• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Được Lang Tư Lạc chấp thuận, Từ Hiển Đông rốt cuộc có cơ hội quang minh chính đại đi ra ngoài.

Anh cũng rõ ràng, Lang Tư Lạc không phải cho anh tự do thật sự, bởi vì, anh vẫn thỉnh thoảng - cảm giác được có người giám thị mình.

Từ Hiển Đông cũng không thèm để ý, hiện tại điều anh muốn, chính là được Lang Tư Lạc hoàn toàn tin tưởng.

Vì điều đó, thậm chí anh có thể hoàn toàn phối hợp với đối phương trong việc ân ái.

Thật khó tưởng tượng trước đây anh vẫn nằm trên, bây giờ dĩ nhiên lại có thể tiếp nhận chuyện nằm dưới. Bên cạnh đó, Từ Hiển Đông kiên quyết không muốn thừa nhận, anh bắt đầu có chút hưởng thụ tình ái cùng Lang Tư Lạc.

Nhưng mà, loại nhận thức này phi thường đáng sợ.

Nếu nói trước đây Lang Tư Lạc là dùng lợi ích cộng với ép buộc để tiến hành trận giao dịch thân thể này, Từ Hiển Đông có thể mang hết thảy sai lầm đều đẩy lên người đối phương. Nhưng một khi chính anh cũng bắt đầu chìm đắm vào thì sự tình liền có chút thay đổi.

Không muốn cùng Lang Tư Lạc tiếp tục ràng buộc thêm sâu sắc, Từ Hiển Đông hiện tại chỉ muốn mau chóng tìm cơ hội rời đi, nhưng thế lực gia tộc Dias Arnold quá mức khổng lồ, anh định tìm cơ hội trốn sang Mexico.

Giả bộ thần phục là con đường đạt được tín nhiệm tốt nhất, Từ Hiển Đông cũng phát hiện, sau mấy lần ra ngoài rồi trở về đúng hạn, giám thị ngầm của Lang Tư Lạc bắt đầu buông lỏng cảnh giác.

Sau đó, Từ Hiển Đông bắt đầu trắng trợn tiêu xài tiền của Lang Tư Lạc. Bởi vì như vậy, anh mới làm được thẻ tín dụng. Đương nhiên, trong lúc tiêu xài, anh cũng không quên mua cho Lang Tư Lạc một, hai món quà nhỏ.

Thân là thủ lĩnh Dias Arnold giàu nứt đố đổ vách, Lang Tư Lạc cái gì cũng không thiếu. Nhưng đối với việc Từ Hiển Đông “tiện tay” mang lễ vật về cho hắn, hắn thế nhưng vạn phần yêu thích, thậm chí trân trọng mà đặt toàn bộ vào tủ sắt.

Nhìn vẻ mặt càng ngày càng nhu hòa của Lang Tư Lạc, Từ Hiển Đông cảm thấy người này tựa hồ so với trước đây có chút tình thú.

Có điều vẫn không thể thay đổi quyết tâm muốn rời đi của anh.

Tuy rằng ước hẹn một năm của Lang Tư Lạc vô cùng hấp dẫn, nhưng quan hệ này vốn là anh không tình nguyện. Huống hồ, anh sẽ không cho phép chính mình mai một đi tôn nghiêm, thần phục dưới thân nam nhân, cho dù Lang Tư Lạc bây giờ đối với anh tốt đến quá mức.

Một tháng sau, Lang Tư Lạc rốt cục triệt tiêu hết thảy người giám thị Từ Hiển Đông.

Từ Hiển Đông dần dần chuyển biến thái độ, hai người ân ái ngày càng hòa hợp, khiến Lang Tư Lạc tin tưởng anh đã không còn ý nghĩ muốn trốn đi. Nhưng mà sự thực chứng minh, hắn sai rồi.

Ngày hôm đó, Lang Tư Lạc theo thông lệ ở thư phòng làm việc, Từ Hiển Đông liền hẹn Fedro đi ra ngoài uống một chén.

