• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Khi mọi chuyện dường như đã lắng xuống thì Fedro chợt mang tới một tin tức khiến cho ai nấy đều sôi trào.

Hắn không thể chờ được nữa - chưa kịp gõ cửa đã lập tức vọt vào thư phòng của Lang Tư Lạc, âm thanh run rẩy kích động.

“Boss, báo cáo khám nghiệm thi thể trong biệt thự rốt cuộc đã xong, xong rồi!”

Lang Tư Lạc để cây bút trong tay xuống, lông mày nhíu chặt, chờ hắn nói tiếp.

“Không có phát hiện thi thể của người Châu Á!”

Lang Tư Lạc nghe vậy cũng kích động đập bàn đứng dậy.

“Ngươi nói cái gì?!” Hắn vươn người qua bàn làm việc đem cổ áo Fedro đứng đối diện túm chặt: “Lặp lại lần nữa!”

“Boss, trong biệt thự không có thi thể Từ tiên sinh, điều đó chứng tỏ khả năng anh ta không có chết!”

Nỗi vui mừng như phô thiên cái địa ùn ùn kéo tới trong nháy mắt, Lang Tư Lạc bước chân loáng một cái, người như nhũn ra suýt nữa ngã xuống.

Fedro vội vàng đỡ lấy hắn.

Lang Tư Lạc ngữ khí vui sướng như muốn reo lên, thật không hợp với thân phận của hắn chút nào: “Đông có khả năng không chết! Không chết...”

Hắn ngồi trở lại trên ghế, tay đặt trên mặt bàn, cả mười ngón đều run rẩy.

“Lập tức hạ lệnh cho người tìm kiếm, toàn bộ vùng phụ cận không được bỏ sót một chỗ nào.”

“Phải!”

Fedro lĩnh mệnh lui ra, bắt đầu trải thảm tìm kiếm toàn diện.

Có điều, địa điểm Từ Hiển Đông xảy ra chuyện là nơi rừng rậm chuyên để giới thượng lưu đi săn bắn, rất nhiều nơi chỉ có thể thuê người tiến hành nên việc tìm kiếm khá lâu.

Lang Tư Lạc lòng như lửa đốt, đã mấy lần đích thân tới tham gia tìm kiếm, nhưng ở khu vực lớn như vậy muốn tìm một người rất khó khăn, hơn nữa, thời gian xảy ra chuyện đều đã qua lâu như vậy, Từ Hiển Đông nếu trốn ra được, cũng rất có khả năng đã sớm không còn ở nơi này.

Nhiều ngày khám xét không thu hoạch được gì, Lang Tư Lạc mới vừa nhìn thấy hi vọng, lại lâm vào tuyệt vọng.

Fedro tay không chán nản trở về, Lang Tư Lạc hỏi hắn: “Đệ đệ của Đông - Lôi Khiếu bên kia, các ngươi đã thông báo cho hắn chưa?”

Fedro gật đầu: “Đã thông báo.”

Lang Tư Lạc cởi ra găng tay dính đầy bụi bặm: “Bọn họ phản ứng thế nào?”

Fedro suy nghĩ một chút, hồi đáp: “Bọn họ cũng không phản ứng lớn lắm, chính là phát hỏa một trận, sau đó đem người của chúng ta đuổi ra khỏi cửa.”

Lang Tư Lạc thế nhưng nhíu mày: “Không đúng! Lấy tác phong làm việc của Lôi Khiếu, nếu như biết ca ca mình bị người hại chết, mà khi các ngươi ở trên địa bàn của hắn, sẽ đơn giản chỉ là đem các ngươi đuổi ra khỏi cửa như vậy sao?”

Fedro cũng nhận ra được sự kỳ lạ. Tuy rằng Đông và Lôi Khiếu trước đó đã từng có hiềm khích, nhưng từ khi Lôi Khiếu không sợ nguy hiểm, liều lĩnh đi tới nước Mỹ tìm người, liền biết hắn vẫn rất quan tâm tới người anh này.

Tựa như bỗng nhiên ở một ván cờ thua mà tìm được một quân cờ cải tử hoàn sinh, Lang Tư Lạc lập tức dặn dò: “Mau phái người theo dõi Lôi Khiếu cùng Hứa Ngôn Tịch, đặc biệt phải chú ý nhất cử nhất động của bọn họ ở bên ngoài.”

