1. ĐỜI NÀY KIẾP NÀY, VĨNH VIỄN KHÔNG GẶP LẠI

Tác giả: Mạn Thiến Thiên Nhai

Editor: Cococaca

1.

Trong mơ hồ tôi cảm thấy người bên cạnh mặc quần áo vào rồi rời giường, tôi rón rén ra khỏi phòng, thấy thư phòng sáng đèn.

Anh đang có tâm sự gì sao?

Tôi từ cửa thư phòng ghé mắt vào nhìn, thấy anh ngồi trước màn hình vi tính, điện thoại không mở, trông cứ ngẩn ngơ.

Tôi lặng lẽ bước vào, vòng tay ra ôm lấy anh, hỏi anh có chuyện gì, có phải hay không áp lực công việc quá lớn.

Anh cúi đầu hôn lên tay tôi, nói có một chút chuyện phiền phức, nhưng không muốn tôi phải lo lắng.

Tôi hiểu người đàn ông này. Chỉ một chút chuyện thôi nhưng sẽ choán toàn bộ tâm trí của anh. Thật là thì cũng chỉ là chuyện công việc, không cần phải quá để tâm như vậy.

Giống như tôi vậy, quản lý hàng trăm người, nếu có chuyện gì cũng như vậy chẳng phải đã sớm chết vì mệt sao. Nhưng cũng phải nói, dù sao anh cũng là dân kỹ thuật, kiểu người không am hiểu lắm việc quản lý nhân sự.

Tôi hỏi lần nữa, anh có muốn nói ra để tôi có thể cùng anh nói chuyện không. Anh trầm mặc trong một lúc, đột nhiên xoay người lại ôm tôi, ngẩng đầu lên, gương mặt tựa như một đứa trẻ, hỏi tôi : " Hoan Hoan, rồi sẽ có một ngày em rời bỏ anh mà đi đúng không?"

Câu hỏi này, trong suốt cuộc hôn nhân kéo dài 10 năm của chúng tôi, đã là mấy trăm lần anh hỏi. Có lúc là trong tình trạng khó khăn, có lúc lại chỉ đơn giản là việc tán tỉnh giữa những cặp vợ chồng. Nhưng môi lần nghe thấy câu hỏi này, tôi vẫn luôn ôn nhu trả lời anh: "Sẽ không có ngày đấy, em sẽ không bao giờ rời bỏ anh"

" Cho dù có chuyện gì xảy ra?"

" Cho dù có chuyện gì đi chăng nữa"

Anh chôn đầu vào trong lòng tôi, vòng tay ôm tôi thật chặt. Tôi cũng ôm anh thật chặt."Anh ngốc thế, ở trên đời này, em là người thân duy nhất của anh. Chỉ có cái chết mới chia lìa được chúng ta.

Nếu anh thất nghiệp, em sẽ nuôi anh cả đời. Nếu anh bị liệt, em sẽ chăm sóc anh, anh không cần phải lo lắng chuyện gì cả"

Anh lại ngẩng đầu lên, tính trẻ con cố chấp bắt đầu phát tác: " Nếu em bỏ anh, anh sẽ không sống nổi"

" Em cũng vậy. Cho nên em sẽ không bao giờ bỏ anh. Em đảm bảo". Tôi vuốt ve những sợi tóc ngắn ngủn của anh, yêu thương mà đặt một nụ hôn lên đó.

Ngày thứ hai tôi làm thêm giờ, gọi điện thoại về cho anh để anh không phải chờ tôi về ăn cơm cùng. Bước ra khỏi tòa cao ốc cũng đã hơn 8 giờ tối, mọi lên đều đã lên đèn rực rỡ, dòng người tấp nập trên phố. Tôi có chút mệt mỏi nhưng vẫn thấy vui vẻ, đây là một thành phố phồn hoa, là nơi chúng tôi yêu nhau và cùng chung sống.

Đột nhiên di động vang lên, của một cô gái xa lạ. Cô ta tự xưng là Yên Vân, bạn đồng nghiệp của anh, muốn cùng tôi nói chút chuyện. Không hiểu sao tôi nhất thời cảm thấy khẩn trương, lo lắng có chuyện gì đã xảy ra với anh sao? Cô ta nói anh ấy vẫn ổn, cô ta tìm tôi là có chút chuyện quan trọng muốn nói.

2.

Tôi do dự một chút, nhưng vẫn đồng ý đến quán rượu với cái tên "Thiên trường địa cửu" để gặp gỡ.

Cô ta trẻ hơn suy đoán của tôi, ước chừng chỉ 23 hoặc 24 tuổi, ăn mặc thời trang, cũng đoan trang. Nhìn cũng có thể đoán là người được giáo dục tốt.

