• Màu Nền:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mở đầu : Một đời khuynh thành

Nhân sinh liệu có ái tình khắc cốt ghi tâm ?

Liệu rằng có ngàn năm yêu say đắm đến chết không quên ?

Có tồn tại hay không cảm tình thiên trường địa cửu ?

Có hiện diện hay không ái tình vĩnh hằng đời đời kiếp kiếp?

Ngàn năm trước, nàng mắt lạnh nhìn thế gian, nở nụ cười lạnh nhạt hờ hững xem nhân sinh tranh dành vinh hoa phú quý, vì quyền lực không ngại sát hại những người chí thân.

Ngàn năm trước, nàng vô hỉ vô bi, tâm như chỉ thủy, tựa như một tượng người không linh hồn

Ngàn năm trước, nàng dung mạo khuynh thế, một nụ cười khuynh thành khuynh quốc khiến nhân gian mê đảo, cao ngạo, lãnh tình, vô tâm không phế, hậu duệ cuối cùng của nguyệt tộc, mang trong mình nửa dòng máu thần linh, nắm trong tay thần lực, có khả năng tiên tri mọi việc, nàng gọi Nguyệt Tịch Phong

Ngàn năm trước ,y thiếu niên ngạo nghễ khinh cuồng, tài cao chí lớn, liệu sự như thần.

Ngàn năm trước, y tà mị lãnh khốc, xem nhân sinh như trò đùa, đem thiên hạ đùa giỡn trong lòng bàn tay.

Ngàn năm trước, y tuấn mỹ vô trù, một nụ cười tà mị khiến ngàn vạn nữ nhân cam nguyện điên đảo. Y tà mị, vô tình, y lãnh khốc đạm mạc, y là thiếu niên vương gia tên gọi Đan Quân Thiên

Một người bạch y trắng muốt, không nhiễm khói lửa nhân gian

Một người hắc y lãnh khốc, bễ nghễ thiên hạ

Nếu như đến tận cùng một hồi kết quả là như vậy vì cớ chi để cho ta lại gặp ngươi, nếu như không gặp sẽ không quyến luyến, không vương vấn, không đau lòng, nếu như không gặp sẽ không yêu, không hận, không chấp niệm nhiều đến như vậy? chung quy thế gian này vốn không có hai từ nếu như ấy.

Mười lăm tuổi sơ ngộ, đến cuối cùng là thượng thiên an bài hay vốn chỉ là trò đùa dai của số phận.

Mười lăm tuổi, một cái liếc mắt rơi vào võng tình ấy, là duyên hay nghiệt, là chân ái ngàn năm hay là số phận nghiệt ngã của hai kẻ tài hoa hơn người ấy.

Cả một trời hoa rơi rực rỡ, từng cánh hoa màu tím yêu mị rơi nhẹ rơi nhẹ khắp một vùng đất mênh mông, gốc tử đằng cổ thụ ngàn năm vẫn đứng sững sờ nơi đó như minh chứng cho ái tình ngàn năm của hai người. Cũng là gốc cây này đây ngàn năm trước là chốn y và nàng tương ngộ. Ngày ấy, nàng bạch y trắng muốt không tỳ vết tựa tiên tử lạc hạ phàm trần, ngẩn ngơ trước gốc cây cổ thụ xinh đẹp mà đứng lại đây ngắm nhìn. Y vẫn một thân hắc y lãnh khốc, toàn thân toát ra khí chất quân lâm thiên hạ, đuổi theo đào phạm tình cờ đi ngang qua đây, bắt gặp bạch y thiếu nữ đứng trong trời hoa rơi, lòng ngây ngốc.

Không phải dung mạo khuynh thế của nàng, y ngơ ngẩn là vì đôi mắt kia quá đổi tịch mịch, bóng lưng kia quá đổi cô đơn bất giác khiến cho kẻ máu lạnh như y nhói lòng. Thiếu nữ có phượng mâu xinh đẹp, nhưng đáy mắt ấy chỉ là trống rỗng hòa hư vô, không có gì lưu lại đôi đồng tử trong suốt ấy! không biết từ lúc nào y đã tiếng lại gần, đôi môi tà mị vẽ nên nét cười tuyệt mĩ.

“ Tại sao ngươi lại tịch mịch đến như vậy…” bất giác y thốt lên như vậy

“ Ngươi là ai?…” thiếu nữ ngẩng đầu kì quái nhìn y, đôi con ngươi trong suốt đối diện nhìn y, nhưng y không thấy bóng hình của mình lưu lại nơi đáy mắt ấy, bỗng dưng lòng không hiểu vì sao buồn bực.

“ Đan Quân Thiên…” y âm thanh biếng nhác mà tà mị

Thiếu nữ không nói, lại tiếp tục chăm chú ngắm nhìn gốc cổ thụ ngàn năm, hoàn toàn không lên tiếng dường như thiếu niên hắc y ấy chỉ là một cõi u linh nàng không xem đến.

Đan Quân Thiên hứng thú nhìn bạch y nữ tử, y cũng lặng yên không một tiếng động, cứ như vậy, bạch y thiếu nữ chăm chú ngắm nhìn gốc tử đằng mà y, thiếu niên vương gia lại ngây ngẩn ngắm nhìn bạch y thiếu nữ, hoa cứ đong đưa lả lướt rơi theo gió, rồi yên lặng phủ đầy lên mái tóc đen huyền lên vạc áo trắng muốt của nàng, cũng luyến lưu trên vạc áo của y, cứ như vậy không tiếng động bên cạnh nhau….đó là lần đầu tiên tương ngộ giữa hai người

Tình một tự, bao đời không ai lí giải nổi, dù là hắn hay nàng. Hắn tự xưng tài bao trùm thiên hạ nhưng nào giải thích nỗi hai chữ ái tình ấy. Nàng tự xưng thấu đáo mọi chuyện hồng trần, nhưng tình một chữ kia đến cuối cùng nhắm mắt lìa đời cũng không thấu hiểu hết được, cảm tình này rốt cuộc là đúng hay sai, chỉ có điều nàng và y vĩnh viễn không thốt ra hai từ hối hận

Đúng vậy! dù ái tình này đau đến không thở nổi, dù ái tình này bi thương đến xót lòng, nhưng đến cuối cùng nàng vấn y bốn chữ : “ có hối hận không?” Y vẫn lắc đầu mỉm cười, ôn nhu mà kiên định : “ không hối hận”. Dù là nghiệt duyên nhưng cũng là duyên không phải sao? Dù có muôn vàn đớn đau, nhưng cũng không ít ngọt ngào là gì! Y- Đan Quân Thiên có thể ngẩng đầu lớn tiếng nói với trời cao rằng, dù là ái tình này nghịch thiên đi chăng nữa, y tuyệt không hối hận. Cho nên, thiếu niên ấy vì nàng nghịch thiên cũng vì nàng sa đọa, rốt cuộc đảo điên này thiên hạ chung quy cũng chỉ vì một người

“ Tịch Phong, nếu như có một ngày…ta giẫm nát cơ nghiệp mấy trăm năm của Nguyệt quốc, nàng sẽ như thế nào đối ta….” mười tám tuổi, y vấn nàng như thế, câu nói đùa như có như không.

“ Ta sẽ sát ngươi….” nàng ngẩng đầu nhìn y mà nói, mâu quang một mảnh kiên định cùng quyết tuyệt, một câu nói khiến cho lòng y một mảnh tiêu điều, mâu quang một mảnh xót xa, y cười khổ : “ Tịch Phong, chung quy với nàng, Nguyệt quốc luôn luôn quan trọng nhất” . Y chưa hề có ý định đụng vào quốc gia này, dã tâm thống nhất tam quốc của y không phải không có, nhưng mà nữ nhân ngồi trước mặt y đây khiến cho y không thể nào xuống tay, thống nhất tam quốc là dã tâm của y nhưng so với nụ cười ôn nhu của nữ nhân này quả thật không đáng nhắc đến. Đan Quân Thiên cười khổ! Y chưa bao giờ tin mình có một ngày sẽ vì một nữ nhân mà si, mà luyến mà chấp niệm sâu sắc đến như vậy. Ba năm trước sơ ngộ, nhanh như vậy thoáng chốc đã ba năm, ba năm quen biết, ba năm hiểu rõ lẫn nhau, y đối nàng dùng tình thật sâu, nhưng nàng đối y lúc nào cũng lạnh nhạt như vậy.

“ Đó…là nhiệm vụ của ta…” Nguyệt Tịch Phong nâng tay hạ cờ, âm thanh vẫn như vậy lạnh lùng nhưng cũng thật dễ nghe. Nàng là hậu duệ của Nguyệt tộc, mà nhiệm vị duy nhất của Nguyệt tộc chính là bảo vệ quốc gia này, mấy trăm năm nay gia tộc của nàng điều như thế. Nguyệt Tịch Phong yên lặng nhìn vào bàn cờ, Hàng mi dài thật dài che đi cái nhìn thoáng chốc bối rối của nàng, nếu như Đan Quân Thiên y có thể nhìn kỹ hơn một chút nữa, y sẽ thấy tay còn lại của Nguyệt Tịch Phong bấu chặt lấy vạc áo của mình, những đốt tay bắt đầu trắng bệch. Nữ nhân này chung quy không phải vô tình……

“ Haiz!! Nhưng nếu như Tịch Phong cam nguyện rủ bỏ tất cả cùng bổn vương ngao du thiên hạ, đừng nói là Đan Quốc, ngay cả tam quốc ta cũng không cần!…” y tà mị cười, đôi con ngươi chặt chẽ nhìn Nguyệt Tịch Phong, muốn xem từng biểu hiện của nàng.

