• Túng Tình Đô Thị

  • Tác giả:

    Nhược Liễu Tùy Phong

  • Chương 1: Anh hùng cũng có khi khốn khó

  • Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tiêu Vân cảm thấy mình đã thất bại thật rồi.

Xét về ngoại hình thì hắn thấy mình cũng được coi là soái ca, mặt mũi dáng vóc tự khen đẹp trai cũng không phải là quá. Tuy rằng không có quan hệ, trình độ học vấn cũng chẳng đâu vào đâu, nhưng dù sao thì hắn cũng phải là loại trộm cắp cướp giật, một thanh niêm năm tốt kiếm sống bằng sức lao động của mình.

Nhưng một thanh niên tốt đẹp như thế hôm nay lại phát hiện ra rằng cô bạn gái yêu suốt năm năm còn chưa từng được hôn của hắn lại là bồ nhí thứ n (n5) của sếp, và thế là, hắn thất tình lại thêm thất nghiệp.

Sống từng này tuổi, thực sự là đã đến hạn rồi.

Bây giờ hắn mới biết rằng, một người đàn ông có đẹp trai thì cũng chưa chắc đã giàu. Đẹp trai cũng chẳng mài ra ăn được, nói chung là trai đẹp thì cũng không bì được với trai giàu.

“Không có người yêu, không có việc làm, không có tiền tiêu, ta đúng chuẩn thanh niên “ba không” rồi! Nếu đã không muốn cho ta sống tiếp nữa, ta chết đi là được chứ gì?”

Tiêu Vân liền nghĩ đến cái chết.

Bỗng Tiêu Vân cảm thấy có một vật sắc nhọn đâm vào sườn hắn, sau đó là một giọng nói lạnh lùng cất lên:

- Cấm động đậy, đưa tiền đây!

Đừng có xui xẻo đến thế chứ? Đến lúc này rồi vẫn còn gặp cướp.

Tiêu Vân cười:

- Người anh em, tôi ăn mặc như thế này mà cũng nghĩ là tôi có tiền à?

Tiêu Vân đúng là không giống một người có tiền. Bộ comple nhăm nhúm đến mức nhìn như cả tháng không giặt, đôi giày hắn đi còn mòn đến mức hở cả mõm. Nếu ai có tiền mà cũng ăn mặc thế này thì chắc trên đời này chẳng còn người nghèo nữa.

- Lảm nhảm ít thôi, đưa tiền đây, không tao đâm chết bây giờ!

Tên kia dứ dứ con dao trước mặt hắn rồi lạnh lùng nói.

- Tốt quá đi, nhưng mà tôi nghĩ là anh nên đâm vào chỗ này này. – Tiêu Vân chỉ vào ngực mình rồi bình thản nói: - Đâm như thế nếu mà tôi có chết thì cũng đi nhanh chóng, không thấy đau. Tôi làm người chẳng đã thất bại thế này rồi, không muốn phải làm quỷ mà vẫn chịu đau đâu.

Tên kia sững sờ, đang suy nghĩ có nên nghe theo Tiêu Vân hay không thì Tiêu Vân bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó rồi lục lọi quần áo.

Tên kia vội vàng nói:

- Không được động đậy, ngươi định làm gì?

Tiêu Vân cười cười:

- Chẳng phải là anh đòi tiền à? Tất nhiên là tôi lấy tiền cho anh rồi.

Vừa nói Tiêu Vân vừa lấy một xấp tờ một trăm tệ ra:

- Đây là tiền chia tay bạn gái tôi cho đấy, tổng cộng hai nghìn tệ, cho anh cả đấy, dù sao tôi cũng chẳng cần nữa.

Tên kia sửng sốt, nhìn hai nghìn tệ trước mặt mà không biết có nên lấy hay không.

Tiêu Vân nói:

- Cầm tiền xong nhờ anh đâm cho tôi một dao, tốt nhất là đâm phát chết luôn ấy. Nếu như mà anh sợ giết người thì anh để con dao lại cho tôi, tôi tự sát cũng được.

- Thằng điên!

Tên kia liếc Tiêu Vân một cái rồi giật lấy tiền, cắm đầu cắm cổ chạy.

- Này, đợi đã!

Tiêu Vân gọi với theo.

Tên kia có lẽ sợ Tiêu Vân đổi ý nên lại càng chạy nhanh hơn, thoáng chốc đã không thấy bóng dáng đâi.

Tiêu Vân lẩm bẩm: “Thực ra cũng đâu cần chạy nhanh thế đâu, tôi chỉ định bảo là tôi còn 100 tệ trong quần sịp nữa thôi mà. Dù sao thì tôi cũng đâu cần sống nữa đâu, giữ lại tiền làm gì cơ chứ.”

Tiếc là người anh em kia lại không nghe được câu này của hắn.

Chia tay tên cướp kia xong, Tiêu Vân đi thẳng đến nóc tòa cao ốc Dụ Phong.

Trên đường đi, phải có ít nhất ba lần Tiêu Vân đi băng qua đường, hy vọng có lái xe nào đấy lơ đễnh đâm chết hắn. Nhưng mà tiếc là lái xe nào cũng rất cẩn thận, có đi ban đêm cũng ít đi nhanh.

Sao đây không phải là Hàng Châu để mà đi bộ trên vỉa hè cũng bị đâm chết cơ chứ? Tiêu Vân chửi thầm trong lòng.

Đã đến bước đường cùng, Tiêu Vân đành phải chọn cách nhảy lầu.

“Ở đây đi! Mười tám tầng mà rơi xuống thì cũng chẳng sống được nữa.”

Tiêu Vân mặc niệm trong lòng rồi nhắm mắt lại, bước chân khỏi lan can…

Một giây sau, Tiêu Vân thấy là lạ, vì cơ thể hắn không lao xuống phía dưới như hắn dự tính.

- Tiểu tử, có gì mà bế tắc đến thế? Tự tử cũng dứt khoát thế à?

Một giọng nói vang lên trong đầu Tiêu Vân.

- Ai thế?

Theo bản năng, Tiêu Vân hét lên rồi bắt đầu tìm kiếm xung quanh.

Lúc này hắn mới phát hiện ra hắn đã đi đến một nơi tối tăm như mực, xung quanh không có lấy một bóng ma.

- Không cần tìm đâu, ngươi cũng không nhìn thấy ta được. Ta rất tò mò đấy, những người lên nóc tòa nhà này tự tử, không được một trăm thì cũng phải tám mươi phần trăm là khóc lóc nỉ non trước khi chết, phải suy nghĩ trăn trở mấy tiếng đồng hồ, tự sự từ hồi đi học mẫu giáo cho đến lúc chết, đến mức ta còn thấy sốt ruột thay cho bọn chúng. Thế mà chỉ có ngươi chẳng cần nghĩ ngợi gì, nói đi chết là đi chết, nên là ta mới tò mò, muốn hỏi thăm ngươi chút thôi.

Giọng nói đó nghe đúng như là đang rất tò mò.

Tiêu Vân rõ bực mình, đã muốn chết rồi mà vẫn còn trở thành đối tượng để kẻ khác tò mò. Đúng lúc hắn đang rơi vào tình cảnh khốn cùng đau khổ thì dột nhiên lại bị tạt một gáo nước lạnh.

- Mẹ kiếp, ngươi là ai? Ông đây muốn chết mà cũng phải báo cáo với ngươi à?

Tuy biết rằng khả năng của đối phương không hề đơn giản, nhưng Tiêu Vân cũng chẳng quan tâm. Hắn chửi ầm lên. Như hắn bây giờ, đến chết còn không sợ thì sợ cái gì nữa?

Giọng nói kia lại vang lên:

- Trước lúc chết thì ngươi không cần báo cáo với ta, nhưng sau khi ngươi chết thì nhất định phải đến báo cáo với ta đấy. Chẳng qua là ta tò mò nên hỏi thăm chút thôi mà.

- Ngươi là Diêm Vương?

Tiêu Vân nghe xong câu nói đó cũng thấy kinh hãi.

- Diêm Vương? Cái tên này khó nghe quá, nhưng mà ngươi hiểu là như thế cũng được.

- Ngươi…ngươi hỏi chuyện này làm gì?

Dù đã muốn chết nhưng khi nghe nói đối phương chính là Diêm Vương, Tiêu Vân vẫn thấycó chút sợ hãi.

- Không có gì đâu, chỉ đơn giản là tò mò thôi. Ngươi nói đi, sao lại muốn chết?

Diêm Vương nói.

Vừa nói đến đó, Tiêu Vân không kìm được đau lòng. Từ khi bị bỏ rơi đến nay, đây là người đầu tiên hỏi thăm tình hình của hắn, à mà không, đây cũng không phải là người. Nhưng mà cũng đâu có gì quan trọng đâu, có người nghe hắn nói là tốt rồi. Dường như tìm được người giãi bày tâm trạng, Tiêu Vân liền kể một mạch câu chuyện của hắn.

Sau khi kể xong, Tiêu Vân thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều. Xem ra con người ta đúng là có lúc cần phải thổ lộ hết.

- Lại có chuyện này cơ à? – Nghe xong câu chuyện của Tiêu Vân, Diêm Vương thấy có phần phẫn nộ: - Thật quá ghê tởm, tên sếp kia ghê tởm, cô bạn gái ngươi lại càng ghê tởm hơn! Năm năm tình cảm mà chỉ đáng giá có hai nghìn thế á? Mẹ nó, đúng là còn vô tình hơn cả ta!

- Đấy ngài xem, ta đã đến bước này rồi, không chết thì còn thế nào được nữa? Thế cho nên cái mạng tàn này của ta, ngài muốn lấy thì lấy đi.

Tiêu Vân bi quan.

Diêm Vương suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Tiểu tử, thấy số ngươi thảm hại như thế, ta cho ngươi một cơ hội nữa để bước tiếp, được không?

- Bước tiếp? Là sao?

- Tức là để ngươi sống lại một lần nữa.

- Không cần!

Tiêu Vân trả lời rất dứt khoát.

- Tại sao?

Diêm Vương thấy thật lạ:

- Đây chính là cơ hội bao người cầu mà không được, nhiều người sau khi chết đã rất hối hận, khóc lóc xin ta cho sống lại mà cũng có được đâu.

Tiêu Vân nói:

- Cơ bản là vì họ không muốn chết thôi, ta thì khác, ta không tiền không quyền không ô dù, không có tiền đồ lại càng không có hy vọng, bạn gái mình bỏ đi theo người khác mà ta cũng không làm gì được, cuộc đời này của ta chẳng có ý nghĩa gì cả, nếu sống lại một lần nữa thì ta phải làm thế nào đây? Ngài muốn ta phải chịu hai lần đau khổ như thế này sao? Ta không cần, ngài hãy cho ta chết đi!

- Ừm…đây đúng là vấn đề thật.

Có vẻ như Diêm Vương cũng ý thức được vấn đề này:

- Thế thì như này đi, ta cho ngươi một chút khả năng đặc biệt.

- Khả năng đặc biệt gì?

- Ví dụ như, có thể nhìn thấu được suy nghĩ của người khác, được không?

Nhìn thấu được suy nghĩ của người khác à? Thú vị đây! Mắt Tiêu Vân sáng lên, hắn ngẫm nghĩ một lúc rồi lại lắc đầu.

- Sao thế?

Diêm Vương lại càng thấy lạ.

- Bởi vì có những người, suy nghĩ của họ không cần năng lực đặc biệt cũng nhìn ra được. Ví dụ như sếp và bạn gái cũ của ta, ta có nhìn thấu được suy nghĩ của họ thì cũng có ích lợi gì đâu? Có khi lại càng thấy ghê tởm hơn thôi chứ chẳng thay đổi được gì.

- Cái suy nghĩ này của ngươi thú vị đấy. Nếu như ta cho ngươi biết thêm một loại võ công rất lợi hại nữa thì sao? Như thế là ngươi có khả năng rồi.

Mắt Tiêu Vân lại sáng lên. Nếu như thế thì đúng là hấp dẫn thật. Hắn muốn đánh cho sếp hắn sưng thành cái đầu heo từ lâu rồi, bây giờ mà có khả năng này thì chẳng phải thực hiện được nguyện ước rồi sao?

- Xem ra là ngươi đồng ý rồi.

Diêm Vương cười.

Tiêu Vân bỗng nhiêm cảm thấy đầu bị siết chặt, giống như có thứ gì đó đang cưỡng chế nhét vào não, cơ thể cũng như đang muốn nổ tung, cảm giác khó chịu đến cùng cực. Hắn đang muốn hét lên thì cảm giác đó đột nhiên biến mất, đến và đi trong nháy mắt, và sau đó là một cảm giác như vừa thoát thai hoán cốt.

Diêm Vương nói:

- Ta vừa khai phá tiềm lực của ngươi, bây giờ người có thể nhìn thấu được suy nghĩ của người khác rồi, sức mạnh cũng tăng lên gấp mười lần trước kia. Bộ quyền pháp càn đạo này ta đặt trong đầu ngươi, chỉ cần ngươi động não là biết cách dùng ngay thôi. Có được khả năng này rồi, chỉ cần không gặp phải kẻ mạnh hơn thì ngươi có thể tung hoành khắp thiên hạ, như thế làm việc cho ta cũng thuận tiện hơn.

- Ngài nói…muốn ta làm việc cho ngài?

- Chuyện đó là đương nhiên. Làm gì có ai lấy không đồ của người khác được? Ta làm việc tốt cho ngươi như thế, có như nào thì ngươi cũng phải làm cho ta mấy việc mới được.

- Được được được! Bảo ta làm gì cũng được!

Nghĩ đến việc có cơ hội xoay đổi thời vận, được nở mày nở mặt, Tiêu Vân lập tức đồng ý.

Nhưng vừa nói xong, Tiêu Vân lại thấy có chút hối hận. Những việc mà Diêm Vương còn không làm được thì cũng không đơn giản đâu. Nếu mà hắn không làm được thì chẳng phải là đắc tội với Diêm Vương à? Diêm Vương đấy, đắc tội với Diêm Vương thì đúng là sống không bằng chết.

- Ha ha, tiểu tử, hối hận rồi hả?

- Không có. Hả? Làm sao ngài biết?

- Ta đương nhiên là biết rồi, ta có thể giúp cho ngươi nhìn thấu được suy nghĩ của người khác thì sao ta lại không thể nhìn thấu được suy nghĩ của ngươi cơ chứ?

- Ạch, nếu như ngài đã nhìn thấu được ý nghĩ của ta thì tại sao lại không biết vì sao ta muốn tự tử mà còn phải hỏi ta?

- Vì lúc đó ngươi không nghĩ đến vấn đề này mà chỉ có đúng một ý nghĩ là tìm đến cái chết thôi.

Tiêu Vân cảm thấy thật xấu hổ, rồi bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề:

- Ta có thể nhìn thấu được suy nghĩ của người khác thì tại sao lại không thể nhìn thấu được suy nghĩ của ngài?