Không gian trong quán rượu rất ồn ào. Nhưng chính sự ồn ào này lại là nơi che đậy rất tốt cho những bí mật sắp được nói ra đây.

Cô ta gọi cho tôi một ly rượu. Nhưng tôi không uống, hy vọng cô ta nhanh chóng vào đề. Tôi lo lắng cho anh.

Cô ta thăm dò tâm ý tôi, nói : " Tôi sẽ nói luôn vào chuyện chính".

Tôi cười cười, đúng là một cô gái thông minh.

Cô ta nói : " Tôi đang mang thai con của anh ấy".

Đầu óc tôi rơi vào trống rỗng. Tôi nghe thấy âm thanh của chính mình phát ra : " Vì sao cô lại nói với tôi?"

Cô ta lắc lư ly rượu trong tay, tư thế rất trang nhã : " Con tôi cần có một người cha".

" Đây có lẽ là chuyện giữa cô và anh ấy".

" Anh ấy không muốn làm tổn thương cô. Nghe nói hai người sống chung với nhau, chịu không ít khổ cực".

" Cô hy vọng gì ở tôi?"

" Chúc phúc cho chúng tôi, đừng làm anh ấy khó xử nữa. Tôi biết cô cũng là một người phụ nữ kiên cường, độc lập; thứ không còn là của mình, cần gì phải nắm không buông?"

Thứ đã mất đi? Chúng tôi yêu nhau bốn năm, kết hôn mười năm, trong mắt mọi người vẫn là một cặp đôi yêu nhau thắm thiết, khiến không ít người hâm mộ. Nhưng, cô ta nói cũng không sai. Thứ đã mất, chính là không thể lấy lại được.

Tôi cười khổ. Ngoài xinh đẹp ra, cô gái này cũng rất khôn khéo. Đáng tiếc một điều, lại dùng sự khôn khéo của mình để đánh vỡ hạnh phúc của người khác.

Yên Vân dù sao vẫn chỉ là một cô gái trẻ, thấy tôi chìm trong trầm mặc, rốt cục cũng hết kiên nhẫn : " Cô đừng quấn lấy anh ấy nữa, cũng chẳng có lợi lộc gì đâu. Hiện tại người anh ấy yêu là tôi, dùng gương mà soi lại mình, cô hiện đã hết hy vọng rồi".

Tôi kinh ngạc nhìn cô ta. Cô gái này, cô ta cho rằng anh ấy đã lật bài ngửa với tôi, chẳng qua là tôi không chịu chia tay sao? Cô ta còn quá trẻ, đã quá tự tin rồi. Cho rằng bản thân mình xinh đẹp, cho rằng tuổi trẻ là lợi thế lớn nhất của mình. Cô ta cho rằng khi tôi thấy cô ta thì sẽ phải chịu thua sao?

Chỉ vì tôi không muốn phản bác mà thôi. Anh ấy có lẽ đúng là đã bị tuổi trẻ, bị sắc đẹp của cô gái này mê hoặc. Tôi còn có điều gì cần nói sao?

Nhưng có điều, tôi không muốn chấm dứt việc đàm phán lúc này. Kỳ thực, lúc này đây tôi không muốn trở về và đối mặt với anh. Tôi biết sẽ có chuyện gì sau đó, chỉ là tôi không muốn nghĩ tới, việc đó tổn thương tôi quá sâu sắc, bản năng khiến tôi muốn trì hoãn, muốn trốn tránh.

Tôi hỏi cô ta : " Cô vì anh ta mà hy sinh thế này, vì sao?"

Cô ta kiêu ngạo cười đáp : " Tôi yêu anh ấy, muốn ở cùng với anh ấy"

" Cô cảm thấy anh ấy yêu cô sao?"

" Dĩ nhiên". Cô ta nhìn tôi một cách khinh miệt. Tôi biết cô ta muốn nói gì. Cho dù là mười năm trước, tôi cũng không xinh đẹp được như cô ta lúc này, huống chi là ở hiện tại, tôi là một người phụ nữ 35 tuổi, lại phải trải qua 1 ngày dài làm việc mệt mỏi.

Nhớ lại năm đó, tôi với anh chỉ là một cặp đôi rất bình thường. Nhưng chúng tôi là một cặp đôi tâm đầu ý hợp, ở chung một chỗ với nhau thật sự rất ngọt ngào hạnh phúc. Tình cảm mười bốn năm của chúng tôi, ngày càng nồng ấm, ngày càng ngọt ngào, ngày càng hạnh phúc.

