• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Chiếc xe hai cửa đậu trước một toà công ty rộng lớn , một người nữ nhân khoảng trừng 25-26 tuổi bước ra , trên người diện toàn hàng hiệu , vẻ đẹp sang trọng quý phái được diễn tả hết trên người nàng . Bước vào trong đại sảnh sau lưng là hai hộ vệ vest đen .

Nhân viên công ty lịch sự cung kính chào nàng bằng Mộc chủ tịch , nữ nhân xinh đẹp bước đi lên thang máy

“ Chủ tịch ,đây là toàn bộ hợp đồng chúng ta sẽ kí với các cổ đông lớn của nước ngoài “ Thư ký vừa thấy nàng lên đã chạy lại đưa một sấp giấy tờ.

“ Để trên bàn , tôi sẽ xem “ Nàng lạnh nhạt nói .

Thư ký đặt chồng giấy lên bàn sau đó lui ra đứng phía sau , chủ tịch rất đáng sợ , rất thích đóng băng người khác .

Nàng tên Mộc Khả Hân , là chủ tịch người đứng đầu của tập đoàn lớn Dark , đồng thời cũng tham gia vào hắc đạo với danh Boss của Sát.

Vào buổi chiều tối điện thoại run lên , thư ký vội đưa cho Mộc Khả Hân .

Nàng bắt máy đầu dây bên kia vang lên tiếng nói tức giận , Mộc Khả Hân tối sầm bọn hắn dám trái luật lệ của Sát .Nàng lạnh lùng trả lời , nàng đã tha cho bọn chúng một lần giờ không còn lần hai đâu . Nàng trả lời đã biết cho người trong điện thoại sau đứng dậy cho thư kí chuẩn bị xe

Tuy danh phận ở đây là thư ký nhưng thực tế lại là đàn em dưới chướng Boss .

Chiếc xe màu đen lao trong bóng đêm , một lúc sau có ba chiếc đen cũng bám đi theo .Ni Ni bên ghế phụ quay đầu nói với nàng .

“ Cắt đuôi “ Mộc Khả Hân liếc mắt phía sau .

Đoàng đoàng , tiếng súng ing ã vang lên ,Ni Ni cầm súng bắn ra ngoài . Bọn chúng chán sống , dám ngang nhiên làm vậy với trùm Hắc đạo.

Nàng cũng hai tay giữ súng chòm ra cửa sổ nhắm bắn súng .

“ Ah” Tài xế trúng đạn , ngã sang một bên .

“ Chết tiệt , tài xế dính đạn rồi “ Ni Ni bực bội kêu lên .

Nàng lạnh giọng nói kêu nàng ta giữ lái , còn nàng thì lên súng bắn vào các xe phía sau .

Ni Ni trèo lên ghế tài giữ lái , Mộc Khả Hân bắn liên tục các xe phía sau , hôm nay nàng quá bất cẩn , chỉ đi một xe .

“ Hự” Mộc Khả Hân bị trúng hai viên đạn , nàng lui người ra phía sau .

“ Boss không sao chứ ?” Ni Ni lo lắng quay ra đằng sau .

Nàng lắc đầu kêu nàng yên tâm ,một tay vịnh vết thương một tay tiếp tục bắn .

Đến cuối cũng tiêu diệt được hết xe , nhưng nàng cũng bị mất máu quá nhiều mà ngất , trước khi ngất nàng nghe được tiếng Ni Ni và đàn em vừa mới đến .

Mở mắt ra lần nữa xung quanh là căn phòng to trang trí bằng vải đỏ , chiếc giường nàng nằm cũng màu đỏ , trên tường hai chữ uyên ương được dán trên đó . Mộc Khả Hân nheo mắt , nàng nhớ nàng bị ám sát , sau đó do mất máu nhiều mà ngất đi , đây là đâu ? Mộc Khả Hân ngồi dậy .

