• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trong biệt viện , một nữ nhân khuynh thành đang nằm dưới tán cây , nàng diện y phục xanh ngọc nhẹ nhàng , đôi mắt hơi khép hờ cùng hàng mi dài cong vút . Đã ba ngày kể từ khi nàng cùng Phượng Mặc Yên đi chung , từ đó đến giờ nàng không gặp hắn nữa , cả phủ đồn lên nàng đã thất sủng . Tuy cũng không quan tâm gì mấy nhưng chung quy nàng vẫn thấy không thoải mái , có vẻ quen với ngày thường hắn luôn quấn quýt bên cạnh đi .

Nhưng được cái là bây giờ không nữ nhân nào của hắn lại gây chiến với nàng , nói đúng hơn là đi bộ trong phủ cũng không gặp một bóng dáng sủng thiếp.

Nhuỵ Nhi hối hả chạy đến trước mặt nàng “ Tiểu thư người đây rồi , nhanh lên tiểu thư không sẽ trễ giờ mất “

Mộc Khả Hân lười biến ngồi dậy , hôm nay là ngày dự đại tiệc sinh thần của Hoàng Hậu , nàng là Thất Vương Phi nên phải tham dự . Ngồi cho Nhuỵ Nhi làm đầu tóc cho nàng , cứ cảm giác thêm mấy trăm tấn lên đầu .

Nàng khó chịu kêu nàng ta rỡ xuống hết ,sau đó vẽ một kiểu tóc đơn giản nhưng lạ mắt cho nàng làm , sau đó tự tay lấy bút vẽ đoá hoa trên trán , nàng lựa trên người trang phục màu đỏ pha tí sắc bạch. Nhuỵ Nhi há hốc nhìn nàng , tiểu thư quả là đẹp quá .

Mộc Khả Hân hua tay trước mặt để nàng hoàn hồn “ Cái ta làm hôm qua đã chuẩn bị chưa “

“Dạ vâng rồi” Nàng gật đầu , quà sinh thần tiểu thư dành cho Hoàng Hậu rất đặt biệt , nàng lần đầu tiên được thấy qua.

Mộc Khả Hân yên tâm bước ra xe ngựa , Phượng Mặc Yên đã đứng đợi ở ngay đó , hắn luôn nhìn hướng viện nàng trong mắt có mong đợi nhớ nhung , đến lúc nàng đi ra thì vội ho khan quay đầu .

Nàng đi lại gần hắn , Phượng Mặc Yên đưa tay đỡ nàng lên xe ngựa , đã 3 ngày hắn không gặp

nàng , hắn luôn bực vì nàng hiểu lầm hắn , nhưng  có lẽ không gặp nàng làm hắn càng khó chịu hơn

“ Hôm nay nàng rất đẹp”

Mộc Khả Hân ngạc nhiên thu hồi mắt ngắm phong cảnh bên ngoài quay đầu nhìn hắn , cuối cùng cũng bắt chuyện với nàng rồi ư , nàng còn tưởng hắn sẽ im luôn chứ “ Ngươi cũng vậy”

Phượng Mặc Yên thấy nàng khen thì nở nụ cười , hắn đứng lên sang ngồi kế bên nàng “ Hân Nhi , 3 ngày nay nàng không đến gặp ta , ta thật sự rất nhớ nàng “

Nàng hơi cười nhưng rất nhanh lại trở lại bình thường lạnh nhạt , không phải chính hắn là người né nàng sao ? Còn có cả phủ nói nàng bị thất sủng không phải là chứng cứ sao ? Mộc Khả Hân nhướng mày .

Phượng Mặc Yên xấu hổ ho khan đúng là hắn là người không đến tìm nàng , nhưng nàng cũng phải quan tâm hắn một chút chứ .

Đến Hoàng Cung nàng được Phượng Mặc Yên đỡ xuống , xung quanh mọi người đều đưa mắt tò mò xem nàng , Thất Vương Gia lại đưa một nữ nhân xinh đẹp đến đây , nàng lại ai ? Sao lại đi chung với hắn , còn Thất Vương Phi đâu ? Một quan viên đi lại chào hỏi “ Tham kiến Thất Vương Gia”

Phượng Mặc Yên gật đầu coi nhận lễ , hắn ngẩng đầu quay nhìn nàng hỏi “ Đây là ?”