Tôi hiểu rõ anh, anh ấy sẽ không yêu cô gái ở trước mắt tôi đây, cho dù cô ta có giống một bó hoa tươi đầy quyến rũ. Nhưng dù sao, tôi cũng không phải là đàn ông, không hiểu anh vì sao không yêu nhưng lại làm ra sự tình ngày hôm nay?

Tôi hỏi cô ta : " Cô còn trẻ như vậy, còn anh ấy đã 34 tuổi rồi, không cảm thấy ủy khuất cho chính mình sao?"

Cô ta cười, tựa như vấn đề tôi vừa hỏi ra rất ngu ngốc.

Tôi cũng không phải là không hiểu suy nghĩ của những người trẻ tuổi như cô ta. Tìm cho mình một người đàn ông hơn nhiều tuổi, có nhà, có xe, như vậy cũng tiết kiệm được thời gian cho bản thân mình. Hiện tại trên người cô ta khoác một bộ cánh, mà tôi đã hơn 30 tuổi rồi mà còn chẳng dám mua.

Cô ta không có gì sai cả. Nhưng đối tượng mà cô ta chọn lại là chồng tôi, là người mà tôi yêu thương.

Cô ta không nhịn được, lại nói : " Cô đừng níu kéo, thua vẫn hoàn thua mà thôi. Sao không để cho mình đường lui, bỏ đi một cách đường hoàng, giữ lấy chút thể diện?"

Tôi cười. Cô ta lại tự cho mình là thắng.

Tôi cầm túi xách của mình, đứng dậy : " Vân Yên, thực sự là tôi thua rồi, nhưng ít nhất tôi còn có được 10 năm hạnh phúc.

Nhưng cô, từ thời điểm cô bắt đầu, cũng đã thua rồi".

Anh ấy không bật đèn, ngơ ngác chìm trong bóng tối. Tiếng mở cửa

của tôi có lẽ đã khiến anh giật mình, anh bật dậy ra đón tôi. Tôi đưa mắt nhìn anh, anh lập tức biết chuyện gì đã xảy ra, trong mắt lộ ra thần sắc sợ hãi, kéo tôi ngồi xuống ghế sô pha, rót cho tôi một ly rượu đỏ có đá. Đây là đồ uống yêu thích của chúng tôi. Mười năm qua, cứ sau bữa cơm chiều, chúng tôi sẽ tựa vào nhau trên chiếc sô pha này, xem tivi hoặc nghe nhạc, cùng nhau thưởng thức loại đồ uống này.

Mười năm qua như một thước phim quay ngược, hiện lên rõ ràng trong đầu tôi.

Con người bình thường hoặc là muốn vứt bỏ, hoặc là muốn khắc thật sâu những đoạn ký ức như thế đó. Chính bản thân mình cũng không biết, tôi không tự chủ trong khoảnh khắc này lại nhớ đến những chuyện đó, muốn vứt bỏ hay muốn khảm sâu thêm, muốn quên lãng vĩnh viễn hay muốn khắc ghi?

Chúng tôi cứ như vậy tựa sát vào nhau suốt đêm, tựa như khi chúng tôi vẫn còn yêu nhau. Nhưng khi đó thời gian là vô hạn, còn đêm nay lại là đêm cuối cùng.

Khi trời sáng, tôi đẩy anh ra, đi rửa mặt. Anh phản xạ có điều kiện, bỗng ôm chặt tôi, nói : " Em đừng đi, anh sẽ không để em đi đâu".

Tôi hôn anh, nói rằng tối nay tôi nhất định sẽ trở lại, anh nửa tin nửa ngờ buông tôi ra.

Cả một đêm không ngủ nhưng tôi không một chút thấy mệt mỏi, ngược lại còn thấy tỉnh táo và thanh tĩnh. Hôm nay tôi phải xử lý nhiều công văn, nhưng vẫn ra khỏi công ty như mọi khi

Anh đứng ở bên đường đối diện chờ tôi. Trông anh tiều tụy thấy rõ, râu không cạo, cà vát cài lệch hẳn đi. Chiếc xe Honda màu lam nhạt của chúng tôi dừng ở ven đường. Thấy tôi, anh như trút đi được gánh nặng, nở 1 nụ cười. Tôi biết anh lo sợ điều gì, anh sợ tôi đột nhiên rời đi, đột nhiên biến mất.

Tôi không hận anh, tôi yêu anh, yêu anh tha thiết. Loại tình yêu đấy không phải phát sinh trong nhất thời, mà là thứ tình yêu sinh ra trong những năm tháng hoạn nạn có nhau, là tình yêu của cả cuộc đời. Tình yêu của tôi như những sợi dây tơ, quấn lấy trái tim anh, từng lớp từng lớp, theo thời gian cứ càng dày hơn, càng chặt hơn mà thôi. Tôi cứ tưởng rằng sẽ sống với tình yêu đó cả đời, cho đến khi già, cho đến khi chết đi.

