Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút

Chương 262: Chương 262: Vẫn là vấn đề sinh con






Bóng dáng của Đàm Tâm y hệt như làn khói thoắt một cái đã không còn thấy đâu nữa. . . . .

Hạ Tử Du cuống cuồng lên liền vội vàng chạy về phía phòng ăn nơi mà ông bà Đàm hiện tai đang có mặt. . . . .

Vậy mà, Hạ Tử Du còn chưa đi tới phòng ăn, đã nghe thấy tiếng cười của ông Đàm truyền đến, "Nếu như Dịch Khiêm và Tử Du vẫn muốn có thêm đứa nữa thì thật là tốt quá. . . . ."

Lời nói ấm áp của bà Đàm vui vẻ vang lên, "Đúng vậy đấy, cháu trai thì không chê nhiều, thật hiếm thấy Tiểu Du lại hiểu sâu “đại nghĩa” đến thế . . . ."

Đàm Tâm kéo tay bà Đàm, mắt liếc về phía Hạ Tử Du đang núp ngoài cửa phòng ăn, đắc ý giận dỗi bĩu bĩu môi.

Sắc mặt Hạ Tử Du đã bị dọa sợ đến trắng bệch, e sợ khiến cho tình hình phát triển càng lúc càng nghiêm trọng, Hạ Tử Du cận thận rón ra rón rén đi lên tầng hai. . . .

Cô phải tìm cứu tinh, mà dĩ nhiên ông xã yêu úy chính là cứu tinh của cô rồi ! !

Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, Hạ Tử Du dùng tốc độ nhay nhất lao về phía đầu giường.

Tuy rằng Đàm Dịch Khiêm vẫn đang ngủ nhưng lỗ tai luôn rất nhạy, khi Hạ Tử Du mở cửa anh cũng đã nghe thấy tiếng động. Cho nên khi Hạ Tử Du vừa đến bên giường, bàn tay của Đàm Dịch KHiêm cũng đã tóm lấy cô, ôm gọn Hạ Tử Du vào trong ngực, dùng chất giọng vẫn còn đang ngái ngủ nói với cô, "Bà xã, ngủ tiếp với anh. . . ."

Hạ Tử Du giờ phút này đâu còn tâm tư mà phục vụ anh, cô đẩy cái cánh tay đang ôm chặt lấy eo mình ra, vội vàng nói, "Ông xã, ông xã, anh mau dậy đi, xảy ra chuyện lớn rồi, anh phải cứu em. . . ."

Đàm Dịch Khiêm là một người gặp bất cứ chuyện gì cũng đều bình chân như vại, cho nên lúc này cho dù Hạ Tử Du khoa trương cầu cứu nhưng cũng chẳng thể khiến cho Đàm Dịch khiêm có phản ứng gì quá lớn cả, anh chỉ ừ bằng giọng mũi một câu mà thôi.

Hạ Tử Du vội vàng túm lấy cánh tay to lớn của Đàm Dịch Khiêm, "Ông xã, anh dậy mau. . . ."

Đàm Dịch Khiêm giữ gáy cô lại hôn nhẹ lên làn môi cô, nhỏ giọng nói như thở, "Ngoan, đừng làm ồn nữa, ngủ đi."

Hạ Tử Du tiếp tục lắc lắc cánh tay Đàm Dịch Khiêm, "Mau dậy đi, bà xã của anh xảy ra chuyện lớn rồi nè!"

". . . .Ừ."

Đàm Dịch Khiêm vẫn nhắm hai mắt như cũ, chỉ hời hợt đáp lại một tiếng.

Thấy Đàm Dịch Khiêm chẳng thèm để ý tới mình, Hạ Tử Du bất đắc dĩ đành phải giở trò, mím môi uất ức mà thút tha thút thít, "Híc. . . . Đàm Dịch Khiêm. . . . Anh chẳng có lương tâm gì cả. . . ."

