• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trở lại Mỹ, tuy rằng cuộc sống chung giữa hai người cũng không có nhiều thay đổi, song tình cảm giữa họ bởi vì một đêm kia ở Hồng Kông mà càng thêm sâu sắc.

Có lúc, chỉ là một ánh nhìn quan tâm, một cử chỉ săn sóc ôn nhu, cũng đủ để người ta tròn mắt nhìn Lang Tư Lạc thay đổi mà cảm thán sức mạnh vĩ đại của ái tình.

Có điều tính tình Lang Tư Lạc thay đổi, vĩnh viễn chỉ dành cho một người - Từ Hiển Đông.

Trong mọi tình huống, hắn vẫn ở cái vị trí cao cao tại thượng kia, vẫn là Boss mạnh mẽ, quyết đoán của gia tộc Dias Arnold.

Thời điểm tất cả mọi người ở nhà chính đang vui mừng, hào hứng trải qua tháng ngày êm đẹp, thì không dưng lại xuất hiện hai vị khách không mời mà đến, đem hồ nước tĩnh lặng thổi lên một hồi phong ba.

Khi Lang Tư Lạc nghe Sutherland thông báo thì đáy mắt rõ ràng nhen nhóm lửa giận.

Hắn không biết, hai người kia có cái lập trường gì mà dám đến chỗ hắn yêu cầu được gặp Từ Hiển Đông.

Hắn đem tài liệu trong tay khép lại, lạnh mặt hỏi: “Đông biết chuyện này chưa?”

“Hiện tại thì chưa biết.”

“Vậy liền đem bọn họ đuổi đi. Nếu như cố tình không đi, liền phái người làm thịt bọn họ.” Ngữ khí Lang Tư Lạc lạnh lùng, hiển nhiên là rất tức giận.

Sutherland khom người nói: “Chủ nhân, chuyện này tốt nhất hãy cân nhắc lại, nếu như ngài không muốn mất đi Từ tiên sinh.”

Lang Tư Lạc sửng sốt, ngược lại cũng có thể hiểu được thâm ý trong lời nói của tổng quản.

Từ Hiển Đông là kiểu người điển hình ăn mềm không ăn cứng, lần này hắn phí bao nhiêu công sức mới khóa chặt người ở bên cạnh mình, hắn tuyệt đối không cho phép bất cứ chuyện gì phát sinh vào lúc này.

“Ý ông là gì?”

“Nếu Từ tiên sinh đã đồng ý cùng chủ nhân trở về Mỹ, liền chứng minh anh ta đã đem sự tình trước đó buông xuống. Hiện nay, hai người kia dám tìm tới cửa, khẳng định là ôm quyết tâm lớn, không dễ đàm phán. Còn không bằng để Từ tiên sinh gặp mặt bọn họ, nói tất cả mọi chuyện cho rõ ràng.”

Sutherland nói rất có đạo lý, nhưng trong lòng Lang Tư Lạc vẫn mơ hồ có cảm giác bất an.

Sutherland thấy hắn do dự, liền khuyên nhủ: “Lẽ nào chủ nhân thiếu tự tin đối với tình cảm giữa mình và Từ tiên sinh như vậy?”

Lang Tư Lạc suy nghĩ một lát, mới rốt cục sai Sutherland mang Từ Hiển Đông tới thư phòng.

“Tìm ta có chuyện gì gấp như thế?”

Lang Tư Lạc đứng dậy, tay cuốn lấy eo kéo người đến gần, rầu rĩ nói: “Có hai người tìm tới đây, nói muốn gặp ngươi, nếu như ngươi không muốn gặp, ta lập tức cho người đuổi đi.”

Từ Hiển Đông cưng chiều mà xoa xoa đầu hắn: “Đến cùng là ai tới, ngươi vẫn không có nói cho ta biết.”

Lang Tư Lạc nhìn lên: “Là Lôi Khiếu cùng Hứa Ngôn Tịch.”

Lang Tư Lạc cảm giác được vừa nghe đến tên hai người kia, thì Từ Hiển Đông đặc biệt kích động. Thân thể hắn đang ôm trong lòng rõ ràng cứng đờ.

Tận lực duy trì vẻ mặt bình tĩnh, Từ Hiển Đông mặc cho Lang Tư Lạc lẳng lặng ôm, nhưng trong nội tâm thì đang kịch liệt - giẫy giụa.

Tuy rằng Lôi Khiếu là anh em cùng mẹ khác cha, nhưng trước đó không ít lần trăm phương ngàn kế muốn đẩy anh vào chỗ chết, sau đó lại cướp đi toàn bộ địa bàn của anh, vốn là một kẻ tàn nhẫn máu lạnh.

Nhưng có lẽ thứ làm cho anh đau lòng nhất, không phải là anh em trong nhà tàn sát nhau, mà có lẽ là Hứa Ngôn Tịch. Anh đã toàn tâm toàn ý với người kia, hắn thế nhưng lại phản bội anh, lựa chọn ở bên Lôi Khiếu.