Nhưng bây giờ, chỉ một nhát dao sắc bén mà những dây tơ hồng đó đã đứt hết rồi. Tơ đã đứt, không còn sức lực nữa rồi, không còn gì để quấn quít lấy anh nữa rồi.

Con dao này, không phải do anh, mà là do vận mệnh đã sắp đặt. Anh chỉ là trong phút chốc dao động, vô tình nhặt nó lên mà thôi. Tôi chỉ mong có thể tha thứ cho anh. Tôi chỉ mong chúng tôi có thể nối lại những sợi tơ ngày ấy một lần nữa.

Tôi lên xe rồi về nhà, tay anh vẫn nắm lấy tay tôi. Mặc dù anh cũng không còn trẻ trung, nhưng tính cách vẫn còn trẻ con. Anh cố chấpkhông muốn đối diện với thực tế, anh không muốn buông tay tôi ra.

Chúng tôi cùng ngồi trên ghế, âm nhạc tràn ngập căn phòng trong ánh nắng trời chiều. Một ly rượu đã để sẵn trên bàn.

Tôi dừng ở trên chiếc ly đó. Đó là chiếc ly thủy tinh màu xanh đậm mà tôi đã mua khi kết hôn, chỉ có 1 chiếc duy nhất mà không phải là một đôi. Bởi tôi muốn hai tâm hồn như một, vĩnh viễn không rời xa, kể cả khi còn nguyên vẹn hay khi đã vỡ tan. Mười năm qua chúng tôi đã nâng niu nó, giờ đây nó vẫn hoàn hảo như khi mới mua.

Anh đưa ly lên miệng tôi. Tôi nhận lấy, uống từng ngụm.

Âm nhạc dừng lại ở "Khúc ly biệt". Đây là bản nhạc yêu thích của chúng tôi, giờ chỉ thấy thê lương.

Anh đứng dậy, muốn đi đổi CD.

Tôi uống cạn ly rượu trong tay, cũng đứng lên, gọi anh.

Anh quay lại, nhìn đầy nghi hoặc. Trong một khoảng thời gian cực ngắn, anh hiểu tôi muốn làm gì, kêu lên một tiếng : " Không được", xông lên đỡ.

Nhưng là quá muộn rồi. Chiếc ly đã rơi xuống nền nhà, những mảnh màu làm nhỏ bắn ra khắp nơi, lòng nhói lên, giọt nước mặt không thể giữ được lại nữa, chợt chảy trên khuôn mặt, vỡ tan. Anh quỳ trên mặt đấy, dùng tay gạt lấy tất cả những mảnh vỡ. Máu từ bàn tay anh đang chảy, ngày càng loang rộng. Nhưng chỉ là một ly thủy tinh, nếu bị vỡ, cho dù có dùng máu cũng chẳng thể gắn lại lành lặn. Anh tuyệt vọng.

Đôi mắt dừng trên mặt tôi, nước mắt từ từ chảy xuống.

Nghe nói nước mắt đàn ông không dễ rơi. Tôi chỉ muốn bước đến bên anh, ôm anh vào lòng, muốn ngừng những giọt nước mắt kia, muốn nói cho anh biết tôi yêu anh nhường nào, tôi không thể sống nếu không có anh.

Nhưng cuối cùng tôi cũng chỉ bất động.

Một ly thủy tinh tan vỡ, đã chia cách chúng tôi.

3.

Ba ngày sau, Chung Bội Hoan từ chức rời bỏ thành phố, trước khi đi để lại một tờ đơn ly hôn cùng một tờ giấy nhỏ " Kể nỗi lòng":

Tơ tình dài quấn cành liễu mảnh, mặc cho gió xuân cắt đứt

Từ đây bốn phương tìm quên lãng, mây nước trôi lênh đênh

Hỏi bèo dạt, hỏi sao lạnh, hỏi ngọn đèn cô đơn

Không vậy thì thế nào, đời này kiếp này, vĩnh viễn không gặp lại.

Một tháng sau, anh kết hôn với Yên Vân. Cha mẹ anh trước đối với cô dâu mới vô cùng lạnh nhạt, nhưng nghe cô ta có thai liền lập tực thay đổi thái độ, quan tâm che chở, hỏi thăm ân cần. Bảy tháng sau, Yên Vân sinh một người con trai.

