• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Khi xấp giấy báo cáo điều tra thân thế bối cảnh Từ Hiển Đông được đặt trước mặt, Lang Tư Lạc liếc tên của anh, tiếp theo lật ra xem sơ qua một chút.

Lấy quyền thế địa vị gia tộc Dias Arnold, coi như Từ Hiển Đông hiện tại vẫn cứ là ông trùm hắc đạo Hồng Kông, hắn cũng có đầy đủ bản lĩnh làm cho đối phương thần phục dưới thân mình. Huống chi thời điểm bọn họ gặp nhau, Từ Hiển Đông đã thất thế từ lâu...

Hắn đối với bối cảnh quá khứ của nam nhân hoàn toàn không có hứng thú, chỉ muốn tương lai đối phương triệt để thuộc về mình.

Kết thúc công việc sáng sớm, hắn đứng lên dự định đến phòng ăn dùng bữa sáng. Vừa nghĩ tới sau đó có thể nhìn thấy người kia làm hắn cực kỳ cảm thấy hứng thú, bước chân Lang Tư Lạc liền mềm mại đi không ít.

Sáng sớm Từ Hiển Đông bị gọi dậy, cưỡng chế mang đến trước bàn ăn, bồi Lang Tư Lạc ăn điểm tâm.

Nhà chính gia tộc Dias Arnold lớn đến mức kinh người. Từ phòng ngủ đi tới phòng ăn khá dài, vết thương phía sau đau nhức cùng thân thể lại bị sốt, khiến thần trí Từ Hiển Đông vốn không rõ ràng lại càng thêm mơ hồ.

Tuy rằng ngày đó sau khi Lang Tư Lạc rời đi, lập tức liền có người tiến vào khắc phục hậu quả, nhưng thương thế bên trong cơ thể quá nặng, Từ Hiển Đông coi như thân thể cho dù tốt, cũng không thể ngày thứ hai liền sinh long hoạt hổ, anh cần thời gian khôi phục.

Lang Tư Lạc vừa đi vào phòng ăn liền nhìn thấy Từ Hiển Đông sắc mặt tái nhợt, vì suy nhược mà dựa vào một bên ghế salon dài, hai mắt nhắm nghiền.

Ẩn ẩn cảm giác được tầm mắt phóng trên người mình, Từ Hiển Đông có chút khó khăn mở mắt ra, xuất hiện ở trước mắt, chính là cái kẻ đầu sỏ hại anh thành thảm trạng này.

Nếu như đêm đó gặp gỡ mà biết trước sự việc hôm nay, anh tuyệt đối sẽ không tự nhiên mà đem súng trong tay đưa cho kẻ này, mà sẽ một phát bắn chết hắn.

Lang Tư Lạc đã biết thân phận nam nhân trước mắt này, cũng biết, đối với người từng trải qua sinh tử sẽ đối với sinh mạng mình có bao nhiêu chấp nhất. Đặc biệt với Từ Hiển Đông đã từng ngồi ở vị trí cao hơn người, nhất định sẽ không cam lòng ở hoàn cảnh thất bại, vì lẽ đó, hắn không có chút nào lo lắng đối phương sẽ bởi vì chuyện tối qua mà làm ra chuyện không nên.

Hắn dùng dáng dấp của chủ nhân mà nói với âm thanh lạnh lẽo: “Bữa này không chịu ăn, ngày hôm nay liền không cần ăn nữa.”

Nói xong, ánh mắt Lang Tư Lạc đảo qua trên người Hiển Đông, mang theo xem thường cùng kiêu ngạo, sau đó liền tao nhã mà nhịp bước, ở ghế chủ vị ngồi xuống.

Đồ ăn phong phú lập tức được chuẩn bị sẵn sàng.

Tuy rằng vết thương trên thân thể còn đau đớn, nhưng Từ Hiển Đông so với ai khác đều rõ ràng, anh hoàn toàn không hi vọng nam nhân trước mắt sẽ dành cho mình bất kỳ sự thương cảm nào. Dựa vào sự việc xảy ra hôm qua, anh đã đại khái hiểu rõ tính tình quái đản của Lang Tư Lạc.

Mà muốn trốn khỏi nơi này, anh nhất định phải mau chóng khôi phục thể lực, cần phải ăn uống đầy đủ là vô cùng then chốt.

Cắn chặt hàm răng, Từ Hiển Đông chống đỡ thân thể đứng lên, chậm rãi đi tới vị trí xa Lang Tư Lạc nhất mà ngồi xuống.

Thời điểm anh thật vất vả ngồi xuống ghế thở dốc, Lang Tư Lạc nhẹ nhàng làm một cái thủ thế sắp đặt. Người hầu lập tức đưa lên một phần điểm tâm, chỉ có điều toàn bộ đều đặt ở vị trí bên cạnh Lang Tư Lạc.

Hắn không hề liếc mắt nhìn Từ Hiển Đông một chút, như một quý tộc tao nhã dùng đồ ăn, đem mỹ vị đưa vào trong miệng.

Từ Hiển Đông tự nhiên rõ ràng ý tứ Lang Tư Lạc, trước đây thật lâu, anh cũng từng dùng phương pháp tương tự dạy dỗ qua những nam sủng không phục sự quản giáo của mình.

Nhưng hiện tại không phải thời điểm làm cao.

Từ Hiển Đông ở trong lòng tự nhủ như vậy.

Lần nữa chật vật cố đứng lên, dời bước hướng tới vị trí bên cạnh Lang Tư Lạc, trong lúc bước đi, hai chân không nhịn được mà khẽ run.