“ Đan Quân Thiên, ngươi lại ăn nói lung tung…” Nguyệt Tịch Phong thở dài, lại hạ một quân cờ, khóe môi cong lên tiếu dung tuyệt mĩ : “ngươi thua!” Đan Quân Thiên nụ cười cứng ngắc nhìn bạch y giai nhân ngồi đối diện, nhìn trời một ngàn lẻ một lần ai oán, vì sao y đánh cờ cùng nàng đã ba năm như chưa có một lần nào thắng nha? Đan Quân Thiên trong lòng khóc thét, nhưng ngoài miệng vẫn ung dung cười : “ Tịch Phong, nàng không thể nể mặt mủi cho bổn vương thắng một lần sao chứ?” Bạch y nữ tử cười khẽ : “ vương gia, ngươi muốn sao?” Đan Quân Thiên than nhẹ, y nói : “ quả nhiên thiên hạ này, người hiểu ta duy độc Tịch Phong nha!”

Hai người lại trêu đùa vui vẻ, không nhắc đến chuyện vừa rồi, nhưng mà Đan Quân Thiên y không biết, thực ra trong khoảnh khắc Nguyệt Tịch Phong nói ra mấy từ : “ ta sẽ sát ngươi ấy” , từ đáy lòng đã yên lặng thêm vào câu nói : “ ngươi xâm lấn Nguyệt quốc, ta sát ngươi…sau đó cùng ngươi xuống đường hoàng tuyền” . Nguyệt Tịch Phong đáy lòng than nhẹ, chung quy là nàng luyến tiếc nam nhân đó, nhưng mà nếu có một ngày như vậy, nàng có thể xuống tay giết được nam nhân đó sao? Tình không biết từ khi nào cứ theo năm năm tháng tháng ngày càng tăng, đến khi phát hiện muốn chối từ, muốn chối bỏ lại càng hãm xuống thật sâu, càng vũng vẫy càng bị buộc chặt trong cái hố ái tình ấy. Nguyệt Tịch Phong, thì ra đáy lòng ngươi từ lâu đã có hình bóng nam tử lãnh tình hắc y ấy, chỉ là không muốn thừa nhận thôi!

“ Tịch Phong…là ta đã sai sao?” Vì quá đắc ý, quá coi trời bằng vung cho nên mới trừng phạt y như vậy. Hắc y nam tử ngơ ngác nhìn bạch y nhân trước mặt mà hỏi như vậy? là vì y tự phụ cho nên khiến cho thiên tử nghi kị mà đổ tội cho y, ha hả…thông địch bán nước cầu vinh, tội danh thật hay, đủ để khiến sao trảm cả nhà. Đại ca của y vì gánh tội thay y mà bị trảm, ấu đệ vì quá khiếp sợ mà trở nên tự bế. Trời mưa tầm tả, sấm giội đầy trời, y điên cuồng đứng trong mưa kiêu gào, nhìn thấy đầu của đại ca mình bị treo trên tường thành thị uy, lòng y bị thù hận cắn nuốt. Làm huynh cũng như cha. Cha mẹ của y qua đời sớm, ba huynh đệ dựa vào nhau mà sống. Đại ca làm người ôn hòa hiền lành đến cuối cùng kết quả lại như vậy, vậy y rốt cuộc còn gì tin tưởng thời đại này nữa đây

“ Ngươi…còn có ta…” nàng mỉm cười nhìn y ôn nhu nói, ánh mắt đau xót vô cùng, chỉ là mưa che đi cái nhìn quá đau xót ấy thôi. Y cười lớn, y điên cuồng la hét, y hành vi điên cuồng trong mưa, mỗi một động tác điều khiến lòng nàng lấy máu, từng chứng kiến y trưởng thành, từ một thiến niên khinh cuồng ngạo nghễ trở thành chiến thần vương gia người đời ca tụng, thấy y kinh thiên kì tài, thấy y tài năng bao trùm tứ phương, y ngạo nghễ lãnh khốc, y lãnh tình quyết đoán nhưng chưa bao giờ thấy y luống cuống đến như vậy, Đan Quân Thiên đừng đau lòng…ngươi còn có ta! Nàng chỉ có thể nói được một câu như thế mà thôi.

“ Tịch Phong…Tịch Phong…” y lẫm nhẫm lên tiếng, như kiêu gọi niềm hi vọng cuối cùng trong lòng y

“ Ân! Ta ở đây..vẫn tại đây cùng ngươi.., Đan Quân Thiên, nếu đau cứ khóc đi…” Nguyệt Tịch Phong nhẹ giọng nỉ non.

“ Ta…khóc không được….” y thất thần nói, khóc không nỗi, dù muốn rơi lệ nhưng chẳng thể nào rơi nổi dù chỉ một giọt, mưa chứ hòa vào trong mắt, chảy lăn qua đôi gò má, đến cuối cùng là y đang khóc hay là mưa rơi? Là trời cao đổ lệ thay cho y hay đang cười giễu y, y chỉ biết từ rày về sau, ngoài một Nguyệt Tịch Phong chẳng còn điều gì có thể níu giữ lại bước chân y được nữa, y âm thầm thề, Đan đế rồi một ngày không xa ta sẽ khiến cho ngươi hối hận

Quả nhiên y nói được làm được, trong vòng hai năm khiến cho hoàng thất Đan quốc sụp đỗ, khiến cho Đan đế ôm hận mà chết, vó ngựa đạp phá kinh thành, giẫm nát cơ nghiệp gần ba trăm năm của Đan quốc, y khoác trên mình long bào, bước lên chính tầng bảo tháp quân lâm thiên hạ, thiếu niên hai mươi tuổi tuấn mỹ vô trù khoác hoàng bào uy nghiêm hiện rõ, mỗi giơ tay nhất chân tràn ngập khí chất đế vương, sử sách ghi lại, Nguyên niên 876 đế khoác long bào, bước lên chín tầng bảo tháp quân lâm thiên hạ, lấy quốc hiệu Đan Nguyệt, tự Đan Nguyệt đế. Ngày đế đăng cơ trời xanh nổi dị tượng, một hoàng long uốn lượn trên trời nhe nanh múa vuốt, sau này mới biết đó là thiên thượng dự đoán ấy là biểu hiện chân long thiên tử hiện diện.

“ Tịch Phong, không thể lưu lại được sao…” y thống khổ nhìn nàng mà nói.

“ Ngươi đã là đế vương, ta coi như đã hoàn xong mọi việc, nhiệm vụ của ta là bảo vệ Nguyệt tộc, ta phải về…” bạch y nữ tử nhàn nhạt nói

“ Tịch Phong, chẳng lẽ năm năm cảm tình hóa thành hư không sao?…” y trầm thấp nỉ non. Nữ nhân này vẫn tuyệt tình như vậy, đến cuối cùng nàng có hay không chỉ thích y dù một chút, y giọng nói như gần như xa : “ Ta không cầu nhiều, chỉ hi vọng nàng có thể bên cạnh bầu bạn cùng ta, như vậy…” y không dám tưởng nàng sẽ là nữ nhân của y , y chỉ nguyện nàng có thể bên cạnh bầu bạn cùng y, y không xa cầu chỉ hi vọng như thế mà thôi, Nguyệt Tịch Phong, như vậy quá đáng lắm sao?

“ Đan Quân Thiên, ngươi là Đan Nguyệt đế, ta là người thủ hộ Nguyệt quốc…chúng ta không thể là bạn…” nàng xoay người đi, nhanh chóng quyết tuyệt không dám quay đầu lại dù chỉ một bước, nàng sợ..sợ chỉ nhìn vào ánh mắt của nam tử ấy sẽ khiến nàng mềm lòng. Đứng trên lập trường hắn và nàng chỉ có thể là đich mà thôi. Cách đây vài hôm Nguyệt đế gởi thư nói nàng nhất định phải về, không thể nấn ná ở đây thêm được nữa.

“ Hảo tuyệt tình,….!!” Y nhẹ giọng cười khổ, nữ nhân tuyệt tình lãnh tâm như vậy, nhưng y vẫn cứ yêu say đắm nhiều năm như thế, Nguyệt Tịch Phong, nàng biết không? Chỉ cần nàng một câu nói, ta có thể rủ bỏ giang sơn đẹp như họa này cùng nàng tiếu ngạo giang hồ, vân du tứ phương không vướng bận mọi chuyện trần thế, nhưng nàng lại không làm được. Nàng tuy lãnh tình nhưng cái tâm trải rộng thiên hạ, vì lê dân bách tính mà suy nghĩ còn ta rất ích kỷ, ta chỉ có nàng mà thôi. Nàng trong lòng là cả thiên hạ rộng lớn này còn tâm ta chỉ duy độc có nàng, Đan Nguyệt.. Đan Nguyệt…duy Nguyệt mà thôi…!!

“ Ngươi nói cái gì? Nói lại lần nửa…” y hét lớn nắm lấy vạc áo của sứ giả mà nói, hành động điên cuồng, đôi con ngươi tràn đầy thị huyết khiến cho sứ giả Nguyệt quốc run lẫy bẩy.

“ Bệ hạ…là..là..Nguyệt đế muốn lấy…hậu duệ..Nguyệt tộc làm hậu…bảy ngày sau cử hành đại điển….” sứ giả đưa lên thiếp mời, mồ hôi trên trán chảy liên tục, hảo đáng sợ, nghe đồn Đan Nguyệt đế lãnh khốc vô cùng xem ra chuyện này hoàn toàn đúng sự thật a

“ Chết tiệt…” y hất trên tay xuống mọi tấu chương trên bàn, những bản tấu chương rơi bề bộn khắp nơi trên mặt đất, tiếng đổ vỡ tan tành khiến cho đầu óc của y có chút thành tỉnh. Y tức giận cơ hồ phát run, bảy ngày nữa sao? Nguyệt đế, nam nhân chết tiệt đó muốn làm gì kia chứ, tại sao lại muốn lấy Tịch Phong? Nghĩ đến việc nữ nhân ấy trở thành hoàng hậu của người khác khiến cho y cơ hồ mất hết cả lí trí. Mới thanh tỉnh đôi chút lại điên cuồng đập phá đồ đạc, xem ra phen này ngự thư phòng tốn không ít ngân lượng tu sửa a

Nguyệt Tịch Phong, rốt cuộc là nàng đang dở trò gì vậy, nàng đồng ý lấy hắn sao?….chết tiệt! nữ nhân này mỗi một chuyện liên quan đến nàng điều khiến cho y không kiểm soát được mình.