Anh chăm sóc vợ con rất chu đáo, người nào cũng nói rằng anh là một người chồng, người cha tốt. Nhà ba người này ít nhất ngoài mặt cũng được coi là hạnh phúc. Vân Yên đối với anh rất hài lòng, duy nhất chỉ cảm thấy khó hiểu khi trong ngăn kéo bàn làm việc của chồng mình có 1 đống mảnh thủy tinh vỡ, không cho ai động vào. Nhưng việc này cũng chẳng làm ảnh hưởng đến hạnh phúc của cô.

Bốn năm sau, Chung Bội Hoan ở Mỹ, vì sốt cao nằm trên giường ba ngày không ăn không uống, sau bị hôn mê, hàng xóm đứa vào viện.

Cô bị viêm màng não cấp tính rồi qua đời. Hưởng dương 40 tuổi. Không có người thân thiết nên hậu sự do công ty lo liệu. Cái chết của Chung Bối Hoan qua nhiều người, hai tháng sau thì anh biết. Một tuần lễ sau, anh bởi vì lái xe trong lúc sau rượu, xe lao ra khỏi làn đường, chết ngay tại chỗ. Hưởng dương 39 tuổi. Khi cảnh sát điều tra hiện trường, phát hiện trong tay anh nắm chặt một tờ giấy.

Bởi vì anh nắm quá chặt, trong khi cảnh sát cố gắng lấy tờ giấy khỏi tay anh vô tình đã xé mất nó. Mảnh giấy còn xót lại hiện lên dòng chữ còn nhuốm đỏ màu máu :

Không vậy thì thế nào, đời này kiếp này, vĩnh viễn không gặp lại.

2. Một lò Tử Đàn kia

Tác giả: Resita

Edit: Phong Nhi

Nguồn: qttp.wordpress.com

1

Chàng phải nhớ kỹ, tử đàn chưa diệt, ta cũng không đi!

Ta ở trước mặt Phật cầu ba trăm năm, chờ đợi chàng đến, mang ta về nhà!

Lại một mùa thu tiêu điều, cây ngô đồng trước cửa chùa Đại Bi trải qua một đêm mưa gió ngay cả chiếc lá cuối cùng cũng rụng xuống, lá vàng khô phủ kín con phố Thạch bản trước cửa chùa Đại Bi. Mỗi một người đến tế bài đều đạp lên thi thể chúng mà đi qua, không có ai vì chúng thương tiếc, thương tiếc chúng mất đi, chiếc lá từng đã xanh ngắt, hiện tại chỉ còn lại một màu vàng hủ bại.

Ba trăm năm rồi, chàng còn chưa xuất hiện, có phải năm nay chàng sẽ đến, đón ta về nhà!

Ta chính là một luồng khói nhẹ, bám vào cột đá phía trên của chùa Đại Bi, nhận ba trăm năm gió thổi, ba trăm năm mưa đánh, chỉ vì chờ chàng! Có lẽ đó là một hơi sinh mệnh cuối cùng của ta, bởi vì không bỏ xuống được, cho nên không muốn rời đi!

Mặt trời cùng mây đen tranh đấu vài ngày, hôm nay muốn phá tan vòng vây mà ra, ta tin tưởng hôm nay là một ngày sáng sủa, cơn mưa đêm qua đã báo hiệu cho ta.

Vẫn là một thân bạch y như vậy, chàng vẫn có bộ dạng như vậy, một chiếc quạt, một vòng ngọc khuyết, ba trăm năm chưa đổi. Nhìn chàng đi vào Đại Bi tự, ta nghĩ chàng tới khẩn cầu cái gì, có lẽ là có tâm nguyện tốt đẹp, hoặc là có thương tình gì. Ta biết là ta muốn theo chàng về nhà, chàng đã nói, chàng ở đâu thì nhà ta ở đó, chàng còn nhớ không? Cho nên cho dù ba trăm năm trôi qua, ta vẫn như cũ muốn theo chàng, làm vợ chàng. Ta đã nghĩ, ta ngây thơ đến thế nào, giống như chàng trước mắt ta, ba trăm năm không thay đổi!

Chàng đến phố Thạch Bản thấy người bán hàng rong kia có một lò Tử Đàn Hương, ta biết chàng thích nó, ta cũng may mắn biết bao, ta có thể dựa vào nó theo chàng về nhà. Chàng đem lò Tử Đàn Hương kia đặt ở đầu giường chàng, ta biết chàng thích hương thơm kia, ba trăm năm trước chàng cũng phải gối lên Tử Đàn Hương mới có thể đi vào giấc ngủ, bây giờ ta là Tử Đàn,Tử Đàn là ta, chàng còn thích ta không? Ta biết rất nhanh ta sẽ biết đáp án, đêm nay ta muốn cùng chàng ngủ chung gối, để chàng nói cho ta chàng vẫn thích ta, giống ba trăm năm trước, đôi mắt kia thâm thúy.