Chuyện này đã thông báo qua Lang Tư Lạc, mà Lang Tư Lạc thấy có Fedro đi cùng Từ Hiển Đông nên cũng rất yên tâm, chỉ là thuận miệng hỏi địa điểm, liền để bọn họ đi ra ngoài.

Hai người đến một câu lạc bộ hội viên cao cấp. Tiến vào phòng khách chuyên dụng, Từ Hiển Đông cùng Fedro vừa tán gẫu, vừa chậm rãi uống.

“Gần đây tâm tình Boss rất tốt, chúng ta cũng ung dung không ít.”

“Thật sao?” Từ Hiển Đông nhấp một ngụm rượu đỏ trong ly, liếc đồng hồ đeo tay, có chút mất tập trung nhìn Fedro.

Fedro vỗ vỗ vai anh: “Tôi còn chưa từng thấy Boss đối với người nào như vậy, không biết phải nói anh vẫn là may mắn hay bất hạnh.”

Từ Hiển Đông khẽ nở nụ cười, liền đứng lên, đi tới chiếc tủ phía sau Fedro để lấy rượu.

Fedro vừa ngửa đầu định uống, bỗng nhiên gáy cảm thấy đau đớn, mắt tối sầm liền ngất đi.

Từ Hiển Đông đỡ lấy Fedro đã mê man, nhanh chóng cởi quần áo trên người đối phương cùng mình trao đổi.

Căn phòng khách vừa nãy họ đặt trước bốn tiếng, còn hai tiếng mới hết giờ. Nếu có người phát hiện xảy ra vấn đề, thông báo cho Lang Tư Lạc bên kia, chí ít tới nơi cũng qua năm tiếng. Khoảng thời gian này, đủ để anh hoàn toàn biến mất.

“Người anh em, thật xin lỗi.”

Biết mình phụ tín nhiệm của Fedro, cũng nghĩ tới Fedro sau đó sẽ hứng chịu cơn thịnh nộ của Lang Tư Lạc, nhưng anh thật không có biện pháp nào khác.

Sau khi đổi quần áo, anh đặt Fedro lên ghế salông, giả bộ làm ra dáng vẻ uống nhiều rồi ngủ quên, còn chính anh thì đi ra cửa.

Đem mũ trên đầu đè thấp, anh cùng Fedro thân hình tương đương nên lúc đi qua cửa phòng khách thì người phục vụ bên ngoài cũng không có phát hiện bất kỳ điều gì không thích hợp.

Trong túi đầy tiền mặt, đủ để anh sinh hoạt một thời gian.

Từ Hiển Đông đứng dựa trong thang máy, nhìn con số không ngừng từ tầng trên nhảy xuống tầng dưới, tâm tình của anh hơi thả lỏng.

“Đinh” một tiếng vang lên, đã xuống lầu một.

Cửa thang máy mở ra, Từ Hiển Đông tiếp tục đè thấp vành mũ bước ra khỏi thang máy.

Ai biết, vào lúc này, một đạo thanh âm quen thuộc vang lên.

“Fedro?”

Đây trăm phần trăm là âm thanh của Lang Tư Lạc.

“Xong đời.” Điều duy nhất vào giờ khắc này anh có thể nghĩ đến.

Anh không hiểu nam nhân đáng lẽ phải ở thư phòng làm việc sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây.

Cả người đứng sững lại, Từ Hiển Đông không nghĩ nổi ra bất cứ lý do gì để giải thích hành vi hiện tại của mình. Mà coi như có thể tạm thời nghĩ ra một cái cớ, nhưng khi Lang Tư Lạc phát hiện Fedro mê man ở trong phòng thì lời nói dối sẽ bị vạch trần.

Mà bên kia, thấy “Fedro” đứng tại chỗ không nhúc nhích, Lang Tư Lạc nhíu mày.

Lại liếc nhìn màu da cái tay “Fedro” đặt ở vành mũ, hắn lập tức rõ ràng, tròng mắt màu xanh lục lập loè lửa giận.