Giục ngựa phi như bay, ngàn dặm đến Nguyệt quốc, không ngại tình cảnh hiểm nguy, lúc này đây y đâu có nghĩ nhiều như vậy, chỉ muốn đến hỏi cho rõ ràng, nữ tử kia, rốt cuộc trong lòng có hay không có y mà thôi. Y đăng cơ hai năm, hậu cung không một người, y là nam nhân cũng có thất tình lục dục, cũng có dục vọng của nam nhân nhưng mà ngoại trừ nữ nhân kia ra y không muốn động chạm đến nữ nhân khác, quần thần điều tấu lên kiến nghị nhưng điều bị y dùng thủ đoạn gạt bỏ, y chung quy vẫn không chết tâm, hai năm không gặp chỉ khiến cho y tình càng đậm càng sâu, càng tương tư quyến luyến khó buông thôi. Nếu có thể y thật hi vọng mình sẽ không yêu nữ nhân kia nhiều đến vậy, yêu đến cơ hồ đau trong lòng, thì y không ngần ngại chiếm đoạt lấy nàng, nhưng mà chết tiệt! nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt cùng thoáng chút ôn nhuận ấm áp ấy điều khiến cho lòng y mềm mại, y rốt cuộc không ra tay được với nàng, dù nỗi nhớ tương tư dằn vặt nhiều đến thế nào đi chăng nửa, dù y có khát vọng nàng nhiều đến thế nào đi chăng nửa, chung quy y vẫn luôn tôn trọng nàng. Với y, yêu là tin tưởng, là trân trọng, cũng là tôn trọng lẫn nhau…

“ Đan Quân Thiên, ngươi điên sao, ngươi đến đây làm gì?…” Nguyệt Tịch Phong nổi giận quát, lần đầu tiên y thấy nàng luống cuống đến như vậy. Đan Quân Thiên ủy khuất nói : “ ta nhớ nàng…” ba chữ này như một đạo kích đánh mạnh vào trong lòng Nguyệt Tịch Phong, ức chế trong lòng rung động, nàng lạnh giọng nói : “ ngươi không biết ở đây nguy hiểm đến như thế nào sao?”

Đan Quân Thiên kiềm chế trong lòng mừng như điên, tâm loạn nhịp nhảy nhót, a..a..nàng là đang lo lắng cho hắn nha.., y cười cười đáp : “ không sợ, người xấu thường sống lâu, ta đây nhất định tai họa di ngàn năm …”

“ Ngươi điên! Nguyệt Tử Du dùng kế đem ngươi đến đây để ám sát, ngươi lại chui đầu vào lưới, rốt cuộc ngươi có đầu óc ko vậy…” Nguyệt Tịch Phong thở dài, mi gian nặng trĩu ưu sầu.

“ Ta biết…” y khẽ cắn môi, âm thanh trầm thấp hữu lực, y biết Nguyệt đế dùng kế này bức y đến đây thăm dò, dù biết là bẫy nhưng vẫn chui đầu vào, bởi vì dù là thật hay giả điều khiến y không an tâm, nữ nhân này là nhược điểm của y, haiz!!…

“ Ngươi….” Nguyệt Tịch Phong thở dài, cũng không thể cất lên thành lời, nàng thật mệt mỏi, mệt chết đi được. Nam nhân này mỗi một lời nói hay cử chỉ điều có thể tác động đến cảm xúc của nàng, đụng đến phần mềm mại nhất trong lòng nàng. Nếu có thể hi vọng, nàng mong mình có thể vô tâm không phế, lãnh mạc đạm tình như trước đây, như vậy có lẽ sẽ không phải đau xót như thế này đây. Nam nhân này cứ như vậy bám chặt lấy lòng nàng, muốn tránh nhưng không tránh được, ai….

“ Ha hả…Đan Nguyệt đế từ phương xa đến thăm sao không cùng trẫm uống một ly trà..” tiếng cười vọng lại, một nam nhân vận long bào đi đến, nam nhân này mạo tựa Phan An, khi cười như mộc xuân phong, khiến cho người ta lầm tưởng y ôn hòa nhưng mà đôi mắt xếch để lộ tính kế âm trầm khiến cho người ta không khỏi đề phòng.

Nguyệt Tịch Phong than nhẹ, xem ra mọi chuyện khó có thể vãn hồi, hoàng đế cho ám về xung quanh tiểu viện này, phen này Đan Quân Thiên khó mà chống đỡ nổi, Nguyệt Tịch Phong lòng nhè nhẹ lo lắng, mi gian càng thêm nặng trĩu khiến cho Đan Quân Thiên bất giác đau lòng, vuốt lên mi tâm đó, nếu có thể y hi vọng nàng mỗi ngày điều có thể vui vẻ, như vậy sẽ tốt biết bao. Động tác thình lình của Đan Quân Thiên khiến cho Nguyệt Tịch Phong ngây người, sau đó tránh thoát tay của hắn, lỗ tai nhàn nhạt ửng đỏ.

“ Hừ! Đan Quân Thiên, ngươi không biết Nguyệt Tịch Phong sắp làm đế hậu của trẫm hay sao?…” Nguyệt Đế nhếch môi cười lạnh

“ Hừ! …” Đan Quân Thiên trào phúng không nói “ nam nhân như ngươi xứng với Tịch Phong sao?” Câu nói khiến cho Nguyệt đế đùng đùng nổi giận nhưng y vẫn ôn nhu cười khẽ : “ ha hả…Đan Quân Thiên a, chết đến nơi mà còn kiêu ngạo, bên ngoài hàng trăm tử sỉ, chỉ cần ngươi một bước bước ra khỏi đây là bị hàng vạn mũi tên xuyên tim nha.”

Đan Quân Thiên cũng không bị lời nói của y hù dọa, hắn khẽ nhếch môi cười lạnh, nam nhân này không ngu ngốc đến nỗi cho rằng hắn không chuẩn bị gì đến đây sao. Bên ngoài tiếng đao kiếm va chạm tiếng đánh nhau ồn ào, âm thanh kinh hoàng quét ngang bốn phía, bên trong phòng đứng đối diện ba người, Đan Quân Thiên mâu quang một mảnh lạnh như băng trào phúng nhìn Nguyệt Tử Du, Nguyệt Tịch Phong vẫn như vậy lạnh nhạt hờ hững nhìn hai người, không một tiếng động.

“ Nguyệt Tịch Phong, đừng quên nhiệm vụ của ngươi….” Nguyệt đế nghiến răng nghiến mợi nói, mâu quang một mảnh thâm trầm. Đan Quân Thiên áp chế trong lòng khẩn trương nhìn Nguyệt Tịch Phong, y tin nàng sẽ không tổn hại đến mình, nhưng mà quả thật Nguyệt quốc đối với Nguyệt Tịch Phong nàng thật sự có đảm lượng không nhỏ, Nguyệt Tịch Phong vẫn như vậy im lặng, tiếng đao kiếm binh khí ngoài trời cứ không ngừng dây dưa, âm thanh binh lính ngày càng đông, Đan Quân Thiên nhíu mi, hắn chỉ đem theo một trăm ám vệ, dù tinh anh đến đâu chung quy cũng không thể địch lại ngàn vạn binh mã được.

“ Để cho hắn đi…” nàng nhẹ giọng nói

“ Ngươi nói cái gì?…” Nguyệt đế gằn giọng, cơ hội này khó khăn mới có một lần lại thả hổ về rừng, chuyện này tuyệt đối không thể, sự nghiệp thống nhất tam quốc của y nhất định phải hoàn thành, từ xưa đến nay ai không hi vọng tên tuổi của mình sẽ được lưu danh sử sách được nhân thế ca tụng về sau? Nguyệt Tịch Phong một lần nửa nhắc lại, âm thanh kiên quyết : “ để cho hắn đi…”

“ Không được!” Nguyệt đế tức giận, âm thanh băng lãnh : “ ngươi đừng quên nhiệm vụ của Nguyệt tộc, ngươi muốn phản lại lời thề sao?” Bên ngoài một bóng đen nhảy vào cửa sổ, tiến lại gần Đan Quân Thiên, ghé vào lỗ tai của y nói mấy lời. Đan Quân Thiên mi nhíu càng chặt. Chú ý đến hai người, Nguyệt Tử Du cười to : “ ha hả! ám vệ của ngươi chống đỡ hết nổi rồi sao, chịu chết đi” vừa nói lại tung ta chưởng pháp đánh về phía Đan Quân Thiên. Đan Quân Thiên nhanh chóng xoay mình chống đỡ, hai người nội lực thi triển, càng đánh càng hăng.

Nguyệt Tử Du cười lạnh, hốt nhiên y xoay người tấn công về phía Nguyệt Tịch Phong, vì đang mãi lo kế sách cho nên Nguyệt Tịch Phong cũng không chú ý, nhìn thấy Nguyệt Tử Du tung chưởng đối mình, Nguyệt Tịch Phong la lớn, ‘nguy!’ Chưa đầy vài tích tắc, Đan Quân Thiên đã tung người đến trước mặt Nguyệt Tịch Phong, đỡ toàn bọ cú đánh, y lui về phía sau, một hàng máu đó từ khóe miệng rĩ ra, khuôn mặt nhất thời tái ngắt. Nguyệt Tịch Phong hai tay bấu chặt lấy lòng bàn tay, ẩn ẩn tơ hồng, đồ ngốc! rõ ràng biết là hắn đánh lừa nhưng vẫn cam nguyện thay ta nhận chưởng pháp, Đan Quân Thiên…ngươi…, rốt cuộc ta nên làm gì với ngươi cho phải đây?

“ Chủ nhân….” hắc y nhân đỡ lấy Đan Quân Thiên, mãn nhãn lo lắng, bên ngoài chống đỡ hết nổi,chủ nhân lại trọng thương, phen này hiểm nguy a…

“ Nguyệt Tịch Phong, ngươi làm cái gì?,..” Nguyệt đế lắp bắp khi thấy Nguyệt Tịch Phong dùng kiếm kề sát cổ mình, vì đắc ý cho nên hắn không phát hiện..