Trời nắng sau đêm thu thật luôn mát mẻ, hạ đã qua lâu rồi, mát mẻ như vậy thường mang theo một chút hàn khí, chàng vẫn giống như ba trăm năm trước trước khi ngủ một canh giờ châm Tử Đàn Hương, đem toàn bộ phòng chỉ còn lại mùi Tử Đàn Hương, chàng nói Tử Đàn Hương là của hương ta, cho dù quên ta chàng cũng sẽ không quên mùi hương kia dù chỉ một chút, chàng nói trí nhớ của cái mũi so với đầu óc còn lâu dài hơn. Giờ phút này ta muốn hỏi chàng biết bao chàng còn nhớ rõ ta không? Ba trăm năm, bao nhiêu cái luân hồi, không biết chàng có còn chờ đợi gặp được ta, gặp được thê tử của chàng. Mỗi ngày giờ tý là thời điểm âm khí nặng nhất, ta cuối cùng cũng có thể ở giờ phút này biến thành hình người, không biết đêm nay có giống nhau, ta muốn chàng nhìn thấy ta, ta chờ đợi nửa đêm đến, ta dựa vào Tử Đàn khẩn cầu Bồ Tát phù hộ.

2.

Nửa đêm ta như nguyện biến thành hình người, ta ở trước giường chàng, vuốt ve trước trán, ta là muốn đánh thức chàng. Nhưng tay lại không thể chạm đến trán chàng, ta chỉ là một luồng khói nhẹ, ta dùng hết một hơi thổi về phía chàng, dù cho ta thổi chàng vẫn bất động, ta chỉ là một luồng khói nhẹ chàng nhìn không thấy, sờ không tới, chàng không biết ta tồn tại ở cạnh chàng. Đáng buồn biết bao, kết quả ba trăm năm ta đợi là như thế. Bồ Tát cho ta một nỗi đau lớn lao. Ta khóc trở về Tử Đàn, nguyện còn có thể thông qua Tử Đàn tản mát ra mùi hương chàng quen thuộc.

Ba ngày sau chàng đại hôn, tân nương là một nữ tử xinh đẹp, nàng dịu dàng hiền thục, nàng không thích mùi Tử Đàn Hương, nhưng chàng vẫn cố ý giữ ta lại, ta cảm động cực kỳ, giống như là chàng biết ta nằm ở bên trong. Ta muốn nói cho chàng biết bao, ta là thê tử của chàng, chàng luân hồi mấy trăm bận cũng sẽ không bao giờ thay đổi thê tử.

Ta đi khẩn cầu Bồ Tát, hi vọng có thể cùng chàng gặp mặt một lần. Bồ Tát đáp ứng rồi, nhưng cả đời ta sẽ bị nhốt ở Đại Bi tự, cùng Bồ Tát thanh đăng làm bạn. Ta gật đầu, vì gặp chàng ta nguyện ở lại Đại Bi tự, trọn đời không được luân hồi.

Tối nay chàng vẫn như thường ngày châm một lò Tử Đàn kia, chàng theo đem mùi hương của ta vào giấc ngủ, ta tiến vào giấc mộng của chàng, ta muốn cho chàng thấy một chuyện xưa, nói cho chàng kiếp trước chúng ta hạnh phúc cỡ nào, chúng ta ở Nhạc Dương lâu gặp nhau, chàng dẫn ta đi Động Đình hồ, chúng ta chơi thuyền trên hồ, chàng vì ta thổi sáo, tiếng sáo kia làm ta rung động, chàng vì ta làm thơ, chàng dẫn ta đến nhà chàng, ta trở thành thê tử của chàng, ta thích mùi Tử Đàn, chàng vì ta mua về rất nhiều, hương thơm ngập phòng. Nhưng ta lại đi trước chàng, ở trước giường bệnh, ta nhìn chàng khóc không thành tiếng, ta luyến tiếc chàng, ý niệm không muốn dứt tình kia biến ta thành một luồng khói nhẹ, bay về phía Đại Bi tự, ta bám vào cột đá trước Đại Bi tự, chờ đợi chàng mỗi ngày đến bái tế, cùng chàng gặp mặt, nhưng không lâu sau chàng không đến, ta vẫn như thường ngày chờ đợi, nháy mắt đã ba trăm năm. Chàng bừng tỉnh, nhìn một lò Tử Đàn kia, hương hồn ta thiêu đốt ở bên trong, ta vĩnh viễn tan biến. Nếu không chịu được dày vò, không bằng vĩnh viễn rời đi, để cho chàng quên.

Nhưng tử đàn này lại chưa diệt, mãi cho đến khi hắn rời nhân thế.