Thời điểm vừa định ngồi xuống, Từ Hiển Đông bị vướng vào một phần của chiếc ghế kiểu cung đình, làm thân thể anh lảo đảo, chuẩn bị ngã xuống mặt sàn.

Lang Tư Lạc cánh tay dài duỗi ra, kéo lại thân thể Từ Hiển Đông sắp cùng sàn nhà tiến hành tiếp xúc thân mật.

Thân thể hai người bởi vì bất ngờ này, không tránh được mà dính chặt vào nhau, rất nhanh Lang Tư Lạc cảm nhận được rõ ràng mùi thuốc cùng nhiệt độ cao trên người Từ Hiển Đông.

Từ Hiển Đông dùng khí lực còn sót lại đem hắn đẩy ra, Lang Tư Lạc hiếm thấy cũng không bực bội, liền buông anh ra lần nữa trở lại chỗ ngồi của mình.

Bữa sáng là cố ý sắp xếp cho Từ Hiển Đông, đều là thức ăn lỏng thích hợp dùng cho bệnh nhân, nhưng kỳ thực anh sớm bị đau xót hành hạ đến không thấy ngon miệng, nhưng để sớm khôi phục, bất luận làm sao anh cũng ép mình phải ăn.

Lang Tư Lạc không e dè mà nhìn chằm chằm Từ Hiển Đông, lần đầu tiên hắn phát hiện, hóa ra lẳng lặng mà nhìn một người đang ăn, cũng thú vị như vậy.

Từ Hiển Đông hoàn toàn coi Lang Tư Lạc là không khí, một bên dùng cơm, một bên ở trong đầu nghĩ các biện pháp trốn khỏi nơi này. Mà lúc này, anh nhìn thấy trên chiếc khăn ăn có hoa văn mơ hồ.

Nhíu nhíu mày, anh có chút không thể tin được mà đem khăn cầm lấy, đưa lên trước mắt nhìn kỹ.

Nếu như không có nhận sai, cái hoa văn này, hẳn là thuộc về thế lực Mafia lớn nhất nước Mỹ - gia huy gia tộc Dias Arnold.

Không muốn thừa nhận chính mình trêu chọc tới người trong gia tộc Dias Arnold, Từ Hiển Đông khẽ nâng tầm mắt, nhìn lên ống tay áo của Lang Tư Lạc lúc này đang cầm tách cà phê.

Gia huy trong suốt bằng thủy tinh cài trên tay áo đập vào mắt, anh kinh ngạc đến hầu như muốn làm rơi đồ ăn trên tay - trong gia tộc Dias Arnold, chỉ có Boss mới có tư cách mang gia huy.

Thả xuống dĩa ăn trong tay, anh bỗng nhiên không thể kiềm chế mà nở nụ cười.

Đối với cử động quái lạ của anh, ngay cả Lang Tư Lạc cũng quăng tới ánh mắt tìm tòi nghiên cứu.

“Thật không nghĩ tới, ta gặp cọp mà lại xem như là mèo.”

Từ Hiển Đông cầm lấy chiếc khăn có hoa văn gia huy Dias Arnold, đối với Lang Tư Lạc nói: “Sớm biết ngươi có lai lịch lớn như vậy, ta cũng sẽ không ngu ngốc mà lao ra cứu ngươi.”

Vừa nghe thấy câu nói này, Lang Tư Lạc cảm thấy có chút chói tai.

Bởi vì theo ý tứ đối phương muốn biểu đạt, anh ta đối với sự việc đêm đó ở trong ngõ hẻm cảm thấy hối hận.

Trong tiềm thức, Lang Tư Lạc đối với hành vi của Từ Hiển Đông ngày đó rất có hảo cảm. Anh ta là người đầu tiên không để ý nguy hiểm đến tính mạng, ở tình huống chưa biết mình là ai, xông tới hạ gục những tên kia để bảo vệ mình.

Nhưng hiện tại, nam nhân này lại nói, anh ta rất hối hận vì đã cứu mình.

Vì lẽ đó, Lang Tư Lạc rất không cao hứng. Mà chính hắn cũng không nhận ra, phần tâm tình này, là chịu ảnh hưởng từ lời nói của Từ Hiển Đông.

Từ Hiển Đông bỗng nhiên ý thức được ngữ khí của mình có chút nặng nề. Mặc dù đối phương đã làm chuyện không nên làm với anh, người ta nhưng là Boss của gia tộc Dias Arnold, càng là ông trùm Mafia nước Mỹ sai đâu Thiên Lôi đánh đó. Hắn chỉ cần động ngón út, liền có thể dễ dàng đem mình ăn tươi nuốt sống, lúc này đối với hắn nói năng lỗ mãng sẽ không có bất kỳ chỗ tốt nào.

Không cam lòng đem những lời thô tục vừa định phun ra khỏi miệng mà nuốt trở vào, Từ Hiển Đông tận lực khiến ngữ khí của chính mình uyển chuyển một chút.

“Nếu như ngài không ngại, có thể thả tôi ra được không?” Thế giới bên ngoài coi như tối tăm, cũng hơn so với ở đây làm đồ chơi cho người.

Đối với thỉnh cầu nhanh chóng muốn rời khỏi đây của Từ Hiển Đông, Lang Tư Lạc đem đồ ăn trong tay thả xuống, đem vài sợi tóc màu vàng óng vén gọn sau tai.

“Cho ngươi hai lựa chọn.”