Anh không biết hôm nay hai người kia xuất hiện nhằm mục đích gì, nhưng khẳng định bắt nguồn từ việc tên tóc đỏ nhận ra anh ở Hồng Kông.

Từ Hiển Đông nhắm mắt lại, suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc vẫn quyết định gặp hai người bọn họ.

Lang Tư Lạc cũng không ngăn cản, đứng dậy nói: “Ta cùng đi với ngươi.”

Từ Hiển Đông nhìn hắn, gật đầu.

Khi hai người một trước một sau xuất hiện ở phòng khách thì Lôi Khiếu chờ đợi đã lâu liền đứng dậy.

Lang Tư Lạc vẻ mặt lạnh nhạt, vô cùng cảnh giác nhìn chằm chằm hai vị khách không mời này.

Người đã lâu không gặp - Hứa Ngôn Tịch nhìn thấy Từ Hiển Đông thì tâm tình rất kích động, môi hắn mấp máy không ngừng, nhưng không nói ra được tiếng nào.

Từ Hiển Đông ngồi xuống ghế salông đối diện hai người, vẻ mặt không hề thoải mái.

Cuối cùng, vẫn là Hứa Ngôn Tịch phá vỡ cục diện trầm mặc trước: “Đông ca, thời gian này, anh có khỏe hay không...”

Nhìn Hứa Ngôn Tịch giờ chỉ có thể ngồi trên xe lăn, Từ Hiển Đông đột nhiên cảm thấy tạo hóa thật muốn trêu ngươi.

Không muốn làm khó dễ đối phương, anh nhàn nhạt trả lời một câu: “Nhờ phúc nên vẫn như thường.”

Đại khái biết được mối quan hệ giữa Từ Hiển Đông và Lang Tư Lạc, nhưng Hứa Ngôn Tịch không cho rằng người cao ngạo như Từ Hiển Đông lại là tự nguyện.

Sau khi phản bội đối phương, hắn biết hắn nợ anh rất nhiều. Cho đến khi giữa hắn cùng Lôi Khiếu cởi bỏ được khúc mắc, chuyện đầu tiên hắn muốn làm, chính là tìm Từ Hiển Đông, thỉnh cầu anh tha thứ.

“Đông ca! Năm đó, là tôi có lỗi với anh...”

Từ Hiển Đông ngắt lời Hứa Ngôn Tịch: “Chuyện đã qua, liền để nó trôi qua đi.”

Cảm giác được thái độ cự tuyệt của anh, Lôi Khiếu nắm lấy tay Hứa Ngôn Tịch mở miệng: “Chúng ta lần này đến đây, là dự định đem địa bàn Hồng Kông trả lại cho anh...”

Sau khi Từ Hiển Đông gặp Lang Tư Lạc, tuy rằng tính tình thu liễm lại không ít, nhưng nghe Lôi Khiếu nói vậy, anh cau mày buông một câu:

“Ngươi cảm thấy, ta là muốn lấy lại địa bàn kia sao?”

Lang Tư Lạc nãy giờ trầm mặc cũng cười lạnh một tiếng: “Nếu như Đông muốn, đừng nói là địa bàn Hồng Kông, mà là tất cả mọi thứ trên tay ngươi, ta đều có thể lấy lại dễ như ăn cháo.”

Biết ý của mình bị hiểu lầm, Lôi Khiếu vốn luôn trầm ổn cũng lộ ra biểu hiện sốt ruột: “Đại ca, ý của ta không phải như vậy...”

Bỗng nhiên nghe được cái xưng hô này, Từ Hiển Đông sửng sốt. Anh chưa từng nghĩ tới, người cùng mình tranh đấu đến một mất một còn sẽ sẽ gọi mình một tiếng “đại ca“.

“Ta cùng Tịch là chân tâm muốn cầu anh tha thứ. Hơn nữa, lúc đó nhờ có anh ra tay giúp đỡ, Tịch mới có thể sống sót tới hiện tại...”

Trong mắt Lôi Khiếu không hề có một tia giả tạo, ngữ khí vô cùng thành khẩn: “Bất luận ngày hôm nay anh có định tiếp nhận địa bàn Hồng Kông hay không, chúng ta là thật lòng đến cảm tạ anh, thật sự!”

Từ Hiển Đông chính mình cũng không biết, sau khi nghe đối phương nói, anh đã lộ ra vẻ mặt như thế nào. Nhưng nhìn thấy Lôi Khiếu nắm thật chặt tay Hứa Ngôn Tịch thì anh đứng bật dậy, không quay đầu lại mà dứt khoát rời đi.

“Đại ca...”

“Đông!”

Lang Tư Lạc nhận ra tâm tình Từ Hiển Đông không đúng, lập tức đứng dậy đuổi theo.

Lôi kéo anh trước cửa thư phòng, Lang Tư Lạc đem cái người vẻ ngoài quật cường nhưng nội tâm mềm mại kia ôm thật chặt vào lồng ngực của mình.

