Tra Công Muốn Tái Hôn Với Tôi

Chương 1: Chương 1: Nản chí ngã lòng




Hạ Hi còn chưa mở mắt, dạ dày đã co thắt dữ dội, đau đớn tựa tra tấn khiến cậu gần như ngạt thở, cuộn mình ôm chặt bụng, cả người cậu nhễ nhại mồ hôi, mặt cắt không còn giọt máu, xương gò má nhô cao, đôi mắt ảm đạm không còn nét rạng rỡ thường ngày.

Cơn đau kéo dài hơn một tiếng, trong lúc ấy cậu đã ngất xỉu. Ý thức mê man như thể sa lầy, thậm chí chẳng thể suy nghĩ nổi.

Một lát sau Hạ

Hi vật lộn mãi mới có thể bò dậy, cậu lảo đảo đi đến bên bàn trà, bàn tay run rẩy cầm không cốc cũng không xong, cậu mặc kệ nước đổ lung tung, vẫn cứ dốc vào miệng, hơi thở gấp gáp, một lúc lâu vẫn chưa thể bình tĩnh.

Hạ Hi mệt mỏi xụi lơ trên mặt đất, ngỡ ngàng nhìn hai bàn tay mình, nhất thời không thể hiểu nổi đã có chuyện gì xảy ra.

Đáng ra lúc này cậu đã chết rồi.

Ngày Hạ Hi nhảy lầu tự sát, cậu mặc quần áo tù nhân, từ tầng 7 nhảy xuống không chút do dự, đoạn tuyệt tương lai của chính mình, đợi đến lúc có người phát hiện thì mọi chuyện đã quá muộn rồi.

Vậy bây giờ là sao? Tâm trí cậu hoạt động hết công suất, đây quả thực là căn phòng cậu ở trước khi vào tù, trang trí giản đơn, vắng vẻ không chút hơi người, cậu đang mặc bộ áo ngủ màu trắng lấm tấm vết bẩn. Hạ Hi ngồi im băn khoăn, khung cảnh hiện tại rất quen thuộc, từng thời điểm ùa về trong trí nhớ của cậu, bàn tay từ từ siết chặt đến nỗi lộ ra từng khớp xương trắng bệch, sau đó hoảng loạn đi tìm điện thoại di động, muốn chứng minh phán đoán của mình ngay lập tức.

Di động không bật được, Hạ Hi vội cắm sạc, nhìn màn hình điện thoại dần sáng, cậu nhập một chuỗi mật mã, sau đó một hàng số bỗng đập vào mắt.

__________Cậu đã trở về ba năm trước.

“…..” Cùng lúc đó tiếng chuông điện thoại vang lên, trong không gian vắng lặng nghe có chút chói tai, Hạ Hi hít sâu một hơi sau đó nhấn nút nghe.

Hiển nhiên đối phương không ngờ cậu lại nghe máy, sau vài giây thất thần, liền gầm gào không kìm được lửa giận:

“Hạ Hi____________”

“Con mẹ nó cậu cuối cùng cũng chịu nghe máy, nói mau, chết ở nơi nào rồi! Cậu hại chị đây thảm lắm có biết không? Cậu bị người ngoài hành tinh bắt cóc rồi à, mẹ kiếp sao không nói câu nào hả?”

“________Này?” Cậu rốt cuộc có nghe máy không đấy, còn sống thì kêu một tiếng đi! Ôi! Được rồi tiểu tổ tông của tôi ơi, coi như tôi cầu xin cậu, mau trả lời đi, đừng dọa chị được không!”

Hạ Hi mấy máy môi, ngàn câu vạn chữ dồn nén thành tiếng gọi: “Chị Khương…”

Giọng nói của cậu khàn khàn pha lẫn nghẹn ngào, giống như áp lực tâm lí cực hạn cuối cùng cũng được giải tỏa, sau cùng cũng nứt thành một con đường.