Nếu hôm nay hắn không đột nhiên muốn đến bồi Từ Hiển Đông uống rượu, cũng sẽ không vạch trần anh dương đông kích tây*. (đánh lạc hướng)

“Từ Hiển Đông, ngươi dám lừa gạt ta.”

Nghe được âm thanh nam nhân nghiến răng nghiến lợi, Từ Hiển Đông biết mình cũng không cần phải ngụy trang nữa.

Hắn để tay xuống, ngẩng đầu nhìn Lang Tư Lạc, im lặng.

“Hóa ra những lời ngươi từng nói cùng ta, tất cả đều là giả dối!” Không để ý ánh mắt xung quanh, Lang Tư Lạc phẫn nộ gào thét.

Đã đến nước này, anh cũng thẳng thắn luôn: “Đúng, ngươi nói không sai, ngay từ lúc bắt đầu, ta liền không nghĩ tới sẽ vẫn ở bên ngươi. Trước kia thuận theo, đều là giả bộ mà lừa gạt sự tin tưởng của ngươi.”

“Ngươi!” Lang Tư Lạc xông tới, mạnh mẽ đem Từ Hiển Đông áp trên tường, nòng súng lạnh như băng dí vào thái dương.

Từ Hiển Đông cũng đã dự tính đến trường hợp xấu nhất. Anh chưa từng có hy vọng xa vời, nếu kế hoạch bại lộ thì mình không thể có kết quả gì tốt, cho nên đối với hành động của Lang Tư Lạc, anh hoàn toàn không cảm thấy bất ngờ.

Nhưng ngay thời điểm anh định nhắm mắt, chấp nhận cái chết thì lại nhìn thấy ở vị trí không xa sau lưng Lang Tư Lạc, một người mặc đồng phục giống nhân viên nơi này móc súng ra, hướng về phía bọn họ.

Bỗng nhiên ý thức được kẻ này đến để ám sát Lang Tư Lạc, Từ Hiển Đông trong chớp mắt căn bản không kịp nghĩ nhiều, theo bản năng phản xạ đẩy Lang Tư Lạc ngã nhào xuống đất.

Tiếng súng kịch liệt từ phía sau vang lên, viên đạn sạt qua đỉnh đầu Lang Tư Lạc bắn vào vách tường phía sau.

Sau tiếng súng, nhóm bảo tiêu lập tức phản ứng, chỉ chốc lát, câu lạc bộ xa hoa liền biến thành chiến trường. Đồ trang trí pha lê bị đạn lạc bắn trúng vỡ vụn, đổ nát.

Thông thường được thuê đến ám sát Lang Tư Lạc đều là sát thủ hàng đầu. Khi bị nhóm bảo tiêu vây chặt, sát thủ kia vẫn giết chết mấy người, không ngừng tập trung hỏa lực công kích Lang Tư Lạc, kiên quyết chưa hoàn thành nhiệm vụ chưa bỏ qua mục tiêu.

Lúc này, Từ Hiển Đông cũng không có dự định đào tẩu, tuy rằng anh không muốn ở bên Lang Tư Lạc, nhưng cũng không có nghĩa là anh muốn nhìn hắn chết.

Dù sao bảo tiêu Dias Arnold cũng là tinh anh, rất mau đem cục diện khống chế lại. Sau một hồi chiến đấu, tên sát thủ bị bắn trúng gục vào một vũng máu.

Đứng lên sau cục diện bừa bộn khắp nơi, tay Lang Tư Lạc nắm thật chặt tay Từ Hiển Đông, không chịu thả lỏng chút nào.

Từ Hiển Đông biết mình cá đã sa lưới, cũng không có giãy dụa.

Mọi người vừa thở phào nhẹ nhõm thì tên sát thủ nguyên bản ngã vào trong vũng máu kia chợt lần nữa giơ súng lên.

Đại khái bởi vì bị thương nặng, ý thức mơ hồ, hắn đại khái - hướng về phía Lang Tư Lạc bóp cò, viên đạn nhưng lại nhắm thẳng Từ Hiển Đông bắn tới.

“Không!”

