Trọng Sinh Trường Quân Đội: Thiếu Tướng Phúc Hắc, Thiếu Dạy Dỗ

Chương 70: Chương 70: Ai sợ ai (10)




Nhìn Thiên Lạc hỏi xong, Bạch Vũ Tâm cũng không nghĩ tới Thiên Lạc lợi hại như thế, đáy mắt nổi lên tia ngoan độc, trên mặt ủy khuất như cũ, “X in lỗi, không phải tôi cố ý không nói cảm ơn, chỉ là, chỉ là động tác của anh rất thô lỗ, còn đụng phải người tôi, tôi còn tưởng rằng anh là những người xấu đó, liền không nói cảm ơn anh thôi.”

Nghe Bạch Vũ Tâm nói xong, Thiên Lạc rất muốn cho Bạch Vũ Tâm một tràng pháo tay.

Rõ ràng Bạch Vũ Tâm dùng hai cục thịt trên người cô ta để cọ lên tay cô, hiện tại lại nói cô sờ mó người Bạch Vũ Tâm!

Hiện tại Thiên Lạc đang ăn mặc kiểu một người đàn ông, nếu người nào không biết nghe xong lời nói của Bạch Vũ Tâm, sẽ cho Thiên Lạc là một con sói háo sắc!

Trong lòng tự nhủ bạch liên hoa này còn có đẳng cấp cao hơn cô nghĩ, Thiên Lạc cười lạnh, “Là tôi đường đột, chỉ là, dựa theo lời Bạch tiểu thư nói, chẳng lẽ những người bắt cóc cô đều là người xấu, đều sờ soạng thân thể cô, cho nên mới làm Bạch tiểu thư khẩn trương như vậy?”

Bạch Vũ Tâm khó có thể tin nhìn về phía Thiên Lạc, sắc mặt trở nên cực kì khó coi!

Trong lúc nhất thời lại không biết phản bác Thiên Lạc như thế nào, Bạch Vũ Tâm rõ ràng ngẩn người.

Quay đầu nhìn thấy Cố Kinh Thế cũng thản nhiên nhìn mình, Bạch Vũ Tâm cái gì cũng không thể thừa nhận!

“Vị tiên sinh này sao có thể nói chuyện như vậy, là tiên sinh đụng phải người tôi trước, tôi cũng không bắt tiên sinh chịu trách nhiệm, tại sao tiên sinh phải vấy bẩn sự trong sạch của tôi?” Bạch Vũ Tâm thút tha thút thít nức nở, rồi mới nhìn về phía Cố Kinh Thế, “Anh Kinh Thế ……” Dáng vẻ cực kì oan ức.

Thật là nhìn dáng vẻ Bạch Vũ Tâm như vậy cực kì buồn nôn, Thiên Lạc thản nhiên phất tay, ngăn trở Bạch Vũ Tâm, “Bạch tiểu thư, đừng gọi tôi là tiên sinh, tôi trẻ hơn cô rất nhiều.”

Không định so đo với bạch liên hoa, Thiên Lạc biết bọn họ còn chưa an toàn, “Cố thiếu tướng, chúng ta phải đi thôi.”

“Ừ.” Tay còn đang bị còng chung một chỗ với Thiên Lạc, Cố Kinh Thế như thói quen muốn nắm tay nhỏ của Thiên Lạc.

Mang theo vài phần ghen ghét, Bạch Vũ Tâm nũng nịu gọi, “Anh Kinh Thế, chân em rất run, không thể đi được.”

“Vậy cô có thể tiếp tục chờ ở chỗ này.” Cố Kinh Thế cũng không quay đầu lại nói thẳng.

Trước nay không cảm thấy Cố Kinh Thế đẹp trai như thế, Thiên Lạc quay đầu, trào phúng cười, thiếu chút chọc Bạch Vũ Tâm tức giận đến hộc máu.

Người đàn ông đáng chết, cư nhiên dám thân mật với anh Kinh Thế như thế!

Nghĩ tới điều này, đáy mắt Bạch Vũ Tâm nổi lên một tia oán độc, rồi mới nhanh chóng đuổi kịp hai người!

Mà bên này, ba người mới chạy ra khỏi tầng hầm, có rất nhiều người của Vân Long Đường đã chạy đến đây, mỗi người đều rất hùng hổ, súng lazer trong tay lập tức chĩa về phía ba người, một đường ép ba người về phía vạch núi.

Cố Kinh Thế nhìn còng tay trên tay Thiên Lạc và mình, nhanh chóng dùng dao nhỏ mới cướp được, tính toán cạy khóa.

“Tôi nói nhảy thì lập tức nhảy xuống.” Cố Kinh Thế nói xong, giương mắt nhìn Thiên Lạc đứng đối diện, “Yên tâm, tôi đã nói sẽ không khiến cậu xảy ra chuyện gì.”

Nghe Cố Kinh Thế nói những lời này, Thiên Lạc trầm mặc trong nháy mắt, cuối cùng vẫn nghiêm túc gật đầu.

Nhanh chóng cạy còng tay bên tay Thiên Lạc, giây tiếp theo Cố Kinh Thế liền cạy mở còng tay bên mình, rồi mới ném còng tay xuống trước mặt mấy người Vân Long Đường!

“Nhảy!” Theo sự ra lệnh của Cố Kinh Thế, ba người Thiên Lạc nhanh chóng thả người nhảy xuống vực trong nháy mắt, còng tay cũng là nổ tung, phát ra tiềng ầm ầm!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.