Khương Liêm vội vàng la lên: “Cậu rốt cuộc bị làm sao vậy?”

“Em không sao.” Một lát sau Hạ Hi mới thấp giọng trả lời: “Lúc này em muốn yên tĩnh suy nghĩ một chút.”

“Cậu không nói thì nghĩ chị không đoán được sao! Từ khi đi Mỹ về cậu đã khác lạ rồi, mấy ngày nay còn mất dạng luôn, có phải Tần Duệ Lâm lại bắt nạt cậu không?”

_______Tần Duệ Lâm – nhắc đến cái tên này trong lòng Hạ Hi chợt nhói đau, cậu nhíu mày nhưng không mở miệng nói ra nửa câu phủ nhận.

Khương Liêm bên kia giận dữ thở gấp: “Biết ngay mà! Mẹ kiếp, Tần Duệ Lâm quả thực không hổ danh “cặn bã”, hắn rốt cuộc còn nhớ ai là người sẽ kết hôn với mình không đấy? Chị đã khuyên cậu không nên đi Mỹ từ đâu rồi, kệ hắn tự sinh tự diệt!”

“Chị Khương, để em yên tĩnh một lát đã…”

“Được rồi, nhưng cậu đừng quá để tâm vào mấy chuyện vụn vặt này nữa.” Khương Liêm trấn an cậu: “Còn nữa ngày kia cậu sẽ tham gia phim “Tình cảm chân thành”, việc này đã được công bố rồi, không được phép chơi trò mất tích nữa, thiếu chút là chị dán thông báo tìm người rồi đấy!”

“Vâng.”

Chờ đầu dây bên kia vang lên tiếng tút dài, Hạ Hi mới phát hiện lòng bàn tay đẫm mồ hôi, điện thoại di động nóng lên do bị nắm chặt. Cậu day day ấn đường, sau đó tìm được một tờ giấy nhăn nhúm nhàu nhĩ trong góc phòng.

Cậu nhớ ra, hôm nay là ngày thứ ba sau khi cậu ly hôn cùng Tần Duệ Lâm.

Hạ Hi một lòng theo đuổi Tần Duệ Lâm mười năm cho dù hắn chưa từng thích cậu, lúc nào dáng vẻ cũng cao cao tại thượng, nói với cậu câu nào đều như ban ơn.

Hạ Hi bị ép vào Tần gia, khi kết hôn với Tần Duệ Lâm. Đối phương còn bất tỉnh nhân sự trên giường, ban đầu cậu cũng vùng vẫy đấu tranh thậm chí đã nghĩ đến tự sát, nhưng số tiền rất lớn mà Hạ gia nợ Tần gia không thể không trả, cậu mang ơn Hạ gia nuôi nấng chăm sóc nên dù thế nào cũng chẳng nỡ xuống tay.

Cậu đã quên mình thích Tần Duệ Lâm từ khi nào, tình cảm này như thủy triều cuộn sóng, không thể cứu vãn. Trái lại Tần Duệ Lâm không cho là vậy, hắn không thừa nhân sự tồn tại của Hạ Hi, thậm chí chẳng hề chấp nhận người vợ trên danh nghĩa này, khi hắn tỉnh lại liền vội vàng sang Mỹ bỏ mặc Hạ Hi, rất lâu sau đó hai người chẳng gặp mặt dù chỉ một lần.

Hạ Hi vẫn thường gọi điện thoại cho Tần Duệ Lâm, cho dù đối phương hầu như không bắt máy. Thỉnh thoảng cậu lại nghe nói Tần Duệ Lâm có tình nhân mới, scandal chấn động cùng minh tinh họ Lộ, mười năm qua, Hạ Hi và Tần Duệ Lâm hầu như không lúc nào xuất hiện cùng nhau, mỗi lần hắn về nước, cậu sẽ từ chối toàn bộ hợp đồng, sau đó tìm mọi cách tiếp xúc với hắn.