Vẫn còn đang ở trạng thái mơ màng trong cơn buồn ngủ, Đàm Dịch Khiêm vừa mới nghe thấy tiếng khóc của Hạ Tử Du lập tức tỉnh lại liền ngồi bật dậy ôm vợ yêu vào lòng.

"Có chuyện gì hả? Mới sáng sớm mà ai đã đắc tội với em vậy bà xã?"

Hạ Tử Du giãy ra khỏi vòng ôm của Đàm Dịch Khiêm, hiển nhiên trong mắt đã nặn ra được vài giọt nước mắt, cô nghẹn giọng ra, "Chính là anh chứ còn ai, anh là đồ vô lương tâm."

Đàm Dịch Khiêm vội vàng bước xuống giường, vòng tay ôm lấy vợ yêu vào lòng, "Bảo bối à, Anh đắc tội gì với em thế?"

Hạ Tử Du mím môi lên án, "Em đang nói chuyện với anh đấy, anh không thèm để ý đến em còn gì."

Đàm Dịch Khiêm buồn cười hôn lên trán vợ yêu một cái, ôm cô siết chặt vào trong lòng, "Được, là lỗi của ông xã, ông xã không nên ngủ, không nên lơ là khi em nói chuyện . . . .

Hạ Tử Du dựa vào ngực Đàm Dịch KHiêm, nước mắt trong mắt đã sớm biến thành nét đắc ý, nhưng giọng nói của cô vẫn đáng thương vô cùng, "Em muốn anh giúp em một chuyện. . . . . ."

"Nói."

"Chị Tâm vì giận em mà chạy tới nói với ba mẹ chồng là chúng ta lại muốn sinh con nữa. . . .Nhưng anh biết mà, em không muốn sinh thêm nữa đâu, có điều mới nãy em nhìn thấy ba mẹ khi nghe được chúng ta muốn sinh con thêm thì rất vui vẻ, em không biết phải giải thích thế nào với hai ông bà nữa. . . ."

Giọng nói trầm thấp đầy nhạo báng của Đàm Dịch Khiêm cất lên, "Cho nên lúc em gặp chuyện, em định để anh đóng vai người xấu ở trước mặt ba mẹ?"

Hạ Tử Du nhíu mày không vui nói, "Nè, anh không chịu đi nói với ba mẹ vậy chẳng lẽ muốn em sinh con nữa thật à? Anh là cái đồ vô lương tâm, lúc em sinh ViVi và KK anh đã nói với em như thế nào? Anh đau lòng mà bảo sau này em không cần sinh nữa, không ngờ rằng mới có ngắn ngủi hơn nửa năm mà anh đã quên sạch sẽ rồi. . . ."

Hạ Tử Du vừa nói vừa nặn thêm mấy giọt nước mắt nữa ra, trông rất đáng thương.

Cái trò diễn cỏn con này của Hạ Tử Du làm sao qua mắt được Đàm Dịch Khiêm, nhưng anh lại rất sợ cái dáng vẻ này của Hạ Tử Du, nhìn thấy Hạ Tử Du khóc lóc tim anh cũng nhói lên theo, anh lập tức đưa tay lên lau nước mắt cho cô, trìu mến nói, "Em đúng là ngốc, chuyện anh hứa với em sao anh có thể quên được? Ngoan. . . . Đừng khóc, anh giúp em xử lý là được rồi!"

Đôi mắt đang ngấn nước của Hạ Tử Du bỗng chốc trở nên phát sáng, "Có thật không?"

"Dĩ nhiên!" Vừa dứt lời Đàm Dịch Khiêm liền cúi đầu hôn lên môi Hạ Tử Du, thật lâu mới buông ra.

