• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hôm sau Mộc Khả Hân ngồi trên ghế cho Nhuỵ Nhi chải tóc .

“ Tiểu thư , hôm nay ngươi ..” Nàng ấp úng hỏi .

“ Hôm nay ra phố , nhớ đem theo ngân lượng “ Nàng nói .

“ Vâng” Nhuỵ Nhi tuân theo , nàng không biết tại sao tiểu thư lại quyết định như vậy , nhưng nàng tin tưởng tiểu thư .

“ Đi thôi” Nàng đứng dậy đi ra cửa .

Hai người theo cửa sau đi ra ngoài , Mộc Khả Hân đi dạo quanh khu phố , nàng đi vô một tiệm ăn vắng khách .

“ Cô nương mời vào , mời vào “ Chủ quán vui vẻ chạy ra nói .

“ Ta không vô ăn “ Nàng lạnh nhạt nói .

“ Vậy ... cô nương “ Hắn ngạc nhiên .

“ Ta muốn mua tiệm của ngươi “ Mộc Khả Hân bình thản nói .

Nhuỵ Nhi trố mắt nhìn nàng , chủ tiệm cũng há to miệng .

“ Cô...cô nương không nói giỡn đi “ Hắn lấp bấp nói , không phải hắn già rồi nên nghe nhầm chứ , nữ tử này muốn mua lại tiệm của hắn sao .

“ Ta không nói giỡn “ Nàng lạnh tanh trả lời .

“ Cô nương , ta khuyên cô một câu tiệm ta lâu năm chưa từng đông khách , cô đừng dại dột , ta cố gắng lắm để kiếm tiền nuôi sống bản thân thôi .” Hắn cố gắng khuyên nhũ nàng .

“ Ta chỉ hỏi ngươi bán hay không ? Đừng nói nhiều “ Nàng nhăn mi lạnh nhìn hắn .

“ Ta..” Chủ tiệm do dự.

Mộc Khả Hân liếc qua Nhuỵ Nhi , nàng ta hiểu ý nàng nên lên tiếng “ Tiểu thư ta đã quyết đừng do dự , đây là tiền “

Nhuỵ Nhi đặt xấp ngân lượng lên bàn , Chủ Tiệm trố mắt ra nhìn , nhiêu đây thật nhiều so với tiệm hắn .

“ Ý của ngươi ?” Mộc Khả Hân nhìn hắn hỏi “ Hay ngươi chê không đủ ?”

“ Không không , quá đủ quá đủ” Hắn vội gật đầu nói .

“ Được , làm giấy tờ chuyển tiệm cho ta” Nàng muốn việc gì cũng nhanh chống .

“ Vâng vâng , ta làm liền “ Hắn vội chạy đi .

Sau khi mua tiệm ăn nàng đi sang chỗ bán y phục , cũng trao đổi y chang như vậy .

“ Tạm thời là như vậy “ Mộc Khả Hân cười khẽ .

“ Tiểu thư , ngươi mua những tiệm ấy làm gì ? “ Nhuỵ Nhi khó hiểu hỏi .

“ Ngươi từ sẽ biết “ Nàng nhẹ nhàng vừa bước đi vừa nói .

“ Nhuỵ Nhi , đi ăn thôi” Mộc Khả Hân đi vô một tửu lâu kế bên đường , từ sáng nàng đi sớm chưa kịp dùng bữa sáng .

Thức ăn được dọn ra , hai người bắt đầu dùng bữa .Mộc Khả Hân nhìn món ăn trên bàn , sau này nàng sẽ đem các món ăn tại hiện đại về cổ đại này .

Trên lầu , Phượng Mặc Khuynh nhìn xuống dưới bàn nàng .

“ Tam Ca , sao vậy ?” Phượng Mặc Yên theo mắt hắn nhìn xuống , đôi mắt mở to kinh ngạc .

“ Sao nàng lại ở đây ?”

“ Yên , Vương Phi của ngươi , ngươi không phải nên biết sao ?” Hắn lạnh lùng nói mắt vẫn nhìn hướng nàng .

“ Nàng ta chưa xin phép đệ đã tự tiện ra phủ “ Phượng Mặc Yên đứng dậy đi xuống chỗ Mộc Khả Hân .

“ Vương Phi của ta có vẻ nàng đang rất vui vẻ khi ở đây “ Phượng Mặc Yên đến bên cạnh nàng nói.

“ Vư..Vương Gia” Nhuỵ Nhi hoảng sợ rớt đôi đũa xuống dưới , làm sao bây giờ Vương Gia biết bọn nàng tự tiện ra khỏi phủ , vậy tiểu thư phải ra sao?

“ Ngươi không thấy sao lại hỏi ?” Mộc Khả Hân đặt đũa xuống lạnh nhạt trả lời .

Phượng Mặc Yên khựng lại một chút , khí chất này không phải Mộc Khả Hân nên có “ Vương Phi nàng nên đi cùng ta không phải sao ?”

“ Ngươi trả tiền ?” Mộc Khả Hân ngước lên hỏi hắn .

“ Đương nhiên “ Từ bao giờ nàng thành kẻ mê tiền như vậy ?

“ Vậy đi thôi “ Có người bao sao nàng lại không đi .

“ À nhưng phải cho nô tỳ của ta ăn nữa “ Nàng chỉ vào Nhuỵ Nhi đang đứng dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn nàng .

“ Sao ?” Phượng Mặc Yên nhăn đôi mi thanh tú , một nô tỳ mà ngồi ăn chung với chủ nhân sao ? Khi nãy hắn thấy nàng ta ngồi chung với nàng đã rất là ngạc nhiên .

“ Không được sao ?” Mộc Khả Hân lên tiếng .

“ Tiểu thư nô tỳ no rồi , là thật “ Đùa sao kêu nàng ngồi chung với Thất Vương Gia ? Nàng không nghẹn chết là may rồi .

“ Vậy em ăn tại bàn này đi , hắn sẽ trả nên đừng lãng phí” Nàng cũng không tiếp tục làm khó Nhuỵ Nhi .

Nàng lau mồ hôi thở phào nhẹ nhõm.

Bước lên trên lầu từ xa đã nhìn thấy Phượng Mặc Khuynh lạnh lùng ngồi đó .

“ Sao vậy ? Nàng vẫn không quên Tam Hoàng Huynh sao ?” Phượng Mặc Yên cười nhưng trong lòng đột nhiên khó chịu .

“ Ta có nói vậy sao ?” Nàng thản nhiên nói sau đó đi đến bên bàn ngồi xuống .

“ Chào Tam Vương Gia” Mộc Khả Hân lên tiếng như có lệ .

Phượng Mặc Khuynh sửng sốt , trong mắt nàng không có say mê , không đau buồn , chỉ có thản nhiên như đối mặt với người lạ , lòng hẵn thoáng mất mác nhưng nhanh chóng trở về như cũ .

“ Chào Thất Vương Phi “ Hắn gật nhẹ đầu .

Phượng Mặc Yên nhìn qua hai người sau đó ngồi bên cạnh Mộc Khả Hân .

“ Hân Nhi , nàng muốn ăn gì ?” Hắn vui vẻ hỏi nàng , giờ đây hắn đang rất hứng thú với Vương Phi của hắn .

Mộc Khả Hân nắm chặt đôi đũa , Hân Nhi sao ? Xưng hô này làm nàng nhớ tới tên tối qua , hắn dám cướp nụ hôn của nàng .

Đăng bởi: admin