3. Ảo cảnh kết thúc giấc mộng phù sinh

Tác giả: Doãn Phù Ngữ

Edit: Phong Nhi

Nguồn: qttp.wordpress.com

Kết thúc một giấc mộng, sau khi tỉnh lại vẫn còn muốn tiếp tục sống.

【 kiếp trước 】

Uống một chén canh Mạnh Bà, bình phẩm một hồi hồng trần huyên náo.

Kiếp trước, ta là Sào vương phi Dương Di, có lẽ thân thế có chút thê lương, Nhưng hôm nay ta tin tưởng một câu nói, nếu Thượng Đế đóng của ngươi một cánh cửa, nhất định sẽ vì ngươi mà mở một cánh cửa khác

Đó là triều Đường phồn hoa, lúc này, Đường Thái Tông Lý Thế Dân còn đang tại vị, không thể không nói, vị hoàng đế này chăm lo việc nước, ở trên bờ cõi Hoa hạ này phát huy tài năng vô tận của mình.

Ta sinh ra trong một gia đình không bần cùng cũng không giàu có, khi đó, Đường Thái Tông còn chưa lên ngôi vua. Phụ thân và nương đều là những nông dân cần cù thành khẩn, gia đình cũng thập phần hạnh phúc mĩ mãn. Nhưng là, ở năm ta mười sáu tuổi, mọi việc đều thay đổi, phụ thân mẫu thân lần lượt chuyển thế, một mình ta không nơi nương tựa, hoàn hảo, phụ thân và mẫu thân cho ta một dung mạo tuyệt hảo, đây là vốn liếng duy nhất để ta có thể sinh tồn.

Từ khi đến Thiên Hương Lâu, hết thảy đều trở nên như cảnh trong mơ, từ trước, ta cho rằng thanh lâu nữ tử tất cả đều là bán mình, tất cả đều là đồ hạ lưu, mà thời điểm ta chân chính đến nơi đây, mới phát hiện, lời đồn bên ngoài không phải thật.

Bán thân hoặc bán nghệ, tú bà đều trưng cầu ý kiến, nơi này tỷ muội ở chung cũng tốt lắm, rất nhiều người đều xinh đẹp tuyệt luân, nếu như đem mỗi một cá nhân đều so sánh thành một đóa hoa tươi, như vậy, nữ tử nơi này muốn so hoa tươi đẹp hơn, càng có khả năng thể hiện ra tính cách cùng diện mạo vốn có như hoa.

Ta vốn chỉ là bán nghệ, tú bà cho định cho ta giá tiền rất cao, bởi vì ta có một thân xác tốt.

Mỗi ngày xướng lên hai lần, cách hai ba ngày múa một khúc, gảy khúc đàn tranh, đây là việc thanh lâu nữ tử bán nghệ phải làm, bất quá, như thế vòng đi vòng lại cuộc sống cũng quả thực có chút chán nản. Nhưng, tại Thiên Hương Lâu ta cũng coi như ăn ngon mặc đẹp, nhưng lại đột nhiên biến thành danh mãn kinh đô hoa khôi.

Ngày ấy, có một công tử, đem ta chuộc thân, đưa ta về phủ đệ của hắn, không cho người nào mắng ta, liếc mắt một cái liền nhìn ra chỗ bất đồng của hắn, người kia là Lý Nguyên Cát. Một đêm mưa rền gió dữ, hôm sau, hắn đem ta lập thành vương phi. Năm ấy, ta hai mươi ba tuổi.

Huyền Vũ Môn có biến, hắn chết, ta cao cao tại thượng vương phi lại biến thành dân đen. Năm ấy ta đã tròn ba mươi tuổi. Trở lại Thiên Hương Lâu, tú bà đột nhiên không chịu tiếp nhận ta, sợ ta gây phiền toái cho bà.

Đến đường cùng ta trở về núi, bắt đầu làm ruộng, chăn thả, vốn định cứ như vậy sống hết cuộc đời này, chấm dứt tâm nguyện. Nhưng ai từng nghĩ đến, lúc này hoàng đế Lý Thế Dân lại đem ta triệu vào trong cung, sau khi đem ta lâm hạnh liền bỏ mặc. Nhưng hắn hẳn là nhớ tới Lý Nguyên Cát ở trên cao, cho ta cái phong hào, Dương phi.

Tiểu cung nữ giúp ta tìm một cái dải lụa trắng, ta đem dải lụa ấy buộc lên xà nhà, ta phân phó tiểu cung nữ, ta chết, liền đưa ta xuống dưới, đem lụa trắng buộc bên hông tay, thay cho ta bộ giá y đỏ lửa, đó là thời điểm ta gả cho Lý Nguyên Cát, một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, cuộc đời này, ta chính là thê tử của Sào vương Lý Nguyên Cát.