Phượng Mặc Yên cười ôm eo nàng , ngước lên nhìn quanh mọi ngươi cũng đang tò mò đánh dấu chủ quyền “ Nàng là Vương Phi của ta “

Vương Phi ? Là tiểu thư Thừa Tướng Phủ Mộc Khả Hân ? Nàng sao nhìn lại khác như vậy ? Nhung nhan khuynh thành lấn át cả Nam Quốc đệ nhất mĩ nhân Khổng Vân Khuê.

Quan viên kinh ngạc vội thỉnh an nàng , Mộc Khả Hân lạnh nhạt gật đầu . Đúng lúc đó một cái xe ngựa cũng chạy đến , trên xe bước xuống một đôi nam nữ , nam nhân tuấn lãng lạnh lùng vận trường bào hắc y , nữ nhân nhu mì tựa thuỷ trong y phục hồng nhạt .

Phượng Mặc Khuynh nhìn Phượng Mặc Yên đang ôm nàng , hai tay trong óng áo nắm chặt . Hôm nay nàng đúng là xinh đẹp không ai sánh được . Khổng Vân Khuê thấy hắn không để ý đến nàng mà luôn nhìn Mộc Khả Hân thì khó chịu móng tay đâm mạnh lên da thịt .

Phượng Mặc Yên mỉm cười chào hắn “ Tam ca , ngươi đến rồi , a Khổng tiểu thư cũng đi chung với ngươi à ?”

Khổng Vân Khuê ngượng ngùng hành lễ với hắn , Phượng Mặc Khuynh cũng mở miệng nói “ Đi vô thôi “

Hắn không muốn đón nàng nhưng nàng dù sao cũng trở thành Vương Phi của hắn , hắn không thể bỏ mặt vậy , nếu lúc trước hắn không đứng ra xin ban hôn vậy thì bây giờ sẽ khác phải không ? Phượng Mặc Khuynh liếc mắt nhìn nữ tử khuynh thành đang đi cạnh Phượng Mặc Yên , như vậy có thể nàng không trở thành Vương Phi của Yên .

Bước vào đại điện , quan lại đã ngồi đông đủ , khi các nàng vào thì đứng dậy hành lễ . Nàng cùng Phượng Mặc Yên ngồi bên hàng ghế dành cho Hoàng Tộc bên phải , Phượng Mặc Khuynh ngồi đối diện , còn Khổng Vân Khuê tuy được chỉ hôn cho hắn nhưng chưa vào cửa nên không tính là Hoàng Tộc , nên nàng chỉ được ngồi tại chỗ dành cho Vương tôn tiểu thư quan lại .

Trong đám người nàng thấy Mộc Du cùng Liễu Lâm Y đanh ngồi bên dưới nhìn nàng bằng ánh mắt từ ái. Mộc Khả Hân cũng quay sang cười nhẹ với bọn họ , mà không biết rằng có hai nam nhân vì nụ cười của nàng mà ngây ngốc , tim đập không khống chế được.

Phượng Mặc Yên cũng cười với hai người , Mộc Du đưa tay trước ngực tỏ vẻ kính trọng , sau đó hắn quay sang nói nhỏ vào tai nàng “ Đừng cười như thế , rất đẹp , ta chỉ muốn nàng cười với một mình ta thôi”

Mộc Khả Hân nhăn mi , khuỷ tay mạnh bạo thọc vào bụng hắn “ Im lặng một chút , sao ta phải nghe ngươi”

Phượng Mặc Yên hơi ôm bụng , đúng như hắn nghĩ nàng luôn mạnh bạo như vậy , nữ nhân ôn nhu phục tùng thì hắn lại không yêu lại yêu phải nữ tử như nàng .

Phượng Mặc Khuynh nhìn bọn họ đùa giỡn , lòng hơi rướm máu , hắn cầm ly rượu thẳng tấp uống.

“ Hoàng Thựơng Giá Lâm , Hoàng Hậu nương nương giá lâm , Sứ giả Tây Quốc giá lâm“. Thái giám bên ngoài bỗng cất tiếng , cả đại điện quỳ xuống .

Đăng bởi: admin