• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ngồi trên bàn tròn dùng bữa cùng huynh đệ họ Phượng cùng Lệ Lăng Di , Mộc Khả Hân yên tĩnh ăn , đôi khi nàng trả lời vài câu hỏi của Lệ Lăng Di , có thể nói bữa cơm như vậy là lần đầu tiên nàng thưởng thức , không tránh khỏi cảm giác lạ lẩm .

Phượng Mặc Yên thì liên tục gắp thức ăn cho nàng , kêu là gì nàng gầy cần tẩm bổ , Mộc Khả Hân ngẩng đầu thấy Lệ Lăng Di đang nhìn phía nàng vội gắp đại một miếng gà đưa vào bát hắn

“ Ngươi cũng vậy”

Hắn cười rộ lên , Hân Nhi là đang quan tâm hắn nha . Phượng Mặc Khuynh nhìn bọn họ tâm hơi không thoải mái .

Lệ Lăng Di vui sướng hài lòng nói “ Nhìn hai người các ngươi hạnh phúc như vậy , ta cũng thấy vui . Hân Nhi , Yên Nhi khi nào mới cho ta ôm tôn tử ?”

Mộc Khả Hân nghẹn cổ họng ho khan , tôn tử ? Cho xin đi nàng còn trẻ , sự nghiệp nơi cổ đại này còn chưa đâu vào đâu , nàng chưa muốn có con .

Phượng Mặc Yên mắt cười càng rõ , con của hắn và Hân Nhi , chắc rất xinh đẹp nha “ Sớm thôi, không để mẫu hậu chờ lâu “

Lệ Lăng Di ý cười càng sâu , Mộc Khả Hân liếc lạnh qua nam nhân tươi như ánh mặt trời bên cạnh “ Ngươi..” nàng dùng tay nhéo mạnh hông hắn làm hắn ăn đau kêu nhẹ “ Hân Nhi đừng ngại”

Tên điên , nàng không để ý đến hắn tiếp tục dùng cơm . Phượng Mặc Khuynh tay hơi nắm chặt đôi đũa , hắn không thích nhìn nàng thân mật quá với Yên , sao lại vậy không phải hắn rất chán ghét nàng sao ?

Tạm biệt Lệ Lăng Di , rời Phượng Hoàng Cung , Mộc Khả Hân đi theo Phượng Mặc Yên dọc theo con đường đến xe ngựa , ngoài ý muốn là tên Phượng Mặc Khuynh cũng đi theo sau .

Phượng Mặc Yên nhìn hắn tò mò hỏi “ Tam ca ngươi hôm nay không ghé qua Phụ Hoàng sao ?” Hắn là Tiêu Dao Vương có thể không quan tâm đến triều chính , nhưng Tam ca lại là người đóng vai trò quan trọng trong triều .

“ Không cần , hôm nay không có sự việc gì “ Thật ra hắn cũng không biết tại sao lại đi theo nàng , chắc có lẽ do hồi trước lúc nào nàng cũng bám theo hắn , bây giờ lại không tỏ thái độ đó nữa nên hắn thấy không quen , đúng chắc chắn là vậy .

Mộc Khả Hân cũng nhìn nam nhân lạnh lùng tuấn lãng , nguyên chủ lúc trước từng yêu hắn sâu sắc , không trách được , hắn đẹp như thế lại còn là Chiến thần nổi danh của Nam Quốc , nữ nhân nào không bị mê hoặc . Tiếc rằng trong đó không có nàng .

Phượng Mặc Yên thấy nàng nhìn Phượng Mặc Khuynh , lòng trầm xuống , nàng quả nhiên còn thích Tam ca , hắn đi lại ôm vai nàng “ Hân Nhi bây giờ trời còn sớm , chúng ta đi chơi được chứ?”

Mộc Khả Hân nhăn mi đẩy tay hắn xuống , đây còn có Hoàng Hậu đâu , đóng kịch làm gì “ Cũng được” dù sao tại cổ đại này không có TV , internet hay bắn nhau trong giới Hắc đạo , ngồi trong điện hoài cũng chán , chi bằng ra ngoài dạo chơi .

Phượng Mặc Yên thấy nàng tránh tay hắn mất mác bỗng trào lên , nhưng cũng vội tan biến khi nghe thấy nàng đồng ý , hắn nhìn qua nam nhân đứng bên cạnh “ Tam ca , ngươi thì sao ?” Theo như suy đoán của hắn , Tam ca sẽ không đi chung , vì hắn ta không thích những nơi như vậy.