“ Để hắn đi….” nàng trầm giọng nói, kiếm càng ghì chặt

“ Ngươi…” Nguyệt đế tức giận cơ hồ phát run

“ Hừ! hắn trúng âm la chưởng của ta, trước sau cũng chết….” Nguyệt đế hừ lạnh

“ Để hắn đi…” nàng lặp lại lần nửa, kiếm vẽ một đường máu trên cổ của Nguyệt đế

“ Chết tiệt, Nguyệt Tịch Phong, ngươi sẽ hối hận…” Nguyệt đến hung hăng nói, phất tay ra lệnh cho mọi người lui binh

“ Tịch…Phong…” Đan Quân Thiên sắc mặt tái ngắt, nhẹ giọng lên tiếng : “ đi cùng ta..”

“ Ngươi đi đi…” Nguyệt Tịch Phong không nhìn hắn, ra lệnh

“ Tịch Phong…” y ánh mắt tràn đầy khẩn cầu, nam nhân tài khuynh thiên hạ này, nam nhân ngạo nghễ khinh cuồng này lại vì một nữ nhân lộ ra hèn mọn cầu xin, tình một tự đúng là oan nghiệt, haiz!

“ Mau đi a…” Nguyệt Tịch Phong la lớn, nàng từ hôm nay về sau trở thành kẻ phản bội quốc gia….nhưng lại không hối hận. Nhìn bóng lưng của y khuất dần trong bóng đêm, Nguyệt Tịch Phong cười đến chua xót, nam nhân này rốt cuộc thành công chiếm toàn bộ lòng nàng, tâm của nàng…

“ Ngươi có biết hậu quả của việc phản bội là gì không?” Nguyệt đế lạnh lùng nhìn bạch y nữ nhân trước mặt, “ ngươi có lỗi với cả vạn dân bách tính Nguyệt quốc, ngươi biết rõ Đan Quân Thiên là chân long thiên tử có một ngày sẽ thống nhất tam quốc, ngươi muốn Nguyệt quốc diệt vong sao?” Hai năm trước dị tượng truyền đi tam quốc, khiến cho y ngày đêm lo sợ, khó khăn lắm mới có cơ hội dẹp yên mối tai họa này lại bị nữ nhân này phá đi, mà nữ nhân này lại là thần thủ hộ của Nguyệt quốc nửa chứ, không lẽ vận mệnh Nguyệt quốc cứ như vậy chấm dứt sao?

“ Ta biết….nàng cười khổ…” âm thanh nhẹ nhàng nỉ non : “ nhưng mà ta bỏ xuống không được”

“ Giữa Nguyệt quốc và hắn….ta chọn hắn”

Đến cuối cùng….nàng vẫn chọn hắn, không thể rũ bỏ được đoạn cảm tình này, dù là nghịch thiên, dù mang danh phản bội quốc gia nhưng nàng vẫn không bỏ xuống được…tức thời, Nguyệt Tử Du biến đổi sắc mặt.

Nguyệt Tịch Phong mang trong mình nửa dòng máu thần linh, có khả năng tiên tri mọi việc, từ lúc sơ ngộ ban đầu ấy nàng đã biết có một ngày thiếu niên hắc y lãnh khốc kia sẽ có một ngày quân lâm thiên hạ, nhưng mà bên cạnh hắn nhiều năm như vậy, có hàng trăm cơ hội khiến nàng ra tay nhưng mà nàng lại không thể xuống tay được, cứ chần chờ rồi cứ như vậy…không bỏ được, có lẽ ngay từ khoảnh khắc lần đầu tiên tương ngộ câu nói : “ vì cớ gì ngươi lại tịch mịch đến vậy?” khiến cho lòng nàng từ đó luyến lưu lại bóng hình y, giữa nhiệm vụ, giữa quốc gia cùng y nàng luôn dằn vặt, làm thế nào mới là lựa chọn tốt nhất, hàng trăm lần muốn ra tay hạ sát y nhưng đến điểm mấu chốt lại kìm lòng ko đậu mà thu tay lại. Nhiều lần nàng luôn tự vấn, giữa vương triều này cùng y, nàng sẽ chọn ai? Lần nào cũng không có câu trả lời, nhưng mà giờ khắc này đây…nàng chọn y…khiến cho nàng không thôi cười khổ. Cứ tưởng mình thoát khỏi thất tình lục dục, đến cuối cùng cũng không thoát khỏi bể tình kia! Nữ nhân này dù có tài hoa như thế nào cung quy cũng chỉ là người thôi, có máu có thịt, có tâm…

Kết tiết tử

Vĩ Thanh : Vì nàng, ngàn năm chờ đợi có đáng gì?

“ Tiểu thư….” hắc y nhân cung kính cúi đầu

“ Hắn..sao rồi?…” âm thanh nhẹ nhàng

“ Chủ nhân…sắp không chịu được rồi..” hắc y nhân nhắm mắt, thở dài nói, âm la chưởng âm độc vô cùng, trên thế gian này độc vô khả giải, Nguyệt đế đó luyện loại võ công tà độc như vậy, đúng là ác ma

Nguyệt Tịch Phong yên lặng bước vào trong, hắc y nhân bên ngoài canh cửa, nàng tiến lại gần chỗ Đan Quân Thiên đang nằm, hai mắt y nhắm chặt, khuôn mặt tái ngắt cho thấy độc đã ngấm vào lục phủ ngũ tạng, Nguyệt Tịch Phong nhìn thấy y như vậy, lòng đau nhói như có hàng vạn mũi dao găm vào tâm mình vậy, đau triệt phế tâm can, nàng nhẹ nhàng dùng ngón tay mơn trớn dung nhan tuấn mĩ của hắn, miêu tả từng đường nét trên khuôn mặt hắn, chưa bao giờ nàng cùng hắn lại gần đến như vậy, nam nhân đó tuy bá đạo coi trời bằng vung nhưng mỗi khi cùng nàng luôn khẩn trương cùng giữ khoảng cách, bởi vì y rất tôn trọng nàng.

Này ánh mắt thâm thúy như lòng biển cả luôn chặt chẽ nhìn nàng khiến cho lắm lúc nàng bối rối, bởi lẽ đáy mắt của hắn lúc nào cũng phản chiếu hình ảnh của nàng trong đó khiến cho nàng chần chừ khó có thể thoát khỏi ánh mắt đó. Này đôi mày kiếm tràn đầy anh khí khiến cho dung mạo của y càng thêm dương cương tuấn mỹ tựa như ánh mặt trời tỏa hào quang rạng rỡ, này bạc môi tà mị lúc nào cũng cong cong tiếu dung trêu đùa, hay nói những lời ngu ngốc để khiến cho nàng buồn cười, Nguyệt Tịch Phong giật mình cười khổ, nguyên lai không chỉ có hắn dùng tình thật sâu đối nàng, mà lòng nàng cũng đã khắc ghi hình ảnh của hắn nhiều năm như vậy, chỉ là cảm tình ấy được nàng khóa thật sâu trong đáy con tim thôi, bây giờ một câu nói nho nhỏ “ ta nhớ ngươi” của y khiến cho nó tràn ra, không thể nào thu xếp được nữa, Đan Quân Thiên ngươi kiếp này chính là khắc tinh của ta

Khẽ chạm vào đôi môi mềm mại của y, như một nụ hôn phớt nhẹ lướt qua, Nguyệt Tịch Phong khe khẽ cười : “ coi như là ta đòi lại nhiều năm qua mỗi khi ta ngủ ngươi thường hôn lén ta, Đan Quân Thiên đừng tưởng là ta không biết…”

Từ trong lòng lấy ra một thằng ti kết, màu đỏ xinh đẹp, ôn nhu vuốt ve, đôi con ngươi tràn đầy nhu tình khác hẳn vẻ mặt ung dung lạnh nhạt thường ngày, bất giác khóe môi cong lên tiếu dung ôn nhuận, thời gian khoảnh khắc như quay về vài năm trước đây, y ngượng ngùng đưa thằng ti kết đỏ như máu cho nàng, tươi cười nói : “ là quà tạ lễ thường hay đến cọ cơm chỗ tiểu lâu của nàng”. Đồ ngốc! bộ ngươi tưởng ta không biết, đây chính là đồng tâm kết sao? Biết nhưng vẫn luyến tiếc từ chối mà nhận lấy. Có lẽ khi nàng nhận lấy đồng tâm kết này, tâm cũng đã trao cho y đi...

Đan Quân Thiên, ngươi có biết mỗi khi ngươi nói với ta muốn rủ bỏ tất cả cùng ta vân du tứ phương, ta luôn muốn nắm lấy tay ngươi cùng đi, cũng bỏ lại tất cả sau lưng nhưng mà ta thật sự ích kỉ không được…lê dân bách tính, cần ngươi..!!

Đan Quân Thiên, ngươi từng vấn có nguyện ý cả đời nhất thế ta làm bạn cùng ngươi, ta tuy không trả lời nhưng trong lòng luôn gật đầu, thật ra ta vẫn muốn luôn đứng bên ngươi, chỉ có điều bây giờ không còn cơ hội nửa rồi…

Đan Quân Thiên, ngươi từng hỏi ta…nếu như có một ngày ngươi dẫm nát cơ nghiệp mấy trăm năm của Nguyệt quốc ta sẽ như thế nào đối ngươi, lúc ấy ta trả lời ta sẽ sát ngươi, nhưng mà ngươi biết không…ta không thể ra tay được

Đan Quân Thiên, ta thật hâm mộ ngươi tùy ý tiêu sái, không vướng bận hồng trần, nhưng ta không thể như ngươi….

