Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 18: Chương 18: Vãn sinh họ tả, tên thiệu khanh




Ăn cơm tối xong, vú Liễu mang theo hộp cơm không cùng bát đũa đi phòng bếp, Tả Thiệu Khanh lại để cho La Tiểu Lục mua xong đồ đi vào, chuẩn bị kiểm kê một lần.

La Tiểu Lục rất hiếu kì tâm đều sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, đáng tiếc nó nhớ ra Tả Thiệu Khanh ân cần dạy bảo câu nói kia: Không nên hỏi đừng hỏi! Chỉ có thể làm là đứng qua một bên tai nhìn mũi mũi nhìn tâm nhìn Tả Thiệu Khanh bận rộn.

Tả Thiệu Khanh sờ lên bộ nam trang La Tiểu Lục mua, chất liệu vải không phải đặc biệt có gì tốt, vải hơi thô cứng, nhất định là kém hơn so với bộ y phục trên người Lục Tranh, vốn điều kiện của y mà lấy ra quần áo tốt ngược lại khiến người ta nghi ngờ.

Quần áo, tất, giầy đều đã có, đồ dùng rửa mặt cùng vài món đơn giản đều đã mua, cân nhắc đến độ ấm trên núi, Tả Thiệu Khanh còn để cho La Tiểu Lục mua một cái lò sưởi tay, đáng tiếc chăn là không cầm đi được rồi, chỉ có thể cầu nguyện cho nam nhân kia thân thể có thể chịu được ban đêm rét lạnh.

Đem đồ đều đặt vào trong bao, Tả Thiệu Khanh còn đem thang thuốc bổ huyết dưỡng khí mình không uống cũng đặt vào, nghĩ nghĩ lại dặn dò La Tiểu Lục: “Látnữa ngươi vụng trộm đi phòng bếp nhìn xem, cầm mấy thức ăn bộ dáng sạch sẽ đến.”

La Tiểu Lục há hốc mồm, vẻ mặt đau khổ nói: “Gia…bị bà điên phòng bếp nhìn thấy,sẽ đánh gãy chân nô tài.”

Tả Thiệu Khanh ngẩng đầu, nhàn nhạt liếc mắt nhìn nó: “Vậy đừng để bà ta nhìn thấy.”

“…Vâng.”

Trong đêm, Tả Thiệu Khanh nằm ở trên giường đếm lấy thời cơ, lại không nỡ nhắm mắt lại, giờ tý vừa đến liền từ trên giường nhảy dựng lên, mang theo một bao lớn đồ vật đã chuẩn bị đầy đủ hướng ngoài cửa chạy.

Lần này y không cấm kị La Tiểu Lục, còn đưa cho nó một viên dược hoàn màu nâu đậm: “Giải dược tháng này, nhớ kĩ, trước hừng đông không được để bất luận kẻ nào phát hiện gia đi ra ngoài.”

La Tiểu Lục lo lắng tiếp nhận viên thuốc giải, đầu lúc lắc giống như trống: “Nô tàinhất định bảo vệ tốt tiểu viện.”

Tả Thiệu Khanh một đường chạy vội, hận không thể có ba cái chân, nhưng lúc đến bên ngoài gian phòng như thế nào cũng không dám vào, y sợ hãi, y khẩn trương, y kích động, y hưng phấn, nội tâm ngũ vị tạp trần.

Ở trước cửa ra vào lưỡng lự thời gian hai chum trà, Tả Thiệu Khanh đem khả năng từng tình huống gặp mặt tưởng tưởng, cũng nghĩ kĩ kế sách ứng đối mới dám phóng ra bước chân.

“Két…!” cửa gỗ cũ kĩ trong đêm tối phát ra thanh âm vang dội, Tả Thiệu Khanh cả kinh thiếu chút nữa muốn chạy trốn.

Y hít một ngụm không khí lạnh như băng vào, mang theo bao vải đi vào, đốt nến ở trên bàn, sau đó nhìn người nằm ở trên giường.

Dưới ngọn đèn hôn ám, người bọc chăn nằm trên giường ngủ rất say, tiếng hít thở yếu ớt truyền đến, không hiểu sao khiến Tả Thiệu Khanh rất yên tâm.

Còn sống là tốt rồi, y thật sự sợ Lục Tranh bị chính mình chữa bệnh chết.

Nhìn người trên giường vẫn luôn không có động tĩnh, Tả Thiệu Khanh mới thở ra một hơi, phóng nhẹ bước chân đi đến bên giường, chăm chú đánh giá người nam nhân trước mắt này.

Y kì thật cũng không thể hoàn toàn xác định người này là Lục Tranh, dù sao y cũng chưa từng thấy Lục Tranh, cũng không cách nào khẳng định chỉ có một mình hắn mới có được khối mộc bài kia, y chỉ biết, phủ Trấn quốc công năm đời đơn truyền, lão quốc công năm trước chết bệnh, hôm nay Lục gia chỉ có Lục Tranh một nam đinh như vậy.