Hạ Tử Du chủ động chui vào trong ngực Đàm Dịch Khiêm, hạnh phúc nói, "Ông xã, anh thật là tốt, không uổng công em đã mua nhiều nước hoa thế để lấy lòng anh. . . . . ." Hạ Tử Du đi theo Đàm Dịch Khiêm lâu rồi đúng là cũng học được sự nhanh trí không ít, đã chiếm được lợi lại còn đáng thương ra sức vì người khác.

Đàm Dịch Khiêm gác cằm lên đỉnh đầu Hạ Tử Du ám muội nói, "Nếu muốn lấy lòng anh, vậy thì tối nay chúng ta hãy thử tiếp luôn loại nươc hoa kia nhé?"

"Ớ . . ." Hạ Tử Du sửng sốt ngớ ra, cuối cùng bất chấp khó khăn nói, ". . . . Được!"

Có việc muốn cầu cạnh anh, bây giờ cô sao có thể cự tuyệt anh được chứ?

Cô cũng biết mình không thể chiếm hết ‘tiện nghi’ của anh một lần được đâu!

------

Sợ bị hỏi một mình về vấn đề sinh con, Hạ Tử Du giúp Đàm Dịch Khiêm thay âu phục, thắt cà vạt cho anh, phục vụ anh y hệt như một đại gia, sau đó cười hì hì khoác tay anh đi xuống tầng một.

Quả nhiên vợ chồng họ Đàm đang rất vui vẻ, lúc nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du đi xuống thì lại cười không thể khép miệng nổi.

Quý Kình Phàm và Đàm Tâm hiện tại đã tạm vứt cái chuyện không vui buổi sáng ra sau đầu, hai người ân ái bên nhau nhưng đơn thuần chỉ là diễn xuất.

Robert ôm Liễu Nhiên ngồi cạnh bàn ăn, nhìn thấy Hạ Tử Du vẫn khó có thể nén nổi sự rung động trong đáy lòng như trước kia. (haizzz, tội ku Bệt gê à)

Ông Đàm cười ha hả nói, "Tiểu Du à, con mau ngồi xống đi. . . ."

Hạ Tử Du ngồi xuống cùng dãy với Đàm Dịch Khiêm, lúng túng mở miệng nói, "Dạ, ba mẹ, con thật xin lỗi vì đã dậy muộn ạ. . . . ."

Bà Đàm hiền hòa thân ái nói, "Không sao, mẹ cũng biết con mệt mà. . . . . Ầy, mang thai đứa bé mệt mỏi, cần phải ngủ nhiều mới tốt ."

Hạ Tử Du biết bà Đàm có ý ám chỉ trong lời nói, cô ngượng ngùng cười.

Đàm Tâm cười hì hì, vồn vã nói, "Ba mẹ, có mọi người cùng giúp một tay chăm sóc hai đứa trẻ, sao mà Tử Du mệt được ạ, cho dù Tử Du có sinh thêm hai đứa nữa, thì mọi người vẫn cứ có thể chăm sóc tốt cho em ấy mà. . . . ."

Sau khi bà Đàm nghe xong thì mặt mày như nở hoa, "Vậy cũng phải xem Tiểu Du có chịu sinh không cái đã. . . . . ."

Hạ Tử Du len lén ngước mắt tức giận lườm tới Đàm Tâm.

Mặt Đàm Tâm hiện vẻ gian tà, vênh vênh đắc ý.

Ông Đàm quay sang nhìn Hạ Tử Du, từ ái nói, "Tiểu Du à, nếu trong nhà có thể thêm mấy đúa bé nữa, thì chắc chắn sẽ cực kỳ náo nhiệt đấy con. . . . ."

Hạ Tử Du có cảm giác sắp không chống được nữa rồi, cô giật nhẹ vạt áo của Đàm Dịch Khiêm.

Thế mà chẳng ngờ lúc này Đàm Dịch Khiêm chỉ chuyên tâm vào bữa ăn sáng, nghiễm nhiên tỏ ra cái vẻ chẳng liên quan gì đến mình.