“Thứ nhất, ở lại chỗ này làm bảo tiêu cho ta, dĩ nhiên, vẫn phải theo ta lên giường.”

“Thứ hai, ở lại chỗ này làm nô lệ, cũng không ngoại lệ, tự nhiên vẫn phải theo ta lên giường.”

Cmn nhịn xuống kích động muốn lật bàn, Từ Hiển Đông bỏ ra tinh lực lớn cố gắng duy trì bình tĩnh.

“Xin lỗi, tôi thực sự không nhìn ra hai lựa chọn này có gì khác nhau.”

Lang Tư Lạc tiếp tục nói: “Lựa chọn thứ nhất có kỳ hạn, thời gian một năm, nếu như ta hài lòng, có thể giúp ngươi đoạt lại địa bàn Hồng Kông. Mà lựa chọn thứ hai, không có kỳ hạn.”

Anh đã rõ ràng, nam nhân này muốn trợ giúp mình Đông Sơn tái khởi, nhưng đổi lấy sự phục tùng của anh.

“Nếu như kỳ hạn đến, ngài đổi ý thì lúc đó phải làm sao?” Từ Hiển Đông trước hết xác nhận điểm ấy cho mình.

Nghe vậy, Lang Tư Lạc cười lạnh một tiếng: “Ta hứng thú với một thứ, bình thường sẽ không vượt qua một tháng.”

“Rất tốt, thành giao.”

Có chút phẫn hận mà đem khăn vứt trên bàn ăn, Từ Hiển Đông tiếp nhận cái giao ước bất bình đẳng này.

Đối với việc người kia rất thức thời, Lang Tư Lạc vốn là tâm tình không tốt đột nhiên cảm thấy vui vẻ.

Mặc dù mới qua mấy tiếng, nhưng hắn đã phi thường nhớ nhung thân thể Từ Hiển Đông, ngay cả khi anh khó khăn chuyển động hai chân hướng mình đi tới, hắn liền có thể hồi tưởng cảm giác vô cùng vui sướng giữa hai cái chân thon dài kia.

Nếu như không nghĩ tới hôm qua người kia bị mình dằn vặt khiến cho bị thương, xem ra thật sự không được, Lang Tư Lạc đã không thèm để ý mà đem anh áp đảo ngay trên bàn ăn.

Lang Tư Lạc đột nhiên cảm giác mình không thể nhìn chằm chằm Từ Hiển Đông, bởi vì nhìn nhiều sẽ khiến hắn cứng lên, mà tình trạng cơ thể hiện tại của Từ Hiển Đông không thể chịu đựng hắn lại dày vò thêm lần nữa.

Dùng khăn ăn trắng như tuyết xoa xoa tay, Lang Tư Lạc đứng dậy, kết thúc bữa sáng thú vị.

Lúc ngang qua bên người Từ Hiển Đông, hắn bỗng nhiên cúi người xuống, nói khẽ bên tai anh: “Ta cho ngươi nhiều nhất là một ngày. Nếu như không khôi phục, thì đừng trách ta không hạ thủ lưu tình.”

Dứt lời, mới xoay người rời khỏi phòng ăn.

Từ Hiển Đông nắm chặt hai tay kiềm nén tâm tình vừa phẫn nộ vừa khuất nhục, chờ Lang Tư Lạc đi xa, anh mới tàn nhẫn mà đem tất thảy đồ trên bàn quét rơi xuống đất.

Trong hỗn loạn đổ vỡ, anh nhục nhã cam chịu dùng hai tay chống lấy cái đầu đau như muốn nứt ra.

Từ sáng sớm hôm qua, sau khi nhìn thấy Lang Tư Lạc ở trong phòng ăn, anh cũng không đụng mặt cái tên vô sỉ mặt người dạ thú kia nữa.

Nhớ tới ngày hôm qua Lang Tư Lạc cho mình kỳ hạn, Từ Hiển Đông chưa từng chờ mong kỳ hạn đến nhanh như vậy, giá mà xảy ra động đất hoả hoạn, hoặc cái gì có thể để nam nhân kia tạm thời bất ngờ mất trí nhớ thì thật là tốt.

Tâm trạng không yên cho tới đêm khuya cũng không gặp bóng dáng Lang Tư Lạc, Từ Hiển Đông đáy lòng âm thầm vui mừng, xem ra lời nguyền rủa của mình đã ứng nghiệm, Boss gia tộc Dias Arnold có lẽ đã quên mình.

Tâm đề phòng dỡ xuống, anh thả lỏng tinh thần tựa ở trên gối, một hồi liền ngủ thiếp đi.

Đang say ngủ, Từ Hiển Đông đột nhiên cảm thấy một cỗ nhiệt khí dán vào thân thể, từ cổ đến ngực, đang từ từ thiêu đốt, nóng muốn bỏng người.

Anh vô thức dùng tay đem nguồn nhiệt kề sát ngực mình đẩy ra, nhưng lại bị một luồng sức mạnh lớn hơn chế trụ.

Bỗng nhiên ý thức được cái gì, anh từ trong mê man thức tỉnh.

Đúng như dự đoán, vừa mở mắt ra, đập vào mắt chính là khuôn mặt thiên sứ của Lang Tư Lạc. Nhưng mà, “thiên sứ” này đang làm ra hành động chỉ có ác ma mới làm.

Áo ngủ Từ Hiển Đông chẳng biết bị cởi ra từ lúc nào, Lang Tư Lạc đang dùng đầu lưỡi khiêu khích một bên nhũ thủ của anh, cũng không quên dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng kích thích bên còn lại.