Phượng Mặc Khuynh hơi liếc qua nữ tử , sau đó lạnh lùng nói “ Ta cũng không có việc gì làm “

Phượng Mặc Yên co rút khoé miệng , Tam ca ngươi đây là bị gì ?  Hôm nay hắn trúng tà sao ?

“ Được đi thôi “

Xe ngựa dừng tại một con đường , hai nam nhân một nữ nhân bước xuống thu hút toàn bộ ánh bắt người đi bộ , nữ nhân xinh đẹp khuynh thành, bên phải nàng là nam tử tuấn lãng mặc lục y , hắn lúc nào cũng nở nụ cười với nữ tử bên cạch , phía trái là nam nhân tuấn mỹ lạnh lùng vận trang phục xanh hắc y .

“ Hân Nhi , nàng muốn nếm thử mức hoa quả ở đây chứ ? Ta đi mua cho nàng , rất ngon đấy” Phượng Mặc Yên nhiệt tình hỏi nàng .

Mộc Khả Hân hơi ngẩng ra , mức hoa quả ? Là thứ khi còn bé trẻ em nào cũng được ba mẹ cho ăn ?Nàng khi bé là trẻ mồ côi , nàng chưa thử bao giờ , Mộc Khả Hân gật đầu .

Hắn đi mua , chỉ còn Phượng Mặc Khuynh cùng nàng đứng lại , cả hai cùng im lặng , Mộc Khả Hân thấy bên hồ đang thả hoa đăng , nàng xoay người đi đến . Phượng Mặc Khuynh cũng khó hiểu đi theo hỏi nàng “ Ngươi muốn thả ?”

“ Ừ” Mộc Khả Hân không để ý đáp lại , hắn đi ra mua hai cái hoa đăng , nữ nhân bán đồ nhìn hai người cảm thán .

“ Công tử , ngươi cũng rất yêu thương tiểu thư xinh đẹp này nha , hai người rất hợp đôi”

Nàng nhăn mi “ Ta với hắn không phải một đôi “

“ Vậy sao ? Thật tiếc , hai người rất đẹp mà” Nàng ngậm ngùi tếc nuối .

Phượng Mặc Khuynh trả tiền sau đó đưa nàng một cái , chính mình cầm một cái , khi nãy khi nghe nàng ta nói nàng và hắn hợp nhau trong lòng đột nhiên toát ra cảm giác vui vẻ , nhưng khi nghe nàng chối lại cuồn cuộn mất mác .

Mộc Khả Hân cầm hoa đăng trên tay , sau đó thả nó xuống nước , Phượng Mặc Khuynh cũng vậy , nhìn hai cái hoa đăng trôi dần lẩn trong một dàn hoa đăng , Mộc Khả Hân cười nhẹ , hắn nhìn nàng cười đột nhiên tim đập mạnh , sao hắn khi trứơc không chú ý ra nàng rất đẹp .

Phượng Mặc Khuynh lấy lại tinh thần , vẫn giữ thái độ lạnh lùng hỏi nàng “Ngươi ước gì ?”

Mộc Khả Hân lạnh lùng lắc đầu không nói , nàng ước nàng sẽ cường hơn nữa , và Sát tại hiện đại vẫn mạnh khoẻ . 

Phượng Mặc Khuynh định nói thêm gì nhưng Phượng Mặc Yên đã chạy về “ Hân Nhi của nàng, hai người thả hoa đăng sao ? Sao không đợi ta “ Hắn đưa túi mức hoa quả cho nàng , ấm ức nói , lúc nãy từ xa hắn đã thấy hai người đứng kế nhau , thật sự rất hợp đôi , làm hắn nhìn đau cả mắt . Hắn không thích vậy .

Mộc Khả Hân đón túi mức bỏ vào miệng “ Cảm ơn “ vị ngọt của đường vài hoa quả tan ra trong miệng .

“ Nàng thích là được” Hắn cười ôn nhu nhìn nàng, không để ý đến bàn tay hơi nắm chặt của Phượng Mặc Khuynh đang để sau lưng .

Mộc Khả Hân lạnh nhạt bước đi “ Buồn nôn “ một sát thủ máu lạnh như nàng đương nhiên không quen nghe những lời đường mật .

Đăng bởi: admin