Trong khoảnh khắc, Từ Hiển Đông nghe thấy Lang Tư Lạc gầm lên giận dữ, thân hình hướng anh ép xuống, cùng lúc, sát thủ kia cũng bị đạn bắn thủng đầu, nằm im không nhúc nhích.

Chờ anh phản ứng lại, bảo tiêu Dias Arnold kinh hoàng thất thố - hướng bên này chạy tới.

Sự tình phát sinh đến quá mức đột ngột, khiến anh còn chưa phục hồi tinh thần.

Mọi người lập tức đem Boss đang ngã trên người Từ Hiển Đông nâng dậy.

Từ Hiển Đông lúc này mới giật mình nhìn thấy trên âu phục màu trắng của Lang Tư Lạc toàn là máu đỏ tươi.

“Lang Tư Lạc!”

Từ Hiển Đông kêu tên của nam nhân, nhưng Lang Tư Lạc không trả lời anh, vết thương trước ngực không ngừng trào ra máu.

“Lang Tư Lạc, ngươi...”

Nhìn những người khác luống cuống tay chân - một bên chú ý phòng hộ, một bên gọi xe cứu thương, tất thảy tiếng huyên náo tựa hồ không truyền vào trong tai Từ Hiển Đông.

Anh dùng bàn tay đè chặt vết thương không ngừng chảy máu của Lang Tư Lạc, đầu óc trống rỗng.

Từ Hiển Đông chưa từng nghĩ tới, Lang Tư Lạc sẽ ở bước ngoặt sinh tử kia vì mình mà đỡ một súng.

Tay vẫn cứ bị nắm chặt, cho dù trọng thương rơi vào hôn mê, Lang Tư Lạc cũng không chịu thả ra.

“Nhanh, nhanh lên xe cứu thương!”

Nếu không có cách nào để Boss buông tay ra, chuyên viên cấp cứu Dias Arnold liền để cho hai người cùng lên xe.

Tiếng còi cấp cứu mở đường, Từ Hiển Đông ngồi một bên, nhìn khuôn mặt Lang Tư Lạc tái nhợt đeo mặt nạ oxi, lòng bỗng cảm thấy bi thương.

“Cố gắng chống đỡ, Lang Tư Lạc, ngươi nhất định phải chống đỡ...”

Dùng tay còn lại bao trùm lên tay Lang Tư Lạc, anh cúi đầu, ở bên tai đối phương từng câu từng câu thì thầm.

“Ngươi nếu như qua cửa ải này, ta đáp ứng ngươi, tuyệt đối sẽ không trốn đi... Lần này là thật, ta không có lừa ngươi.”

Nhưng mà, mắt Lang Tư Lạc vẫn nhắm nghiền, năm ngón tay cầm tay Từ Hiển Đông thật chặt, tựa hồ như không nghe thấy, cũng tựa hồ như đang hoài nghi, từ chối tin tưởng anh.

Trước phòng giải phẫu, tay Lang Tư Lạc vẫn cầm chặt tay Từ Hiển Đông rốt cục bị y tá cương quyết tách ra, sau đó nhanh chóng đẩy vào phòng.

Đèn trong phòng giải phẫu sáng lên, Từ Hiển Đông phảng phất toàn thân thoát lực, dựa vào bên ngoài phòng, cúi xuống nhìn, trên cổ tay anh còn lại năm vết ngón tay của Lang Tư Lạc.

---------------

Khi Lang Tư Lạc rốt cục khôi phục ý thức, mở mắt ra, vẫn là căn phòng trắng như tuyết quen thuộc, nhưng cũng có chút không giống, đó là trong không khí nồng nặc mùi thuốc sát trùng.

Lang Tư Lạc nhíu nhíu mày, đầu óc hiếm thấy có chút chậm chạp.

Từ khi hắn ngồi trên vị trí Boss của gia tộc Dias Arnold, cái từ “bị thương” này đã cách hắn rất xa.

