– La Lan không cần đâu, Hoa thúc cũng đừng giận, cùng lắm hôm nay cháu không bán nữa, tặng con lợn này cho Ôn lão tiên sinh trả tiền thuốc, dù sao bệnh này không phải một hai ngày mà khỏe được, cháu không muốn làm phiền Ôn lão mãi, lão nhân gia lương thiện cứ hay tặng thuốc cho người ta, nhưng thuốc mua vào cũng phải cần tiền chứ, cho nên cháu mới đem lợn đi bán. Vân Tranh giúp Hoa thúc què quặt thu dọn chỗ thúng mủng tung tóe:

– Được rồi, được rồi, một quan, hôm nay lão tử chỉ có chừng đấy tiền. Trương đồ tể thấy món hời khả năng bay mất, vội xen vào:

– Trương thúc giết lợn vang danh ở Đậu Sa quan ta, nghe nói là nghề tổ truyền, nhìn một cái là biết con lợn cho được bao nhiêu thịt. Thúc trả tiểu tử một cái giá đúng đi, con lợn này không phải của cháu, cái tai đã hứa cho Ôn lão nhắm rượu, cháu là người thích thể diện, thà chết chứ không nói dối đâu, thúc nâng giá lên chút nữa.

Trương đồ nghe Vân Tranh tâng bốc, người phiêu phiêu, ve cằm nói: – Con lợn này không tệ đâu, mỗi tội da dày quá, thằng bé nhà ngươi một thân một mình nuôi đệ đệ cũng không phải dễ, lát lão tử xẻ thịt, để cái tai cho ngươi, còn lại của ta, ta ra giá 1 quan 200 đồng, đó là do ngươi cần tiền gấp, ta chỉ có chừng đó, không phải cố ý chiếm lợi của ngươi.

Vân Tranh vội chắp tay cảm tạ: – Trương thúc nhân nghĩa, tiểu tử xin nhận, thỏa thuận xong.

Xung quanh không ít người thương hại, con lợn xẻ thịt bán lẻ, khéo bán cũng được 2 quan, rõ ràng họ Trương bất lương lợi dụng người ta khó khăn để ép giá, vậy mà thằng bé này không giận còn cám ơn, quá thật thà hiền lành, tội quá, mong đệ đệ nó chóng khỏe, La Lan còn nói sẽ không bao giờ mua thịt của Trương đồ tể nữa.

Trương đồ tề bất chấp xung quanh xì xào bất mãn, cười ngoạc miệng cùng Vân Tranh đánh xe trâu tới quầy bán thịt, hai tên hỏa kế chạy đến giúp treo con lợn lên giá, chuẩn bị động thủ, thì có một giọng nói trong trẻo chuyền tới: – Khoan, tiểu thư nhà ta muốn con lợn này, 2 quan.

Một tiểu nha đầu mặc váy áo màu xanh khá đẹp đẽ, cầm khăn tay che mũi, đứng bên kia đường nói vọng sang.

Trương đồ tể mặt tối sầm, rõ ràng là cướp vụ làm ăn của hắn, đang định nổi khùng thì thấy bên cạnh tiểu nha đầu đó có con ngựa kéo xe bích du, không có ký hiệu, nên không biết xe của nhà nào, nhưng chỉ cần xe ngựa thì biết thân phận người ta không tầm thường, nhà sang lắm chỉ đi xe la xe trâu thôi, hạng bách tính tiểu dân như hắn tranh không nổi.

Vân Tranh không nhìn tiểu nha hoàn kia, thúc giục: – Trương thúc nhanh tay lên, tiểu tử đang đợi xem tài nghệ tổ truyền của thúc.

Trương đồ tể ngây như phỗng, chỉ chỉ nha hoàn bên kia, thì thầm: – Tiểu tử, ngươi có bán cho họ ta cũng không trách.

Vân Tranh bộ dạng quân tử nho nhã đàng hoàng, mắt không nhìn ngang ngó dọc: – Tử nói: Phi lễ vật thị, chúng ta mua bán đã xong, không cần quan tâm tới thứ khác.

La Lan còn thiện ý nhắc: – Vân Đại, người ta trả 2 quan đấy.

Vân Tranh nói lớn: – 20 quan cũng muộn rồi, nhân vô tín bất lập, tiểu tử đã bán con lợn này cho Trương thúc với giá 1 quan hai. Trương thúc nhanh lên, cháu đang đợi tai lợn đây, lúc đó thúc muốn bán lại cho cô ấy bao nhiêu thì bán.

Tiểu nha hoàn bên kia nghe thế trừng mắt với Vân Tranh, giận dữ phẩy khăn tay, đi về bên cạnh xe thì thầm, rèm xe vén lên một khe nhỏ, người bên nhìn Vân Tranh đứng dáng gầy gò, nhưng lưng thẳng tắp, đứng trong đám đông mà vẫn nổi bật, khẽ trách nha hoàn một câu, có ý tốt lại làm hỏng việc, thở dài buông rèm xuống. Xa phu quát to, con tuấn mã cao lớn kéo xe thong thả lên đường.

Trương đồ hớn hở giơ ngón cái lên với Vân Tranh, xoay người quát lui hỏa kế, đích thân ra tay, quả nhiên tài nghệ không tầm thường, trong thời gian ngắn ngủi đã xẻ con lợn phần nào ra phần nấy, ném lòng lợn cho hỏa kế rửa sạch sẽ, dùng bột gạo chà xát, cho cùng vào giỏ mây, Trương đồ tể xỏ đôi tai lợn đưa cả cho Vân Tranh.

