• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
New York - Nước Mỹ

Sau những phồn hoa rực rỡ đều có bóng tối u ám, mốc meo, đối với điểm này, Từ Hiển Đông quá rõ ràng.

Tọa lạc giữa thành phố New York là những toà cao ốc xây bởi tiền tài danh vọng, cái gọi là bạn cũ, tình thân... sớm đã bị xa hoa đồi trụy hư vọng che lấp. Trên những cao ốc chọc trời thấp thoáng trong mây, cửa sổ thủy tinh được lau chùi đến sáng sủa phản xạ từng chút từng chút ánh sáng lạnh lẽo không có tình người.

Đêm đó, Từ Hiển Đông theo thói quen tìm một cái quán bar trên đường phố, lúc này chính là thời điểm bộ tộc cú đêm đi tìm thú vui, dưới ánh đèn đường, tùy ý có thể thấy những đôi tình nhân khát khao ôm hôn nhau. Trên đường, còn có mấy cô gái tóc vàng mắt xanh độc thân đang quăng theo ánh mắt gọi mời về phía anh.

Tự nhiên anh cảm thấy mất hứng đối với tất cả những thứ này.

Bất kể là quyền lực tiền tài, hay là các loại dục vọng - đối với Từ Hiển Đông trước đây, đều là đồ vật lấy dễ như trở bàn tay.

Mấy tháng trước, anh còn đứng trên đỉnh cao của giới hắc đạo Hồng Kông đánh bại liên tiếp các thế lực khác, ngạo mạn nhìn xuống dưới chân coi chúng sinh như giun dế. Anh khi đó, thân là lão đại hắc đạo Hồng Kông, đã từng sở hữu mỹ nhân khắp giang sơn, hưởng thụ toàn bộ các loại quyền lực tối cao của người chiến thắng.

Nhưng tất cả những thứ này đều bởi vì sự xuất hiện của một người mà hóa thành bọt biển, anh từ trên mây rơi xuống vực sâu không thấy đáy.

Từ Hiển Đông đã từng muốn gió được gió muốn mưa được mưa, mang mệnh vương giả trong vô số người. Mà hiện tại, người khác có thể không kiêng kị mà hạ nhục anh, dùng ánh mắt thương hại xen lẫn xem thường mà nhìn anh.

Vì tránh né kẻ thù truy sát, Từ Hiển Đông lén trốn vào một con thuyền lậu, trở thành tầng lớp xã hội thấp nhất - một kẻ nhập cư bất hợp pháp tại Mỹ.

Anh không muốn nhớ lại cái hồi ức chen chúc trong khoang thuyền đầy mùi cá khiến người buồn nôn kia, cũng không muốn nhớ lại kí ức làm anh mất đi hết thảy. Từ Hiển Đông mặc một bộ âu phục rẻ tiền đi cầu kiến lão đại của Đường Nhân Nhai, kết quả phải nhận lại lời từ chối mỉa mai, khinh bỉ.

Kỳ thực, trước khi đến New York anh cũng đã có sự chuẩn bị tâm lý, dù sao lấy thân phận hiện tại như chuột chạy qua đường của anh, có người đồng ý thu nhận giúp đỡ che chở đã rất tốt. Muốn tìm một đối thủ có thể đẩy đổ tập đoàn mà anh gây dựng trước kia, e rằng là một nhiệm vụ không thể hoàn thành.

Từ Hiển Đông ngẩng đầu lên, hít vào cái không khí vẩn đục ở đầu đường, bỗng nhiên phát hiện hết thảy con người, sự vật xung quanh, không có cái nào không làm cho anh chán ghét, không có cái nào không làm cho anh cảm thấy buồn nôn.

Bước chân xoay một cái, anh hướng về quán bar trong một ngõ hẻm chật hẹp tối tăm đi tới.

Cái bụng đang réo lên không ngừng kháng nghị, Từ Hiển Đông cố gắng không để ý tới nó.

Anh trước đây cũng không phải là không có chịu qua khổ cực, cũng không ngại bắt đầu từ con số không. Năm đó cha anh mang theo con trai chỉ có hai tuổi ở nước Mỹ mà phát tài, tiếp đó đến Hồng Kông, cuối cùng là ở thời điểm ngồi trên vị trí lão đại, đã bỏ ra hơn hai mươi năm.

Hiện nay, anh đã không còn trẻ nữa, còn có bao nhiêu cái hai mươi năm mà có thể dùng?

Từ Hiển Đông cười tự giễu một cái.

Bây giờ, anh không có thân phận hợp pháp, thấy cảnh sát cũng phải đi đường vòng, ngoại trừ kiếm việc làm ở những địa phương không chính quy, anh căn bản không nghĩ tới những phương pháp khác có thể giải quyết sinh hoạt khốn khó hiện tại của bản thân.