“Ngươi đừng như vậy. Ta lập tức cho người ta giết bọn hắn! Ta sẽ không để cho ngươi vì hai người đó mà khổ sở!”

Cảm giác được Lang Tư Lạc so với mình còn kích động hơn, Từ Hiển Đông trở tay ôm lấy tấm lưng vững chãi kia.

“Ta không sao...”

Ở bên môi Lang Tư Lạc hôn nhẹ mấy cái, anh thật lòng nói: “Đáp ứng ta, để bọn họ rời đi, đừng làm thương tổn bọn họ.”

“Thế nhưng ngươi rõ ràng chán ghét bọn hắn như thế...”

Anh lắc đầu một cái: “Ta không phải chán ghét họ.”

Lang Tư Lạc nghe thế lập tức biến sắc, anh biết hắn hiểu sai liền nhanh chóng giải thích: “Đương nhiên, ta cũng không thích bọn họ.”

“Chỉ là, ta không muốn việc này cứ dây dưa không rõ.” Từ Hiển Đông ngữ khí có chút trầm xuống, phảng phất như bị ép tới không thở nổi.

Lang Tư Lạc ôm anh, lẳng lặng nhìn gò má có chút cô đơn kia, đáy lòng cũng trầm xuống.

Trong phòng khách, hai người vẫn ngồi chờ Từ Hiển Đông. Hồi lâu, quản gia Sutherland đi tới, trong lời nói rõ ràng biểu đạt ý muốn đuổi người.

“Từ tiên sinh đã nói, việc giữa các ngươi anh ta không muốn biết. Các ngươi ở cùng nhau cũng được, chia ra cũng được, đều là việc của hai người, không liên quan tới Từ tiên sinh nữa.”

Nghe xong, nội tâm Hứa Ngôn Tịch càng thấp thỏm, lo lắng không biết phải làm sao cho tốt, mặc kệ Lôi Khiếu ở một bên an ủi kiểu gì cũng không có tác dụng.

“Các ngươi tốt nhất mau chóng rời đi nơi này, miễn cho chủ nhân tức giận. Từ tiên sinh muốn ở trước mặt chủ nhân bảo vệ các ngươi cũng không dễ dàng, coi như các ngươi không nghĩ cho mình, cũng phải vì Từ tiên sinh suy tính một chút.”

Lôi Khiếu đương nhiên biết, ở Mỹ, thế lực gia tộc Dias Arnold khổng lồ tới cỡ nào. Trước khi tới, hắn cũng điều tra một phen về Lang Tư Lạc, nhưng bởi Lang Tư Lạc từ khi kế vị tới nay vẫn duy trì đúng mực, tư liệu liên quan tới hắn không nhiều. Thứ duy nhất biết được là hắn có bệnh thích sạch sẽ nghiêm trọng cùng tính cách vô cùng quái dị.

Tuy rằng không yên lòng để Từ Hiển Đông trong tay Lang Tư Lạc, nhưng cân nhắc đến an nguy của người yêu, Lôi Khiếu không để ý phản đối của Hứa Ngôn Tịch, quyết định đem hắn rời khỏi gia tộc Dias Arnold.

Từ Hiển Đông đứng trên ban công một căn phòng ở lầu hai, nhìn Lôi Khiếu ôm Hứa Ngôn Tịch gầy yếu tiến vào trong xe.

Chờ xe đi khuất, anh mới thu hồi ánh mắt. Xoay người, lại bị Lang Tư Lạc không biết từ lúc nào đứng ở phía sau dọa anh sợ hết hồn.

“Tư Lạc, ngươi đứng ở đây từ lúc nào?”

Ánh mắt Lang Tư Lạc tối đen, chăm chú nhìn Từ Hiển Đông.

“Ngươi, có phải là còn yêu thích họ Hứa kia?”

Bị vấn đề Lang Tư Lạc hỏi làm nghẹn họng, Từ Hiển Đông bỗng nhiên vì hắn dùng thái độ hưng binh vấn tội* mà hỏi liền đùng đùng nổi giận.

(Hưng binh vấn tội: dấy binh để chất vấn tội trạng)

“Ta thích ai hay không thích ai, không nhọc ngươi phải quản.”

Đột nhiên không kìm được phẫn nộ bạo phát, Lang Tư Lạc áp chặt Từ Hiển Đông lên tường, tay bóp lấy cằm anh.

“Ta rất rõ ràng việc xảy ra giữa ngươi cùng bọn hắn, ta không nghĩ tới ngươi dĩ nhiên sẽ tiện như vậy! Đến lúc này, còn đối với tên kia nhớ mãi không quên! Chẳng trách năm đó ngươi bị hai người bọn chúng lật đổ!”

Không nghĩ Lang Tư Lạc lại nói lời tàn nhẫn như vậy, từng câu từng chữ như vô số đao nhọn thẳng tắp mà đâm tới, nhất thời trái tim anh bị đâm tới máu me đầm đìa.