“ Không đau “ Thử nhúc nhích cơ thể không cảm giác đau do bị trúng đạn . Mộc Khả Hân nhìn xuống , nàng mặc bộ đồ đỏ thẩm , giống như tân nương trong các bộ phim truyền hình cổ trang , đây không phải tay nàng , tay của người cầm súng lâu năm đâu có mềm mại trắng trẻo thế này.

“ Đây là đâu ?” Nàng nhăn mày nhìn vòng quanh căn phòng .

“ Tiểu thư ngươi dậy rồi sao?” Một cô gái mặc đồ cổ trang khoảng 16-17 tuổi chạy vô trước giường nàng .

“ Ngươi là ai ?” Mộc Khả Hân tăng cao phòng bị nhìn nàng .

“ Tiểu thư ? Ngươi không biết Nhuỵ Nhi sao !” Cô bé mở to mắt kinh ngạc nhìn nàng .

“ Ta chưa bao giờ gặp ngươi ,đây là đâu ? “ Nàng có trí nhớ tốt nên nàng đảm bảo chưa từng biết người nào như cô gái trước mặt này .

“ Tiểu thư ... sao ngươi lại như vậy “ Nàng ta oà khóc .

“ Nín đi , nói ta biết đây là đâu ?” Nàng vịn đầu nói.

“ Đây là Thất Vương Phủ , ngày hôm qua tiểu thư được gả đến đây “ Nhuỵ Nhi ngậm ngùi nói .

“ Thất Vương Phủ ?” Nàng thật sự xuyên không rồi , điều này có thật sao ?

“ Ta hỏi ngươi một số điều , ngươi phải trả lời “ Cô bé này có vẻ không phải muốn hại nàng .

“ Vâng tiểu thư , nhưng sao ngươi lại như vậy ? “ Nàng mắt đỏ lên , tiểu thư rất đáng thương , tuy bên ngoài nhiều người không thích nàng , nhưng nàng vẫn trung thành với tiểu thư .

“ Chỉ là chứng mất trí nhớ tạm thời thôi , không sao “ Nàng mỉm cười an ủi Nhuỵ nhi .

“ Dạ” Chứng mất trí nhớ tạm thời ? Lần đầu nàng nghe , nhưng tiểu thư nói luôn là đúng .

“ Được , ta hỏi ngươi , ta là ai ? Tên gì ? Theo ngươi nói là đêm qua là tân hôn nhưng sao ta lại có một mình ?” Nàng hỏi một lượt các câu hỏi , Nhuỵ Nhi cũng trả lời lại , tuy có nhiều chỗ nàng ta không dám nói nhưng nàng kêu cứ bình thường , nàng mới khai thật.

Theo như lời Nhuỵ Nhi , đại lục này có tứ quốc Đông , Tây , Nam , Bắc và nàng đang sống tại Nam Quốc  , thân thể này cũng tên Mộc Khả Hân , là đại tiểu thư của Thừa Tứơng Phủ , tính cách không đựơc nhiều ngừơi ưa thích , vào lễ hoa xuân đã đựơc chỉ hôn cho Thất Vương Gia Nam Quốc Phựơng Mặc Yên , đêm hôm qua là ngày đại hôn nàng gả cho hắn  , nhưng không hiểu sao hắn lại bỏ đi khi vào phòng được mấy phút , Nhuỵ Nhi vô thì thấy nàng đã ngủ và vì vậy sáng nay đã có tình trạng thế này . Còn Nhuỵ Nhi là nha hoàn từ nhỏ của nàng , theo nàng thấy có thể tin tưởng nàng ta .

“ Vương Phi thất sủng sao ? “ Nàng thì thầm sau đó nhếch môi cười “ Cũng tốt “.

“ Tiểu thư ?” Nhuỵ Nhi thấy hành động nàng khó hiểu kêu lên .

“ Không có gì , ta đói bụng , đem đồ ăn lên đi “ Nàng đói rồi với lại nàng muốn gở thứ đồ nặng nề trên người ra .

Đăng bởi: admin