Anh đi lung tung không có mục đích, tay vô thức tìm tòi bên trong túi áo khoác.

Ngón cái cùng ngón trỏ khép lại, không có tìm thấy điều xì gà Cuba trước đây anh thích nhất mà kẹp ở giữa ngón tay, chỉ có không khí, cùng với tâm trạng thất vọng, chán nản cùng cực.

Thùng rác đầy bên cạnh bỗng nhiên lay động, Từ Hiển Đông bị hấp dẫn sự chú ý liền chuyển tầm mắt qua, anh nhìn thấy một miệng túi plastic lớn màu đen to bò ra vài con chuột đang kiếm ăn.

Trước đây, chỉ có Từ Hiển Đông coi người khác là chuột, bây giờ trào phúng chính là, anh ở trong mắt người khác, đến con chuột còn không bằng.

Từ Hiển Đông “hừ” một tiếng, không muốn lại đắm chìm vào quá khứ, anh đã không có thời gian mà ảo tưởng nữa. Anh bắt đầu tính toán phải như thế nào, mới có cơ hội hoàn thành mục tiêu của mình.

Trong ngõ hẹp tối tăm ít người lại thiếu ánh sáng, hai bên còn chất đầy rác rưởi cùng tạp vật, làm cho đường vốn không rộng lắm càng chật hẹp. Tầm nhìn phía trước không rõ, Từ Hiển Đông cứ chậm rãi đi về phía trước, thân hình cao lớn của anh kéo ra một cái bóng đen u ám phía sau.

Nhiều năm sau, anh vẫn cảm thấy, chính mình bị quỷ thần xui khiến - mới đi vào cái ngõ tối tăm kia. Đương nhiên, hiện tại anh chẳng có cơ hội mà lựa chọn nữa.

Cơn nghiện thuốc lá lại phát tác, tâm tình Từ Hiển Đông trở nên nôn nóng, khó chịu.

Lúc này, trong không khí, bỗng nhiên bay tới một mùi máu tanh nhàn nhạt. Loại mùi này, đối với anh vốn nhiều năm lăn lộn, ở trên lưỡi đao liếm máu người mà nói, không thể quen thuộc hơn.

Từ Hiển Đông nhìn lên, tại một góc tối không xa cạnh cột điện, ẩn giấu đôi miêu nhãn xanh sẫm thật hấp dẫn.

Núp trong bóng tối, là một người.

Từ Hiển Đông trong lúc nhất thời không cách nào thấy rõ dung mạo người kia, có điều trong đôi mắt xanh sẫm của đối phương như ẩn chứa thứ ánh sáng lộng lẫy, lại cứng rắn tựa sắt thép như muốn hút hồn anh.

Nam nhân kia tựa hồ nhận ra được có người tới gần, nhưng không có bất kỳ hành động nào. Từ Hiển Đông dựa vào kinh nghiệm nhiều năm lăn lộn, lập tức đoán ra người trước mắt nhất định bị thương, thậm chí còn đang tránh né người truy sát.

Quay đầu nhìn một chút hoàn cảnh xung quanh, thông thường phải trốn trong ngõ hẻm tối kia, ngoại trừ kẻ nhập cư bất hợp pháp như anh, thì chỉ có đã đắc tội thế lực người không nên đắc tội.

Anh tiến lên hai bước, rốt cuộc cũng thấy rõ mặt của đối phương.

Đó là một khuôn mặt mỹ lệ đến kinh người.

Từ Hiển Đông biết dùng từ “mỹ lệ” để hình dung một nam nhân thật không thỏa đáng, nhưng anh thực sự không tìm được từ nào để có thể hình dung tốt hơn.

Đối phương là một người con lai, khoảng chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, mái tóc mềm mại màu vàng óng nhạt rối tung, trên người mặc bộ đồ trắng kiểu cách đơn giản.

Sống mũi cao, ngũ quan thâm thúy, môi mỏng màu hồng nhạt hơi mím lại.

Đương nhiên, làm cho người không thể quên nhất, là đôi mắt có màu ngọc lục bảo.

Đôi tròng mắt kia không hề động đậy nhìn anh, mà chủ nhân chúng nó, hoàn toàn không bởi vì một vị khách không mời xuất hiện mà lộ ra một tia thần sắc kinh hoảng, đôi mắt vẫn tỉnh táo nhìn kỹ anh, như một đóa bạch liên thanh nhã giữa những đầy rẫy dơ bẩn cùng ô uế trong ngõ hẻm tối tăm.