Vân Tranh không từ chối mang cả lên xe trâu, cám ơn xong về Hồi Xuân Đường.

– Nuôi trẻ làm sao mà để sốt tới mức này mới đưa tới đây, chậm chút nữa thì trời cứu. Ta châm cứu, giảm nhiệt rồi, nhớ khăn đắp trên trán thay liên tục, vừa uống thuốc xong, phải uống ba ngày, qua được ba ngày không đáng ngại nữa.

Cái gì mà qua được ba ngày thì không đáng ngại, Vân Tranh nghe Ôn tiên sinh nói mà mí mắt giần giật, thời của y, bác sĩ thời mình dám nói thế thì chuẩn bị kiếm việc khác luôn đi.

Nhưng lúc này Vân Tranh chỉ còn cách chắp tay tạ ơn, cái Đậu Sa quan này nhà chế biến thuốc, hiệu buôn thì nhiều, chứ hành y chỉ có Hồi Xuân đường, đưa đôi tai lợn, trả tiền thuốc, lại ra chỗ nhi tử ông ta bốc thêm thuốc thanh tâm nhuận phế, rồi cẩn thận bế đứa bé ngủ say lên xe trâu, lúc này đã là xế chiều, vội đánh xe về.

Xe trâu leo dốc, Vân Tranh chạy theo sau, con trâu già hôm nay lập công lớn rồi, không thể để nó vất vả thêm nữa. Quay trở lại chỗ cũ, Lại Bát từ trong bụi cỏ xông ra như thổ phỉ, bế nữ nhi nhìn kỹ, thấy nó không ho, trán cũng đỡ nóng, vừa khóc vừa hôn hít, Vân Tranh đứng bên cạnh nhìn cười toe toe, cảm thấy khoan khoái hơn cả kiếm được khoàn tiền lớn.

Vân Tranh lấy ra một bọc thuốc đặt vào lòng tiểu cô nương, đem những lời Ôn lão tiên sinh dặn dò thuật lại tỉ mỉ mấy lần cho Lại Bát ghi nhớ, chỉ tảng đá lớn có phần hơi khuất bên đường: – Sau này muốn mua bán cái gì thì làm ký hiệu tam giác trên đó, tiểu tử sẽ tới, nói trước rồi đó, tiểu tử không giúp miễn phí đâu, cũng cần lợi ích để nuôi đệ đệ. Nói xong đánh xe trâu đi tới công trường.

Lại Bát thộn mắt đứng đó, hết nhìn con lại nhìn theo bóng thiếu niên chạy sau lưng cái xe trâu, hô lớn: – Lần sau có gì hay nhất định tìm cậu.

Vân Tranh mang theo một tâm trạng cực kỳ vui vẻ tới công trường, mấy phụ nhân nấu cơm đã kiễng chân chờ đợi đã lâu, tiểu tướng công ít khi tới trễ, mong là không có chuyện gì, thấy Vân Tranh liền chạy vội tới hỏi han, phát hiện hôm nay nhiều gạo hơn thường ngày, nghe y kể chuyện càng cao hứng, người vùng thôn quê rừng núi đâu có cầu kỳ như vậy, gạo có thêm ít đá sỏi à, lát nữa ăn nhặt ra là được.

Gan lợn để lại cho Vân Nhị bổ xung vitamin, nếu không nó sẽ bị bệnh quáng gà, tim cật ruột thì để tối cùng tộc trưởng và hương thân uống rượu, cám ơn chiếu cố hai huynh đệ họ, phổi lợn cho Vân Tam, đáng thương cho nó từ khi theo hai huynh đệ họ, chẳng mấy khi có thịt ăn.

Kiếm một cái nồi lớn cho cả vào luộc, trong núi thì thứ ít thiếu nhất là gia vị, hoa tiêu với thù du thì đâu cũng có, quế chẳng lo, tiếc mỗi cái là không có hồi, đập thêm hai củ gừng lớn cho vào nồi. Trong núi có tí muối là được, cầu kỳ như Vân Tranh có thể gọi là đại tiệc rồi.

Vân Tranh một mình một bếp nấu lòng nhà mình, thỏa mãn vô cùng, hôm nay là ngày vui nhất của y từ khi tới Đại Tống, cứu được một đứa bé, kiếm được một khoản tiền, còn được bao nhiêu là thịt thế này.

Lưu đô đầu lại mò tới, dáng vẻ đắc ý lắm, thấy Vân Tranh ngồi bên bếp nấu nướng gì đó, hương thơm ngào ngạt, tò mò mở nắp vung ra, nuốt nước bọt, vội vàng kiếm cái đũa cả chọc chọc, phát hiện nửa cái thận heo bên trên đã chín, móc lên ăn luôn, vừa nhai vừa xuýt xoa vì nóng. Ăn xong ngồi xuống bên bếp lò, mò mẫm áo trong áo ngoài hồi lâu, moi ra được tờ giấy nhăn nheo: – Hôm qua ngươi phét lác banh nóc nhà, lão tử coi như nghe cho có, hôm nay nhờ lão chủ bạ ra một đề, ngươi mà đáp được, chuyện tìm người bảo đảm đi thi giao cho ta. Đáp không được thì ngoan ngoãn ở lại đây quản tiền bạc cho lão tử.

Lão chủ bạ mà hắn nói là Tiêu chủ bạ, già lắm rồi, Vân Tranh nhìn thấy ông ta một lần, chống cái gậy đi trên phố, mọi người đều chào hỏi cung kính, xem chừng được lòng người lắm.

Đăng bởi: admin