“Đúng, ta chính là đáng phải chịu như vậy! Đáng đời ta ngày đó nhẹ dạ mới ra tay cứu ngươi trong ngõ hẻm kia, đáng đời bị ngươi đặt ở dưới thân mà thao!”

“Lang Tư Lạc, ngươi nếu như không muốn cũng biến thành một tiện nhân như ta, liền con mẹ nó ngươi đừng tiếp tục chạm vào ta!” Dùng sức đẩy nam nhân đang áp chế mình ra, Từ Hiển Đông mặt lạnh lùng - không quay đầu nhìn Lang Tư Lạc một chút, lập tức ra khỏi phòng.

Từ Hiển Đông chân trước vừa đi, phía sau liền truyền đến một trận đồ vật rơi vỡ loảng xoảng.

Không thèm để ý Lang Tư Lạc đang nổi trận lôi đình, anh trở lại phòng ngủ, chôn cả người vào trong chăn.

“Chết tiệt...”

Âm thanh chán nản, nỉ non từ khe hở trong chăn trầm thấp - truyền ra.

“Hiện tại ta yêu thích, rõ ràng không phải Hứa Ngôn Tịch.” Từ Hiển Đông hai tay vô thức dày vò cái gối mềm dưới người.

“Đồ ngốc! Con mẹ hắn! Đúng là đồ ngốc...”

Không biết trải qua bao lâu, Lang Tư Lạc rốt cục cũng hằm hằm đi ra, căn phòng nguyên bản trang hoàng thanh nhã như bị súng máy lia qua, đổ nát tới không thể nát hơn.

Cả người như bị hàn băng ngàn năm bao lấy, sắc mặt của hắn tái đi khiến người ta sợ hãi, người hầu trong nhà dồn dập lảng tránh, chỉ sợ không cẩn thận bị đuôi bão quét trúng.

Trực tiếp đi vào thư phòng, hắn ngồi trên ghế chủ vị, ấn xuống điện thoại nội bộ: “Fedro, gọi đầu lĩnh tổ Judas tới gặp ta.”

Nghe hắn phân phó, Fedro trong lòng cả kinh.

“Boss, là chuyện gì mà khiến cho ngài phải dùng đến tổ Judas?”

“Judas” là tổ nhóm sát thủ tinh nhuệ nhất trong gia tộc Dias Arnold, bình thường đối tượng ám sát đều là chính khách các quốc gia hoặc là thế lực đối địch đầu lĩnh Soros. Gần đây nước Mỹ gió êm sóng lặng, hắn thực sự không nghĩ ra lý do Boss phải dùng tới Judas.

“Fedro, theo ta lâu như vậy, cái gì nên hỏi, cái gì không nên hỏi, còn muốn ta dạy cho ngươi?”

Nghe ra ngữ khí lạnh lùng của Lang Tư Lạc, Fedro chỉ có thể nghe lệnh mà làm.

May là, đầu lĩnh Soros của tổ Judas cùng hắn vẫn có giao tình, nhằm lúc đối phương vùa ra khỏi thư phòng, Fedro lập tức vỗ vai hắn.

“Đã lâu không gặp, rảnh rỗi đi uống một chén không?”

Khuôn mặt vốn không hề có biểu cảm, Soros liếc xéo hắn một cái: “Ngươi lại muốn biết cái gì?”

Fedro ngượng ngùng cười một tiếng: “Không có gì, quan tâm ngươi một hồi không được sao?”

Soros trong mắt loé ra một vệt tâm tình phức tạp: “Không cần quanh co lòng vòng, muốn hỏi cái gì thì nói thẳng đi.”

Biết không giấu được đối phương, Fedro đành thừa nhận: “Ta chỉ là có chút hứng thú đối với nhiệm vụ Boss giao cho ngươi.”

“Ngươi biết, nhiệm vụ là gì, ta xưa nay sẽ không tiết lộ cho bất kỳ ai.”

Fedro bĩu môi: “Ta chỉ sợ Boss lại giao cho ngươi một kẻ khó đối phó, vạn nhất sau đó không thấy ngươi nữa thì phải làm sao bây giờ?”

Soros từ trước đến giờ ngũ quan lạnh nhạt bởi vì nghe được câu này mà mặt mày nhu hòa đi mấy phần.

“Không có gì, lần này không phải là nhân vật lớn, nhiệm vụ ngày mai không cần ta phải hành động.”

Fedro cũng biết điều - không truy hỏi nữa. Có thể tiết lộ nhiều như vậy, Soros đã tính toán mà cho hắn mặt mũi, chí ít từ trong lời nói của đối phương, hắn biết thời gian hành động là ngày mai - cũng chính là ngày mười bốn tháng này.

“Cảm tạ, người anh em.”

Liếc cái tay vỗ vào vai mình, Soros không nói gì nữa, xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng Soros, Fedro nhíu đôi lông mày anh tuấn.

