Tôi 24 tuổi, quen bạn trai gần 5 năm, anh bằng tuổi tôi. Anh tính kết hôn vào cuối năm sau nhưng tôi còn khá nhiều khúc mắc. Bằng tuổi nhau nhưng anh không cho rằng chúng tôi đồng trang lứa, anh muốn tôi không được ngang hàng mà phải ở vị thế thấp hơn anh. Trong những lúc tranh cãi, tôi nghĩ dường như lời nói của mình không có trọng lượng. Anh đứng đắn hơn tôi, hiểu nhiều hơn tôi, liệu tôi có nghĩ sai nên anh mới bác bỏ? Ở thời hiện đại này nam nữ bình đẳng chứ sao lại phân chia như vậy? Liệu suy nghĩ của tôi có lệch lạc không?

Kế đến, anh là người rất thương yêu mẹ và coi trọng gia đình tôi. Anh trưởng thành và nghĩ xa hơn tôi. Hiện nay, vì chưa kết hôn nên phần lớn số tiền anh làm được đều đưa cho mẹ. Với thu nhập khá, anh chi tiêu rất mạnh tay cho bản thân nhưng lại e dè khi mua quà tặng tôi, dù chỉ là chiếc đồng hồ 500 nghìn đồng. Anh hứa nhưng chưa bao giờ thực hiện, tôi cũng không tiện nhắc. Tôi không phải là người yêu cầu về vật chất vì nếu vậy đã không quen anh tới giờ. Tôi có nói chuyện này với ba mẹ và nhận được lời khuyên nên suy nghĩ lại vì dường như anh chỉ biết lo cho bản thân. Anh đưa tiền cho mẹ, liệu sau này kết hôn anh có đưa tiền cho tôi giữ không hay vẫn khư khư lo cho mẹ mình? Ba tôi nói nếu anh như vậy, cưới về tôi sẽ khổ.

Gia đình anh làm lao động nhưng dạy con nên người, biết trên dưới và không chửi bới, la hét. Ba anh đã mất, một chị ghi số đề, một chị làm tạp vụ, một chị ở Nhật thu nhập khá, thường xuyên gửi tiền về cho gia đình nên mẹ anh không còn đi làm nữa. Bác sống rất tử tế, tình cảm và rất tin vào Chúa. Sáng nào bác cũng đi tập thể dục, tối ngủ sớm, cuối tuần đều đi nhà thờ làm lễ. Bác nói thương tôi và muốn chúng tôi đến với nhau. Tuy nhiên, mẹ anh có máu cờ bạc, mỗi ngày bác đều đi đánh bài tứ sắc ăn tiền với bạn bè từ sáng tới chiều, còn hút thuốc lá nữa. Tôi có kể chuyện này với mẹ đẻ thì mẹ không thích gia đình như vậy.

Phần nữa, anh thích trẻ con nhưng lại không muốn gần gũi chúng quá lâu. Anh nói làm vậy để giữ khoảng cách và để chúng không được nước làm tới, sẽ khó dạy bảo. Tôi phân vân liệu sau này nếu kết hôn và có con, anh có lo được cho con không hay vẫn giữ khoảng cách lạnh lùng? Hiện nay anh đi làm ở công ty nhưng muốn kinh doanh riêng, không ăn nhậu, hút thuốc, ít bạn bè, không đàn đúm thâu đêm, tôi rất cần người đàn ông như vậy về lâu dài. Nhưng anh rất lười dọn dẹp, tôi có nói việc này thì anh bảo phụ nữ sinh ra là để bù đắp cho tính cẩu thả, bừa bãi của đàn ông; đàn ông ai cũng vậy thôi. Liệu sau này, tôi có khổ không khi phải phục vụ như vậy? Mong được chia sẻ, chân thành cảm ơn.

Vân