Hơn nữa kết hợp với đủ loại ở đời trước, y có chín thành nắm chắc khẳng định Lục Tranh đã từng đến trấn Vưu Khê.

Đợi tân đế đăng cơ, Lục tiểu công gia liền danh chính ngôn thuận hưởng tước vị Trấn quốc công, trở thành thanh niên tài tuấn toàn bộ nước Đại Ương theo đuổi,cho nên khi Lục Tranh muốn kết hôn cùng một nữ nhi không có danh tiếng, liền oanh động toàn bộ nước Đại Ương.

Ánh mắt chếch đi, Tả Thiệu Khanh phát hiện hai cái bánh bao y đặt ở bên đầu gối không thấy nữa, nghĩ đến không phải là bị con chuột ngậm trong mồm thì chính làbị người ăn vào bụng, nếu là cái thứ hai thì cũng may, nếu là cái phía trước…y cần phải đem con chuột đáng giận kia bắt được lột da.

Từ trong bao lấy ra chén thuốc, đã lạnh, Tả Thiệu Khanh nhóm lò lửa đem chén thuốc rót vào trong ấm trà đun nóng.

Cũng may, sở thích bình thường của y là tự mình tự tay pha trà, nếu không lại đểcho y một đại thiếu gia mười ngón tay không dính nước mùa xuân làm những thứnày thật đúng là cố hết sức.

Đổ một chén thuốc, Tả Thiệu Khanh ngồi vào bên giường, nhìn chằm chằm thật lâu vào khuôn mặt không có chút huyết sắc nào hơn nữa môi khô khốc, y do dự có nênhay không cậy miệng của hắn đem thuốc rót vào?

Có lẽ là tầm mắt của y vô cùng chuyên chú ở trên môi của Lục Tranh, thế cho nên không để ý đến cặp mắt kia rung động mở mắt ra.

Không đợi Tả Thiệu Khanh làm ra quyết định, một đôi tay che kín vết chai giống như kìm sắt nắm chặt cổ họng của y, làn da kề sát, y thậm chí cảm nhận được sát ýtruyền đến từ trên người đối phương.

Tả Thiệu Khanh bị hù không nhẹ, sau khi tu hành thanh tâm bí quyết, giác quan của y tăng lên không ít, nhưng vậy mà hoàn toàn không phát giác được động tác của đối phương.

Y không hề hoài nghi một giây sau cổ của mình sẽ bị bàn tay này vặn gảy, y cầm chặt cổ tay của người kia, gian nan nói ra một câu: “Buông…buông tay. Là ta cứu ngươi.”

Mạng của y tinh quý, quyết không thể cứ mơ hồ như vậy khai báo ở chỗ này, huống chi y vẫn đang chờ người kia báo đáp ân cứu mạng.

Tả Thiệu Khanh nhìn thẳng vào Lục Tranh, dùng ánh mắt truyền đạt bản thân là người vô tội và sợ hãi, dù là tròng mắt kia lạnh như băng, sát ý lẫm liệt, Tả Thiệu Khanh cũng không dám lùi bước.

Bàn tay trên cổ chậm rãi buông ra, sau đó nhẹ nhàng đặt ở trên giường, Tả Thiệu Khanh như nhặt được sinh mệnh mới, lui ra phía sau một bước, khẩn trương đề phòng.

“Đây là nơi nào?” Lục Tranh mở miệng, liền phát hiện yết hầu mình khô khốc giống như là đặt ở trên lửa nấu, toàn thân cũng mềm nhũn vô lực, cảm giác đâu đớn âm ỉ.

Tả Thiệu Khanh không dám không đáp: “Nơi này là phía sau núi thư viện Thanh Lộc trấn Vưu Khê.”

“Ngươi là ai?”

Đã đến, Tả Thiệu Khanh sống lưng hơi thẳng tắp, hướng về phía hắn vái chào, tác phong chính khí trả lời: “Vãn sinh họ Tả, tên Thiệu Khanh, chính là một đệ tử củathư viện Thanh Lộc.”

Tả Thiệu Khanh nói chuyện một chút liền ngừng lại, ngoại trừ vừa rồi nhất thời kích động, không có nhiều lần nói mạng của hắn là được mình cứu, y tin tưởng, dùng cơ trí của Lục tiểu công gia không khó nghĩ đến những cái kia.

Lục Tranh không có tiếp tục đặt câu hỏi, mà là ra lệnh: “Ta khát rồi, lấy nước đến.”

Lẽ thẳng khí hùng nói sáu chữ, trung khí mười phần, nếu như Tả Thiệu Khanh không phải biết được thân phận của hắn, tuyệt đối muốn đem ấm trà đập đến trênmặt hắn.

Nhẫn nhịn, Tả Thiệu Khanh đem chén trà trong tay đưa tới: “Đây là vãn sinh cố ý để cho người nhà chuẩn bị chén thuốc, công tử đêm qua chảy quá nhiều máu, vẫn là nên bồi bổ.”

Lục Tranh không tùy tiện nhận, vẻ nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào Tả Thiệu Khanh.

Tả Thiệu Khanh khóe miệng co lại, y rõ ràng từ trong ánh mắt của hỗn đản này thấy được nghi vấn, đây rõ ràng là lo lắng y ở trong chén thuốc hạ độc.

Thực con mẹ nó đại gia. Tương lai nếu y không thể từ trên người Lục Tranh nhận được đầy đủ chỗ tốt, tuyệt đối phải đem người nam nhân này ném vào khe núi trấn Vưu Khê đút cho dã thú ăn.

Tả Thiệu Khanh biết rõ chính mình hiện tại nên làm là uống một ngụm thuốc, chứng minh bên trong không có độc, chỉ có điều giờ phút này y sắm vai là một thư sinh chính trực lại chính nghĩa, có thể nào chịu được vũ nhục này?

“Công tử là đang hoài nghi nhân phẩm của vãn sinh?” Y hơi hất cằm lên, mang theo ánh mắt bị thương đối mặt với Lục Tranh: “Vãn sinh tuy gia thế không hiển hách,học thức có hạn, nhưng vẫn tự nhận là một người quang minh lỗi lạc.”

Lục Tranh bình thản đánh giá thiếu niên này, thư sinh phía nam ngũ quan vô cùng tinh xảo, dù ngọn đèn rất tối, cũng có thể nhìn ra y lớn lên tướng mạo y rất đẹp.

Lục Tranh vẫn luôn không kiên nhẫn với những thư sinh cổ hủ này, những quan văn trong triều kia thích nhất không có việc gì liền thượng triều tố cáo hắn, mà ngay cả việc giết vài cái tù binh cũng sẽ bị những người này cho rằng là xem mạng người như cỏ rác, một đám ngốc tử ngu không ai bằng.

Chỉ có điều nếu là thư sinh cổ hủ, y cũng làm không ra loại sự tình hạ độc nhamhiểm loại này.

“Cầm đến.” Lục Tranh vươn tay, tiếp nhận chén trà kia uống một hơi cạn sạch.

Chén trà rất nhỏ, Tả Thiệu Khanh không thể không mang theo ấm trà ở một bênchâm trà, cho đến khi hơn phân nữa chén thuốc đều tiến vào bụng Lục Tranh mớimiễn cưỡng khiến cho môi của hắn có chút màu sắc.

Uống xong thuốc, Tả Thiệu Khanh lại đem gói bánh ngọt lấy ra, nói đến La Tiểu Lục thật đúng là một nhân tài, vậy mà lại để cho nó từ phòng bếp lấy ra một đĩa bánh ngọt móng ngựa, nhưng lại không bị hoài nghi.

Tả Thiệu Khanh ban đầu là để cho hắn ăn hai miếng bánh ăn lót bụng, sớm chút nghỉ ngơi, còn lại coi như là lương thực ngày mai, trong nháy mắt, một đĩa hơn hai mươi cái bánh ngọt móng ngựa liền bị tiêu diệt sạch sẽ, mà đối phương hiển nhiên vẫn chưa thỏa mãn.

“Tuy ngọt có chút ngán, nhưng miễn cưỡng có thể nuốt xuống.” Lục Tranh vẻ mặt lạnh nhạt bình luận một câu.

Tả Thiệu Khanh cố gắng khống chế biểu lộ nét mặt, không dám lộ ra ánh mắt khinh bỉ, trong lòng oán thầm: Ngài một hơi toàn bộ ăn hết sạch cũng có thể nói là miễn cưỡng có thể nuốt xuống?

Cũng may Nhị thúc để người đưa trước cho y ngân phiếu năm mươi lượng, nếu không những ngày tiếp theo y chẳng phải là mỗi ngày làm tặc?

Hầu hạ vị đại gia này ăn uống no đủ, Tả Thiệu Khanh rất tự giác đi đến phíasau phòng múc nước, xách một chậu nước ấm cho Lục Tranh lau người, chuẩn bị quần áo mới cho hắn mặc vào.

Lục Tranh nửa người trên là cởi bỏ, quần cũng bị Tả Thiệu Khanh cắt mất một mảnh lớn, có thể nói, bộ quần áo trước kia từ trong ra ngoài ngoại trừ quần lót còn hoàn hảo không tổn hao gì, còn lại đã thành vải rách.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.