Nếu như hắn đoán không sai, lúc đó, cái người thần không biết quỷ không hay mà cứu Từ Hiển Đông ra khỏi tay Bố Đốn, rất có thể chính là Lôi Khiếu. Bằng không, coi như Đông tự trốn thoát khỏi biệt thự trong rừng, thì không có hộ chiếu ở nước Mỹ, không có tiền mặt, căn bản anh không thể rời đi xa được.

Đông, ta sẽ không để cho ngươi dễ dàng mà đi như vậy.

Nghĩ tới đây, bên môi Lang Tư Lạc rốt cuộc treo lên nụ cười đã nhiều ngày không thấy.

--------------

Lần thứ hai từ nước Mỹ trở lại quê hương, tâm tình Từ Hiển Đông khá là thoải mái. Bao nhiêu sóng gió vừa trải qua, trái lại, giờ đã duy trì một hồ nước xuân tĩnh lặng.

Từ khi Lôi Khiếu bất chấp nguy hiểm đột nhập vào biệt thự, đem anh từ trong tay Bố Đốn cứu ra thì anh đã hoàn toàn tiếp nhận người em cùng mẹ khác cha này rồi.

Huynh đệ như vậy, có thể còn cừu hận gì nữa? Mọi ân oán trước đây, Từ Hiển Đông dứt khoát để tất cả trôi theo gió mà bay đi.

Rời khỏi nước Mỹ, rời khỏi Lang Tư Lạc mà sống tự do tự tại. Lúc Từ Hiển Đông làm ra quyết định này, cũng không chút nào phải giãy giụa.

Anh so với bất kỳ ai khác đều rõ ràng tình cảm của chính mình đối với nam nhân kia. Chỉ là, với thân phận cùng địa vị của Lang Tư Lạc, hắn vĩnh viễn chỉ có thể nhìn thấy chính hắn, hắn sẽ không bao giờ biết đặt mình vào vị trí người khác, cũng sẽ không đi cân nhắc tâm tình của người khác ra sao.

Cùng chung sống với người như vậy, rất khổ...

Đặc biệt, khi Lang Tư Lạc quyết định ám sát Lôi Khiếu cùng Hứa Ngôn Tịch thì đã chạm đến điểm mấu chốt của Từ Hiển Đông, tất cả liền triệt để bạo phát.

Bị Bố Đốn bắt cóc, rồi cứ thế biến mất; đối với anh, đối với Lang Tư Lạc, hẳn đã là lựa chọn tốt nhất.

Chí ít, Từ Hiển Đông cho là như vậy.

Cùng Lôi Khiếu trở lại Hồng Kông, Từ Hiển Đông từ chối đề nghị đem địa bàn trả lại cho anh của đối phương.

Lôi Khiếu đích thực là một người lãnh đạo ưu tú. Tập đoàn dưới tay hắn quản lý đã thành công tẩy trắng, hiện tại trên danh nghĩa là một tập đoàn tài chính, sinh hoạt của các anh em cũng được cải thiện rất nhiều, không cần lại trải qua cuộc sống liếm máu trên lưỡi đao, tháng ngày lo lắng đề phòng.

Tâm tình trở nên thoải mái, Từ Hiển Đông quyết định trở lại cố hương làm bạn cùng mẹ già.

Tuy rằng năm tháng đã trôi qua rất lâu, anh vẫn không thể hiểu được vì sao mẹ vứt bỏ cha và mình, mà chung sống cùng cha Lôi Khiếu, nhưng dù sao vẫn là cốt nhục tình thân, không dễ gì từ bỏ.

Thân thể của mẹ anh còn rất khỏe mạnh, chỉ là có lúc quên đông quên tây, trí nhớ không được tốt như trước.

Từ Hiển Đông ở cùng mẹ trong căn nhà nhỏ, tìm một công việc hành chính trong một công ty, anh chưa từng sống những tháng ngày sinh hoạt an an ổn ổn như vậy.

Quê hương anh là một thành thị ven biển, khí hậu quanh năm ấm áp, người ở chỗ này tuy rằng không có chí tiến thủ, nhưng cũng sống rất hưởng thụ, nhàn nhã.

Mỗi khi mặt trời ngả về tây, rảnh rỗi, anh đều một mình đi ra bờ biển, ngậm thuốc lá, nhớ về một vài chuyện, hoài niệm một vài người.