“Mẹ kiếp, tại sao ngươi lại ở đây?” Hiển nhiên còn chưa có tỉnh ngủ, Từ Hiển Đông không tự chủ đem suy nghĩ trong đầu nói ra.

“Ta đã sớm nói, ta sẽ cho ngươi thời gian một ngày khôi phục, hiện tại vừa vặn qua 24h.”

Con mẹ nó, ai đúng giờ như ngươi vậy chứ!

Từ Hiển Đông ở trong lòng mắng to, nhưng cũng chỉ có thể bị động mà tiếp thu khiêu khích của đối phương.

Kéo quần Từ Hiển Đông xuống, Lang Tư Lạc liếm môi một cái: “Mở chân ra, ta muốn đi vào.”

Dưới ánh đèn dìu dịu, hung khí không thèm che giấu chút nào của hắn bởi số đo đặc hữu của người phương Tây mà lộ ra kích cỡ kinh người, khiến Từ Hiển Đông già đời thuận buồm xuôi gió ở nơi phong nguyệt cũng chỉ có thể nhìn mà lắc đầu than thở.

Chẳng trách lần trước khiến cho bị hôn mê tại chỗ, nhìn nhìn, Từ Hiển Đông có chút gian nan mà nuốt nước bọt một cái.

“Ngươi điên rồi, chỉ như vậy đã muốn đi vào sao?”

Nhìn Lang Tư Lạc chuẩn bị vặn bung bắp đùi của mình ra, Từ Hiển Đông nhịn xuống kích động muốn đem hắn một cước đạp văng, hướng hắn rống lên một câu.

“Không phải như vậy thì ngươi muốn thế nào?”

Nếu như hiện tại có khẩu súng ở trên tay, Từ Hiển Đông tuyệt đối sẽ đem Lang Tư Lạc một súng bắn vỡ đầu.

Con mẹ nó ngươi muốn thao lão tử, còn muốn lão tử dạy ngươi?!

Nhưng sự thật phi thường đáng thương, nếu như ngày mai anh còn muốn bước xuống giường, đêm nay liền không thể không dạy cho Lang Tư Lạc một chút thường thức cơ bản.

Từ Hiển Đông kiềm chế nóng giận, tận lực dùng ngữ khí bình thường nói: “Trước tiên ngươi phải đeo bao cao su vào.”

Lang Tư Lạc vừa nghe nói, liền phủ quyết.

“Không được.”

“Tại sao?” Hắn có bệnh thích sạch sẽ nghiêm trọng như vậy, không đeo bao mới kỳ quái đi.

“Bởi vì ta muốn bắn ở trong cơ thể ngươi.”

Fuck your mother!

Từ Hiển Đông ở trong lòng điên cuồng mắng, gân xanh trên mu bàn tay vì tức giận mà nổi lên, chỉ có điều, Lang Tư Lạc không có đem những điều này để ở trong mắt.

“Còn có gì muốn nói không, nếu như không, liền đem chân mở ra.”

“Của ngươi lớn như vậy lập tức đi vào sẽ chết người!” Từ Hiển Đông rốt cục không nhịn được đem nam nhân cưỡi ở trên người mình đá văng ra.

“Ngươi có biện pháp tránh cho mình không bị thương như lần trước sao?”

Từ Hiển Đông cắn răng, hỏi: “Tiền diễn trước khi làm tình, ngươi thật sự không có biết chút nào?”

“Ta không thích loại hành vi này, vì lẽ đó rất ít làm.”

God!

Từ Hiển Đông bị Lang Tư Lạc làm cho hết cách rồi, không thể làm gì khác hơn là mở tủ ở đầu giường ra, tìm thuốc bôi trơn lần trước người hầu để ở bên trong.

Chưa từng nghĩ tới, cư nhiên sẽ có một ngày anh phải tự bôi trơn mở rộng mình để mời kẻ khác thao.

Đem lượng lớn thuốc bôi trơn đổ ra trên tay, Từ Hiển Đông thả lỏng, hít sâu vài hơi, cánh tay vòng ra phía sau, đưa ngón tay chậm rãi đẩy vào hậu đình.

Vốn vết thương cũng chưa hoàn toàn khép lại, khi ngón tay tiến vào thì khó tránh khỏi sẽ phát sinh cảm giác nóng rực, đau đớn. Nhưng Từ Hiển Đông cũng rất rõ ràng, nếu không làm như vậy, sẽ bị thương càng thảm hại hơn.

Lang Tư Lạc ở một bên nhìn Từ Hiển Đông dùng ngón tay chầm chậm thâm nhập mở rộng, bụng dưới trướng đau càng thêm mãnh liệt. Nhưng mà chẳng biết vì sao, hắn rất thích động tác tràn ngập tự ngược cùng ý vị tình dục hiện tại của đối phương, hắn kiềm chế dục vọng lại mà thoả mãn nhìn Từ Hiển Đông. Người kia vừa lúng túng vừa khuất nhục mà làn da từ cổ lên mặt dần dần đỏ ửng.

Sau khi Từ Hiển Đông có thể đưa hai ngón tay vào trong cơ thể mình, Lang Tư Lạc không kiềm chế nổi, trực tiếp đem anh ép ngã ở trên giường.

Từ Hiển Đông bị ép nằm bẹp ở trên giường, Lang Tư Lạc thuận thế giữ bờ vai của anh, ngón tay trực tiếp mò xuống dưới hạ thể.

“Này, ta còn chưa chuẩn bị xong...”

