Chương 17: Cô như vậy giống kẻ háo sắc

Giải quyết chuyện của tôi sau đó giải quyết chuyện của cô , nhưng tập đoàn còn bao nhiều chuyện cần hắn xử lý . Hắn sẽ không vì nàng mà bỏ công việc phá vỡ nguyên tắc của mình.

Thời Tiểu Niệm thực sự đói bụng, khuôn mặt ngây ngốc ngồi nhìn trên nhìn bàn bát đũa trống trơn, nội tâm phát điên. Không nghĩ tới toàn bộ đồ ăn không cánh mà bay......Kia chính là một bát canh, dạ dày hắn thật là khủng bố? Cô mới có uống được một nửa đã cảm thấy no rồi nha?

“Thời tiểu thư, cô đã ở Cung gia lâu như thế, một thời gian dài không thấy bảo bảo chẳng nhẽ không nhớ sao?”

“Không có, ta thật sự không có bảo bảo, cô muốn ta nói một trăm lần cũng như vậy ,ta thật sự chưa bao giờ sinh bảo bảo.”

Cả ngày lại bị chất vấn khiến đầu của Thời Tiểu Niệm Lại đâu đớn kịch liệt tinh thần dị thường yếu ớt.

“Thời tiểu thư, ngươi còn may mạ?”

Phong Đức khép lại trong tay đích tấn vấn đương án, đôi mắt đầy nấp nhăn vây quanh ảm đạm hướng tới Thời Tiểu Niệm.

“Nếu mỗi ngày không hỏi ta những việc nhàm chán này thì ta sẽ rất tốt .” Thời Tiểu Niệm rất hận Cung Âu, nhưng đối với lão quản gia Phong Đức luôn hiền lành này thì không thể nổi giận, nàng lắc đầu , ép buộc mình phải tỉnh táo, một lúc lâu sau mới lại hỏi: “Phong quản gia,ta phải làm cái gì thì mới được rời khỏi?”

Cứ như vậy đi xuống, nàng sợ chính mình sẽ bị phát hiện.

“Thời tiểu thư, ta và cô đã nói, chỉ cần cô có thể thuận trứ ít da.”

“Chính là. . . . . .”

“Thiếu gia vừa mới lại giận dữ, phòng bếp bưng lên điểm tâm không ngon, không bằng cô xuống bếp làm một phần điểm tâm? Nghe nói lần trước canh cá của cô ít da hét lên rất nhiều.”

ThờiTiểu Niệm trầm mặc,trên khuôn mặt tràn đầy sự bất đắc dĩ .

Phong Đức thấy tình trạng đó liền nói vào trọng tâm , “Chỉ cần cô bỏ ít tâm tình, cô nói chuyện nhiều với hắn thêm một chút thì có thể cô sẽ được thiếu gia thả ra.”

Chỉ cần tâm tình tốt. . . . . . Có thể hắn sẽ thả nàng ra?

Cứ thử một lần vậy.

Thời Tiểu Niệm biết như thế nào là tốt cho mình ,chịu đựng sự thống hận của mình với Cung Âu , nàng ngoan ngoãn đi làm một dũng hương cây cỏ kem, phủng trứ xuyên qua loan loan khúc khúc đích nghệ thuật cầu thang đi lên trên .

Một cô gái từ trên tầng lầu đi xuống cầu thang chầm chậm trên người một chiếc áo ngủ lớn màu hồng, một đôi e cái lồng chén hơn nữa hấp nhân ánh mắt. . . . . .

Ngày đó Cung Âu ở trên hành lang lêu lổng cùng một nữ nhân , hình như tên là Tạ Lâm Lâm, là cung âu đích nữ nhân một trong, thậm chí xưng không hơn nữ nhân của hắn.

Giữa cô và cô ta không hề có quan hệ.

Thời Tiểu Niệm chỉ nhìn liếc mắt một cái, rồi nhanh chóng rời tầm nhìn đi lên lầu

Một đôi chân trắng xuất hiện trước tầm mắt cô, Thời Tiểu Niệm chỉ có thể đúng lại.

“Không nên suy nghĩ rằng không giao ra đứa nhỏ là có thể ở cùng với Cung Âu tiên sinh.” Tạ Lâm Lâm giễu võ giương oai nhìn về phín nàng , thanh âm thấu trứ nói không nên lời đích phong vận, “Cung tiên sinh thân biên xuất sắc đích nữ nhân sắp xếp cá ki bàn đều sắp xếp bất quá lai, liền bằng ngươi như vậy đích hóa mầu hoàn tễ không hơn vị. . . . . .”

Chọn hắn là cách duy nhất mà thôi.

Thời Tiểu Niệm giương mắt nhìn về phía nữ nhân, không có tức giận, còn cảm thấy buồn cười, hỏi lại, “Vậy ngươi như vậy đích hóa mầu tễ tới rồi vị nào?”

“Ngươi ——”

Bị chế nhạo, Tạ Lâm Lâm sắc mặt trở nên khó coi,vươn tay định đánh nàng.

Thời tiểu niệm vội vàng phòng thủ. “Này là Cung tiên sinh của anh cần gì, anh đánh đi.”

Nghe thế, Tạ Lâm Lâm kinh hãi , ngạnh sinh sinh địa tương thủ rút về lai, tá nàng mười cá con báo đảm nàng cũng không dám bính cung tiên sinh phải đích đông tây.

“Tá quá.”

Thời Tiểu Niệm thấy tình trạng đó liền thản nhiên nói, tòng nàng thân biên vòng qua người nàng đi lên phía trên, phía sau truyền tới âm thanh hừ lạnh của Tạ Lâm Lâm.

Đi được hai bước, Thời Tiểu Niệm đột nhiên dừng lại , một trương thanh thuần đích tiểu má hơi hơi trứu khởi.

Tổng cảm thấy có cái gì không phù hợp đích địa phương.

Tạ Lâm tới cũng chỉ để cảnh cáo cô hai tiếng thôi sao!!

Thời Tiểu Niệm suy nghĩ lại một chút, lấy thìa xúc một ngụm kem, một mùi tanh hôi xộc thẳng lên khiến nàng lập tức phun vào thùng rác bên cạnh. . . . . .

ngoccbichh07

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay