Tứ Tiểu Thiếp Của Nhị Vương Gia

Chương 7: Chương 7: Hoàng đế đẹp trai




Ads Nam Cung Việt nhìn bà, cảm thấy khó chịu, định xoay người rời đi.

" Việt nhi, con không định ở lại đây sao ? " Vương ngọc thái hậu nhìn Nam Cung Việt, giọng nói có chút nghẹn ngào.

" Không, tôi không muốn nhìn thấy bà. " Nam Cung Việt lạnh lùng nói.

" Việt nhi ! Đến giờ con vẫn nghĩ chuyện năm đó là do mẫu hậu làm sao? Sao con không chịu tin ta ? Ta thực sự không có làm. " Vương Ngọc thái hậu đầy đau khổ, nức nở nói.

" Bà im đi, tại sao bà dám làm mà không dám chịu? Tôi cảm thấy thật ghê tởm khi phải làm con của một người đê tiện như bà. "

" Bốp " Một cái tát nảy lửa hạ cánh trên mặt Nam Cung Việt, hắn trợn mắt lên, kinh ngạc nhìn người đang bừng bừng lửa giân đứng trước mặt hắn.

Vương Ngọc thái hậu kinh hoàng đến mức mặt tái mét, không nói được lời nào.

" Mau xin lỗi mẹ anh đi ! " Uyển Nghi gần như gầm lên. Cô là cô nhi từ nhỏ, lúc nào cũng khao khát có một gia đình, vì vậy cô không thể chấp nhận được khi nghe thấy có người nói với mẹ mình như vậy. Hơn nữa, giờ đây bà cũng giống như mẹ của cô vậy, hắn xúc phạm đến bà thì có khác nào xúc phạm đến cô.

" Dương Uyển Nghi, ngươi cư nhiên dám tát ta ! " Nam Cung Việt gầm lên " Ngươi quả thật là muốn chết ! "

" Tại sao lại không? Tát một tên vô lại như ngươi thì có gì mà không dám? " Uyển Nghi bị hắn làm cho tức giận đến quên cả sợ " Người khác mong có cha mẹ còn không được, ngươi có một mẫu thân tốt như vậy lại không biết quý trọng. "

" Ta không cần có một mẫu thân như vậy. Dương Uyển Nghi, ngươi đã muốn chết thì ta sẽ cho ngươi chết. " Cơn tức giận của Nam Cung Việt đã lên đến đỉnh điểm. Hắn nắm tay Uyển Nghi lôi xềnh xệch ra ngoài.

" Aaaaa bỏ tay ta ra, tên khốn, buông ra ! " Bàn tay hắn siết chặt tay của Uyển Nghi khiến cô cảm thấy như xương của mình sắp vỡ ra.

Thái hậu Vương Ngọc thấy vậy liền vội vàng chạy theo níu lấy tay Nam Cung Việt " Việt nhi, con mau buông tay nó ra, mẫu hậu xin con. "

Nam Cung Việt không thèm đếm xỉa đến bà, vẫn nắm tay Uyển Nghi lôi đi.

" Có chuyện gì vậy ? " Một nam nhân dung mạo phi phàm, mặc hoàng bào xuất hiện trước mặt họ. Hoàng thượng_Nam Cung Thiên.

" Thiên nhi " Vương Ngọc thái hậu khẽ kêu lên. " Con mau khuyên nhủ Việt nhi đi, nó...."

" Hoàng thượng, người mau tránh ra, đây là việc riêng của ta. " Dù Nam Cung Thiên có là hoàng thượng đi chăng nữa thì Nam Cung Việt cũng là hoàng huynh của hắn, huống hồ chuyện này không liên quan đến hắn.

Lúc này Nam Cung Thiên mới để ý đến năm dấu tay còn in hằn trên mặt Nam Cung Việt, cũng đã hiểu ra được phần nào, liền ôn tồn nói.

" Hoàng huynh, đệ biết giờ hoàng huynh đang rất tức giận nhưng nơi đây là hoàng cung, không nên gây náo loạn. Hơn nữa, hôm nay mẫu hậu cũng nói là muốn gặp cô ấy, huynh cứ trở về phủ trước đi, lát nữa đệ sẽ sai người đưa cô ấy về phủ, lúc đó hai người đóng cửa bảo nhau cũng chưa muộn. "

" Được, ta nể mặt đệ một lần, ta cũng không tin cô ta có thể trốn ở đây cả đời " Nam Cung Việt quay sang nhìn cô, đầy tức giận.

Lúc Nam Cung Việt rời đi, chân của Uyển Nghi nhũn ra, giờ cô mới cảm thấy sợ.

" Uyển Nghi, ta xin lỗi con, là tại ta. " Vương Ngọc thái hậu nức nở nói.

" Không đâu, mẫu hậu, đây là do con tự lựa chọn." Tuy rằng rất sợ nhưng cô không hối hận vì đã làm như vậy.

" Mẫu hậu, người trở về cung nghỉ ngơi đi ."

" Được, vậy ta trở về, Thiên nhi, con có cách nào..."

" Mẫu hậu, con cũng không muốn nhưng mẫu hậu biết tính cách của hoàng huynh rồi, chuyện này e là đến con cũng sẽ không lo nổi. "

" Mẫu hậu, người quay về cung nghỉ ngơi đi, đừng lo cho con. Con đã gây ra thì sẽ tự tìm cách giải quyết. " Cô mỉm cười trấn an bà.

" Hoàng tẩu, để ta sai người đưa tẩu về. "

" Hoàng thượng, không cần như vậy đâu, ta có thể tự về được, còn nữa, người đừng gọi ta là hoàng tẩu, cứ gọi ta là Uyển Nghi được rồi. " Nói xong cô liền cúi đầu chào rồi đi. Phủ vương gia cách đây không xa lắm, cô có thể đi bộ được.

Dù thái hậu rất yêu quý Uyển Nghi , thường xuyên cho gọi cô vào cung nhưng đây là lần đầu tiên Nam Cung Thiên nhìn thấy cô. Trong lòng thoáng có chút xuyến xao, khuôn mặt xinh đẹp, dáng người nhỏ nhắn, nhưng lại là nữ nhân đầu tiên dám tát hoàng huynh. Hắn cảm thấy người con gái này thật là thú vị.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.