Liễu Nhiên ngồi trên đùi Robert cũng kích động vỗ tay, "A hay quá, mẹ ơi mẹ sinh cho con một em gái nữa đi, thế thì con có thể chơi búp bê với em gái rồi. . . . ." Hạ Tử Du vừa nghe con gái giải thích suýt chút nữa thì chỉ có nước muốn ngất luôn trên ghế.

Trời ạ, mình thực sự không muốn sinh nữa à. . . . .

Robert để ý thấy khuôn mặt nhăn nhó đó của Hạ Tử Du, anh lễ phép quay sang nói với hai ông bà Đàm, "Bác trai bác gái, cháu có nghe nói lần trước Tử Du sinh cũng là sinh mổ, nếu như muốn có thêm đứa nữa chỉ sợ rằng cũng không thể nhanh được!"

Nghe được giọng nói ấm áp của Robert, trong lòng Hạ Tử Du tràn đầy cảm kích, cực lực nháy mắt với Robert để bày tỏ sự tán thành.

Bà Đàm hoà nhã đáp lại Robert, "Đúng là sức khỏe của Tiểu Du không được tốt lắm, cộng thêm lần trước sinnh mổ nữa, bác sĩ nói sớm nhất thì cũng phải chờ đến sang năm khi sức khỏe của Tử Du khôi phục hoàn toàn rồi mới tiếp tục mang thai được. . . .Thế thì sang năm cũng được, chúng ta cũng không vội, quan trọng là tấm lòng của Tiểu Du muốn sinh con tiếp cho Dịch Khiêm mới là chuyện đáng quý."

Mẹ ơi. . . .

Ngay cả mẹ chồng cũng cảm thấy cô cũng đang vội vàng sinh tiếp cho Đàm Dịch Khiêm nữa này. . . .

Vậy. . . .Bây giờ nên làm thế nào đây?

Hạ Tử Du dùng sức đá mạnh vào chân Dịch KHiêm một phát ở dưới gần bàn, cố gắng ra hiệu cho Đàm Dịch Khiêm thay đổi cục diện, vậy mà Đàm Dịch Khiêm vẫn cứ thờ ơ không nhúc nhích, Hạ Tử Du tức giận đến phải âm thầm nghiến răng nghiến lợi.

Robert là người ngoài, tuy muốn giúp Hạ Tử Du, nhưng cũng không dám nói nhiều vào chuyện trong nhà họ Đàm.

Liễu Nhiên chớp mắt tha thiết nhìn ba mẹ, "Ba mẹ, hai người nhất định phải sinh em gái cho con đó. . . ." Liễu Nhiên cảm thấy có em gái chơi thích hơn so với em trai nhiều.

Hạ Tử Du khó xử vô cùng, không biết nên trả lời con gái như thế nào.

Đàm Tâm đúng lúc này nói góp thêm vào, hòa nhã cười nói, "Tử Du à, em và Dịch Khiêm sang năm sinh thêm đứa nữa đi, ba mẹ rất mơ ước được ẵm cháu nữa lắm rồi đấy!"

Hạ Tử Du đột nhiên cảm thấy cô như đang rơi vào vũng bùn không sao leo lên được nữa. . . . .

Ngay lúc đầu óc của cô đang căng lên, không có dũng khí nói rõ ra suy nghĩ của mình để ba mẹ chồng hiểu thì giọng nói lành lạnh của Đàm Dịch Khiêm vang lên, "Con và Tử Du sẽ không sinh thêm đứa nào nữa, nếu ai còn nhắc tới chuyện này nữa thì con buộc lòng phải đi thắt ống dẫn tinh!"

Đàm Dịch Khiêm vừa mới dứt lời, cả nhà nín thở im phăng phắc.

Vợ chồng họ Đàm đương nhiên đã bị câu thắt ống dẫn tinh kia của Đàm Dịch Khiêm dọa cho sợ rồi. . . . . .