Tiểu cung nữ giúp ta chải tóc, trang điểm dung nhan giống như đang ngủ. Sau đó, ta được táng mai bên người Lý Nguyên Cát, cảm thấy mĩ mãn.

Một bộ trang phục như lửa đỏ đi trên đường dưới hoàng tuyền, bỉ ngạn hoa nở xinh đẹp. Cầu Nại Hà đầu tựa như có một người đứng ở nơi đó, hắn mặc chiến bào uy vũ, nét mặt tươi cười nhìn ta, ta đi lên phía trước, chậm rãi dắt tay hắn, lặng yên nói: “Vương gia, Dương Di cuộc đời này chỉ là thê tử của người.” Hắn nở nụ cười, không nói gì thêm nói.

Hắn dắt ta đều đến Tam Sinh Thạch, dùng trường kiếm bên hông, viết lên Tam Sinh Thạch: Lý Nguyên Cát, Dương Di.

Nồi nước trước mặt Mạnh Bà dao động, đó chính là canh Mạnh Bà trong truyền thuyết, hắn đem một chén đưa cho ta, ta mỉm cười, chậm rãi uống. Uống xong canh Mạnh Bà, tựa như thấy rõ trong cuộc sống phàm trần vụn vặt, nhìn thấu hồng trần, toàn bộ tâm nguyện đều đã thành, ta cùng hắn nắm tay, đi vào luân hồi, thân ảnh đại hồng sắc kia biến mất, thân hình uy vũ của hắn biến mất.

【 kiếp sau 】

Làm nữ nhân thế kỷ hai mươi mốt, sẽ thượng phòng chính hạ phòng bếp, bận rộn hết việc nhà đến việc cơ quan. Ta là Dương Di, phó giám đốc của công ty đa quốc gia này. Kiếp trước toàn bộ rành rành trước mắt, Lý Nguyên Cát, ngươi ở nơi nào? Ta ở Bắc Kinh chờ ngươi.

“Mọi người hoan nghênh Tổng tài của công ty XX chúng ta, Lý Nguyên Cát.” Thân hình thẳng đứng ánh vào mi mắt, tóc mái trước mắt có chút che khuất ánh mắt, đôi mắt hoa đào quét qua khắp mọi người, cuối cùng tập trung trên người ta. Hắn vừa đến đã khiến cho mọi người nhiệt liệt thảo luận, nói hắn đẹp trai thế nào, tuổi trẻ đầy hứa hẹn thế nào… Lời tán dương nối liền không dứt, làm ta nghe được cảm thấy không nói được gì đến cực điểm. Sau khi tan tầm, hắn đi tới, chào hỏi ta:

“Xin chào, tôi là Lý Nguyên Cát, cô chính là phó tổng tài Dương Di tiểu thư?” Ta mỉm cười ra hiệu.

“Nếu không ngại, tôi muốn mời tiểu thư ăn bữa cơm được không?” Ta gật gật đầu.

Hắn lựa chọn một nhà hàng Tây, nhìn thân ảnh hắn, ta mơ hồ nhớ tới mấy trăm năm trước nắm tay ta đi vào đạo luân hồi Sào vương Lý Nguyên Cát, bọn họ ngay cả tên cũng giống nhau.

“Đệ đệ của Đường Thái Tông Lý Thế Dân, con thứ tư của Lý Uyên cũng tên là Lý Nguyên Cát.” Ta mở miệng nói, ta thử hắn, hắn có còn trí nhớ của kiếp trước hay không?

“Sào vương phi của Lý Nguyên Cát là Dương thị, tên đầy đủ Dương Di.” Hắn nói xong, nhiên khóe miệng giương lên.

Ta có chút hưng phấn, không kìm nổi hỏi: “Anh còn nhớ rõ? Nguyên Cát?”

“Dương Di, Anh đương nhiên nhớ được, cuộc đời này, giống như ai lúc trước vào Diêm Vương điện, bước lên Cầu Nại Hà, còn ở trên cầu chờ người kia.”

Ta gật gật đầu, trong mắt tràn ngập kích động. Lâu rồi chưa từng kích động như thế.

Uống một chén canh Mạnh Bà, khán phá hồng trần thế gian, trên Tam Sinh Thạch lưu lại tên, kiếp sau vẫn sẽ làm phu thê. Bỉ ngạn hoa còn nở rộ ở trên đường hoàng tuyền, thần thái Mạnh Bà vẫn hiền lành như cũ. Hết thảy bất quá chỉ là phù sinh một hồi hư ảo trong mơ mà thôi.

------------------Hết--------------------

huynhanh274