Tuy đã qua tuổi thanh xuân, nhưng vóc người thon dài cùng dung mạo xuất sắc, anh vẫn thường nhận được ưu ái của những nữ du khách đến đây nghỉ mát. Bất quá đối với diễm ngộ tình cờ ấy, Từ Hiển Đông chỉ mỉm cười từ chối.

Dưới chân là bãi cát vàng óng ánh như châu báu, tựa như mái tóc dài màu vàng nhạt óng ánh trong nước của Lang Tư Lạc.

Phát hiện chính mình lại không tự chủ mà nhớ tới người kia, Từ Hiển Đông ném điếu thuốc cầm trong tay đi.

Sắc trời đã tối, cũng nên trở về nhà ăn cơm.

Về đến cửa, đang định dùng chìa khoá mở cửa ra, Từ Hiển Đông liền nghe thấy giọng nói của mẹ.

“Có tiếng chìa khoá, chắc là A Đông đã về.”

Mẹ anh mở cửa ra, cười tươi rói nhìn đứa con cao to của mình.

“A Đông, sao về muộn vậy, có vị bằng hữu đến tìm con, đã đợi rất lâu.”

Từ Hiển Đông giương mắt nhìn lên, liền thấy Lang Tư Lạc đang ngồi trên ghế salông trong phòng khách.

Đầu nổ “oanh” một tiếng, anh ngơ ngác nhìn người trước mắt, không biết nên phản ứng ra sao.

“Bác gái, không sao, cháu vốn đã đợi Đông rất lâu, chờ thêm chút nữa cũng không quan trọng.”

Mẹ Đông thấy hắn hiểu chuyện như thế, cao hứng vỗ vỗ bàn tay Lang Tư Lạc đang đỡ mình:

“Người trẻ tuổi thật hiểu chuyện, quốc ngữ còn nói tốt đến như vậy. Ngày hôm nay lúc ta thấy hắn đến gõ cửa, còn cảm thấy kỳ quái, cho rằng là đứa trẻ nhà ai gõ sai cửa.”

“A Đông lại đây, cơm đều đã làm xong, còn ngẩn người ra đó làm gì? Tiếp chuyện bằng hữu của con rồi cùng nhau ăn cơm đi!”

Theo ý mẹ ngồi xuống dùng cơm, nhưng nhìn Lang Tư Lạc ở bên cạnh, Từ Hiển Đông ăn một bữa cơm, hoàn toàn là ăn không biết vị.

Vừa để bát đũa xuống, anh không để ý mẹ ngăn cản, lôi kéo Lang Tư Lạc ra ngoài cửa.

Lang Tư Lạc ngược lại cũng không phản đối, ngoan ngoãn cầm áo khoác, lên tiếng chào hỏi mẹ Từ Hiển Đông rồi theo anh ra ngoài.

Hai người đi tới bờ biển ít người, Từ Hiển Đông mới đánh vỡ sự im lặng.

“Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?” Bỏ mặc sản nghiệp khổng lồ ở nước Mỹ, tới nơi này nghỉ phép sao?

Lang Tư Lạc dừng bước, nhìn Từ Hiển Đông gần trong gang tấc.

Bị hắn nhìn nhìn, Từ Hiển Đông nhíu lông mày, thúc giục: “Làm gì? Sao không nói chuyện?”

Lang Tư Lạc bỗng nhiên đem anh giam ở trong lồng ngực của mình, mạnh mẽ hôn lên đôi môi mà hắn nhớ thương đã lâu.

“Chết tiệt, ngươi là đồ xấu xa... Ngươi có biết hay không, ta nhớ ngươi nhớ sắp chết rồi!”

Tuy rằng không nhìn thấy khuôn mặt Lang Tư Lạc lúc này, nhưng Từ Hiển Đông có thể cảm giác được đôi vai hắn đang run rẩy.

Bỗng nhiên nghĩ đến chính mình một câu nói cũng không lưu lại, liền giả chết trốn đi, với hắn mà nói cũng không công bằng. Từ Hiển Đông do dự, rốt cuộc vẫn đưa tay lên, vỗ nhè nhẹ lên lưng Lang Tư Lạc.

“Ta sẽ không buông tay ngươi, sẽ không bao giờ! Ngươi nếu như lại định trốn khỏi ta, ta liền đem mẹ ngươi, đệ đệ Lôi Khiếu của ngươi, còn có Hứa Ngôn Tịch nữa, toàn bộ trói đến nước Mỹ!”