“ Đan Quân Thiên…Đan Quân Thiên…” âm thanh không biết từ khi nào đã nghẹn ngào, âm thanh gọi tên y như nỉ như non, ngọt ngào mà cũng chua xót quá, nàng nhẹ giọng gọi tên y, mâu quang chăm chú ngắm nhìn dung nhan của y như thể khắc sâu vào tận sâu thẳm linh hồn, không có một từ nào có thể diễn tả được tâm trạng lúc này đây của Nguyệt Tịch Phong, là đau xót khôn cùng, là bất lực đến tái tê cũng là chết lặng không thở nổi…

Nguyệt Tịch Phong nắm chặt lấy cổ tay của Đan Quân Thiên, một luồng khói trắng mờ mờ ảo ảo như có như không luân chuyển trong cơ thể y, sắc mặt của y đã bớt tái đi, bắt đầu hồng nhuận, độc đang được giải…

“ Tiểu thư….tóc của người….” hắc y nhân kinh ngạc thốt lên, dung mạo khuynh thành khuynh quốc ngày xưa hôm nay thay một đầu tóc đen huyền óng ả bởi một đầu ngân phát không xót một sợi chỉ đen nào, bạch y nữ tử, ngân phát hắc mâu…xinh đẹp tuyệt luân, nhưng bóng lưng càng thêm tịch mịch khiến cho người ta bất giác đau xót khi nhìn nàng

“ Độc đã được giải…nói với hắn…quên ta đi….” Nguyệt Tịch Phong nhẹ giọng nói, sau đó nhanh chóng biến mất trước mặt hắc y nhân để lại hắc y nhân sững sờ, chẳng phải âm la chưởng độc vô khả giải sao? Là vì Nguyệt Tịch Phong dùng thần lực của mình truyền cho y cho nên một đầu hắc phát mới biến thành tóc bạc như vậy, từ rày về sau nàng không còn thần lực cũng không còn khả năng tiên tri, chỉ là một nữ tử tầm thường mà thôi…

Hắc y nhân bước vào trong phòng, thấy chủ nhân của mình khôi phục sắc mặt lòng thở phảo nhẹ nhõm nhưng bỗng y nhìn thấy hình ảnh kia bỗng chốc lòng thiết lại, hán tử vô tình lãnh tâm như y cũng kiềm không được nước mắt của mình, bất giác lệ từ khóe mắt cứ nhẹ nhàng rơi, chủ thượng cùng tiểu thư…sao lại khổ như vậy chứ?

Một người đầu đầy tóc bạc, một kẻ dù bị trúng độc nhưng mất đi ý chí, một kẻ sát phạt quyết đoán lãnh khốc tuyệt tình như y dù mắt nhắm nhưng một giọt lệ cứ như vậy vương vấn nơi đôi gò má tái nhợt. Bất chợt hắc y nhân mê mang, nếu cảm tình đau đớn thống khổ như chủ thượng cùng tiểu thư thì y thà làm kẻ vô tâm lãnh tình, không yêu không thương như vậy sẽ tốt hơn

Nếu như Đan Quân Thiên nghe được lòng của hắc y nhân nói vậy, chắc chắn y sẽ mỉm cười ôn thanh nói : “ nếu có thể được nàng yêu, dù là đau đớn gấp trăm vạn lần như vậy, y cũng sẽ cam tâm tình nguyện…” bởi vì dù có như thế nào đi chăng nửa, chỉ cần Nguyệt Tịch Phong nở nụ cười ôn nhu vì y, Đan Quân Thiên cam nguyện chống đỡ mọi tang thương u uẩn của thế gian này…

Đợi cho đến khi Đan Quân Thiên tỉnh lại đã là hai ngày hôm sau, y khàn khàn lên tiếng, âm thanh vẫn như vậy trầm thấp tà mị chỉ có điều giọng nói này, dung mạo này, bóng lưng đơn mịch này điều khiến cho hắc y nhân miệng thở dốc, không thốt nên lời

“ Nàng..đâu?..” y vấn như vậy

“ Chủ nhân…” hắc y nhân không thể thốt thành lời, nói gì đây, nói là tiểu thư vì ngài một đêm tóc bạc trắng hay là nói tiểu thư muốn ngài quên nàng đi, y dù máu lạnh tàn khốc như thế nào chăng nửa nhưng khi nhìn thấy hai con người này điều khiến cho lòng y không sao bùi ngùi đau đớn

Đan Quân Thiên cười khổ, y vùi mặt mình vào lòng bàn tay đã chai sạn vì chính chiến sa trường nhiều năm, mái tóc đen nhánh rủ xuống che đi tâm tình lúc này của y, tiếng nghẹn ngào thườn thược của y khiến cho hắc y nhân dù cách xa cũng không khống chế được não lòng. Trời đêm lên cao, hàng ngàn vì tinh tú lấp lánh tô điểm cho bầu trời càng thêm xinh đẹp. Đan Quân Thiên mâu quang một mảnh tiêu điều nhìn về phía chân trời thật xa ấy, lòng thổn thức…Tịch Phong! Nàng nói ta quên đi nàng, nhưng làm thế nào để quên được đây? Nàng biết rõ dù ta quên mất mọi việc, quên đi tất cả chỉ duy độc có nàng là không quên được…

“ Nguyệt Tịch Phong, ngươi điên sao, vì cứu hắn mà thần lực mất hết, ngươi làm sao ăn nói với liệt tổ liệt tông của Nguyệt tộc đây…” Nguyệt đế run rẫy tức giận chỉ tay về phía bạch y nữ tử, âm thanh lạnh lùng ẩn nhẩn tức giận

“ Nguyệt tộc hậu duệ một khi phản bội lời thề…vĩnh bất siêu sinh…” Nguyệt Tịch Phong cười khẽ

“ Ngươi đã biết vậy mà còn…hắn quan trọng với ngươi như vậy sao chứ?” Nguyệt Tử Du hốt nhiên mê mang, khiến cho ngươi phản bội quốc gia, phản bội tín ngưỡng, phản bội Nguyệt tộc, khiến cho ngươi thoát khỏi tam thế luân hồi vĩnh viễn chỉ có thể là cõi u linh…

Nguyệt Tịch Phong thùy hạ mi mắt, không nói, nàng xoay người bước đi. Thời gian của nàng không còn nhiều, hi vọng tìm chốn nào thanh tĩnh sống vài ngày còn lại…như vậy không còn tiếc nuối gì nữa. Nàng duy nhất có lỗi chính là với lê danh bách tính Nguyệt quốc mà thôi, nhưng nàng cũng đảm bảo cho bọn họ không bị tổn thương gì, Đan Quân Thiên nếu có một ngày công phá Nguyệt quốc cũng sẽ không ra tay với kẻ vô tội, nàng tin hắn sẽ làm được như vậy….

“ Người đâu, đem Nguyệt Tịch Phong giam lại, chờ ngày xét xử..” Nguyệt đế hét lớn. Hắn không thể để cho mọi việc xảy ra được, con cờ cuối cùng đang nằm trong tay y, không tin Đan Quân Thiên không mắc bẫy.

Nguyệt Tịch Phong lạnh lùng nhìn y, đôi con ngươi đầy hàn ý bất giác khiến cho kẻ quen đứng trên cao quan sát chúng sinh cũng không thôi kinh hãi, nàng lạnh lùng nói : “ Nguyệt Tử Du, nếu ngươi cứ như vậy Nguyệt quốc có một ngày không còn, đó ko phải lỗi của ta mà là ngươi” Nguyệt Tử Du cười lạnh, y ra hiệu để cho bọn lính đem đi Nguyệt Tịch Phong, y nói : “ Nguyệt Tịch Phong, nếu như ngươi đã coi trọng nam nhân kia đến như vậy, trẫm thành toàn ngươi…”

Nguyệt Tịch Phong lạnh lùng nhìn bọn lính, âm thanh vẫn như vậy nhàn nhạt : “ ta tự đi” . Bọn lính dù có lệnh của Nguyệt đế nhưng cũng ko dám ra tay, dù Nguyệt Tịch Phong có mất đi thần lực nhưng cũng là thần thủ hộ của Nguyệt quốc, uy danh nhiều năm như vậy, trên người nàng toát ra khí chất bất khả xâm phạm, há có thể để cho bọn hắn trước mặt làm càn. Nữ nhân này dù có rơi xuống tình thế nào đi chăng nửa nhưng vẫn lạnh nhạt ung dung ứng phó mọi chuyện, vì nàng là Nguyệt Tịch Phong

“ Nàng đâu?…” Đan Quân Thiên lạnh lùng nhìn Nguyệt Tử Du

“ Hừ! Đan Quân Thiên, ngươi số mạng quả thật rất tốt..” Nguyệt Tử Du cười lạnh, không biết thoát từ chỗ chết ko biết bao nhiêu lần , nhưng lần này ngươi tuyệt đối đừng hi vọng thoát khỏi nơi đây

“ Nàng đâu..?” y lại lên tiếng, âm thanh nhàn nhạt bất an

“ Chết rồi..” Nguyệt Tử Du cười nhạt

“ Ngươi nói cái gì?…” Đan Quân Thiên gằn từng tiếng, hàn khí nhất thời bắn bốn phía, sát khí thi triển rõ rệt….

“ Ta nói chết rồi…” Nguyệt Tử Du ung dung đạm cười, không xem ánh mắt giết người của Đan Quân Thiên ra gì cả, hắn không tin giữa thiên binh vạn mã nam nhân này sẽ chạy thoát. Lời vừa dứt, Đan Quân Thiên đã tấn công về phía Nguyệt Tử Du, chưởng lực mạnh như vũ bảo, mũi kiếm liên tục điên cuồng tấn công về phía y nhanh như chớp khiến cho Nguyệt Tử Du xoay mình trốn tránh có chút chật vật. Nguyệt Tử Du nhanh chóng lấy lại bình tĩnh ra tay ứng phó với Đan Quân Thiên, hai người tử triền lạn đấu gần ba canh giờ nhưng chưa phân biệt thắng thua. Nguyệt Tử Du nhất thời mồ hôi trên trán chảy xuống, y biết mình đang dần mất sức, mà Đan Quân Thiên càng đánh càng hắng, cứ liên tụng đánh về phía Nguyệt Tử Du

“ Nguyệt Tịch Phong…” Nguyệt Tử Du la lớn, khiến cho Đan Quân Thiên đang đánh thu tay về, Nguyệt Tử Du vẽ nên nét cười đắc ý, nhanh chóng dồn sức lực còn lại tung ra âm la chưởng về phía Đan Quân Thiên, cứ tưởng phen này Đan Quân Thiên chết chắc thì một vệt trắng bay ra cản trước mặt y, tất cả mọi chuyền điều diễn ra quá nhanh khiến cho cả hai nam nhân điều trợn mắt nhìn bạch y nữ tử bay ra xa, máu một ngụm phun lên, nhuộm đỏ cả vạc áo trắng muốt, như từng cánh đào hoa rực nở trong cái nền trắng tinh khôi ấy

“ Không……” Đan Quân Thiên hét lớn bay về phía Nguyệt Tịch Phong, ôm lấy nàng, Nguyệt Tịch Phong lúc này đây như một búp bê thủy tinh xinh đẹp như không có linh hồn, cả người tái ngắt, mất hết thần lực lại bị trọng thương, lần này đây có thoát khỏi kiếp số?