Thuốc mê đã giảm tác dụng, trên ngực phải truyền đến cơn đau rất rõ ràng. Hắn sửa sang lại tâm trạng, bỗng nhiên như nghĩ đến cái gì, từ trên giường hoảng sợ ngồi dậy.

Động tác của hắn làm Từ Hiển Đông đang nằm phục ở một bên cũng tỉnh lại, anh ngồi thẳng dậy, đối diện chính là Lang Tư Lạc - ánh mắt lạnh như băng.

Vì chăm sóc hắn, Từ Hiển Đông đã mấy chục tiếng không có nghỉ ngơi, cằm mọc râu lún phún, khóe mắt sưng đỏ đến lợi hại.

“Cẩn thận!” Nhìn thấy thân thể Lang Tư Lạc lung lay, Từ Hiển Đông theo bản năng đỡ lấy hắn.

Đem tay anh đẩy ra, Lang Tư Lạc hầu như nghiến răng nghiến lợi gằn giọng: “Không cần ngươi quan tâm!”

Sau đó, con mắt tối đen nhìn anh: “Ngươi làm sao lại chưa đi?”

Từ Hiển Đông nhìn sắc mặt tái nhợt của Lang Tư Lạc, bỗng nhiên không còn ngôn ngữ, cũng không muốn giải thích.

Xoay người, anh định tới bàn mang chút nước ấm đến, ai biết vừa dời bước chân, liền bị mạnh mẽ lôi trở về.

“Không cho phép ngươi đi, ta không cho ngươi đi!” Ôm thật chặt từ phía sau lưng anh, cánh tay Lang Tư Lạc dùng sức đến đáng sợ.

“Ta không đi, ta chỉ đi rót cho ngươi chén nước!” Từ Hiển Đông giải thích.

Lang Tư Lạc phảng phất như không nghe thấy, vẫn giữ chặt cánh tay của anh.

Cảm nhận được nhiệt độ cao của hắn, Từ Hiển Đông nỗ lực khuyên Lang Tư Lạc buông anh ra.

“Ngươi đừng như vậy, vết thương sẽ nứt ra...”

“Ta mặc kệ!”

Không biết có phải là do bị thương phát sốt mà Lang Tư Lạc mất đi vẻ lạnh lẽo thường ngày, như đứa nhỏ đem mặt kề sát sau lưng Từ Hiển Đông chơi xấu. Dáng dấp này của Lang Tư Lạc, nếu để cho ngoài người nhìn thấy, nhất định sẽ hộc máu mà chết.

“Ngươi nếu như lại đi, ta liền giống như trước dùng dây xích khóa ngươi lại, đem ngươi nhốt ở trong phòng, nơi nào cũng đều không cho đi, ngoại trừ ta, ai cũng không cho thấy...” Lang Tư Lạc uy hiếp, vừa nghe liền biết trong đó là bao nhiêu hoảng sợ cùng bất an, như là ngữ khí đứa nhỏ oán giận làm nũng cách khi cha mẹ xa nhà.

Từ Hiển Đông thở dài, hắn như vậy, mới đúng tuổi của hắn, cũng lại càng dễ khiến lòng người mềm nhũn.

Vỗ vỗ mu bàn tay của hắn, đem mặt hắn xoay lại, nhẹ nhàng hôn một cái lên gò má Lang Tư Lạc.

Lang Tư Lạc bị động tác của Từ Hiển Đông doạ, có chút khó tin nổi mà trừng lớn hai mắt.

“Trước tiên buông ta ra, vết thương của ngươi nứt ra rồi.”

Lang Tư Lạc tuy rằng nắm tay anh, nhưng rốt cuộc cũng không lại dùng khí lực toàn thân ôm lấy anh nữa. Nhìn thấy băng vải trước ngực hắn chảy ra từng tia từng tia máu đỏ tươi, Từ Hiển Đông nhấn xuống nút lệnh bên giường, lập tức có y tá đi vào kiểm tra tình huống.

Khâu lại vết thương bị động tác vừa nãy của hắn làm nứt, nhân viên y tế không dám bảo Lang Tư Lạc buông tay Từ Hiển Đông ra, đành phải giả bộ không thấy gì, cấp tốc mà chuyên nghiệp xử lý tốt miệng vết thương.