“Động thủ vội vã như thế, xem ra sự tình nhất định không đơn giản...” Hắn bỗng nhiên có dự cảm xấu.

Bởi Từ Hiển Đông cùng Lang Tư Lạc chiến tranh lạnh, nhà chính Dias Arnold trên dưới đều bao phủ ở một mảnh áp suất thấp. Tất cả mọi người đều nơm nớp lo sợ mà làm việc, bởi vì Lang Tư Lạc trong cơn thịnh nộ khó hầu hạ tới mức không ai sánh bằng.

Đến bữa tối, Từ Hiển Đông không giống như ngày thường xuống lầu ăn cơm, mà dặn người hầu đem bữa tối vào phòng anh.

Anh thực sự không muốn lại xung đột với Lang Tư Lạc, càng không muốn để hắn nhìn thấy đôi mắt vằn vện tia máu của mình.

Không có nhìn thấy Từ Hiển Đông ở bàn ăn, Lang Tư Lạc trong cơn tức giận đem toàn bộ thức ăn hất xuống đất, không nói một lời - xoay người tới thư phòng.

Từ Hiển Đông ở trong phòng tùy tiện ăn vài thứ, tuy rằng đồ ăn bày biện đẹp đẽ ngon miệng, anh vẫn cảm thấy có chút khó nuốt.

Ăn qua loa hai cái, mới vừa để dao nĩa xuống, tiếng gõ cửa phòng vang lên.

Bước nhanh tới mở cửa ra, nhìn thấy Sutherland đứng ở ngoài cửa mà không phải Lang Tư Lạc, thì sắc mặt của anh có chút cô đơn.

Sutherland cầm khay trong tay, trên khay đặt một chiếc điện thoại di động, cung kính hỏi: “Từ tiên sinh, đây là Lôi Khiếu - đệ đệ ngài gọi, ngài có muốn bắt máy không?”

Cầm điện thoại lên, Từ Hiển Đông “Ân” một tiếng.

“Đại ca.” Âm thanh Lôi Khiếu từ điện thoại truyền đến.

“Ta định trước tiên đưa Tịch trở lại Hồng Kông, trưa mai sẽ bay. Để hắn chờ ở nước Mỹ ta không yên tâm...”

Từ Hiển Đông biết Lôi Khiếu kiêng kỵ thế lực gia tộc Dias Arnold, không muốn để người yêu thân hãm hiểm cảnh.

“Cũng được, thuận buồm xuôi gió.” Anh không biết nên cùng “đệ đệ” này nói cái gì, chỉ có thể hàn huyên hai câu không đến nơi đến chốn.

“Anh.” Lôi Khiếu trầm mặc một chút rồi nói: “Trước đây là em có lỗi với anh. Đặc biệt là Tịch, hắn rất áy náy, vẫn muốn được anh tha thứ...

“Anh, em cũng không biết giữa anh và Lang Tư Lạc xảy ra chuyện gì, nhưng ngày nào đó nếu như anh không muốn ở lại nước Mỹ, thì nói với em một tiếng. Em coi như liều mạng cũng phải đem anh trở về Hồng Kông.”

Thật không nghĩ tới, những câu nói này sẽ từ trong miệng Lôi Khiếu - cái người đã từng đối đầu một mất một còn với mình nói ra.

Khúc mắc trong lòng lúc này rốt cục tiêu tan, tuy rằng chưa có cách nào lập tức tiếp thu người em này, nhưng dù sao cũng là máu mủ tình thâm, Từ Hiển Đông vẫn khẽ đáp lại.

Lôi Khiếu rất cao hứng, đưa điện thoại cho Hứa Ngôn Tịch cùng Từ Hiển Đông nói mấy câu rồi mới cúp máy.

Từ Hiển Đông tâm tình tốt lên không ít, đi vào phòng tắm rửa một hồi, ngồi trên giường lật tạp chí, chờ Lang Tư Lạc trở về phòng.

Ai biết đợi tới đêm khuya, cửa không hề chuyển động.

Bị cơn buồn ngủ tập kích, Từ Hiển Đông nghiêng người dựa vào gối mềm, mơ mơ màng màng - ngủ thiếp đi.

Lúc anh tỉnh lại, đã là chín giờ sáng ngày hôm sau.

Từ Hiển Đông giật mình ngồi dậy, liếc đồng hồ, liền nhanh chóng đứng dậy rửa mặt.

Anh đi xuống lầu thì nhìn thấy Lang Tư Lạc đang dùng bữa sáng.

Thấy Từ Hiển Đông, Lang Tư Lạc sắc mặt thối nguyên bản liền hơi hòa hoãn lại.

Chính là chờ Từ Hiển Đông ngồi xuống cùng dùng bữa, ai biết anh chỉ tiện tay cầm khối sandwich, liền mở miệng nói: “Ta định ra sân bay tiễn hai người Lôi Khiếu.”

Nghĩ tới sắp phải chia tay, không biết bao lâu mới gặp lại, Từ Hiển Đông quyết định triệt để dứt bỏ ân oán trước đây, đến sân bay tiễn chân bọn họ.

Vừa nghe thế, Lang Tư Lạc hai tay vỗ bàn đứng lên.

“Không cho đi!”

Từ Hiển Đông cau mày: “Tư Lạc, ta không có hỏi ý kiến ngươi.”

Lang Tư Lạc hai bước đi tới bên cạnh anh: “Ta nói rồi, không được phép đi.”

“Ngươi định hạn chế tự do của ta?”

Từ khi hai người cho thấy tâm ý của nhau, quyền lực của Từ Hiển Đông ở nhà chính thăng hoa, nguyên bản người giám sát được sắp xếp phụ trách bí mật theo dõi anh toàn bộ đã triệt tiêu.

“Ngoại trừ ngày hôm nay không cho ngươi ra khỏi cửa, còn sau đó ngươi đi nơi nào đều tùy ngươi.”

Nghe ra ngữ khí nam nhân không giống như đơn giản chỉ là do cáu kỉnh bộc phát, Từ Hiển Đông hơi nheo mắt lại.

“Tư Lạc, ngươi có phải muốn gạt ta điều gì?”

Lang Tư Lạc khóe môi câu ra một nụ cười lạnh: “Mượn câu nói lúc trước của ngươi, ta muốn làm gì, phải do ngươi quản sao?”

Nghe vậy, Từ Hiển Đông liền biết hắn định kết thúc cuộc trò chuyện.

Không muốn cứng đối cứng cùng Lang Tư Lạc, anh không nói hai lời, xoay người lên lầu.

Mới vừa đi tới một nửa cầu thang, anh liền đụng phải Fedro đang đi xuống. Nhìn thấy anh, Fedro vội vàng lên tiếng chào hỏi, không tự chủ mà bước nhanh hơn.

Từ Hiển Đông lập tức đưa tay kéo hắn: “Ngươi có phải là biết được gì đó không?”

Nhìn Từ Hiển Đông trước mắt đầy lo lắng, Fedro trong lòng giãy dụa.

Hắn nghe nói Từ Hiển Đông muốn đi sân bay tiễn chân Lôi Khiếu, không khỏi nghĩ đến sự việc hôm qua Lang Tư Lạc cùng Soros gặp mặt, lên kế hoạch ám sát.

Nếu hắn đoán không sai, Boss hiển nhiên không dự định để Lôi Khiếu cùng Hứa Ngôn Tịch sống sót rời khỏi nước Mỹ. Nhưng nếu như hắn tùy tiện đem nỗi hoài nghi không có chứng cứ nói cho Đông, vạn nhất nhỡ sai lầm, không phải là sẽ ảnh hưởng xấu đến quan hệ giữa Đông và Boss sao?

Nhìn thấy thái độ do dự của đối phương, Từ Hiển Đông càng chứng thực suy nghĩ trong lòng.

“Nói cho ta, Tư Lạc có phải định đối với đệ đệ ta làm cái gì không?”

Fedro vội vã đè lại tay Từ Hiển Đông đang túm chặt tay áo mình: “Đông, ngươi trước tiên yên tĩnh một chút, nghe ta nói... Judas bên kia tuy rằng có nhiệm vụ ám sát, nhưng không biết mục tiêu có phải là đệ đệ ngươi không...”

Không chờ hắn nói hết câu, Từ Hiển Đông đã vòng qua hắn, vọt xuống dưới lầu.

Đi tới trước mặt Lang Tư Lạc đang còn ngồi trên bàn ăn, Từ Hiển Đông cũng không chú ý ánh mắt những người khác, túm cổ áo của hắn mà nói: “Ngươi định giết Lôi Khiếu cùng Tịch có phải không?!”

Nhìn Từ Hiển Đông tức đến nổ phổi, Lang Tư Lạc tâm càng lạnh lẽo. Hắn chưa từng nghĩ tới, chính mình móc tim móc phổi - trao cho nam nhân này, quay đầu lại anh vẫn là yêu một người khác.

Mạnh mẽ đem người đẩy ra, sức mạnh kinh người khiến lưng Từ Hiển Đông đụng vào vách tường phía sau.

“Đúng, ta chính là muốn giết bọn họ.”

“Ta không cho phép, ta không cho phép trong lòng ngươi trừ ta ra, còn tồn tại những người khác!” Hoàn toàn mất đi bình tĩnh thường ngày, Lang Tư Lạc hướng về Từ Hiển Đông lớn tiếng.

Nghe ra động tĩnh trong phòng ăn, nhân viên bảo an lập tức đi vào kiểm tra tình huống.

Từ Hiển Đông lau đi khóe môi vì tức giận mà cắn tới bật máu. Nhìn đúng thời cơ, anh bất ngờ tóm chặt một tên bảo an vừa đi vào, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai đoạt một khẩu súng bên hông đối phương.