“ Tịch…Tịch…Phong…” y âm thanh run run, đôi bàn tay không dấu nỗi run rẫy lau đi huyết từ miệng của nàng, nhưng mà tại sao càng lau huyết lại đổ ra càng nhiều ? “ Tịch Phong…đừng nhắm mắt…xin nàng..ta cầu nàng, đứng nhắm mắt a…” Đan Quân Thiên thống khổ hét lớn, liên tục lay cả thân hình Nguyệt Tịch Phong, y sợ, thật sợ…chưa bao giờ y cảm thấy mình vô lực như lúc này. Y sợ nàng một khi nhắm mắt vĩnh viễn không bao giờ có thể mở ra được

“ Khụ…Đan..Quân..Thiên…” Nguyệt Tịch Phong khó khăn mở miêng, bày tay đã nhuốm đầy máu chậm chạm đưa lên chạm vào gương mặt của hắn : “ đừng..đau lòng…”

“ Hảo! ta không đau, chỉ cần nàng đừng nhắm mắt…cầu nàng..” Đan Quân Thiên âm thanh đau xót vô cùng, dường như có một lực lượng thần bí nào đó rút hết mọi khí lực trong y, há miệng thở dốc, lời muốn nói nhiều lắm nhưng cứ nghẹn lại nơi cổ họng

“ Đan Quân Thiên…thật xin lỗi…!!” nữ nhân mỉm cười nhìn y, đáy mắt không dấu nỗi nhu tình như nước khiến cho Đan Quân Thiên mừng như điên nhưng mấy chốc lại lộ ra thống khổ vô cùng….cuối cùng cũng chờ được ngày nàng ôn nhu nhìn mình, nhưng tại sao lại là thời khắc này, phải chăng đi đến tận cuối khoảnh khắc còn lại ở chốn dương gian người mới nhu tình như vậy nhìn ta ?, Nguyệt Tịch Phong…ngươi hảo tàn nhẫn!!

“ Khụ..!! Đan..Quân..Thiên…hứa với ta….đừng lạm sát Nguyệt quốc…còn có..ta..ta..yêu ngươi…” bạch y nữ tử trút hết cả hơi thở cuối cùng để thốt lên mấy từ đó, đến cuối cùng khi nhắm mắt lìa đời mới nói lên ba từ ấy trả lời cho hàng vạn câu hỏi trong lòng Đan Quân Thiên. Không chỉ có y yêu nàng nhiều như vậy, mà cảm tình của nàng dành cho y cũng không hề ít, cảm tình ấy chẳng qua được nàng dấu kín thật kín thôi.Nhưng mà…mỗi khi y mệt mỏi nhất, y khó khăn nhất, y cần người an ủi nhất..chảng phải người duy nhất bên cạnh y là nàng sao? Yêu có đôi khi không cần nói thành lời…cứ lặng lẽ hiểu thôi…

Không biết từ khi nào nước mắt của y cứ như vậy vô thanh vô tức rơi, cố ngẩng đầu lên để lệ không buông xuống nhưng vì cớ gì nước mắt cứ như vậy thi nhau rớt xuống, lòng y đau đến chết lặng, cũng không thốt nên thành lời. Y cả một đời lãnh khốc tuyệt tình, bao nhiêu lần hiểm cảnh, bao nhiêu lần xém chết, bao nhiêu lần tuyệt vọng nhưng nước mắt chưa từng rơi dù chỉ một lần, đến bây giờ lại vì một nữ nhân lệ rơi như mưa, cơ hồ như là nước mắt của cả một đời y, không tiếng động lặng lẽ rơi..

“ Ta..ta…biết..ta điều biết…” y âm thanh nghẹn ngào, âm thanh đứt đoạn, thốt nên lời cũng thật khó khăn. Yêu đến đậm sâu như vậy sao lại không biết ngươi nghĩ gì, ngươi muốn gì? Chỉ là ngươi không nói ta không ép thôi, cảm tình của chúng ta…như vậy..ái tình..như thế..cuối cùng..ta…

Đan Quân Thiên ôm chặt lấy ái nhân trong lòng, đôi bàn tay không ngừng run rẫy khiến cho những kẻ đứng quanh y cũng không khỏi xót xa, ái tình! Thế gian này thật có cảm tình khắc cốt ghi tâm đến như vậy sao? Nguyệt Tử Du không một tiếng động đứng nhìn hai người, hắn không ngờ Nguyệt Tịch Phong lại nhận lấy âm la chưởng của mình. Nữ nhân đó mất đi thần lực, mạng sống mong manh chỉ còn vài ngày nhưng cuối cùng cũng vì nam nhân đó mà chết, hắn…sai rồi sao?

“ Nguyệt Tử Du…ta nhất định sẽ không tha cho ngươi…” Đan Quân Thiên lạnh như băng âm thanh vọng vào tai của Nguyệt Tử Du, đợi đến khi định thần lại hắn đã ôm Nguyệt Tịch Phong dùng khinh công mà đi, ám vệ hai bên bảo hộ…Nguyệt Tử Du cười khổ, không lẽ..Nguyệt quốc cứ như vậy diệt vong sao?

Gốc tử đằng vẫn yên lặng đứng như vậy, tiết trời mùa đông cho nên tử đằng không có hoa, chỉ có cành khô trụi lủi nhưng lại mang một vẻ đẹp khác. Đan Quân Thiên yên lặng ôm lấy Nguyệt Tịch Phong trong lòng, áo choàng khoác chặt chẽ hai người, y cứ yên lặng ôm nàng như vậy, tưởng chừng nữ nhân này chỉ là đang yên giấc thôi.

Tịch Phong! Biết không lần đầu tiên sơ ngộ…nhìn thấy nàng khiến cho ta bỗng dưng muốn ôm nàng vào trong lòng

Năm năm quen biết, từng nhăn mi mày cười của nàng , một câu nói đùa hay một nụ cười thoáng qua điền khiến tâm ta loạn nhịp

Hai năm tương tư dày vò khiến cho ta cơ hồ muốn nỗi điên, nếu có thể ta thật hi vọng nhốt nàng vào lồng ngực của mình, chúng ta chứ như vậy bên nhau, nàng cũng sẽ không nói câu ‘từ biệt’ với ta

Ta chán ghét nàng nói hai từ ‘tái kiến’ ấy, mỗi lần nàng từ biệt là mỗi lần lòng ta đau xót không nguôi, nhưng nàng lúc nào cũng tàn nhẫn như vậy…bây giờ là lời vĩnh biệt, nàng nói ta làm sao chịu nỗi đây?…

Tịch Phong..!! ……

Gió không ngừng thổi, gào thét, tuyết cứ rơi rơi điều, trắng muốt phủ lên vạc áo hai người, tưởng chừng chốc lát cả hai sẽ biến thành người tuyết mất thôi, bỗng dưng sắc trời tối sầm lại, mây đen ùn ùn kéo đến che đen khắp bầu trời, sấm chớp đùng đùng, gió thổi thật mạnh, Đan Quân Thiên càng ôm chặt lấy người trong lòng, kì lạ chưa, chẳng mấy chốc mây lại tản đi, trời ấm áp quang mang, tuyết tan ra tựa như ngày xuân đến, Đan Quân Thiên vô cảm nhìn cảnh vật xảy ra trước mắt, bỗng nhiên y cơ hồ nổi điên khi thấy người trong lòng thân hình mờ nhạt dần, y lắc đầu nhìn kĩ, thân hình ấy dường như trong suốt rồi từ từ tan biến mất, như hóa thành những bông tuyết lơ lững trôi đi

Đan Quân Thiên cả người như chết lặng nhìn thấy cảnh tượng như vậy,hai tay vẫn còn dang dở trên không trung như đang tựa ôm một ai đó, gốc tử đằng không biết từ khi nào đã trỗi dậy, đơm hoa mọc lá, hoa bay lả tả, cả một trời hoa tím xinh đẹp đong đưa theo gió phủ đầy mặt đất, tựa như bảy năm trước ngày y và nàng sơ ngộ, Đan Quân Thiên cười lớn, cười đến đứt từng khúc ruột

“ Mất đi thần lực….phản bội lời thề…vĩnh bất siêu sinh….a..a..ông trời! sao ngươi lại tàn nhẫn với nàng như vậy, được, được lắm! nếu như vĩnh bất siêu sinh vậy ta đây nhuộm máu tam quốc, giết người vô số cũng sẽ bị trừng phạt vĩnh bất siêu sinh , được không….?”

Một ngày một đêm, Đan Quân Thiên cười như điên, điên cuồng cùng thế gian, chống chọi cùng với thiên địa

Đợi cho đến khi y trở về, hắc y nhân kinh ngạc nhìn chủ nhân của mình, người dường như đã thành thục hơn rất nhiều, đuôi lông mày khóe mắt điều tẫn rõ tang thương, cả người toát ra lãnh khí, nam nhân này…dường như mất đi cả linh hồn, ai..!!