Từ Hiển Đông nghĩ thầm chắc là ngưu lang nhà ai gặp phải khách biến thái. Đổi thành trước đây, anh sẽ không một chút để ý mà giúp đỡ nam nhân xinh đẹp kia, nhưng giờ phút này bản thân anh còn đang khó bảo toàn, vì vậy anh dự định làm như không nhìn thấy bất cứ gì, như không có chuyện gì xảy ra mà rời đi.

Từ Hiển Đông đúng là làm như vậy.

Nhưng khi anh xoay người, nhìn thấy đầu hẻm có mấy người mặc tây trang màu đen, hung thần ác sát hướng bên này đi tới, thời điểm đó thân thể lập tức phản bội lại ý thức.

Cho tới khi phản ứng lại, anh đã cầm tay kéo nam tử bị thương theo hướng ngược lại mà đào tẩu.

Dọc đường, vì ngăn cản truy binh sau lưng, anh không ngừng đem thùng rác bên ngõ đạp lăn xuống đất.

Mấy tên đuổi theo phía sau mắng chửi mấy câu liền móc súng ra hướng về phía bọn họ mà bắn.

Từ Hiển Đông trong hiểm cảnh mà né qua, viên đạn sạt qua bờ vai của anh bắn vào bên trong tường.

Tìm tới một góc khuất, anh đem nam nhân đẩy vào, tiện tay ở bên trong đống tạp vật bên cạnh nhặt lên một cái thiết côn.

Xuất côn bất ngờ chặn đứng một người đuổi theo trong đó, anh dùng hung khí trong tay hướng về đầu đối thủ ném tới. Ra tay tàn nhẫn, chỉ nháy mắt liền làm cho đối phương chết tại chỗ.

Từ Hiển Đông đối với kẻ địch sẽ không bao giờ nương tay, bởi vì nhân từ đối với kẻ địch, chính là tàn nhẫn đối với mình. Trước đây, nếu không phải là bởi vì một chút nhu tình, một chút lòng thương dư thừa, anh cũng sẽ không thảm hại đến như vậy.

Nếu anh không tin tưởng người kia tới mức bỏ qua hết thảy, toàn tâm toàn ý mà yêu thì cũng sẽ không rơi xuống tình trạng thất bại thảm hại như ngày hôm nay.

Nhớ tới chuyện cũ lòng khó chịu, Từ Hiển Đông ra tay càng thêm hung ác, giống như là muốn tích lũy hết thảy oán khí, đều phát tiết lên những người trước mắt này.

Tìm ra khẩu súng trên người một gã áo đen vừa ngã xuống, anh không có lãng phí một viên đạn nào liền đem những người còn lại giải quyết gọn gàng, sạch sẽ.

Bên trong con hẻm u ám, nhất thời tràn ngập khói thuốc súng dày đặc cùng mùi máu tanh nồng, xa lạ.

Trút cơn giận dữ xong, Từ Hiển Đông chậm rãi buông tay nam nhân bị thương xuống, nhìn đám thi thể trước mắt.

Liếm liếm khóe môi khô nứt, Từ Hiển Đông hơi híp mắt, mùi vị tanh ngọt kêu gọi thú tính khát máu ẩn sâu ở trong anh.

Thật vất vả mới tỉnh táo lại, bỗng nhiên cảm nhận được tầm mắt phía sau mình. Anh xoay người, dùng mu bàn tay lau đi máu dính trên mặt.

Nhìn nam tử tóc vàng vẻ mặt vẫn lành lạnh kia, anh cảm thấy trước mắt người này, tựa hồ không có bởi vì chính mình ra tay giúp đỡ mà biểu hiện ra bất kỳ sự cảm kích nào.

Kiểu vẻ mặt quái đản kia, cùng chính mình ở ký ức nơi sâu xa thật giống nhau, giống nhau đến rõ ràng dù hai người hoàn toàn khác nhau về màu da, nhưng ở trước con mắt mơ hồ của anh, hai hình ảnh ấy trùng điệp lên nhau.

Từ Hiển Đông khẽ vỗ trán, đem súng trong tay xoay lại, giơ lên trước mặt nam nhân.

“Cầm lấy nó dùng để phòng thân đi. Tôi cứu được cậu một lần, chưa chắc đã cứu được cậu lần thứ hai.”

Anh rõ ràng, nam nhân này tuyệt đối không đơn giản, bởi vì khẩu súng trên tay chính là Sa Mạc Chi Ưng, mà thứ này không phải lưu manh đầu đường xó chợ có thể mua được.

Nhìn nam nhân tóc vàng bởi vì động tác đưa súng của anh mà lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, chẳng biết vì sao, Từ Hiển Đông lại kích động muốn cười.