Từ Hiển Đông nghe nói tức giận: “Ngươi dám!”

Lang Tư Lạc vẫn ôm chặt thân thể đang giãy giụa trong lòng, không chút nào thả lỏng.

“Ta làm sao không dám! Ngươi cũng dám không nói tiếng nào mà bỏ đi, tại sao ta không thể đem ngươi trói lại mang về nước Mỹ chứ?!”

Từ Hiển Đông dùng sức tránh ra khỏi ngực hắn, một quyền vung thẳng mặt.

“Vô sỉ, ngươi lúc nào mới có thể đứng ở góc độ của người khác mà suy nghĩ một chút! Lang Tư Lạc, thế giới này không phải tất cả đều xoay quanh ngươi, không phải ngươi muốn ai liền muốn, yêu ai liền trói người đó lại đâu!”

Lang Tư Lạc kích động giải thích: “Đúng, trước đây là ta không biết, là ta sai! Ta không biết, thế giới của ta đều chuyển động quanh ngươi! Đông! Chỉ cần ngươi đồng ý trở lại bên cạnh ta, cái gì ta cũng nghe lời ngươi hết!”

Từ Hiển Đông chưa hề nghĩ hắn lại chịu nhận sai, chưa từng nghĩ Lang Tư Lạc sẽ nói ra những lời như vậy, trong lúc nhất thời không kịp phản ứng.

Thấy anh trầm mặc không nói, Lang Tư Lạc còn tưởng rằng đây là dấu hiệu muốn từ chối, nhất thời cuống lên, vội đẩy Từ Hiển Đông ngã nhào xuống đất, hung hăng mà hôn lên môi anh.

“Thả, thả ta ra!”

Đem Lang Tư Lạc trên người mình đá văng, Từ Hiển Đông bò lên, cát mịn vàng óng ánh dính đầy một thân.

Anh chật vật đi về nhà, Lang Tư Lạc thế nhưng hiếm thấy - không có đuổi theo.

Nhưng sau đó, mỗi ngày hắn đều đến báo danh, dính lấy người ta như da trâu, hơn nữa còn là lấy danh nghĩa đến thăm mẹ Đông, để Từ Hiển Đông mắng cũng không được ngăn cũng không xong.

Mẹ Từ Hiển Đông tuy rằng lớn tuổi, nhưng cũng rõ ràng Lang Tư Lạc kỳ thực không phải thật sự đến tìm mình, vì vậy mỗi lần ăn cơm xong, đều sẽ đem hai người trẻ tuổi đuổi ra cửa, để bọn họ có cơ hội đem mọi chuyện nói cho rõ ràng.

Ngày hôm nay gió biển hơi lớn, mây sà xuống đường chân trời, mặt trời rất nhanh liền không thấy bóng dáng.

Có Từ Hiển Đông làm bạn, tâm tình Lang Tư Lạc rất tốt.

“Đông, ta ở chỗ này mua một chiếc du thuyền, đang đậu ở phụ cận. Đêm nay chúng ta ra biển câu cá được không?”

Từ Hiển Đông mắng: “Bệnh thần kinh hả, vừa nãy dự báo khí tượng không phải nói đêm nay có bão sao? Còn câu cá? Cẩn thận chết đuối ngươi!”

Hai người trầm mặc một hồi, Từ Hiển Đông lại mở miệng: “Ngươi rốt cuộc lúc nào mới chịu đi?”

Lang Tư Lạc hỏi lại: “Vậy ngươi lúc nào mới bằng lòng theo ta trở lại Mỹ?”

Từ Hiển Đông tránh tầm mắt của hắn: “Ngươi bỏ cuộc đi, ta sẽ không cùng ngươi trở lại.”

Lang Tư Lạc cuống lên: “Trước kia là ta không đúng, ta cũng biết sai rồi, ngươi tức giận cũng đủ, nháo cũng xong rồi chứ?”

Từ Hiển Đông ngẩng đầu liếc nhìn hắn, móc điếu thuốc từ trong túi ra.

“Tức giận?” Chân chính cái người hay tức giận hay nháo là ai chứ?

Không muốn để ý tới hắn, anh xoay người đi về nhà.

Đến mười giờ tối, mưa xối ào ào, bão bắt đầu đổ bộ. Từ trong nhà nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh sắc u ám mờ mịt.