“ Ảnh ! chuẩn bị hồi quốc, ta muốn tấn công Nguyệt quốc cùng Kỳ quốc..” y lạnh lùng ra lệnh. Nếu như cuộc sống cô đơn như vậy y cứ làm những gì y muốn đi, nếu không y sẽ điên mất

“ Là…” hắc y nhân tuân lệnh, y biết, từ rày về sau, không ai, không gì có thể níu kéo lại bước đi của nam nhân ngạo nghễ khinh cuồng này, từ rày về sau, đạp ngang chiến trường, quét ngang thiên hạ, nam nhân này sẽ khiến cho người ta cúi đầu kính ngưỡng…vì y là Đan Quân Thiên, chiến thần tam quốc, đế vương Đan Nguyệt

Mười lăm năm trên lưng ngựa, cả một đời thiết mã kim nâu, giết địch vô số, đi đến đâu công thành chiếm đất đến đó, cả người y ngày càng lạnh lùng, ngày càng tàn khốc, cuối cùng cũng thống nhất tam quốc, trở thành thiên cổ nhất đến thế gian ca tụng

Nguyệt quốc năm xưa giờ trở thành một phần của Đan Nguyệt, y vẫn nhớ lời hứa năm đó, tuyệt không lạm sát dân chúng vô tội

Bước lên chín tầng bảo tháp, quân lâm thiên hạ, quần thần tung hô hai chữ ‘vạn tuế’ khiến cho y cười to, vạn tuế sao, sống đến vạn tuổi làm gì khi mà không còn nàng, người trong lòng y, nếu có thể đổi y mong chỉ cùng nàng sống cuộc sống điền viên , như vậy tốt biết bao, nhưng mà nhân sinh vốn không có từ ‘nếu’ ấy

Đan Quân Thiên bốn mươi tuổi, dung mạo tuấn mỹ, thành thục sức quyến rũ, nhìn vào khó đoán được tuổi tác của y, giống như chỉ là thiếu niên đôi mươi thôi. Là vì thần lực năm ấy khiến cho dung mạo của y hơn mười lăm năm trước vẫn như vậy, nếu là đổi thì chỉ có khí chất ngày càng sát phạt quyết đoán hơn trước, càng lãnh khốc vô tình hơn mà thôi.., ai…

Quần thần nhiều lần tấu việc y hậu cung hiện giờ không có một nữ nhân nào, việc nối dòng con cái điều khiến cho quần thần lo lắng, lúc ấy Đan Quân Thiên chỉ cười nhạt : “ người kế vị trẫm là đệ đệ Đan Quân Anh, các ngươi không cần lo”. Ấu đệ bị tự bế nhiều năm trước đã dần trưởng thành, trở thành thiếu niên anh dũng, bệnh tự bế ấy cũng được chữa khỏi, y có thể an tâm giao ngôi vị ngày cho đệ đệ của mình. Quần thần tức thời không dám nói, cảm tình của bệ hạ cùng hậu duệ cuối cùng của Nguyệt tộc, kinh thiên động địa như vậy, bọn họ sao lại không biết ?

“ Ngươi thật sự suy nghĩ kỉ..” lão giả kinh ngạc nhìn y mà vấn

“ Đúng vậy, không hối hận…” y gật đầu kiên định

“ Ngươi…, haiz! Thôi đi..chỉ cần không hối hận là được…” lão giả lắc đầu cười khổ. Hơn mười năm trước thấy nam nhân này điên cuồng chém giết trên sa trường, khiến cho lão giả cũng không thôi kinh ngạc. Biết rõ nguyên do vì sao khiến cho lão không khỏi thở dài. Lão lúc ấy nói : “ Nguyệt Tịch Phong sẽ không vĩnh bất siêu sinh, chỉ là rơi vào vòng luân hồi mà thôi”. Lúc ấy nam tử cả người lãnh khốc lại vui mừng suýt rơi lệ khiến cho lão không thôi lắp bắp, lời hứa hơn mười năm trước xem ra lão phải thực hiện rồi

“ Đây là nơi mà Nguyệt Tịch Phong luân hồi, ngươi…có thể chờ nỗi sao?” Lão giả thở dài, có thể là một năm, là mười năm, là trăm năm cũng có thể là ngàn năm, một mình cô đơn ngàn năm, ngươi chờ nỗi sao..?

“ Chỉ cần có thể tương phùng, Đan Quân Thiên cam tâm tình nguyện…” y cười khẽ, chỉ cần có thể gặp lại, dù là bao nhiêu lâu y vẫn chờ được

“ Đi thôi….!! Ai….”

Nguyên niên 896, sơ thất, đế mất tích, để lại cả một giang sơn phồn hoa cho đệ đệ của mình.

Nguyện niên sơ bát năm 896, ấu đệ Đan Quân Anh lên thay niên hiệu Anh đế, tiếp nhận Đan Nguyệt, lại tiếp tục một thời đại thịnh thế….

Thời gian cứ như vậy lặng lẽ trôi đi, thời đại cứ liên tục thay đổi, cả một Đan Nguyệt quốc phồn hoa cũng có một ngày suy tàn, bảy trăm năm sau lại là một thời đại mới, mà y cứ yên lặng chờ đợi một người, nhiều năm như vậy, linh hồn y vĩnh cữu với thời gian, vĩnh viễn phong ấn trong không gian này, có một lăng kính chiếu mọi việc thế gian, y cứ yên lặng nhìn nó, đợi chờ người trong lòng xuất hiện…

Một năm…mười năm..hai trăm năm…một nghìn ba trăm năm….cứ như vậy thời gian không tiếng động trôi đi, mà y vẫn cứ mỉm cười nhìn lăng kính chờ đợi…

Rồi một ngày, y ngồi trước lăng kính, nước mắt rơi như mưa nhìn thấy một tiểu cô nương đạm mạc lãnh tình từ chối lời tỏ tình của một đồng học…là nàng…y rốt cuộc chờ được rồi…hơn hai ngàn năm, rốt cuộc chờ được rồi….Tịch Phong! Nguyệt Tịch Phong…!!

“ Tiểu cô nương, này lăng kính tặng người hữu duyên, hi vọng cô nương gặp được người mình muốn gặp…” một lão giã mặt mày phi dương, ôn nhu tặng lăng kính cho một nữ học sinh

Nguyệt Tịch Phong cau mày nhìn lăng kính xanh như ngọc, bất giác lòng hoang vắng nhiều năm như được lấp đầy, áp chế trong lòng xúc cảm kì lạ, đem lăng kính để trong phòng, chăm chú ngắm nhìn

Hai mươi năm qua, Nguyệt Tịch Phong nàng lúc nào cũng luôn mơ một giấc mơ, một giấc mơ kì lạ, giữa trời hoa tím, giữa một trời đầy hoa rơi ấy, một nam nhân vận trường bào cao quý, đứng xoay lưng về phía nàng, bóng lưng lúc nào cũng thê lương đến như vậy khiến cho lòng nàng đau nhói, hai mươi năm một giấc mộng, lần nào cũng muốn tiến lại thật gần, muốn nhìn rõ dung mạo kia nhưng thoáng chốc lại tỉnh dậy

Hôm nay Nguyệt Tịch Phong lại tiếp tục nằm mơ, nàng nhẹ nhàng tiến lại gần nam nhân hắc y, âm thanh nhàn nhạt nghi vấn : “ ngươi..rốt cuộc là ai?” Vì cớ gì hai mươi năm, mộng quấn quanh trí óc, vì cớ gì không quen biết nhưng nhìn bóng lưng ấy lại khiến ta đau đến không thở nỗi

Trong đêm tối, lăng kính bỗng dưng lóe sáng, nuốt trọn cả thân hình của Nguyệt Tịch Phong, rồi lăng kính cũng biến mất, tựa như một giấc mộng vô ngân..

Lần này đây khi chạm tay đến gần bóng hình ấy, nam nhân ấy không biến mất, lại quay đầu ôn nhu nhìn nàng…một cái liếc mắt lại là mối ngàn năm duyên tình dai dẳng

Ngũ quan tuấn mĩ, mi mục như họa, mày kiếm mắt sáng, bạc thần tà mị…và tiếu dung ôn nhuận như nước ấy….khiến cho Nguyệt Tịch Phong đau đớn khôn cùng…, bất giác đưa tay ôm ngực…tâm loạn nhịp!

“ Ngươi….” những lời còn lại cứ nghẹn ngay cổ họng, không thốt thành tiếng. Tất cả những kí ức xa lạ như cơn gió mạnh lùa về quét ngang tâm trí của nàng, cứ như vậy yên lặng nhìn nhau, khóe mắt giống như có bụi đọng lại trên đó, cho nên mới thấy cay cay,.? Từng bước tiến lại gần..

“ Đã bao lâu…” Nguyệt Tịch Phong ôn nhu cười nhưng mà nơi đáy mắt vẫn không dấu hết nỗi đau xót. Khẽ đưa tay ngọc vuốt từng đường nét lên khuôn mặt y, thật nhẹ, thật ôn nhu..

Đan Quân Thiên cười khẽ, nhãn thần ngày trước sắc bén tà mị nay còn một mảnh nhu tình như nước. Hắn nhìn nàng, không nói nhẹ cười lặng yên !