Quý Kình Phàm từ đầu đến giờ vẫn chỉ ngồi xem trò vui, đối với kế hoạch thất bại của Đàm Tâm thì nhếch môi nở một nụ cười rất ư là vui vẻ, còn Robert thì âm thầm thay Hạ Tử Du thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Vào lúc này Đàm Dịch Khiêm đứng dậy, cầm lên áo khoác tây trang sau đó yêu thương hôn vào gò má vợ yêu một cái, dịu dàng nói, "Bà xã, anh đi làm đây. . . ."

Trong lòng Hạ Tử Du cảm kích vô cùng, lúc này chỉ hận không thể ôm lấy anh báo đáp một phen, nhưng mà vì ngại cả nhà vẫn còn đang ở đây, cô chỉ có thể giả vờ bình tĩnh nói ra, "Dạ, buổi tối anh nhớ về sớm nhé."

Đàm Dịch Khiêm nhanh chóng đi khỏi, mọi người cuối cùng cũng thở ra một hơi.

Hai vợ chồng ông bà Đàm vốn dĩ mong càng nhiều cháu càng tốt, nhưng một câu kia của Đàm Dịch Khiêm khiến cho hai người đành im lặng. . . . Phải biết, quyết định không sinh con của đôi vợ chồng trẻ này đối với ông bà Đàm mà nói là điều cực kỳ đáng tiếc, nhưng thường chuyện gì cũng có ngoài ý muốn, bọn họ vẫn còn có chút hy vọng được ôm cháu, nhưng nếu như Đàm Dịch Khiêm đi thắt ống dẫn tinh, vậy thì hy vọng ôm cháu của bọn họ vĩnh viễn bị chặt đứt.

Hạ Tử Du ho nhẹ một tiếng, vì an ủi hai ông bà, cô ra vẻ rất bất đắc dĩ nói, "Việc đó, ba mẹ, thật ra thì con cũng muốn đợi khỏe hẳn lại rồi sang năm sinh thêm đứa nữa . . . . . .Nhưng mà, mọi người biết đấy, lần trước Dịch Khiêm chứng kiến cảnh con sinh xong thì rất đau lòng, không muốn để cho con sinh thêm nữa, con cũng không còn cách nào khác cả. . . . ."

Những lời này của Hạ Tử Du nói ra ở trước mặt hai người ngay lập tức lại gia tăng địa vi là một đứa con dâu tốt lên một bậc, điều đó thật khiến cho hai ông bà cực kỳ vui vẻ.

Đàm Tâm bắt đầu buồn bực cúi đầu bới bới bát cơm để tránh khỏi phải nhìn vẻ mặt đắc ý của Hạ Tử Du. Ai ngờ, giọng nói của Hạ Tử Du vang lên trả lại cho cô một đòn ——

"Ba mẹ, thật ra thì Quý Kình Phàm và chị Tâm vẫn chưa có em bé đấy ạ. . . . Nếu ba mẹ muốn có thêm cháu để ẵm bồng, vậy sao không bảo chị Tâm và Quý Kình Phàm thử cố gắng xem sao ạ!"

Nghe thấy Hạ Tử Du nói thế, cơm trong miệng Đàm Tâm suýt chút nữa thì phụt hết ra ngoài, "Hả. . . ."

Kết quả là, chủ đề tiếp theo đó lại xoay quanh vấn đề khi nào Đàm Tâm và Quý Kình Phàm sinh con.

------

Sau khi bữa ăn sáng kết thúc, Hạ Tử Du lấy lý do phải cho con bú, sau đó dùng tốc độ cực nhanh biến khỏi trước mặt Đàm Tâm đang bị ông bà Đàm truy hỏi thiếu điều sắp khóc không ra tiếng.

Đàm Tâm khó khăn lắm mới ứng phó được với ông bà Đàm, sau đó mặt mũi hầm hầm tự mình đi tới vườn hoa.