Mẹ anh quen đi nghỉ sớm, lúc này cũng đã say giấc.

Từ Hiển Đông ngủ không được, đầu hỗn loạn, không tự chủ nghĩ tới bóng người hôm nay ở bờ biển mà buồn bực.

Đứng bên cửa sổ nhìn mặt biển cuộn tung lên từng đợt sóng lớn, trong lúc vô tình anh chú ý có điểm sáng nhỏ đang không ngừng di động trên mặt biển âm u. Không biết tại sao, anh bỗng nhiên nghĩ đến lúc chiều nam nhân kia nhắc qua chuyện muốn ra biển câu cá.

“Tên nhóc thối kia, sẽ không ra biển thật chứ?!”

Tắt điếu thuốc ngậm trong miệng, Từ Hiển Đông cầm lấy áo khoác, ở huyền quan* tiện tay cầm lấy dù liền đi ra cửa.

(Huyền quan: một thuật ngữ trong phong thủy chỉ khoảng không gian giữa cửa chính và phòng khách)

Gió thổi rất lớn, hầu như muốn đem dù thổi bay.

Vào lúc này, bung dù không có tác dụng, cuồng phong mang theo mưa xối xả từ bốn phương tám hướng quật tới, Từ Hiển Đông cả người ướt sũng. Hắn đơn giản ném dù đi, mặc kệ mưa gió tạt vào mặt mà đi.

Bờ biển hầu như không có ai, Từ Hiển Đông chạy tới bến, chỉ thấy một ngư dân đang vội vàng trải lên thuyền tấm vải bạt không thấm nước, anh lập tức chạy lên trước hỏi thăm.

“Vừa nãy anh có thấy người nào ra biển hay không?”

“Có đấy, có cái người ngoại quốc đần độn, dĩ nhiên ở thời tiết này mà ra biển, đầu óc có bệnh.”

Từ Hiển Đông vừa nghe, lập tức luống cuống.

“Người kia là bằng hữu của ta, ta sợ hắn có chuyện, có thể giúp ta ra biển tìm hắn hay không?”

Ngư dân kia trừng anh một cái: “Loại thời tiết này, coi như cho ta nhiều tiền hơn nữa, ta cũng không đi, tính mạng rất trọng yếu có biết không?”

Từ Hiển Đông không nghĩ được nhiều như vậy, tuy rằng hiện tại là người dân ở thành thị nhỏ này, nhưng từ trước anh vốn đã là người trong hắc đạo.

“Xin lỗi!” Hắn bất đắc dĩ lấy dây thừng ở thuyền đánh cá đem ngư dân trói lại.

“Con mẹ nhà ngươi, Lang Tư Lạc ngu ngốc, chỉ mang thêm phiền phức cho ta!” Anh vừa mắng, vừa nhanh chóng cởi dây neo thuyền.

Bỗng nhiên, một thân hình ấm áp từ phía sau ôm anh thật chặt.

Từ Hiển Đông sững sờ, quay đầu nhìn lại, thì thấy Lang Tư Lạc cả người ướt đẫm.

“Ngươi không có ra biển?” Bão táp ầm ầm, anh lớn tiếng hô để đối phương nghe được âm thanh của mình.

“Không có, người ra biển không phải là ta!” Trong mắt Lang Tư Lạc hiện lên kinh hỉ: “Ngươi vẫn lo lắng cho ta đúng không? Nếu như không phải vậy ngươi cũng sẽ không tới đây tìm ta!”

“Buổi tối ta không ngủ được, gọi điện thoại ngươi không nghe, ta đã nghĩ có thể là ngươi đi ra nơi này.” Lang Tư Lạc giải thích.

“Vô sỉ!”

Từ Hiển Đông huých khuỷu tay về phía sau, Lang Tư Lạc bị đau mới chịu buông lỏng cánh tay anh ra.

Từ Hiển Đông chạy tới cởi trói cho ngư dân. Sau đó hai người hầu như đem hết thảy vật đáng giá trên người bồi thường cho người kia. Ngư dân thấy Từ Hiển Đông làm như vậy cũng chỉ là vì bằng hữu nên nhận đồ rồi bỏ qua.

Trong mưa, Từ Hiển Đông một thân chật vật nhìn Lang Tư Lạc đang cười không khép miệng lại được, anh hung hăng lau nước mưa trên mặt:

“Còn đứng đó làm gì, mang ta về chỗ ở của ngươi!”

