• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sau khi dạo phố xong Mộc Khả Hân và Nhuỵ Nhi đi về phủ Vương Gia , đương nhiên là bằng cửa sau .

Theo như Mộc Khả Hân nói là “Việc nhỏ không nhịn được , việc lớn ắt sẽ hỏng “

Dù sao cũng là Vương Phi thất sủng nên dù có đi đâu hay mất tích cũng chả ai thèm quan tâm , như vậy cũng tốt rất giúp ích cho cho nàng .

“ Nhuỵ Nhi chúng ta có của hồi môn chứ “ Nàng cần tiền để đầu tư buôn bán .

Nhuỵ Nhi gật đầu trả lời , dù sao cũng là Đại tiểu thư Thừa Tướng Phủ không thể nào đại hôn không có lễ vật được .

“ Tốt , đi lấy ra cho ta xem “ Nàng cười nhẹ nói .

Nhuỵ Nhi vâng lời lấy ra của hồi môn của thân xác này , đúng là tiểu thư quan lại thật sự vàng bạc rất nhiều nha , còn trang sức nữa .

“ Được rồi , Nhuỵ Nhi muội hãy đổi số trang sức này thành ngân phiếu “ Nàng không thích đeo trang sức để đó cũng vậy thôi thì cho nó làm điều có ích vậy .

“ Nhưng tiểu thư đây là của hồi môn của ngươi “ Nhuỵ Nhi kinh ngạc .

“ Không cần , cứ làm theo ta nói “ Mộc Khả Hân lạnh lùng bảo .

Nàng vâng lời làm theo nếu tiểu thư lúc trước nàng có thể nói vài câu thì tiểu thư bây giờ nàng không thể làm trái ý .

“Nhuỵ Nhi đi bộ tiêu cơm thôi “ Hồi nãy nàng ăn có hơi nhiều .

“ Vâng “ Nhuỵ Nhi vui vẻ chạy theo nàng , tuy nàng không làm trái ý tiểu thư của bây giờ được nhưng sống cùng nàng rất thoải mái .

“ Đây là đâu ?” Mộc Khả Hân nhìn cảnh vật xung quanh hỏi Nhuỵ Nhi .

“ Đây là Hoa Viên “ Nàng trả lời “ Mai mốt chúng ta cũng trồng hoa trong viện được không tiểu thư”

“ Tuỳ muội “ Tuy thân thể này theo danh nghĩa là Vương Phi nhưng mà biệt viện lại ở xa tên Vương Gia , và cạnh vật bên trong được trang trí rất sơ sài từ đó thấy được hắn ghét nàng tiểu thư này đến trừng nào .

“ Ngươi là ai ? Sao lại đi vào Hoa Viên này ?” Giọng nói chua chát vang lên trước mặt nàng .

Mộc Khả Hân bực bội nhìn , sao nàng lại phải cứ gặp những người ngớ ngẩng vậy ? Ở Hiện đại ai nghe Boss của Sát đều đi đường vòng vậy mà về đây cứ thích tìm nàng gây sự .

“ Hạ Trắc Phi hỏi , ngươi dám không trả lời “ Nô tỳ bên cạnh hung hăng nói , dù sao nàng cũng là người được Vương Gia sủng nhất phủ .

Một viên đá đập vào miệng nô tỳ , nàng ăn đau la to lên .

“ Ngươi dám đánh người của ta “ Hạ Uyển nghiến răng tức giận nói , nữ nhân này có dung nhan xinh đẹp , sao trong phủ có người này mà nàng không biết .

“ Ta không thích ai sai khiến ta “ Nàng lạnh như băng nói .

“ Ngươi dám hỗn láo với ta “ Hạ Uyển chỉ vào Mộc Khả Hân .

Nàng bước lại gần cầm ngón tay nàng bẻ “ Ta cũng không thích ai chỉ vào ta “

“ Tay ta , ta sẽ giết ngươi , người đâu lên bắt tiện nhân này lại cho ta “ Nàng la to , gia đinh vội bao vây Mộc Khả Hân và Nhuỵ Nhi lại .

Nàng lạnh lùng nhìn bọn họ , lâu rôi không khởi động tay chân .

“Tiểu thư” Nhuỵ Nhi bên cạnh mếu máo , sao lại trêu chọc vào Hạ Trắc Phi , nàng ta được rất được sủng ái , trong phủ không ai dám chọn đến nàng đâu .

“ Chuyện gì mà ồn ào vậy ?” Giọng nam trầm thấp vang lên , hai nam nhân bước đến , trong đó một ngừơi nàng đã gặp ở tửu lâu là Tam Vương Gia Phượng Mặc Khuynh , người còn lại mặc lục y , có gương mặt như tạc tượng mang theo nét lười biến quyến rũ , tóc xoã đằng sau , hắn là người đã lên tiếng.

“ Vương Gia , nàng dám bẻ tay thần thiếp “ Hạ Uyển nhào vào lòng nam nhân lục y khóc lóc .

“ Ai dám bẻ tay nàng ?” Phượng Mặc Yên ôm Hạ Uyển , kinh ngạc nhìn Mộc Khả Hân , là nàng làm?

Nàng cũng đánh giá lại hắn , hắn ta là Thất Vương Gia Phượng Mặc Yên , cũng là người bỏ lại nguyên chủ trong đêm tân hôn .

Phượng Mặc Khuynh cũng nhíu mày nhìn nàng , nàng rất khác , như là một người hoàn toàn khác.

“ Là nàng ta , nàng ta...” Hạ Uyển khóc nấc lên chỉ vào nàng .

“ Nếu ngươi không muốn ta bẻ đi một ngón nữa tốt nhất bỏ tay xuống “ Mộc Khả Hân lạnh nhạt nói .

“ Ngươi ...” Nàng tức giận trừng mắt nhưng vẫn ngoan ngoãn không chỉ tay nữa.

“ Vương Gia phải làm chủ cho thiếp “ Nàng rút vào lòng hắn .

“ Được rồi, đừng khóc nữa “ Phượng Mặc Yên dỗ giành nàng , nhưng trong mắt sự chán ghét bị Mộc Khả Hân bắt được .

“ Vương Phi của ta nên nói chút gì đó chứ ?” Hắn mỉm cười nhìn nàng .

Vương Phi ? Hạ Uyển kinh ngạc quên khóc , bọn gia đinh hồn phách đã bay , bọn hắn mới vừa đụng đến Vương Phi , tuy nàng thất sủng nhưng thế lực Thừa Tướng không thể xem thường được.

“ Ta không sai “ Mộc Khả Hân không để ý nói ra .

Đăng bởi: admin