Từ Hiển Đông cầm chén nước ấm, đưa đến bên môi Lang Tư Lạc.

Lang Tư Lạc dùng cặp mắt màu ngọc lục bảo nhìn anh, cánh tay giơ lên, xoa chiếc cằm lún phún râu của Từ Hiển Đông.

Vốn là thứ mà hắn chán ghét, nhưng ở trên người Từ Hiển Đông, hắn không cảm thấy chán ghét chút nào.

Nhớ tới lúc trúng đạn bị thương ngã xuống trong nháy mắt đó, ý thức duy nhất hiếm hoi còn sót lại khiến hắn nhớ mãi không quên, không phải sản nghiệp giàu nứt đố đổ vách của gia tộc, cũng không phải địa vị quyền thế gia tộc Dias Arnold, mà là hắn không thể để cho người đàn ông này rời xa hắn được, hắn không thể sống nếu thiếu người kia.

Thế nhưng, Lang Tư Lạc vẫn cứ không định nghĩa được thứ tình cảm này, hay do hắn đã từng được giáo dục, “yêu” cái từ này thật sự là quá vô lực quá dư thừa, dư thừa đến mức khi hắn tiến vào gia tộc này, cái từ đó đã hoàn toàn biến mất.

Vì lẽ đó, Lang Tư Lạc hầu như đem hết thảy dung túng cùng ngoại lệ dành cho Từ Hiển Đông, nhưng một ngày nào đó hắn phát hiện tất cả những thứ mà người kia dành cho hắn là giả dối thì trừ nổi giận, hắn không tìm được bất kỳ một từ gì có thể biểu đạt tâm tình của mình.

Nhưng khi hắn nhìn thấy tên sát thủ kia đem nòng súng hướng về phía Từ Hiển Đông thì thân thể của hắn so với ý thức đã nhanh hơn mà làm ra quyết định.

Một khắc khi viên đạn găm vào cơ thể, Lang Tư Lạc nghĩ: Thật may không trúng Từ Hiển Đông.

Hắn không biết đến tột cùng phải làm sao đối xử với Từ Hiển Đông, mới có thể làm cho anh cam tâm tình nguyện - ở bên mình. Nếu như Từ Hiển Đông cố trốn đi, hắn càng không biết phải dùng tới biện pháp gì mà đem người lưu lại.

Lang Tư Lạc vẫn không quá tin tưởng lời hứa hẹn sẽ không rời đi của Từ Hiển Đông.

Vì vậy hôm sau, Dias Arnold trên dưới đối với Từ Hiển Đông quản chế càng nghiêm mật.

Mà những người khác, đối với sát thủ được phái đến ám sát Boss, vẫn là coi thường.

Nếu như không phải vì Từ Hiển Đông, Boss cường hãn đến không giống nhân loại căn bản là không thể bị thương. Nếu vào thời điểm này, Boss xảy ra vấn đề gì, thế lực Mafia nước Mỹ sẽ đối mặt một lần thanh trừng, sẽ liên lụy tính mạng vô số người.

Ở sự kiện lần này, Fedro bị Từ Hiển Đông lợi dụng cũng chịu xử phạt, vốn là có thể trở thành bằng hữu, hiện tại Fedro nhìn thấy Từ Hiển Đông cũng là một kiểu mặt lạnh lùng.

Từ Hiển Đông biết loại tâm tình của đối phương là rất bình thường, cũng không có bất kỳ lập trường nào để chỉ trích người khác.

Mấy ngày sau, cơn sốt đã lui, Lang Tư Lạc không có khả ái như trước, ông trùm Mafia nước Mỹ rất nhanh khôi phục vẻ lạnh lùng.

Tỷ như, ra lệnh cưỡng chế Từ Hiển Đông chuyển tới phòng của hắn, cùng hắn đồng thời ngủ.

