"Người từng bị tôi hại đời giờ là sếp của tôi". Tôi thường đọc mục này lắm, bản mặt cậu làm sao mà tôi không nhận ra? Cậu đã lên đây tâm sự sao không nói thật, nói tránh làm gì, nói thật để người ta còn biết đoạn nào khúc mắc mà còn chỉ đường cho cậu đi. Tôi về đây làm cũng 3 năm rồi nhưng không về cửa hàng cậu trực để làm thôi. Sao cậu không trực tiếp nói với tôi, đã vậy lên trang tâm sự còn che đậy quá. Nói thẳng ra là mẹ cậu nói cho cậu biết sự thật rồi cậu mới tìm tới nhà tôi để xác minh ADN thằng nhóc. Hèn gì nhóc nó còn sợ cậu. Tôi bận nên chưa nói chuyện cậu làm thằng nhỏ sợ từ hôm đó tới giờ. Cậu bữa đó ngồi coi phim đen, thêm việc nhậu nhẹt, lợi dụng lúc tôi cũng say không biết trời đất để thực hiện hành vi đồi bại. Tôi xui quá là xui, không nghĩ cậu nhỏ thế có thể làm chuyện động trời như vậy, tỉnh dậy là tái xanh mặt mày. Món quà cậu ban cho khiến tôi phải mất hai năm học, trốn biệt tích không dám về quê mấy năm liền, điều đó cậu có nghĩ tới không? Cuộc đời tôi đâu biết chữ "ngờ" lại là vậy? Tôi sinh thằng bé trong im lặng, đau khổ cũng im lặng, nhiều khi muốn cậu chết tôi mới hả dạ. Ông bà đều ủng hộ tôi, kế hoạch trả thù nhắm vào cậu thôi. Tưởng giờ mập tròn người là tôi không nhận ra cậu sao. Tôi giả vờ mà cứ phải diễn, chừng nào cậu quỳ trước mặt tôi mới thôi. huyện "Nhãi ranh đi cầu hôn với chị đẹp" còn nhớ trò chơi đó không? Tôi òn ấm ức cái chuyện "Lỡ một đời con gái" tới giờ chưa hết được đó.

ghỉ ngang người ta sẽ đuổi việc, lương làm gần tết coi chừng bị trừ hết đó. Cậu lên đây còn bày đặt nói xạo, người ta nói "Miền Tây chất phác, thật thà", tôi thấy cậu toàn xạo. Tâm sự mà còn nửa thật nửa dối, không đầu không đuôi làm sao ai tư vấn cho cậu được.

Hiền