Nhưng mỗi lần Tần Duệ Lâm thấy cậu đều nhíu mày khó chịu, như thể cậu là một loại bệnh truyền nhiễm nào đó cần tránh xa.

Tình yêu của Hạ Hi rất nhỏ bé, cậu không hy vọng được hồi đáp, nhưng cậu càng yêu thì Tần Duệ Lâm càng lạnh lùng, hắn không kiêng nể ngày đêm vui chơi ở bên ngoài, chưa bao giờ để ý đến tâm tình Hạ Hi. Đôi lúc cậu không nhịn được nói với hắn vài câu, hắn liền mượn cơ hội phát tiết cơn giận sau đó bỏ đi.

Những lúc Hạ Hi bị ném lại trong căn phòng trống vắng, cậu liền hối hận tại sao lúc nãy mình lại cãi nhau với hắn, tính nết Tần Duệ Lâm chẳng phải lần đầu thế này, hà tất phải chuốc khổ vào người.

Hạ Hi chưa từng nghĩ đến một ngày Tần Duệ Lâm ly hôn với cậu, lúc cậu nhận được điện thoại của hắn, tâm trạng rơi thẳng xuống vực thẳm không đáy. Cậu biết Tần Duệ Lâm trêu hoa ghẹo nguyệt đã lâu, rốt cuộc đã tìm được tình yêu chân chính nên hắn quyết định vứt bỏ người vợ không có tình cảm. Hạ Hi chẳng thể chấp nhận được sự thật tàn khốc này, bằng cách nhanh nhất cậu lên đường sang Mỹ, nỗ lực thay đổi quyết định của Tần Duệ Lâm, khi xông vào biệt thự của hắn thì thấy hắn đang hôn một thiếu niên trên đùi nồng nhiệt.

Cậu chưa từng thấy Tần Duệ Lâm thân mật với một người nào như vậy, lúc nào hắn cũng nghiêm mặt với Hạ Hi, trịnh trọng sai cậu pha trà thổi cơm, so với bạn đời Hạ Hi trông giống một tên hầu hơn. Từ đầu chí cuối đều cẩn thận, chỉ sợ chọc giận Tần Duệ Lâm.

Trong khoảnh khắc đó, tâm trạng Hạ Hi bỗng chùng xuống, như thể có thứ gì đó bị bóp nát.

“Ai cho cậu vào đây!” Tần Duệ Lâm lạnh lùng sẵng giọng tàn nhẫn.

Hạ Hi bối rối, cậu muốn nói gì đó nhưng trước ánh mắt soi mói của hai kẻ kia, cậu đã trở thành người thứ ba không nên tồn tại.

Thiếu niên tựa vai Tần Duệ Lâm, nghiêng đầu nhìn về phía Hạ Hi, nhẹ giọng nũng nịu: “Tần gia, anh đuổi tên kia đi được không?”

Tần Duệ Lâm liền vơ lấy chén trà trên bàn ném thẳng về phía cậu, thấp giọng quát: “Cút!”

Hạ Hi không nhớ mình đã tời khỏi đó thế nào, cả người run rẩy không kìm được, rõ ràng ánh nắng chan hòa, mà sao cậu thấy như đang rơi vào hầm băng lạnh giá, khí lạnh xuyên thấu cơ thể. Cậu dùng sức cắn chặt môi dưới, sau đó tự nhủ chính mình: “Không sao, mình đến giải hòa với anh ấy, bây giờ chưa thể đi được, đi rồi sẽ mất anh ấy vĩnh viễn.”

Kỳ thực sự việc chẳng thể cứu vãn nổi từ lâu, trông thấy cảnh tượng ban nãy hẳn đã hết hi vọng, nếu cậu đã hết hi vọng thì mọi chuyện sẽ chẳng phát sinh. Cậu sẽ không nhốt mình cam chịu trong phòng trống, không mất đi sự nghiệp diễn xuất của mình, sau này khi Tần Duệ Lâm bị hãm hại, sẽ không kiên quyết đứng ra thay mặt đối phương.