Diêm Vương nói:

- Nhảm nhí, bởi vì ta mạnh hơn ngươi rất nhiều! Ngươi chỉ có thể nhìn thấu được suy nghĩ của những người có thực lực yếu hơn ngươi thôi, còn những người mạnh hơn ngươi thì ngươi không nhìn thấu được đâu.

- Diêm Vương đại nhân, nếu ngài đã cho sức mạnh của ta tăng lên gấp mười lần thì tại sao không tăng năng lực kia của ta lên một trăm lần, một ngàn lần? Như thế thì ta chẳng cần tu luyện nữa, đi giúp việc cho ngài cũng dễ dàng hơn.

Bây giờ Tiêu Vân đã không muốn chết nữa rồi, đầu óc cũng linh hoạt hơn hẳn. Vốn dĩ thì hắn cũng chẳng phải kẻ ngu.

Diêm Vương liền mắng:

- Tên nhóc nhà ngươi, ngươi tưởng là ta không muốn à? Nhưng mà tiếc là cơ thể con người các ngươi phức tạp quá, cũng rất yếu ớt. Ta đã phạt tủy dịch cân, thay đổi căn cốt cho ngươi thì cũng chỉ khai phá tiềm lực ở cấp đầu tiên cho ngươi được thôi, lên gấp mười lần đã là cực hạn, nếu thêm nữa thì ngươi chỉ có thể nổ tung mà chết thôi. Mà thân xác không còn thì ta cũng chẳng còn cách nào giúp ngươi bất tử được!

- Ngài nói đây là…tiềm lực cấp thứ nhất ư?

- Thế này nghe, tiềm lực của con người các ngươi có chín cấp, người bình thường chỉ có thể khai phát ở cấp thứ nhất, những người thuộc tầng lớp tinh anh có thể khai phát đến tầng thứ hai, còn một số rất ít thiên tai tuyệt diễm có thể đến tầng thứ 3, còn qua tầng thứ ba thì từ xưa đến nay đều rất hiếm gặp. Còn loại võ công ta truyền cho ngươi thì vẫn có thể khai phát tiếp được, một thời gian nữa có thể đạt được đến cấp thứ chín. Tiềm lực của ngươi tăng thêm một cấp thì sức mạnh cũng sẽ tăng theo. Nhưng mà với điều kiện của ngươi bây giờ thì ta chỉ có thể khai phát hết được cấp thứ nhất thôi. Nếu như cứ cưỡng ép mà khai phát cấp thứ hai thì cơ thể của ngươi sẽ khó mà chống đỡ được. Cứ phải dần dần từ từ, muốn mạnh lên thì ngươi phải tự mình nỗ lực thôi.

Trong lòng Tiêu Vân có chút mất mát.

- Được thôi, vậy rốt cuộc ngài muốn ta làm việc gì?

Diêm Vương cười một cách mờ ám rồi nói:

- Thật ra cũng không khó. Bởi vì ta không phải là người cho nên có rất nhiều chuyện ta muốn làm mà không làm được. Ví dụ như ta có thể nhìn lén các cô gái xinh đẹp tắm nhưng cũng chẳng được làm gì; rồi tuy biết cách kiếm tiền ra sao nhưng lại không thể tiêu được; nhìn thấy những cô gái xinh đẹp như hoa như ngọc rơi vào tay mấy tên đầu heo, lòng ta rất là phiền muộn! Thế nhưng mà bọn chúng không chết, nên ta cũng chẳng có cách nào… nên là, ta định để người làm người đại diện cho ta ở trần gian, để thay ta cưa hết toàn bộ mỹ nhân trong thiên hạ, kiếm hết tiền trong thiên hạ, nói chung, là thay ta thực hiện tất cả những tâm nguyện vĩ đại mà ta không thể thực hiện được. Thế nào, điều kiện này cũng không khó mà?

Điều kiện thế này mà không đồng ý thì đúng là ngu ngốc. Tiêu Vân không cần nghĩ nhiều, lập tức nói:

- Đồng ý!

Đăng bởi: admin