Từ Hiển Đông chưa nói hết câu, một thứ liền cương quyết chen vào, anh suýt chút nữa vì đau mà kêu thành tiếng. Khó khăn quay đầu nhìn, anh phát hiện Lang Tư Lạc học theo răm rắp - đem ngón tay thon dài của chính mình đưa vào trong cơ thể anh, dùng thuốc bôi trơn ở bên trong đảo loạn.

“Ngươi nhẹ chút cho ta...”

Được một hồi Lang Tư Lạc liền đâm ba ngón tay vào, tốc độ ra vào càng thêm nhanh, Từ Hiển Đông phát hiện tiếng nói của mình bắt đầu run rẩy.

Như không nghe thấy gì, ngón tay Lang Tư Lạc gia tăng cường độ đưa đẩy. Loại động tác này tựa hồ so với trực tiếp tiến vào càng vui vẻ, Lang Tư Lạc đối với phát hiện mới này cảm thấy rất thoả mãn.

Bởi vì động tác của hắn, tính khí Từ Hiển Đông không ngừng cùng chăn đơn mềm mại dưới thân ma sát, không thể tránh khỏi mà sản sinh dục vọng, cư nhiên trong lúc vô tình liền cứng lên.

“Ách a...”

Từ Hiển Đông không tự chủ phát sinh than nhẹ. Bị âm thanh hỗn hợp thống khổ cùng vui sướng hấp dẫn, Lang Tư Lạc phảng phất như phát hiện ra đại lục mới, dùng tay cầm tính khí đã cương của anh.

“Ngươi!” Từ Hiển Đông đối với động tác của Lang Tư Lạc cảm thấy có chút kinh ngạc, vừa định đem tay hắn đẩy ra, lại bị đối phương giữ chặt tay mà ép lên đỉnh đầu.

“Chạm vào nơi này của ngươi, ngươi sẽ có cảm giác sao?”

Không cảm giác chính là bất lực a! Từ Hiển Đông vốn là định nói như vậy, nhưng bị động tác vuốt ve mới lạ của Lang Tư Lạc làm cho anh lạc giọng than nhẹ.

“Ngươi kêu rất dễ nghe, kêu thêm mấy tiếng...”

Lang Tư Lạc hiển nhiên cũng động tình, thân thể phủ lên người Từ Hiển Đông, nhẹ nhàng hôn lên môi lên cổ anh.

Cẩu mới kêu cho ngươi nghe. Từ Hiển Đông cắn chặt hàm răng không phát ra một tiếng, oán thầm trong lòng, Nhưng trào phúng chính là, một giây sau vì động tác ra vào đột ngột của Lang Tư Lạc mà rên rỉ một tiếng.

Ngay thời điểm hung khí to lớn đi vào cả gốc lẫn rễ, trong nháy mắt, hô hấp của Từ Hiển Đông như muốn đình chỉ.

Hết thảy ý thức đều chảy về cái địa phương khó có thể mở miệng ở phía sau kia.

Cự thú cường tráng ở trong cơ thể anh không chút lưu tình trực tiếp hung hãn đem người mà xuyên xỏ.

Lần thứ hai tiếp thu loại đãi ngộ này nội bích Từ Hiển Đông cực lực co rút lại, muốn ngăn cản cự vật xâm lấn. Nhưng vách tường khẽ động mà co rút theo quy luật, làm cho cự vật chôn sâu bên trong lần nữa cảm nhận hưng phấn.

Hắn giữ chặt lấy người dưới thân mà điên cuồng đưa đẩy ngày càng kịch liệt, khiến Từ Hiển Đông cảm giác thân thể của mình sắp bị xé thành hai nửa.

Đầu gối bị ép chặt, hai chân mở rộng đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Lang Tư Lạc ôm chặt eo Từ Hiển Đông, phòng ngừa thân thể của anh dưới công kích của mình mà trượt về trước.

Cứ như vậy, Từ Hiển Đông một chút cũng không có cơ hội tách ra khỏi nam nhân phía sau, chỉ có thể chịu đựng hết thảy va chạm kịch liệt.

Tình dục mãnh liệt thiêu đốt, cả phòng tràn ngập âm thanh trầm thấp rên rỉ, trong không khí tản ra nồng đậm mùi vị nam nhân giao hoan.

Từ Hiển Đông không biết mình bị Lang Tư Lạc dày vò bao lâu, khi ý thức của anh lần thứ hai từ hư huyễn trở lại hiện thực thì đã là sáng sớm hôm sau.

Anh khó khăn mở mắt, ngoại trừ hạ thể bởi vì miệt mài mà trở nên tê dại, cổ họng như bị lửa thiêu đốt, cùng ngực, cổ trải rộng dấu hôn xanh tím, xem liền biết sự tình hôm trước đặc biệt khốc liệt, nhưng so với lần đầu thì thật sự khá hơn rất nhiều.

Từ từ ngồi dậy, anh chuyển động cái cổ cứng nhắc, ngoài ý muốn phát hiện vài sợi mái tóc màu vàng óng nhàn nhạt lộ ra dưới chăn.

Anh hơi kinh ngạc, bởi vì ông trùm gia tộc Mafia, tuyệt đối sẽ không đem nhược điểm chính mình bày ra trước mặt người khác, càng không thể cùng giường cùng gối với anh.

Xốc khẽ chăn lên, Từ Hiển Đông thấy Lang Tư Lạc đem mặt chôn trong chiếc gối trắng mềm.

Trùm Mafia nước Mỹ đang ngủ say ngọt.

