• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“ Tiểu thư , ngươi thật giỏi nha , ngươi đã học võ sao ? Sao nô tỳ chưa bao giờ thấy “ Lúc trước nàng chỉ nhìn thấy tiểu thư yếu đuối thôi , chưa bao giờ nhìn được người như bây giờ .

“Nhuỵ Nhi từ bây giờ ta không còn hèn yếu như trước , ta sẽ không để ai bắt nạp coi thường” Nàng khi ở hiện đại cũng vậy , bây giờ cũng vậy , sẽ không bao giờ cho ai khinh thường.

“ Đựơc tiểu thư “ Nhuỵ Nhi cười lên , tiểu thư lớn thật rồi .

Nàng cười nhẹ sau đó kêu nàng đi theo ra ngoài .

Y như Mộc Khả Hân dự đoán , một lúc sau đồ ăn đã được mang tới , mùi thơm bay khắp căn phòng .

“ Cùng ngồi xuống ăn đi “ Nàng nhìn Nhuỵ Nhi đang đứng nói .

“ Không được , vậy không hợp quy cũ” Nàng vội xua tay .

“ Đừng nói nhiều ngồi xuống “ Mộc Khả Hân nhíu mày .

Nhuỵ Nhi thấy phản đối không hiệu quả , nàng kiên dè ngồi xuống ghế .

“ Ngươi cần để ta đưa đồ ăn lên miệng sao ?” Nàng buồn cười đùa giỡ , xã hội cổ đại phân chia giai cấp rõ ràng , nàng biết . Nhưng nàng vốn không phải người tại đây , cho dù hoà nhập đến mấy cũng có những việc không thoải mái . Giống như không thể nào ăn được khi một người đứng ngay ngắn nghiêm chỉnh nhìn chầm chầm mình .

Nhuỵ Nhi xua tay từ chối liên tục, nhanh tay tự gắp đồ ăn vô chén .

“ Còn có Nhuỵ Nhi , ngươi không cần kêu nô tỳ , cứ kêu “ Ta” là được “ Nô tỳ , nô tỳ nàng nghe không quen .

“ Sao có thể được , tiểu thư vậy không tốt “ Nàng há miệng , tiểu thư đây là làm sao ?

“ Nhiều lời quá , cứ nghe đi “ Mộc Khả Hân nhíu mày .

“ Dạ , nô .. ta đã biết “ Nàng định sử dụng từ nô tỳ nhưng Mộc Khả Hân đã mắt lạnh liếc qua làm nàng phải thay bằng chữ ta .

Chiều tối , Phượng Mặc Yên về Vương Phủ .

“ Vương Gia “ Một ám vệ xuất hiện quỳ trước mặt hắn .

“ Trong phủ hôm nay có chuyện gì sao ?” Hắn nghịch cây bút lông trên tay lơ đãng hỏi .

“ Dạ , là về Vương Phi “ Ám vệ nuốt nước miếng nói , cảnh tượng sáng nay hắn có chứng kiến nha.

“ Ồ , là thị thiếp nào bắt nạt nàng ta sao ?” Phượng Mặc Yên cười , nàng ta yếu đuối như vậy , lại không có sự sủng ái của hắn làm sao có thể sống yên trong chốn này .

“ Dạ không phải “ Thị thiếp bắt nạt sao ? Ám vệ chảy mồ hôi hột , hắn cầu cho bọn họ nếu muốn sống thì đừng động đến nàng .

“ Nói “ Hắn nhướng mày .

“ Là Vương Phi đánh tổng quản phòng bếp , nghe nói là do đem thức ăn nguội cho nàng , nàng còn nói dù được sủng hay không sủng thì nàng vẫn là Vương Phi , nếu không biết cách đối xử bề trên nàng không ngại làm giúp “ Ám vệ tường thuật lại sự việc , hắn còn nhớ rõ ánh mắt sắc lạnh như dao của nàng , nó làm hắn cũng phải run sợ .

“ Là thật sao ?” Phượng Mặc Yên kinh ngạc , Mộc Khả Hân đã làm ra những điều đó sao ?

“ Dạ , là thật “ Hắn nghiêm túc trả lời .

“ Ta đã biết lui ra “ Phượng Mặc Yên phất tay , một người làm sao có thể gây sự với tổng quản , theo như ám vệ nói thì nàng có võ công , nếu không một nữ nhân chân yếu tay mềm làm sao đánh nổi nam nhân cao to .