Càng không phải chịu tù oan, chết không nhắm mắt.

Khóe mắt Hạ Hi cay cay, cậu vẫn không hề nhúc nhích nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nhớ đến gương mặt tươi cười đáng yêu của con trẻ, suýt chút nữa thì nổi điên. Chỉ hận không thể đánh bản thân ngày trước, hỏi gã tại sao lại đưa con cho Tần Duệ Lâm nuôi, vì sao lại từ bỏ.

Trong căn phòng u ám, bỗng nhiên Hạ Hi tát mình một cái, nét mặt chẳng chút biểu cảm, tự chửi mình: “Mày thật vô sỉ, biết rõ Tần Duệ Lâm không yêu mày, mà còn quấn quýt đeo bám hắn để làm gì? Mày chết thì sao, hắn vẫn ở ung dung ở Mỹ, có khi đã tái hôn cũng nên, mày lấy được cái gì, ly hôn rồi còn quan tâm hắn làm gì hả, định vì hắn mà tự giày xéo mạng mình nữa sao, mày phụ lòng ai, chẳng phải phụ chính mình sao!”

Cậu gằn từng câu với bản thân, âm thanh lạnh lẽo không chút ấm áp.

Một lát sau, Hạ Hi lảo đảo đứng dậy, bật đèn, sau đó đi tìm ít thức ăn, lại phát hiện trong phòng bếp trống trơn không chút rau quả. May là góc phòng còn một chai nước, Hạ Hi đổ vào bụng chẳng chút do dự, song cơn đói không hề thuyên giảm. Cậu giữ vững tinh thần, về phòng thay quần áo mới, rửa mặt cạo râu, cho đến khi thấy người trong gương không còn nhếch nhác mới cầm ví ra khỏi nhà.

Hạ Hi xuống tiệm mỳ dưới lầu kêu một tô 6 đồng, cậu ăn như hổ đói lâu ngày, cảm giác chưa bao giờ ăn món nào ngon đến thế, nước dùng ấm nóng trôi vào bụng, cuối cùng thì cũng dẹp yên được cơn đói trong dạ dày.

Chờ ăn uống no đủ, Hạ Hi quay về nhà, cậu không còn tâm tình dọn dẹp lại giường chiếu lộn xộn, chỉ đơn giản làm như không thấy rồi chui vào chăn, cuộn mình kín mít, nằm trên giường cuối cùng cũng thấy toàn thân ấm áp.

Bây giờ phải ngủ một giấc, tỉnh dậy sẽ chân chính bước vào cuộc đời mới.

Cậu sẽ không sai lầm như kiếp trước nữa, chỉ biết nhu nhược trốn trong phòng, đày đọa bản thân đến trơ xương, tinh thần uể oải, thậm chí còn làm chậm trễ kế hoạch làm việc, dẫn đến việc phải bồi thường một khoản đáng kể cho đối tác.

Đó chính là ngọn nguồn cuộc sống mục nát mà cậu tiếp nhận.

Hạ Hi từng rất yêu Tần Duệ Lâm, thế nhưng hiện tại tình yêu đó đã chẳng còn dù chỉ một chút khi cậu nhảy xuống ở nhà giam. Cậu tuyệt vọng, cậu tỉnh ngộ, cậu biết rõ bản thân không đáng bị như thế, mọi nỗ lực của cậu vì Tần Duệ Lâm chẳng qua chỉ là trò cười.

Mà bây giờ, cậu sống lại thời điểm hai người đã ly hôn, từ nay về sau anh đi đường anh, tôi đi đường tôi. Cậu chẳng dại chọc vào Tần Duệ Lâm nữa, một lần chết đi, trái tim cũng chết theo rồi.

Từ giờ phút này, cậu cùng Tần Duệ Lâm sẽ không còn mối quan hệ nào nữa, giữa bọn họ đã hoàn toàn kết thúc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.