Màu da trắng nõn, sống mũi cao thẳng, cặp môi đầy đặn, đáng tiếc không thấy cặp mắt màu xanh lục lành lạnh ngàn năm không đổi kia, bằng không đây hẳn là một bức tranh vẽ hoàn mỹ.

Từ Hiển Đông còn đang chìm đắm suy tư, lại bị Lang Tư Lạc đột nhiên tỉnh dậy ép xuống giường, một khẩu súng lục lóe ánh bạc dí vào trán anh.

Tràn ngập trong mắt Lang Tư Lạc đều là sát khí, khí thế mạnh mẽ vô cùng, Từ Hiển Đông dù đã nhìn quen cảnh tượng khủng bố, thái dương không khỏi trượt xuống một giọt mồ hôi lạnh.

Nam nhân hỉ nộ vô thường này, sẽ không đem bạn tình giết chết làm thú vui ngay ngày hôm sau chứ?

Từ Hiển Đông trong đầu vắt óc nghĩ kế sách ứng phó. Mà Lang Tư Lạc đang đè trên người anh sau khi nhìn rõ người dưới thân, bỗng nhiên lại khôi phục bình thường, đem súng thu hồi dưới gối.

Từ Hiển Đông hoàn toàn không hiểu nổi cái người này, hắn là diễn viên sao, tốc độ trở mặt cũng quá nhanh đi.

Lang Tư Lạc ngồi thẳng dậy, hơi nghi hoặc nhìn Từ Hiển Đông một chút, tay khẽ vuốt lại tóc.

“Ta tại sao sẽ ngủ ở đây?” Lấy cảnh giác thường ngày của hắn, chắc chắn sẽ không có tình huống ngủ cùng người khác.

Không thèm để ý câu hỏi của Lang Tư Lạc, Từ Hiển Đông vén chăn lên, đứng dậy đi tới phòng tắm. Cả người chật vật cũng nên cố gắng thu thập một chút.

Vừa vào phòng tắm không bao lâu, anh liền nghe Lang Tư Lạc phân phó:

“Từ hôm nay, ngươi bắt đầu làm việc, có gì không hiểu liền đi hỏi tổng quản Sutherland. Đúng chín giờ ta muốn ra ngoài, ngươi nếu là đến muộn liền tự chịu trách nhiệm.”

Từ Hiển Đông ở trong lòng oán thầm, đồng thời tăng nhanh động tác, bởi hiện tại đã tám rưỡi.

Coi như động tác của anh nhanh chóng như thế nào đi nữa, chờ người hầu chuẩn bị quần áo xong xuôi, lúc chạy xuống phòng khách dưới lầu, vẫn đến muộn mấy phút. Mà chính là bởi vì mấy phút đồng hồ này, làm những người khác đặc biệt chú ý.

Cận vệ Lang Tư Lạc đều tuyệt đối sánh ngang bộ đội đặc chủng tinh anh, mỗi người đều trải qua tầng tầng sàng lọc cùng huấn luyện mới được đứng bên cạnh Boss của gia tộc phồn vinh Dias Arnold. Bọn họ đối với gia tộc Dias Arnold lòng trung thành có thể nói là không ai sánh kịp.

Nhưng hôm qua bọn họ nhận được thông báo, có một người thân phận không rõ tiến vào đội ngũ của họ.

Mặc dù đối với mệnh lệnh của Boss nhất định tuyệt đối phục tùng, không được nghi ngờ, nhưng trong lòng đối với một thành viên mới tới vẫn ôm ấp hiếu kỳ cùng ngờ vực. Đây là chuyện rất bình thường, chưa nói đến việc người này trong ngày làm việc đầu tiên dám to gan đến muộn.

Lang Tư Lạc mặc dù tuổi còn trẻ đã có thể an ổn ở vị trí Boss của gia tộc Dias Arnold, ngoại trừ tính cách mạnh mẽ quyết đoán, còn một điểm rất trọng yếu chính là nghiêm minh.

Trong đội ngũ của bọn họ, đã từng đã xảy ra chuyện có người bởi vì việc riêng mà làm lỡ hành trình, kết cục chờ đợi người kia chính là bị phế hai chân, trục xuất khỏi gia tộc. Từ đó không bao giờ có người dám đến muộn.

Mà cái người mới tới này, ngày thứ nhất liền phạm vào cấm kỵ, những người khác đều ở trong lòng yên lặng mà cầu khẩn cho anh.

Lúc Từ Hiển Đông từ cầu thang xoay tròn bước nhanh xuống, Lang Tư Lạc cùng những người khác đồng dạng, đem tầm mắt hướng lên trên người anh.

Tuy rằng trên giường đều là người bị động nằm dưới, nhưng Từ Hiển Đông cùng cụm từ “nam sinh nữ tương” hoàn toàn không quan hệ chút nào.

(Nam sinh nữ tương: nam nhân có vẻ ngoài giống như nữ nhân)

Thân hình cao ráo cùng vóc người tỉ lệ hoàn mỹ, cơ bắp bởi vì nhiều năm huấn luyện mà duy trì rất tốt, như một con báo tràn ngập sức mạnh tiềm tàng.

Sau khi đổi bộ quần áo tây trang màu đen vừa vặn, càng đem vóc người anh tôn lên phi thường hoàn mỹ, ngay cả sợi tóc trên trán còn ẩm ướt chưa kịp khô cùng cặp mắt màu đen thuần túy, cũng làm cho Lang Tư Lạc cảm thấy phi thường hợp mắt.