“ Có vẻ ta nên để ý Vương Phi nhiều hơn “ Phượng Mặc Yên cừơi nói nhỏ .

Sáng hôm sau , Nhuỵ Nhi chạy vô phòng nàng “ Tiểu thư , ngươi tỉnh rồi sao ?”

Mộc Khả Hân gật đầu ngồi dậy , nàng được Nhuỵ Nhi bưng một thao nước gửi mặt . Nhuỵ Nhi lục trong tủ quần áo đưa cho nàng một chiếc váy lụa dài .

“ Màu trắng sao ?” Mộc Khả Hân nhíu mày .

“ Sao vậy ạ ?” Không phải nàng thích nhất màu trắng sao ? Tiểu thư không mặc màu gì khác ngoài màu đó .

“ Ta không thích màu trắng nữa , mau lựa màu khác đi , nó quá tinh khiết và mỏng manh “ Nàng giải thích .

“ Vâng “ Nhuỵ Nhi lục trong tủ đồ lấy ra một bộ màu tím .

“ Bộ này đi “ Có lẽ nàng cần đi mua sắm thêm vài bộ đồ .” Búi tóc cho ta , kiểu bình thường thôi đừng cầu kì “

“ Vâng “ Không chỉ tính tình đổi mà sở thích của tiểu thư cũng đổi luôn , ngày trước nàng thích búi những kiểu tóc đẹp để xuất hiện trước Tam Vương Gia .

“ Đẹp rồi , tay nghề muội rất khá “ Nàng cười mỉm nói “ Đi thôi , ta cần đi mua chút đồ “

“ Ngươi muốn đi ra ngoài phố sao ?” Nhuỵ Nhi kinh ngạc hỏi .

“ Đúng vậy , có gì sao ?” Mộc Khả Hân nhìn nàng.

“ Dạ tiểu thư , nếu muốn ra ngoài phải thông qua sự đồng ý của Vương Gia “ Trong Vương Phủ nếu Vương Phi hay Thị Thiếp muốn ra ngoài phải được Thất Vương Gia chấp thuận , thường thì họ ít ra ngoài chỉ có sai nô tỳ đi mua đồ thôi .

“ Ta làm gì không cần xin phép ai “ Mộc Khả Hân lạnh lùng nói , Chủ tịch tập đoàn Dark và đồng thời là Boss của Sát thì khi làm gì cần hỏi ai sao ?

“ Ah “ Nhuỵ Nhi không ngậm miệng lại được , nàng không hiểu sao cứ cảm thấy tiểu thư bây giờ thật tuyệt vời nha , nàng thích tiểu thư của bây giờ hơn , mạnh mẽ quyết đoán .

“ Nhanh lên “ Mộc Khả Hân nhíu mày hối Nhuỵ Nhi .

“ Dạ vâng , ta đi bằng đường nào ?” Cổng chính không thể đi được rồi .

“ Cửa sau , sau lưng biệt viện có một lối đi “ Nàng hôm qua đã đi xung quanh đây nghiên cứu rồi .

“ Dạ”

Nhuỵ Nhi háo hức nhìn cảnh vật xung quanh “ Tiểu thư đường phố thật nhộn nhịp “

“ Muội không thường ra ngoài đường phố sao ?” Mộc Khả Hân khó hiểu hỏi .

“ Tiểu thư người thật sự không nhớ rồi “ Nhuỵ Nhi làu bàu , ngày trước tiểu thư toàn đi theo Tam Vương Gia thôi , nàng thì phải đi cạnh tiểu thư , giúp nàng tìm Tam Vương Gia làm sao còn tâm trí nhìn cảnh đường phố .

“ Còn gì sao ?” Mộc Khả Hân bước vô tiệm đồ cầm một bộ màu đỏ , hỏi Nhuỵ Nhi , có chuyện gì nàng chưa biết sao ?

“ Dạ không có gì đâu “ Nếu tiểu thư đã quên vậy không có nghĩa là xấu hoàn toàn , dù sao Tam Vương Gia không thích nàng , nếu cứ đi theo ngài ấy người khổ là tiểu thư thôi , quên là tốt rồi , nàng bây giờ không còn thấy ưu thương trên mặt nữa .

Mộc Khả Hân nhìn Nhuỵ Nhi sau đó tiếp tục lựa đồ , nàng tin nàng ta không hại nàng , nàng không muốn nói là có lí do của nó .

Đăng bởi: admin