Nắm lấy cổ tay của đối phương, anh đem súng nhét vào lòng bàn tay của hắn. Sau đó dùng bàn tay to xoa xoa đầu người thanh niên trẻ.

Đối phương bởi vì động tác đột nhiên của Từ Hiển Đông, mà hơi rụt người về phía sau, nhưng bị vách tường cản lại.

Thời điểm bàn tay Từ Hiển Đông dán lên đỉnh đầu hắn, đôi lông mày đẹp đẽ của hắn khẽ cau lại, tựa hồ có hơi chống cự, nhưng cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay kia truyền đến, lông mày lại dần dần giãn ra, rõ ràng không còn thấy phản cảm nữa.

Từ Hiển Đông chỉ cảm thấy dưới tay anh sợi tóc dị thường mềm mại, như tơ tằm thượng đẳng bóng loáng nhẵn nhụi, khiến người ta cảm giác yêu thích không muốn buông tay.

Nhưng rất nhanh, anh thu tay về, lui về phía sau vài bước. Làm việc thiện thực sự không phải tác phong của anh, còn có rất nhiều việc chờ anh làm, bất ngờ trước mắt dẫn đến phiền toái, anh không có thời gian quan tâm nhiều.

Lại nhìn người trước mắt, Từ Hiển Đông xoay người, dự định rời đi.

Ai biết, anh mới vừa bước đi bước thứ hai thì trên cổ bỗng nhiên truyền đến cảm giác đau đớn.

Anh dùng ánh mắt tràn ngập kinh ngạc quay đầu lại nhìn về phía nam nhân vừa dùng chuôi dao bổ xuống cổ mình, không kịp kêu một tiếng, mắt liền tối sầm lại, mất đi hết thảy ý thức.

Một khắc ngã xuống đó, nam nhân tiếp được thân thể Từ Hiển Đông, liền cúi xuống, đem người đã hôn mê khiêng trên vai chính mình.

Ung dung lướt qua thi thể ngang dọc trên đất, nam nhân tóc vàng mặt không hề có cảm xúc, chậm rãi hướng đầu hẻm đi tới.

Nếu như Từ Hiển Đông còn ý thức, thấy cảnh này, nhất định sẽ bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh sợ.

Mấy chục chiếc Rolls-Royce màu đen chỉnh tề như một đứng ở đầu hẻm.

Nam nhân vác Từ Hiển Đông đi ra khỏi đầu hẻm, đứng bên dưới ánh đèn sáng ngời, lập tức mấy chục nam nhân mặc tây trang đen mở cửa xe ra, xuống xe, tất cung tất kính hướng nam nhân tóc vàng hô: “Boss!”

Âm thanh vang dội phô trương lớn đến mức kinh người vang vọng đường phố New York. Lúc này, trên con đường ngoại trừ những người mặc tây trang màu đen từ trên xe xuống, hoàn toàn không có hình bóng những người khác.

Mấy tên thủ hạ đi lên trước, muốn tiếp nhận Từ Hiển Đông, lại bị ánh mắt ác liệt của thủ lĩnh trừng trở lại.

Mấy người tự nhiên không dám nhiều làm gì nữa, chỉ có thể theo sát phía sau nam nhân, mở cửa xe cho hắn.

Nam nhân đem Từ Hiển Đông ném vào ghế sau, chính mình cũng ngồi xuống theo, ra lệnh:

“Lái xe.”

Đó là một đạo âm thanh lạnh lẽo, hầu như nghe không ra một chút độ ấm nào. Đây cũng là câu nói đầu tiên cho đến hiện tại nam nhân mới mở miệng nói.

Cúi đầu nhìn vết thương trên mu bàn tay mình một chút, nam nhân lại nói một câu: “Ngày mai ta không muốn thấy Tề gia tộc kéo tới bất cứ người nào.”

Người lái xe vừa nghe mệnh lệnh của thủ lĩnh, lập tức gật đầu đáp lại. Trong đầu hiện lên cảnh tượng diệt môn sắp tới của Tề gia tộc.

Có điều, cái này cũng là trong dự liệu.

Dám động thủ ở trên đầu thái tuế, liền đem mạng đến trả lại.

Mà ghế sau xe, vị chúa tể - ông trùm toàn mỹ của thế lực Mafia - Lang Tư Lạc Lier J. Dias Arnold, chính là một danh từ cực kỳ khủng bố trong mắt người ngoài

Đương nhiên, Từ Hiển Đông trong trạng thái hôn mê sẽ không biết, anh vừa mới cứu người nào, đương nhiên cũng sẽ không biết, sau này chờ đợi anh lại là vận mệnh như thế nào.

Đăng bởi: admin