Đại khái là so với những người khác rõ ràng nguyên nhân mà Từ Hiển Đông đến muộn, Lang Tư Lạc phá lệ không nói nhiều hơn một từ, chỉ là liếc nhìn anh một cái rồi ra lệnh “xuất phát”, sau đó liền từ trên ghế đứng lên.

Mọi người nối đuôi nhau mà ra, trước cửa lớn nhà chính, người hầu đợi đã lâu lập tức cung kính mở cửa, khom mình hành lễ.

Thân mang âu phục Ý màu trắng, được cắt may thủ công tỉ mỉ, Lang Tư Lạc đứng trong đám bảo tiêu áo đen phi thường nổi bật.

Từ Hiển Đông mới đến, vốn là kiến thức công việc bảo tiêu nửa vời, thêm vào những người khác đối với anh cũng không có bất kỳ ý tứ trợ giúp, chính anh cũng không hứng thú đối với việc bảo vệ Lang Tư Lạc, liền đi theo cả đám đội ngũ cùng bước ra ngoài.

Chiếc Rolls-Royce dài đậu phía ngoài, tài xế đứng bên cạnh xe mang găng tay màu trắng, mở cửa xe cho ông chủ.

Lang Tư Lạc vừa muốn khom người lên xe, nhưng dường như chợt nhớ tới cái gì, hắn đem tầm mắt quét về phía sau.

Bên cạnh Từ Hiển Đông đều là bảo tiêu người Châu Âu nên trong đội ngũ chỉ có thể coi là chiều cao vừa phải, thêm vào việc anh lại tận lực đứng sau mọi người. Bởi vậy, khi Lang Tư Lạc quét mắt qua cũng không có tìm được bóng Từ Hiển Đông.

Hắn nhíu nhíu mày, tựa hồ cảm thấy bất mãn.

Tổng quản Sutherland lập tức tiến lên hỏi dò. Hắn vì gia tộc Dias Arnold phục vụ hơn nửa đời người, đối với tính khí Lang Tư Lạc đương nhiên hiểu rõ, cũng rất được tín nhiệm.

Lang Tư Lạc ở bên tai Sutherland nói nhỏ vài câu, mọi người liền nhìn thấy vẻ mặt tổng quản hơi quái dị. Sau đó, Sutherland xoay người xuyên qua mọi người, đi tới trước mặt Từ Hiển Đông.

“Ông chủ muốn ngươi cùng lên xe.”

Khi Sutherland vừa nói xong, Từ Hiển Đông phảng phất nghe được âm thanh hít khí của những người xung quanh.

Từ Hiển Đông không tâm tình đi để ý tới ý nghĩ của người khác, vẻ mặt không đổi hỏi ngược lại: “Ta có thể có lựa chọn khác không?”

Sutherland lập tức nhìn cái người phương Đông dám có gan đối nghịch với Lang Tư Lạc bằng con mắt khác, có điều hắn vẫn đè thấp âm lượng cảnh cáo: “Ngươi tốt nhất không nên trước mặt mọi người chọc giận thủ lĩnh, bằng không hậu quả ngươi tuyệt đối không hứng chịu nổi.”

Từ Hiển Đông nhịn xuống kích động muốn chửi ầm lên, nén lửa giận, hướng về xe Lang Tư Lạc mà bước đến.

Tài xế phục vụ lần đầu tiên thấy có bảo tiêu có thể ngồi chung xe với Lang Tư Lạc, theo trực giác liền chạy tới mở cửa xe cho Từ Hiển Đông.

Từ Hiển Đông cũng không khách khí, không thèm để ý đến Lang Tư Lạc, tiến thẳng vào xe ngồi trước.

Lang Tư Lạc đối với hành vi khiêu khích của Từ Hiển Đông cũng không hề sinh khí, ngược lại còn có chút dung túng. Có lẽ bởi tối hôm qua đối phương rất phối hợp, mang đến cho hắn trải nghiệm hoan ái kỳ diệu so với lần đầu, ông trùm từ trước đến giờ tính cách hà khắc được thoả mãn dục vọng liền thể hiện ra chút độ lượng.

Không có ai nói cho Từ Hiển Đông đích đến của chuyến đi này, nhưng căn cứ quy mô xuất hành cùng quần áo sang trọng của Lang Tư Lạc, trực giác nhiều năm lăn lộn nói cho anh biết, khẳng định là chuyện làm ăn hoặc đàm phán trọng yếu.

Bầu không khí trên xe trầm mặc, Lang Tư Lạc trước sau như một - kiệm lời ít nói, mà Từ Hiển Đông càng không muốn nói, trong không khí yên tĩnh như vậy, thân thể không khỏe cùng hạ thân đau nhức càng thêm rõ ràng, khiến mi mắt anh nặng trĩu.

Cũng không biết qua bao lâu, Từ Hiển Đông phát hiện có người dùng sức đẩy đẩy mình, ý thức liền từ trong mê man tỉnh lại.

Anh lúc này mới phát hiện cư nhiên mình vừa ngủ, hơn nữa còn ngả vào trên đùi Lang Tư Lạc ngủ đến say sưa. Anh thực sự kinh ngạc, cái tên Lang Tư Lạc tính tình quái đản, có bệnh sạch sẽ đến nghiêm trọng lại không đánh thức mình, tùy ý để mình gối lên đùi hắn sao?

Từ Hiển Đông ngồi dậy, khóe mắt chăm chú nhìn âu phục của Lang Tư Lạc nguyên bản phẳng phiu đã bị anh gối đầu lên mà tạo thành vài nếp nhăn.