Bị trắng trợn ra lệnh, Lang Tư Lạc cũng không tức giận, ôm lấy Từ Hiển Đông, mang anh về phòng trọ.

Tiến vào phòng nghỉ cao cấp, hai người dùng nước nóng tẩy đi một thân ướt lạnh. Khi Từ Hiển Đông từ phòng tắm bước ra thì thấy Lang Tư Lạc mặc áo ngủ, tóc còn ẩm ướt, đang ngồi cạnh giường chờ anh.

Vừa thấy anh đi ra, Lang Tư Lạc lập tức đứng lên, con ngươi màu ngọc lục bảo chen lẫn một tia dục vọng đang ẩn nhẫn.

Từ Hiển Đông dùng khăn tắm lau khô tóc, hắn lập tức dán lại, lấy khăn định lau giúp anh.

Nhưng Lang Tư Lạc vừa cầm khăn, Từ Hiển Đông liền ôm chầm lấy hắn.

Giường lớn mềm mại bởi vì động tác của hai người mà rung chuyển, Từ Hiển Đông thô bạo - gặm cắn môi Lang Tư Lạc, đầu lưỡi quấn quýt, dây dưa, rất nhanh hắn nếm được vị tinh ngọt của máu.

“Đông, ngươi làm gì vậy?”

“Muốn thì làm, không muốn thì cút cho ta.”

Khi Từ Hiển Đông thốt ra câu nói này, tựa hồ đã quên đây là phòng nghỉ của Lang Tư Lạc.

Lang Tư Lạc đưa mắt nhìn hắn, lập tức nhẹ nhàng cong người lên, dùng tính khí đã căng cứng ma sát bắp đùi Từ Hiển Đông, ý tứ gì khỏi nói.

“A...”

Lửa nóng rực trong cơ thể bỗng nhiên bị kem bôi trơn lành lạnh xâm lấn, Từ Hiểu Đông than nhẹ một tiếng.

Một khắc tiếp theo, cự vật của Lang Tư Lạc thần tốc tiến vào. Tay hắn nắm lấy vai Từ Hiển Đông. Bị vách tường vừa nóng rực vừa mềm mại bao vây, Lang Tư Lạc điên cuồng mà luật động trong cơ thể anh.

Từ Hiểu Đông chủ động đong đưa eo, âm thanh rên rỉ khiêu gợi không ngừng tràn qua khóe miệng.

Cảm xúc mãnh liệt qua đi, Lang Tư Lạc nằm nhoài trên gối thở dốc.

Từ Hiển Đông đốt điếu thuốc, dựa gối mềm mà phun mây nhả khói, tay như có như không – vuốt ve mái tóc vàng rải rác trên lưng Lang Tư Lạc.

Lang Tư Lạc nghỉ ngơi một hồi lại trở nên sung sức, nhổm dậy đem người kia đặt ở dưới thân.

Hắn cúi đầu duyện hôn lên bộ ngực trần trụi của Từ Hiển Đông, đầu lưỡi khiêu khích đôi nhũ thủ khiêu gợi màu trà: “Dùng câu nói của các ngươi, cái này là ta trả lễ lại.”

Từ Hiển Đông không nhịn được ở trên đầu hắn vỗ nhẹ, lắc đầu: “Thành ngữ Trung Quốc không phải để ngươi dùng linh tinh như vậy.”

Tuy vậy, nhưng anh không có ngăn cản hắn đang làm xằng làm bậy trên người mình.

Cảm xúc mãnh liệt lần thứ hai dâng trào.

--------------

Ngày kế tiếp, khi Lang Tư Lạc vừa tỉnh lại, theo thói quen liền đưa tay sang bên cạnh, nhưng cảm giác trống rỗng.

Bỗng nhiên ý thức được cái gì, hắn kinh sợ ngồi lên, lập tức mặc quần áo, nổi giận đùng đùng gọi thủ hạ đi kiếm người.

Ai biết đi đến chỗ cần đến, người ở nói cho hắn, sáng sớm hôm nay Từ Hiển Đông đã trở lại thu thập hành lý đi rồi, bảo là muốn đi xa nhà.

Phi trường quốc tế, thành phố S.

Nam nhân cao to mang theo túi hành lý nhỏ gọn, trên người ăn mặc tuy rằng đơn giản, nhưng vẫn không cách nào che lấp khí chất trầm ổn cùng phong thái đặc biệt tản mát ra.