Từ Hiển Đông vốn là muốn kháng nghị, nhưng Lang Tư Lạc lên tiếng, anh lập tức bị người “mời” vào phòng Lang Tư Lạc, để chăm sóc hắn hai tư trên hai tư giờ.

Vào buổi chiều đầu tiên, Lang Tư Lạc nghiêng người dựa vào gối mềm chợp mắt, hô hấp dần vững vàng.

Mái tóc dài màu vàng óng nhạt mềm mại tản ra bốn phía, chói mắt khiến Từ Hiển Đông không rời được tầm mắt.

Ngồi bên giường, bàn tay anh nhẹ nhàng lướt qua từng sợi tóc mỹ lệ, Lang Tư Lạc ngủ như một con báo vừa ưu mỹ lại vừa trầm tĩnh.

Nhìn kỹ hắn một lát, Từ Hiển Đông nhìn đồng hồ, thời gian trôi rất chậm, buồn ngủ dần dần dâng lên mí mắt, anh cũng dựa vào một bên mà ngủ thiếp đi.

Không biết qua bao lâu, Lang Tư Lạc nguyên bản đang ngủ say lại mở mắt ra, cặp mắt không hề động đậy mà nhìn Từ Hiển Đông ngủ hồi lâu.

Ngày thứ hai tỉnh lại, Từ Hiển Đông phát hiện người bên cạnh đã sớm tỉnh táo, trong tay hắn cầm một tập tư liệu.

Ý thức Từ Hiển Đông tuy rằng có chút hỗn độn, cũng ngay lập tức phát hiện cánh tay Lang Tư Lạc khoác qua vai mình, mà anh đang gối lên hõm vai bên không bị thương của đối phương.

Anh vừa định nói, Lang Tư Lạc đã mở miệng trước.

“Việc này trước tiên cứ thực hiện như vậy, sau khi kế hoạch bước đầu hoàn thành thì báo cáo cho ta.”

Từ Hiển Đông lúc này mới phát hiện bên trong phòng còn có những người khác, tầm mắt quét qua, dĩ nhiên bên giường đứng mấy cán bộ cao cấp của gia tộc Dias Arnold đang đợi Lang Tư Lạc phê duyệt.

Tất cả mọi người đều cúi xuống đất, không dám nhìn người nằm trên giường một chút.

Boss tại sao lại ôm một người đàn ông nằm ở trên giường, hơn nữa không một chút nào chú ý để người kia nghe được tuyệt mật gia tộc, tuy vậy những cán bộ cao cấp này cũng không dám có dị nghị, bởi vì ở Dias Arnold, quyền uy Lang Tư Lạc là tuyệt đối.

Không quá thoải mái, Từ Hiển Đông vén chăn xuống giường, định vào toilet rửa mặt, nhưng vừa động, liền bị Lang Tư Lạc đè lại.

Hắn ra hiệu bằng ánh mắt, người hầu chờ đợi đã lâu ngoài cửa liền mang đồ dùng để rửa mặt đi vào, chuẩn bị hầu hạ Từ Hiển Đông rửa mặt.

Từ Hiển Đông tuy rằng khi chưa thất thế cũng đã hưởng thụ qua sinh hoạt của xã hội thượng lưu, nhưng chuyện này cũng không hề biểu thị anh thích tình huống có nhiều người ở đây, lại để người hầu hạ rửa mặt.

“Không làm phiền các ngươi, để ta tự làm.” Đẩy ra khăn nóng người hầu đưa tới, anh định xuống giường.

Lang Tư Lạc mắt không chớp, nói một câu: “Hắn không hài lòng các ngươi phục vụ, hiện tại các ngươi bị đuổi việc.”

Nhìn đám kia người hầu lộ ra vẻ mặt sợ hãi, Từ Hiển Đông thở dài: “Ta chỉ là không thích người khác chạm ta thôi.”

Lang Tư Lạc nhìn thẳng vào mắt anh.

Nếu là người không hiểu hắn, nhất định sẽ không biết ánh mắt ám chỉ cái gì, nhưng Từ Hiển Đông gần đây vẫn bị Lang Tư Lạc quấn quít, ngay lập tức rõ ràng.

