳ giương mắt, nhìn đến ở trên bàn bày một cái bình sứ nhỏ màu trắng, cầm trong tay, hắn có nề nếp hỏi: “Không biết phải cho tiểu vương gia sử dụng như thế nào?”Quân Vô Tà nhìn thoáng qua cái nam nhân trầm mặc ít lời này, “Cho ngươi.”

Thân hình cao lớn của Long Kỳ cứng đờ.

“Mang theo thương thế, ngươi như thế nào bảo hộ tiểu thúc ta, về sau đừng làm loại chuyện nhàm chán này.” Thân là bác sĩ, dù có mùi máu tươi cực ít cũng trốn không qua khứu giác của nàng, Long Kỳ này vài đoạn thời gian trên người vẫn luôn có một cổ mùi máu tươi, tuy rằng dùng dược vị che lấp ở một phần nhất định, lại như cũ làm Quân Vô Tà cảm nhận thập phần rõ ràng.

Chương 37: Biến hóa ( 3 )

Long Kỳ đóng băng tại chỗ một hồi lâu, hắn đứng thẳng thân mình, tay phải nắm lại, cương ngạnh để ở chính ngực trái mình, hơi cúi đầu, như là làm cái lễ nghi gì, rất nhanh kết thúc, trầm mặc rời khỏi phòng.

Quân Vô Tà nhìn thoáng qua cửa phòng đã đóng, tiếp tục làm việc của mình.

“Mặt lãnh tâm nhiệt (bên ngoài lạnh nhạt, bên trong ấm áp), chính là để nói ngươi thuộc loại người này đi.” Thanh âm mang theo trêu đùa từ cửa sổ truyền đến.

Quân Vô Tà nhướng mày nhìn về phía nơi thanh âm phát ra. Quân Vô Dược đang ung dung khoanh tay ngồi dựa vào cửa sổ. Khoé miệng hắn hiện lên một nụ cười nhạt, mắt đen nửa híp đánh giá Quân Vô Tà.

Lúc này đây, Quân Vô Tà không có ở trên người hắn ngửi được bất luận cái mùi máu tươi gì.

“Hạ nhân phạm thượng, chịu chút xử phạt cũng không có gì ghê gớm, không nghĩ tới Vô Tà ngươi lại là hảo tâm như vậy, còn vì hắn chuẩn bị thuốc trị thương.” Quân Vô Dược con ngươi mỉm cười nhìn về phía thân ảnh nào đó dần dần biến mất từ biệt viện của Quân Vô Tà.

Long Kỳ sau ngày ấy liền tới Thẩm Viêm Tiêu bên này thỉnh tội, tuy rằng Quân Vô Tà không có đưa ra bất kỳ trừng phạt gì, chính là cái nam nhân này ngay thẳng chất phác, lại chính mình chạy tới tự đi xử phạt bản thân, một trăm năm mươi quân côn, đem phía sau lưng hắn đánh da tróc thịt bong, toàn bộ quá trình hắn cũng không có hừ một tiếng, ngày thứ hai vẫn là cứ theo lẽ thường xuất hiện ở biệt viện Quân Khanh.

Không khéo, này hết thảy đều bị Quân Vô Dược xem ở trong mắt, hắn cũng không có hứng thú đi quản, nếu không phải cách làm hôm nay của Quân Vô Tà, hắn cơ hồ đều quên đi hình ảnh kia ngẫu nhiên gặp được.

“Ta chán ghét cái loại hương vị này.” Quân Vô Tà mặt vô biểu tình nói.

Quân Vô Dược cười khẽ một tiếng, hai chân thon dài hơi vừa nhấc, tiêu sái từ bên cửa sổ bước vào phòng ngủ của Quân Vô Tà.

“Vô Tà rõ ràng là bất công, khi ta bị thương, sao không thấy ngươi vì ta lộng dược?” Quân Vô Dược đi đến bên người Quân Vô Tà, một cánh tay dựa vào trên tường phía sau Quân Vô Tà đem thân hình nho nhỏ của nàng lùi về một góc.

Sợi tóc màu đen từ mặt sườn hắn rũ xuống, như có như không đảo qua gương mặt Quân Vô Tà, có chút ngứa.

Quân Vô Tà nhíu nhíu mày, vén lên sợi tóc hắn trêu đùa.

“Bởi vì tên ngươi.” Quân Vô Tà mắt liếc Quân Vô Dược một cái, bình tĩnh từ trong giam cầm của hắn đi ra.

Quân Vô Dược, vô dược, không có thuốc nào cứu được. (无药、无药可救)

“Phụt.” Quân Vô Dược tự nhiên là đã hiểu ý tứ nàng, hắn nhịn không được liền cười ra tiếng, lại một phen kéo qua Quân Vô Tà vừa mới dùng thủ đoạn rời đi, đem nàng kéo về trong lòng ngực, bá đạo ôm lấy.

Thân mình nho nhỏ, mềm mại, mang theo nhàn nhạt dược hương, làm người cảm thấy thập phần an tâm.

Nàng cũng không giãy giụa, cũng không phản kháng, chính là như vậy an tĩnh tiếp nhận, chỉ có đôi cặp mắt sáng ngời kia, tràn ngập không tán đồng.

“Hôm nay ta tắm rửa sạch sẽ, ngươi thử ngửi ngửi, xem còn có hương vị chán ghét kia không?” Hắn ghé bên tai nàng nói nhỏ phát ra có chứa từ tính, trêu đùa lãnh tình tiểu gia hỏa.

“Không có.” Quân Vô Tà có chút không thích ứng với sự thân mật của hắn, tổng cảm thấy có chút không đúng, lại cũng không biết là không đúng chỗ nào.

“Yên tâm, chỉ cần là ngươi không thích, ta sẽ không làm chúng nó tồn tại.” Người nào đó mang theo ý cười hứa hẹn, càng thêm kiêu ngạo đem tiểu thân mình trong lòng ngực mềm như bông ôm càng chặt thêm một ít. Hắn phát hiện, bất luận hắn làm ra cử chỉ động tác như thế nào, tiểu gia hỏa này tựa hồ đều không có phản ứng quá lớn. Nàng tựa hồ cũng không biết, động tác của hắn biểu thị hàm nghĩa như thế nào.

Một phương diện khác, thuần khiết giống một trang giấy trắng, với một gương mặt bất biến.

Làm người thật muốn ở phía trên thuần trắng kia, lưu lại một chút cái gì đó.

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay