Vân Tranh nhìn Lưu đô đầu đang cuống cuồng bỏ chạy như gặp ma, nhún vai liếm nước mưa chảy trên mặt, phải xuống núi thôi, chuyện cần làm đã làm xong cả rồi. Mấy phụ nhân nấu cơm cho đầy gạo trắng vào trong túi Vân Tranh, đó là phúc lợi của người quản lý chuyện cơm nước, không tính là tham ô, mấy phụ nhân cũng chia nhau một ít gạo thô.

Vân Nhị và Vân tam vẫn như thường ngày dựa cửa sổ đợi Vân Đại trở về, thấy giọng ca vui vẻ từ xa của y truyền tới, liền chạy ra đón, người gọi chó sủa náo nhiệt.

Vân Nhị ngó nghiêng Vân Đại từ trên xuống dưới một lượt, không thấy có gì khác thường, hỏi: – Đại ca có chuyện gì mà vui thế?

– Chẳng có gì, chỉ bốc phét dọa một người sợ chết khiếp thôi, mấy ngày nữa chắc ta sẽ có đủ loại đề bài phải làm, vô vị, đệ làm đi, coi như bài kiểm tra. Vân Tranh lấy tùi gạo trắng ra đổ vào vò, đó là vò đựng muối ở công trường, trong nhà giờ đã có năm cái vò như thế, đều toàn là gạo trắng tinh, thế coi như dư dả rồi.

Lý do thực sự khiến Vân Tranh vui vẻ là y phát hiện ra cách kiếm tiền mới, liên quan tới sơn dân, y nhận ra sơn dân thực ra không hề nghèo, nhưng rất thiếu thốn vật tư sinh hoạt, quần áo của bọn họ rách nát, dầu mỡ với họ thì quý như vàng. Khi đi đổi muối, Vân Tranh nghe một sơn dân than, hắn săn được con lợn rừng to, nhưng trời nóng, ăn không hết, treo lên bếp hun khói, lần sau lại săn được, lại hun khói, cứ thế bếp treo chi chít toàn thịt, thậm chí có cái đã treo tới ba năm rồi.

Nghe ra chưa, người ta nhiều thịt tới mức sắp phải vứt đi cho đỡ chật nhà, trong rừng núi toàn báu vật, nếu dùng hàng hóa Đậu Sa quan đi đổi với bọn họ, nhất định trong thời gian ngắn Vân Nhị, Vân Tam có cơm có thịt ăn no nê.

Trước khi làm việc này thì phải lập quan hệ với Lưu đô đầu, có trời mới biết vì sao hắn quản lắm chuyện ở cái huyện này như vậy, việc trao đổi với sơn dân sớm muộn cũng tới tai hắn, hôm nay lớn lối phét lác như vậy là có thâm ý, từ đó mở cánh cửa phát tài.

Vân Tranh lấy toàn bộ tiền trong nhà ra, chuẩn bị mai bắt đầu giao dịch, đám người sơn dân nói, chỉ cần muối là được, bao nhiêu bọn họ cũng lấy.

Sơn dân không dám tới gần thành trấn, không dám tiếp cận người trưởng thành, vì bắt được sơn dân, triều đình sẽ ban thưởng, cho nên một vài kẻ coi sơn dân như hàng hóa, mưu đồ bắt bọn họ đổi tiền, nhất là đám lưu manh vô lại làm bảo kê trong thành rảnh rỗi là kết đội bị bắt sơn dân. Vân Tranh là thiếu niên, một mình đánh xe trâu đi đường nên bọn họ mới dám tiếp cận, nếu không bọn họ thà thiếu muối còn hơn lộ diện.

Buổi sớm Vân Tranh thức dậy trước cả khi gà gày, trong nhà lãng đáng sương, Vân Nhị và Vân Tam ôm nhau ngủ say sưa, khẽ khàng thổi bếp cháy lên, cho củi vào, treo hũ cháo lên trên bếp, như thế lát nữa Vân Nhị thức dậy sẽ vừa vặn có cháo nóng để ăn.

Nhấc cái ống trúc để bên bếp, nước âm ấm, cho thêm ít muối ra ngoài đánh răng, dùng muối đánh răng là sang lắm rồi, nhưng phải đầu tư thôi, không sau này răng rụng hết cả lấy gì mà ăn.

Khoác thêm cái áo tơi coi như áo chống rét rồi ra ngoài, chuẩn bị tinh thần trước rồi vẫn bị không khí lạnh rùng mình một phát suốt từ đầu tới chân, trại vắng tanh, nam nhân đi gần hết rồi, mùa đông chẳng nuôi dâu hay làm đồng được, thời tiết quái quỷ tới gà còn chả buồn gáy sáng. Vân Tranh chà chà hai tay vào nhau đi lắp xe trâu, tất nhiên xe trâu không phải là của y mà là của huyện, Vân Tranh phụ trách việc cơm nước, cách hai ngày phải đi lấy lương thực ở kho nên giao quản lý cái xe này.

Vân Tranh đem hết tiền đổi hết thành muối ăn, rồi tới kho lấy gạo cho lao dịch. Khố đinh trông khó cười híp mắt nhìn Vân Tranh liên tục ký tên đóng dấu lên đủ loại văn thư khác nhau, bọn họ thích thằng nhóc này, không bao giờ giở trò khôn vặt, nhưng tuyệt đối không chịu thua thiệt, hiếm có nhất là giúp bọn họ dọn kho, cho nên cái trò đá đấu lúc đong gạo không dùng với y, đó cũng là một trong số nguyên nhân Vân Tranh luôn có nhiều gạo hơn người khác.

Đá đầu là khố đinh xúc gạo đầy đấu, luật pháp quy định sau khi xúc đầy tới chóp thì đá một cái cho gạo dư rơi ra mới tính, đám khố đinh này có tuyệt kỹ, đá một cú gạo rơi mất từ một tới ba thành tùy tâm. Đây là tuyệt chiêu ăn bớt tối mật không truyền ra ngoài.

– Vân Đại, có một đảm (~ trăm cân) gạo thô trộn lẫn với cát, ngươi lấy không, nếu lấy thì mang đi, chỉ tính của ngươi ba phần lương thôi, lão tử không rảnh đi nhặt cát. Một khố đinh đội mũ lệch từ trong nội đường đi ra nói lớn:

Gạo trộn cát chính là gạo bọn họ đá đấu rơi ra đất, lẫn lộn cả đất cát vào đó, định nhập kho gian lận thì bị chủ bạ đại nhân phát hiện, chất ở ngoài tường phía tây. Vân Tranh không cần suy nghĩ, lấy từ trên xe xuống ba đấu lương ra đổi, sau đó được khố đinh giúp đỡ chuyển đảm gạo kia lên xe, khố đinh vỗ đầu y: – Thằng nhãi ranh như quỷ, về lấy sàng sàng đất cát đi, chỗ này thế nào cũng phải được mười đấu, thôi vậy, ai bảo bọn ta nhìn ngươi vừa mắt.

– Tiểu tử biết ngài có lòng tốt, đám lao dịch ở công trường sắp chết đói rồi, ngài thưởng cho bọn họ thêm bát cơm là công đức. Quen thuộc rồi, Vân Tranh cười hì hì trêu ghẹo họ:

Người đáng thương không chỉ có những lao dịch kia, mà còn binh sĩ gác cổng thành, ăn mặc phong phanh, ôm cái trường mâu co ro trong cổng thành.

Vân Tranh đánh xe trâu đi qua, vỗ vai tên binh sĩ già đang ngủ gà ngủ gật, đưa hắn một cái gói hạt dẻ vẫn nóng nguyên: – Cao ca, làm chút hạt dẻ cho đỡ buồn mồm đi.

Cao ca là đội trưởng trông cổng thành, mở ngay gói hạt dẻ ra cho một hạt vào mồm, làu bàu: – Chỉ mỗi tiểu tử ngươi còn nhớ Lão Cao này, đường trơn, đi cẩn thận nhé.

– Vâng, cám ơn Cao ca.

Mỗi ngày Vân Tranh đều mua một đồng một gói hạt dẻ rang, chính là cho những binh sĩ này, để họ không làm khó y, cũng không lấy lương thực, bọn họ không hề thiếu lương, lấy lương thực cũng không thể đem bán, mà còn bị quan quân đánh chết, bọn họ làm thế đơn thuần là muốn hại người, nhìn người khác đau khổ thì bọn họ mới thoải mái.

Binh sĩ trông cổng thành đều là người bị thích chữ lên trán, nói cách khác là phạm tội đày ra vùng biên viễn chịu tội, Vân Tranh hoàn toàn không tán đồng cách làm này, khi có chuyện xảy ra, hi vọng những người vốn mang đầy thù hận với cuộc đời như thế liều mình bảo vệ tổ quốc sao? Bọn họ không ngay lập tức trở giáo theo địch là may mắn lắm rồi, chuyện ngu xuẩn như vậy mà làm mấy nghìn năm, bị thích chữ lên mặt, cơ bản không khác gì tuyên án tử bọn họ.

Đám binh sĩ này ngủ thì thôi chứ thức là rất phiền phức, nhất là với thương nhân vùng ngoài ra vào nơi này thì bị hạch sách khó dễ đủ điều, đút tiền không phải lúc nào cũng hiệu quả, vì bọn họ chẳng còn tha thiết gì nữa. Gói hạt dẻ tuy không đáng tiền, nhưng thể hiện còn có người nhớ tới bọn họ, đủ ấm lòng rồi.

Xe trâu kẽo cà kẽo kẹt đi trên đường, nhưng không ra công trường ngay mà đi ngược về hướng Đậu Sa trại, Vân Tranh co ro trong áo tơi, thi thoảng cho hạt dẻ vào miệng, mắt nhìn phía trước, tai thì dựng lên như rada quét hai bên.

Quả nhiên đi tới gần tảng đá xanh cực lớn thì bụi cỏ khô héo phía trước tách ra, hai thợ săn cao lớn xuất hiện, toàn thân da thú, người cường tráng hơn thậm chí còn đội cái mũ da báo, trông ấm áp tới mức làm Vân Tranh ghen tỵ.

Bọn họ chính là sơn dân, là đào hộ, là những người mà nghe cả đám ăn mày trong Đậu Sa quan cũng thấy mình cao quý hơn.

Đăng bởi: admin