Anh ghé sát vào, một cái hôn chào buổi sáng nhẹ nhàng rơi bên môi Lang Tư Lạc.

Bộ mặt lạnh lẽo cứng rắn của hắn lập tức nhu hòa không ít, hắn giơ tay lên ra hiệu đám người hầu đều lui ra.

Rốt cục được giải cứu, họ khom mình hành lễ lui ra, liên tục mỉm cười ngầm cảm tạ Từ Hiển Đông.

Thời điểm Từ Hiển Đông từ phòng tắm đi ra, phát hiện những người kia đã đi hết. Lang Tư Lạc ngồi trên giường, cái bàn bên người đặt một bát cháo bốc hơi nóng.

Thấy hắn không muốn tự mình động thủ, Từ Hiển Đông đi tới, bưng bát lên, đem cái muôi múc cháo nóng thổi thổi, đưa tới bên môi hắn.

Lang Tư Lạc khiêu mở đôi môi, đem cháo uống vào, tiếp theo giống như vô ý nói: “Ngươi cũng ăn.”

Từ Hiển Đông sửng sốt một chút, anh đúng là không nghĩ tới Lang Tư Lạc sẽ không ngại người khác dùng chung với hắn một bộ đồ ăn. Có điều anh cũng quả thật có chút đói bụng, liền múc muỗng cháo uống một hớp.

Đầu bếp Dias Arnold trình độ cấp năm sao, nhà hàng nào cũng không sánh bằng, Từ Hiển Đông tuy rằng chỉ ở đây sinh hoạt một quãng thời gian, khẩu vị cũng bị dưỡng điêu không ít.

Mùi vị vừa vào miệng liền tan ra để anh không nhịn được uống nhiều hơn chút, chợt thấy Lang Tư Lạc nhìn mình có chút quái lạ, đột nhiên nhớ ra, lập tức lại múc một muỗng, đưa tới bên môi đối phương.

Lang Tư Lạc đưa tay đem cái muôi nhẹ nhàng đẩy ra, ghé sát vào, liếm cháo dính ở môi dưới của Từ Hiển Đông.

“Ây...” Từ Hiển Đông sờ mặt của mình, nhất thời cảm thấy lúng túng.

Hiếm khi nhìn thấy anh có vẻ mặt không được tự nhiên, Lang Tư Lạc đôi mắt càng sâu. Giơ tay đè đầu anh, nặng nề hôn lên đôi môi còn mang theo hương vị đồ ăn.

“Ưm...”

Cảm thụ nhiệt độ nóng rực mà thoải mái của đối phương, hai người không hẹn mà cùng - động tình lẩm bẩm.

Lang Tư Lạc hạ thể nhanh chóng cứng lên. Từ khi Từ Hiển Đông xuất hiện, chuyện cấm dục tựa hồ đã trở thành người xưa cảnh cũ.

Từ Hiển Đông cũng không biết chính mình làm sao bị Lang Tư Lạc kéo lên giường, khi anh phát hiện sự tình không đúng thì tính khí dâng trào của nam nhân đã đỉnh vào bụng dưới của anh.

Lang Tư Lạc không biết vô tình hay cố ý - dùng hạ thân cứng rắn ma sát lên thân thể anh, đồng thời tay giữ chặt lấy eo anh, để thân thể hai người càng kề sát lại.

Từ Hiển Đông tay cầm chén cháo run lên, một ít cháo nóng đổ ra rơi trên chiếu.

Nhìn Lang Tư Lạc nhăn mày, anh lập tức đứng dậy nói: “Xin lỗi, ta lập tức gọi người đi vào thu thập.”

Nói xong liền đi nhanh ra cửa.

Nhìn bóng lưng hầu như là chạy trối chết, Lang Tư Lạc liếm liếm khóe môi.

“Ngươi cho rằng ngươi có thể chạy thoát ư?”

Giữa răng môi còn lưu lại hương vị Từ Hiển Đông, hắn suy nghĩ một chút, gọi Sutherland vào.

Đăng bởi: admin