Nam nhân đeo kính râm, đang ngồi ở phòng chờ tới lượt đăng ký.

Thỉnh thoảng, hắn giơ tay lên nhìn đồng hồ, như đang chờ đợi một người.

“Mời hành khách đi chuyến bay ZA7503, từ cửa số năm lên phi cơ để chuẩn bị đăng ký...”

Trong phòng vang lên thông báo, Từ Hiển Đông đứng lên, thở dài, xoay người hướng về cửa lên phi cơ.

Bỗng nhiên, phòng chờ sân bay tràn vào mười mấy người mặc áo đen, trang phục chỉnh tề như một gây nên một trận rối loạn không nhỏ.

“Người nào a, phô trương lớn như vậy?”

“Suỵt, nhỏ giọng một chút, không chừng là xã hội đen đi trả thù, đến sân bay bắt người.”

Xung quanh nhất thời nhỏ giọng nghị luận sôi nổi.

Lang Tư Lạc tiến vào phòng, một thân trang phục trắng như tuyết giữa đám thủ hạ mặc toàn tây trang đen trông càng nổi bật.

“Oa, đóng phim sao? Người kia thật soái!”

Từ Hiển Đông nhìn một nữ sinh đứng bên cạnh mình lấy điện thoại di động ra, tách tách mà chụp lại dáng vẻ của Lang Tư Lạc, không nhịn được cười.

“Này, hắn đi tới phía này, làm sao bây giờ?!”

Nữ sinh kia miệng líu ra líu ríu - nhỏ giọng nói, trên mặt vừa thẹn thùng vừa căng thẳng mà đỏ bừng.

Nhưng Lang Tư Lạc trực tiếp lơ những người xung quanh, đi tới trước mặt Từ Hiển Đông, sắc mặt âm trầm.

“Ta tưởng rằng sau sự việc tối qua, ngươi sẽ không bỏ đi nữa!”

Từ Hiển Đông lấy kính râm xuống, lẳng lặng nhìn người trước mặt đang hưng binh vấn tội.

“Lần này mặc kệ ngươi có đồng ý hay không, ta nhất định dẫn ngươi trở lại Mỹ, ta...”

“Được.”

“Lần này ta sẽ không buông tay... A?” Hắn đang nói, bỗng nhiên ý thức được Từ Hiển Đông nói gì liền ngẩn ra:

“Ngươi vừa nói cái gì?”

Từ Hiển Đông nở nụ cười: “Ta nói, được!”

Âm thanh Lang Tư Lạc có chút run rẩy:

“Ngươi nói thật ư?”

Anh cầm vé máy bay trong tay giơ lên.

“Ta mua vé bay sang Mỹ chuyến sớm nhất, còn dự định nếu như ngươi không đến kịp, ta sẽ đi trước.”

Hiếm thấy dáng vẻ Lang Tư Lạc sững sờ, Từ Hiển Đông giả vờ khổ sở nói: “Đáng tiếc, ta chỉ ngồi ở khoang phổ thông, nếu như ngươi không muốn ngồi cùng, có thể trở về bằng chuyên cơ của ngươi.”

Anh nói xong liền xoay người muốn đi, nhưng bỗng nhiên bị người nào đó mạnh mẽ ôm vào lồng ngực.

Không để ý xung quanh có vô số con mắt đang nhìn, Lang Tư Lạc hung hăng mà siết chặt người kia – ông trùm Mafia nước Mỹ - muốn gió có gió muốn mưa được mưa - thẳng một đường hôn xuống.

Kết thúc.

Nếu như có người hỏi, thế lực Mafia to lớn nhất nước Mỹ, gia tộc Dias Arnold là do ai định đoạt?

Đáp án chính thức đều sẽ là: Lang Tư Lạc. Lier. J. Dias Arnold.

Nhưng người biết nội tình sẽ lặng lẽ nói cho ngươi, người định đoạt chân chính, là tân nhâm tổng quản Dias Arnold - Từ Hiển Đông.

Nếu như ngươi thét to: “Sao có thể có chuyện đó? Một người Châu Á ư?!”

Suỵt, đừng lớn tiếng, nếu là bị Lang Tư Lạc nghe thấy, hắn sẽ không cao hứng.

- TOÀN VĂN HOÀN –

Đăng bởi: admin

Truyện Đam Mỹ hay