Kéo chốt an toàn, anh đem nòng súng hướng về Lang Tư Lạc cách đó không xa.

Lang Tư Lạc dùng ánh mắt khó có thể tin nổi mà nhìn anh. Toàn thân hắn ẩn ẩn một luồng sát khí:

“Ngươi có phải là cảm thấy, chỉ cần có súng trong tay, liền có thể đi ra khỏi nơi này?”

Từ Hiển Đông nhìn Lang Tư Lạc, nhàn nhạt nâng lên khóe môi:

“Không, Tư Lạc, ở đây, ngươi là trên hết.”

Nói xong, anh liền đem nòng súng xoay ngược, chống đỡ ngay trên thái dương mình: “Thế nhưng không có nghĩa, ngươi có thể hoàn toàn khống chế ta!”

Nhìn thấy Từ Hiển Đông đem nòng súng tự dí vào trán anh, Lang Tư Lạc hoảng sợ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

“Đông, ngươi bình tĩnh một chút...”

“Ít nói nhảm!” Từ Hiển Đông quát: “Chuẩn bị xe cho ta, ta muốn lập tức rời khỏi nơi này, ngay lập tức!”

Cảm giác được tâm tình của anh dao động dị thường lớn, Lang Tư Lạc chỉ có thể tạm thời thỏa hiệp, không tới một phút, xe đã đậu ở ngoài cổng lớn.

Từ Hiển Đông cảnh giác - hướng ra phía ngoài mà bước, khi đi đến một bên cửa xe, anh mạnh mẽ đem tài xế kéo xuống, sau đó cấp tốc nhảy vào trong xe.

Đạp ga tới số, xe điên cuồng phá tan cửa sắt chạm trổ mà lao ra ngoài.

Nhìn xe Từ Hiển Đông lấy tốc độ kinh người phóng đi, Lang Tư Lạc lập tức quát ầm lên: “Tất cả mau lên xe đuổi theo!”

Ngồi trên xe, Lang Tư Lạc vội vàng sai người mở ra hệ thống định vị theo dõi, phát hiện xe Từ Hiển Đông hướng về sân bay mà chạy.

“Khốn kiếp, tốc độ nhanh như vậy, đừng xảy ra chuyện gì mới được!”

Đập một cái lên ghế, Lang Tư Lạc hướng người lái xe quát: “Ta nuôi không ngươi sao? Tăng tốc hết cỡ! Không đuổi kịp hắn, ta liền đem một nhà già trẻ các ngươi đập chết!”

Xe màu đen có ấn gia huy gia tộc Dias Arnold trên đường cao tốc chạy như điên, xe trên đường dồn dập né tránh. Đã rất lâu người ta không nhìn thấy phô trương lớn như vậy, người không biết còn tưởng rằng Dias Arnold xảy ra việc lớn, nhất thời lời đồn đãi tung bay đầy trời.

Lang Tư Lạc nghĩ đến Từ Hiển Đông đã mất đi lý trí, đang chạy như bão táp trên đường cao tốc, không biết có thể tỉnh táo xử lý sự việc phát sinh trên đường hay không, vạn nhất xảy ra chuyện gì... Mới vừa nghĩ tới đây, trán hắn vã mồ hôi lạnh.

“Boss, hệ thống định vị báo Từ tiên sinh đã sắp đến địa điểm tổ mai phục Judas, nếu như không phán đoán sai, anh ta có khả năng định ở trên đường chặn lại xe Lôi Khiếu và Hứa Ngôn Tịch.”

“Khốn kiếp!”

Nghe báo lại, Lang Tư Lạc lập tức bấm điện thoại cho Soros.

“Lập tức truyền lệnh xuống, đình chỉ hành động ngày hôm nay.”

Soros không nghĩ tới Lang Tư Lạc lại đột nhiên gọi điện thoại, hơi trầm mặc một chút mới nói: “Boss, quy tắc cũ của tổ Judas, trước khi động thủ ba mươi phút, gián đoạn hết thảy liên lạc từ bên ngoài.”

Lang Tư Lạc được Soros nhắc mới nhớ tới chuyện này.

“Gián đoạn liên lạc? Vậy ngươi liền tự mình chạy tới! Nếu như ngộ thương Đông, ta cho toàn tổ các ngươi đều chôn cùng!”

Hầu như muốn đem điện thoại trong tay bóp nát, tầm mắt Lang Tư Lạc chặt chẽ nhìn chằm chằm về phía trước.

“Boss, đã nhìn thấy xe của Từ tiên sinh.”

Rốt cục đuổi tới, Lang Tư Lạc căng thẳng đến lòng bàn tay đều đổ mồ hôi: “Nhanh, nghĩ biện pháp để anh ta dừng lại.”

Tài xế lắc đầu: “Boss, tốc độ xe của Từ tiên sinh quá nhanh, miễn cưỡng ép rất có thể sẽ xảy ra chuyện.”

“Shit!” Lang Tư Lạc mắng một câu, nhưng cân nhắc đến an nguy của Từ Hiển Đông, không dám tùy tiện hành động.

Phía trước, Từ Hiển Đông đối với truy binh sau lưng không có thời gian quan tâm nhiều, hiện tại anh chỉ muốn mau chóng chặn lại xe của Lôi Khiếu cùng Hứa Ngôn Tịch, ngăn cản người Dias Arnold động thủ.

Bỗng nhiên, bên cạnh xuất hiện một chiếc xe nháy đèn ra hiệu xin vượt qua, Từ Hiển Đông từ sau gương chiếu hậu nhìn lại, phát hiện người ngồi ở trong chiếc xe kia có chút quen mắt.

Dựa vào trí nhớ kinh người, anh chợt nhớ tới ở nhà chính từng gặp mấy người này, hơn nữa, xe và quần áo bọn họ đều không có gia huy gia tộc Dias Arnold, hiển nhiên là ra ngoài chấp hành nhiệm vụ bí mật.

Không có suy nghĩ nhiều, anh lập tức chuyển động tay lái.

Thân xe phi chếch sang, nguyên bản mấy người trên xe đang định vượt qua nhìn thấy Từ Hiển Đông như không muốn sống - hướng mình lao tới, trong lòng cả kinh, mau chóng đánh tay lái.

Nhưng đã chậm, tốc độ xe Từ Hiển Đông quá nhanh, trong chớp mắt tông mạnh vào một bên chiếc xe kia, sau đó thân xe lệch hướng va thẳng vào một đạo rào chắn giữa đường.

Xe bay lên trên không, lật nghiêng, nặng nề đập xuống rồi trượt một đoạn dài trên đường, tới đoạn đường hơi dốc mới hoàn toàn dừng lại.

Ở phía sau nhìn trọn một màn hiểm cảnh, Lang Tư Lạc sợ đến vỡ mật, trái tim như bị người bóp nghẹt.

“Dừng xe! Mau dừng xe!”

Tiếng bánh xe ma sát mặt đường chói tai, Lang Tư Lạc hoảng loạn - đẩy cửa xe ra, chạy như điên đến chiếc xe chở Từ Hiển Đông.

Từ Hiển Đông lúc này, bởi vì va chạm kịch liệt cùng xóc nảy liên tiếp, thân thể bị thương không nhẹ, trán nứt ra một vết thương đang ồ ạt chảy ra máu đỏ tươi, chói mắt.

May là xe có chế độ bảo hộ rất tốt, túi khí bung ra đem Từ Hiển Đông giữ chặt vào ghế ngồi, phòng ngừa va chạm.

“Chết tiệt, nhanh kêu bác sĩ, nhanh lên!”

Không dám di chuyển người thương thế không rõ trong xe, Lang Tư Lạc chỉ có thể vô lực đứng nhìn mà gào thét.

“Đông, Đông, ngươi không thể xảy ra chuyện...” Âm thanh của hắn run rẩy, dùng sức kéo cửa xe méo mó, dùng đầu ngón tay lạnh lẽo vỗ về hai má Từ Hiển Đông.

Mơ hồ nghe được âm thanh Lang Tư Lạc, Từ Hiển Đông dùng khí lực cuối cùng đem mắt mở ra một khe nhỏ.

“Tư Lạc...”

“Đừng... giết... bọn họ... cầu... ngươi...”

Anh cố hết sức nói ra khỏi miệng, môi anh vì mấp máy mà tràn ra máu tươi.

“Đông, ngươi đừng nói chuyện. Chỉ cần ngươi không có chuyện gì, ta liền không giết bọn họ! Ngươi gắng chống đỡ, nhất định phải chống đỡ!”

Lang Tư Lạc nắm chặt bàn tay đã nhuộm đầy máu tươi, hắn đời này chưa từng có vì một chuyện nào đó mà tự trách, hối hận hơn lúc này.

Không lâu, máy bay trực thăng cấp cứu của bệnh viện thuộc gia tộc Dias Arnold bay tới. Nhân viên y tế cùng nhân viên cứu hộ dùng đồ chuyên dụng, tốn khí lực lớn mới đưa cơ thể Từ Hiển Đông bị kẹt trong chiếc xe đã biến dạng ra ngoài.

Lang Tư Lạc cả người chật vật vẫn luôn một mực không rời Từ Hiển Đông, mái tóc dài vàng nhạt cùng bộ quần áo trắng tuyết đều dính đầy vết máu loang lổ.

Đường đi sân bay bởi vì tai nạn xe cộ liên hoàn mà tạm thời phong tỏa. Nghe được thông báo, Lôi Khiếu liền đổi chuyến bay khác, hoàn toàn không hay biết Từ Hiển Đông vì cứu bọn họ mà bị thương nặng lâm vào hôn mê.

Đăng bởi: admin

Truyện Đam Mỹ hay