Từng mảng tử đằng lả tả rơi nhẹ phủ đầy hai bóng dáng, hai nhân lẳng lặng si ngốc nhìn nhau, không nói, không tiếng động chỉ còn ánh mắt nhu tình yên ả dịu êm. Cái nhìn tựa như vượt cả thế kỉ, xuyên qua ngàn năm thời không…! Là si luyến, là mê muội, cũng là chấp niệm…

Đã bao lâu !?, Nguyệt Tịch Phong vấn, đã bao lâu, hắn đã chờ nàng bao lâu rồi, một trăm năm, năm trăm năm hay cả nghìn năm….đã bao nhiêu lần vầng thái dương kia mọc rồi lại lặn, đã bao nhiêu lần hoa nở rồi hoa lại tàn, đã bao nhiêu lâu những cành cây khô kia lại dài ra thêm mấy nhánh…rất lâu..rất lâu có lẽ đến y cũng không nhớ nỗi đi

Mười lăm tuổi sơ ngộ trong cơn mưa hoa, quen biết tri giao, hiểu nhau rồi hóa thành tri kỉ. Và rồi thiếu niên tà mị khinh cuồng ngày nào dần trưởng thành, càng ngày càng xuất chúng, tà mị kiệt ngạo trở thành một thiên cổ nhất đế người đời ca tụng. Thiếu niên hắc y vẫn ngạo nghễ như vậy, mục quang càng thâm trầm càng sâu sắc như chứa hết mọi sự tang thương của thế gian chỉ là ánh mắt thâm tình vẫn còn vẹn nguyên như năm nào

Làm sao không tang thương, làm sao không mệt mỏi khi mà y đã chịu quá nhiều đau khổ đến như vậy, dường như tất cả nỗi thống khổ thế gian điều trút lên đôi vai của y vậy nhưng chưa bao giờ y than mệt, y buông tay vì y biết có một người luôn chờ y, một người luôn ôn nhu mỉm cười nhìn y, một người luôn yên lặng tiếp thêm sức mạnh cho y. Cho nên Đan Nguyệt đế dù mệt mỏi như thế nào, dù gánh bao nhiêu nỗi thống khổ của thế gian y vấn phải cắn răng chịu đựng, chỉ mong một ngày lại nhìn thấy nàng- người y cả đời yêu, chấp niệm của y, tâm của y…

“ Mệt mỏi ?!..”.áp khuôn mặt vào lồng ngực ấm áp rắn chắn kia, ấm áp quen thuộc kia xâm nhập cả linh hồn, xua tan đi băng tâm lạnh giá đã lâu, Nguyệt Tịch Phong than nhẹ vấn

“ Không !!” Đan Quân Thiên lắc đầu, càng ôm chặt Nguyệt Tịch Phong như thể khảm sâu vào cốt lý, vĩnh chẳng phân li

“ Đồ ngốc, như vậy đáng sao…” âm thanh đã có chút nghẹn ngào, khẽ cắn môi như thể che dấu đi sự nghẹn ngào đau xót này. Nguyệt Tịch Phong đau, Nguyệt Tịch Phong xót. Đau lòng, xót xa, đau là vì nam nhân này vẫn như vậy ngốc, vẫn như vậy si. Xót cũng là vì chấp niệm của y. Nguyệt Tịch Phong kiên cường cả một đời, nữ nhân nhưng lãnh tình ngay đến cả nam tử lạnh lùng nhất cũng phải cúi đầu chào thua. Nguyệt Tịch Phong vô tâm không phế….như thế , như vậy đến cuối cùng cũng phải khóc vì y. Có thể khiến cho một Nguyệt Tịch Phong vô tâm lãnh tình lệ rơi như mưa, họa chăng cũng chỉ có một Đan Quân Thiên mà thôi!

“ Vì là nàng..! chờ đợi ngàn năm có đáng gì..!!” Đan Quân Thiên ôn nhu cười. Đúng vậy! chỉ cần là Nguyệt Tịch Phong y nguyện chờ nguyện đợi dù là trăm năm, ngàn năm, vạn năm..chỉ cần có thể tái kiến nàng một mặt y nguyện thoát khỏi tam kiếp luân hồi, trả giá hết thảy chung quy chỉ để gặp lại nàng. Bởi vì không luân hồi, sẽ không quên …làm sao y có thể quên được Tịch Phong của y, làm sao có thể quên mất nàng kia chứ dù là một chút, một chút y cũng luyến tiếc quên cho nên y không cần luân hồi. Linh hồn của y vĩnh viễn phong ấn trong lăng kính này…chung quy là chờ đợi Nguyệt Tịch Phong

Có lẽ là hậu thế sẽ cười y ngu ngốc, vứt bỏ giang sơn đẹp như họa, vứt bỏ cả vạn dặm hồng trần phồn hoa, vứt bỏ cơ hội luân thế làm người nhưng mà dù cô đơn tịch mịch cả ngàn năm y vẫn không hối hận. Ái tình là thứ tình cảm khiến cho người ta cả vạn năm vẫn không sao thấu hiểu lí giải nổi. Si cuồng cũng được!, chấp niệm cũng được! điên cuồng cũng được! chỉ là có thể gặp lại Tịch Phong của y sao y có thể buông tha cơ hội đó . Người ta thường nói hữu duyên thiên lí năng tương ngộ vô duyên đối diện bất tương phùng. Y không tin thần phật, cho nên y không thể cầu mình có thể luân hồi tái kiến cho nên y lựa chọn linh hồn bất diệt mà chờ đợi. Có thể là tiêu cực nhưng mà vẫn có thể tái kiến không phải sao ?!

Cảm thấy vạc áo của mình có chút ẩm ướt, y thở dài, ôn nhu nói : “ Tịch Phong khóc sao?”

“ Mới không có…” âm thanh có chút ão não, Nguyệt Tịch Phong cũng không biết giờ phút này mình có chút làm nũng hương vị a. Đan Quân Thiên có hút buồn cười ôn nhu vỗ vai cho ái nhân của mình

Nguyệt Tịch Phong, ngạo nghễ xuất trần, vô hỉ vô bi đến cuối cùng lại khóc vì y biểu sao y có thể không đau lòng đây. Lúc trước y từng vấn : “ nếu một ngày bổn vương mất đi liệu Tịch Phong có vì bổn vương rơi một giọt lệ ?’ lúc đó Nguyệt Tịch Phong ảm đạm cười không nói. Rồi nhiều năm về sau cho đến y nước mắt như mưa ôm thi thể lạnh như băng của Nguyệt Tịch Phong rồi đến bây giờ y lại vấn : “ Tịch Phong khóc sao?”

Khóc là một điều tất yếu của nhân sinh, con người sinh ra cất tiếng khóc chào đời , đau thương cũng khóc, hạnh phúc cũng khóc nhưng mà từ khóc này đối với y cùng nàng lại quá khó khăn. Một người ngôi vị cửu ngũ chí tôn , một kẻ là hậu duệ của thần tộc, điều đứng ngôi vị cao nhất quan sát chúng sinh sao có thể dễ dàng rơi lệ được đây ?!. Cho nên đau cũng chẳng thể rơi lệ, mệt cũng không thể than khóc là bi ai lớn nhất không phải sao?!!

“ Ở đây thật tịch mịch..,chỉ có hai chúng ta, Tịch Phong có ngại không?” y nhẹ nhàng lau đi lệ còn vương nới khóe mắt của nàng mà vấn

“ Ngươi có thể một mình tại đây ngàn năm…ta sao có thể không được..” Nguyệt Tịch Phong cười khẽ đáp lại

“ Thoát khỏi tam thế luân hồi, sinh sinh tử tử…như vậy Tịch Phong có hối hận không…” y căng thẳng vấn, là hắn một mình tự quyết định Tịch Phong sẽ không trách hắn đi

“ Ngươi không hiểu tính ta sao mà còn vấn….” nàng có chút không hờn giận nói

Đan Quân Thiên cười khẽ càng thêm ôm chặt Nguyệt Tịch Phong vào lòng. Đúng vậy tại sao y lại có thể ngu ngốc hỏi vấn đề như vậy. Có lẽ đã rất lâu gặp lại Tịch Phong của y cho nên quá vui mừng mà căng thẳng vấn những việc ngu ngốc như vậy ?!

Sinh thì sao mà tử lại như thể nào

Lưu danh sử sách, vang danh hậu thế lại ra sao

Chiến công hiển hách, tài khuynh thiên hạ nhân thế ca tụng là cái gì đâu

Vạn dặm giang sơn đẹp như họa rồi cũng có một ngày lụi tàn theo năm tháng

Cả hồng trần xinh đẹp nghiêng ngã phồn hoa cũng hóa thành bụi mờ tan vào hư không

Chung quy cũng là trang sách ố vàng lịch sử

Ái tình của chúng ta có thể là khoảnh khoắc phồn hoa, là tế trường lưu thủy

Có thể hậu thế ca tụng, có thể là nhân sinh chê cười

Trăm năm, nghìn năm, vạn năm…rồi cũng có một ngày trôi vào quên lãng

Nhưng mà chúng ta đã yêu, đang yêu và vĩnh viễn chẳng phải như vậy sao…như vậy còn gì để mà hối tiếc đây!?

Y ôn nhu cười, mục quang nhu tình càng sâu , tình ti hóa thành thiên ti vạn lũ cứ như vậy quấn chặt lấy Nguyệt Tịch Phong.

Tiêu tịch nguyệt mỉm cười nhìn y, ôn nhuận như nước, linh mỹ phiêu dật tựa đóa bạch liên bất nhiễm bụi trần, ấm áp nhân tâm làm cho đáy lòng y sinh ra một loại hạnh phúc lưu chuyển khiến cho y như nịch trong đó vĩnh không thoát ra ngoài

Hoa rơi nhẹ dịu dàng, xinh đẹp phiêu lượng trong không trung rồi vương vấn trên mái tóc, trên vạc áo. Tử đằng mị diễm một màu tím xinh đẹp tuyệt luân, một dòng tiểu khê xinh đẹp, một căn nhà gỗ nhỏ xinh tạo nên bức họa đồ sơn thủy tuyệt đẹp như một cái nền tuyệt mĩ cho hai người.

Hai ngàn tám trăm năm hắn đợi nàng

Vượt qua cả thời không, xuyên qua ngàn năm thời gian

Đan Quân Thiên cùng Nguyệt Tịch Phong rốt cuộc cùng nắm tay nhau chẳng phân li

Ai nói kết thúc của bọn họ là không tốt đẹp

Có lẽ phải mất cả ngàn năm hai người mới gặp lại nhau nhưng mà chẳng phải là bên nhau không rời chẳng phải sao

Mối tình khuynh thế này nhân thế ca tụng, ai thán

Một thời đại loạn lạc nghiêng thế phồn hoa anh hùng phân tranh, rực rỡ nở rộ ái tình say đắm, yêu đến điên cuồng, ái đến chấp niệm, yêu đến si luyến…

Vấn vương ngàn năm, yêu say đắm khắc cốt ghi tâm…

Ngàn năm vương vấn, si luyến điên cuồng chấp niệm

Dùng tình chờ đợi ngàn năm đến cuối cùng được như nguyện

Đan Quân Thiên, Nguyệt Tịch Phong, thiên thượng trên cao chúc phúc

Người hữu tình tất có duyên, dù là ngàn năm gặp lại

Hi vọng, mỗi người có thể tìm được cho mình người hữu duyên nhé

Biết đâu ngàn năm trước, cũng có một nam nhân si tình chờ bạn thì sao?

Hoàn