Lang Tư Lạc hiển nhiên cũng phát hiện, nhưng không nói gì, bước chân xuống xe.

Từ Hiển Đông lắc lắc đầu óc có chút mê man, cứng rắn chống đỡ theo đội ngũ tiến vào biệt thự trước mặt.

Mãi đến tận lúc gặp mặt đối phương, Từ Hiển Đông mới biết, Lang Tư Lạc chuyến này là đi hiệp đàm chuyện buôn bán súng đạn, bởi vì đứng cạnh lão mập thấp lùn ngậm xì gà trước mắt, chính là đại danh đỉnh đỉnh người Nga chuyên kinh doanh súng đạn - Bố Đốn.

Bố Đốn hiển nhiên quen thuộc việc Lang Tư Lạc không thích người khác đụng chạm, nhìn thấy hắn đi vào, cũng chỉ đứng lên, mỉm cười hàn huyên vài câu liền vào đề tài chính.

Lang Tư Lạc kêu ba bảo tiêu theo hắn cùng tiến vào phòng tiếp khách, những người khác thì lưu lại canh giữ bên ngoài.

Mà khi hắn gọi Từ Hiển Đông vào thì vẻ mặt tất cả bảo tiêu đều có chút quái dị.

Từ Hiển Đông theo hai người khác tiến vào phòng tiếp khách trang hoàng xa hoa đến cực điểm, cùng phong cách chủ đạo màu trắng giản lược của Lang Tư Lạc hoàn toàn khác biệt.

Đàm phán thẳng thắn, Lang Tư Lạc không đôi co dài dòng, bỏ ra một cái giá chí ít đến ngàn vạn đôla Mỹ.

Từ Hiển Đông quan sát thấy Bố Đốn hiển nhiên đối với Lang Tư Lạc còn chưa đủ hiểu rõ, dùng phương pháp đàm phán quanh co đối phó Lang Tư Lạc, trái lại mất chủ quyền khống chế đàm phán, bị Lang Tư Lạc làm cho có chút tiến thoái lưỡng nan. Dù sao, nếu như lần này giao dịch cùng gia tộc Dias Arnold không xong, súng đạn của Nga muốn vào Âu Mĩ chắc chắn sẽ phải chịu trở ngại rất lớn.

Lang Tư Lạc không tới hai giờ đàm phán liền đạt thành giá buôn bán giao dịch trên trời.

Bố Đốn bị tàn nhẫn mà gọt đi một bút lợi nhuận, nhưng cũng chỉ có thể tiếp nhận.

Từ Hiển Đông vẫn đứng ở phía sau Lang Tư Lạc, đem tình cảnh này thu vào đáy mắt, tự đáy lòng khâm phục tác phong làm việc thẳng thắn dứt khoát của hắn. Bình tĩnh mà xem xét, năng lực lãnh đạo của Lang Tư Lạc xác thực không thể nghi ngờ.

Từ khi thất thế tới nay, anh đã rất lâu không có trải qua cảnh tượng hoành tráng như vậy. Máu hiếu thắng ngủ đông bị trận gặp mặt này nhen lửa gấp bội.

Nắm chặt hai tay, Từ Hiển Đông chưa từng có khát vọng có thể trở lại Hồng Kông như lúc này, khát vọng lần nữa ngồi trên vị trí đã từng thuộc về mình kia.

Đàm phán kết thúc, Lang Tư Lạc đứng dậy, cận vệ lẽ ra nên đi trước mở cửa dẫn đường, nhưng Từ Hiển Đông vẫn chìm đắm trong suy tư, không có phát hiện biến hóa xung quanh nên cứ thế mà đứng yên tại chỗ.

Từ Hiển Đông khác thường lập tức làm những người kia chú ý, đặc biệt là Bố Đốn. Hắn đối với cái người phương Đông bỗng nhiên xuất hiện trong mấy bảo tiêu này đã sớm ôm hiếu kỳ, nhưng đang đàm phán nên không có cơ hội hỏi ra lời.

Thấy Từ Hiển Đông bất động ở nơi đó, Bố Đốn đưa tay ra vừa định hướng bả vai anh vỗ một cái để nhắc nhở, nhưng động tác ấy ở giây tiếp theo bị Lang Tư Lạc chặn lại.

“Bố Đốn, ngươi nên rõ ràng, ta không thích đồ vật của chính mình bị người khác chạm vào.”

Bị hất tay ra Bố Đốn rất lúng túng, nhưng bởi thái độ hung hăng của Lang Tư Lạc, cũng không thể đáp trả mà trên mặt miễn cưỡng hiện lên nụ cười dối trá.

Từ Hiển Đông lúc này mới phát hiện chính mình thất thố, lập tức xoay người theo những người khác đi ra ngoài.

Lang Tư Lạc rút ra khăn vuông ở trong túi áo âu phục, xoa xoa vị trí trên tay vừa nãy đụng tới Bố Đốn, rồi đem khăn tơ tằm cao cấp ném vào thùng rác.

Bố Đốn tuy một đường mang theo khuôn mặt tươi cười, nhưng trong lòng lại đối với Lang Tư Lạc ngạo mạn vô lễ oán hận rất nhiều.

Sau khi nhìn xe gia tộc Dias Arnold đi xa, Bố Đốn nhằm vào lão mập thấp lùn miệng ngậm xì gà lúc nãy mà tàn nhẫn giẫm đạp trên đất, cho hả giận.

Đăng bởi: admin