Quý Kình Phàm đi theo phía sau Đàm Tâm, vẻ mặt thong thả điềm tĩnh.

Đàm Tâm nghe thấy tiếng bước chân của Quý Kình Phàm, cô quay đầu lại, nhìn trừng trừng Quý kình Phàm đang đút tay vào túi quần với vẻ mặt tự đắc, thở phì phò nói, "Anh theo tôi để làm cái gì?"

Quý Kình Phàm thong thả chậm rãi đi đến gần Đàm Tâm, mỉm cười nói, "Vợ chồng không ở bên cạnh nhau dễ khiến người khác nghi ngờ."

Đàm Tâm tức giận nói, "Anh đừng nghĩ rằng tôi đã tha thứ cho anh chuyện buổi sáng rồi, tôi nói cho anh biết, chuyện này chúng ta còn chưa xong đâu. . . . Bắt đầu từ buổi tối ngày hôm nay, anh ngủ trên sofa cho tôi, nếu như phát hiện anh có hành động nào khác thường nữa thì tôi sẽ kết thúc hợp đồng với anh!"

Quý Kình Phàm rất biết điều nói, "Nếu làm như thế mà có thể làm cho cô Đàm đây nguôi giận thì tôi ngủ trên sofa cũng đâu là gì?"

Đàm Tâm ngay sau đó ngồi phịch xuống chiếc ghế mang phong cách Châu Âu đặt trong vườn hoa, đột nhiên lại nghĩ ra một tội khác của Quý Kình Phàm, cô lẩm bẩm, "Mới nãy mẹ hỏi chúng ta bao giờ định có con, tại sao anh lại không nói câu nào thế hả, khiến cho tôi phải khó xử không biết trả lời làm sao!"

Quý Kình Phàm đi về phía Đàm Tâm rồi ngồi xuống bên cạnh cô, tà ác hỏi ngược lại, "Chẳng lẽ tôi lại nói với ‘ba mẹ vợ’ rằng em không muốn sinh con cho tôi à?"

Đàm Tâm tức giận quay lưng về phía Quý Kình Phàm.

Quý Kình Phàm đưa tay ra muốn ôm lấy bờ vai của Đàm Tâm, nhưng không ngờ Đàm Tâm như bị điện giật lập tức nhảy ra, cảnh giác nói, "Này, anh đừng có động tay động chân với tôi! !"

Quý Kình Phàm vẫn cứ thong thả nhìn Đàm Tâm, tay miễn cưỡng đặt lên thành ghế cười nhạt nói, "Nếu như thật sự muốn động tay động chân với em thì hôm qua là một cơ hội rất tốt!"

Đàm Tâm căm tức nhìn khuôn mặt điển trai nam tính đầy mê hoặc của Quý Kình Phàm, "Anh còn dám nói đến chuyện hôm qua với tôi à?"

Quý Kình Phàm đang thưởng thức gương mặt xinh đẹp đỏ bừng đầy kích động của Đàm Tâm, lúc này, một tiếng ho nhẹ trầm trầm vang lên từ trong vườn hoa.

Cuộc đối thoại giữa hai người bị cắt đứt, Đàm Tâm quay sang nhìn, người tới chính là Robert.

Dường như lúc Robert xuất hiện vẻ mặt tức giận của Đàm Tâm cũng biến mất theo, cô yên lặng trầm tĩnh khác thường.

Thấy Robert đi đến chỗ họ, tim của Đàm Tâm không thể kiềm chế được mà đập thình thịch.

Quý Kình Phàm đứng dậy, đi đến bên cạnh Đàm Tâm, kéo thẳng Đàm Tâm vào lòng ôm lấy eo cô.

Đàm Tâm vẫn nghĩ rằng Quý Kính Phàm đang muốn diễn kịch trước mặt mọi người, thế nên cũng không để ý đến cử chỉ thân mật lúc này của Quý Kình Phàm.

Robert đứng trước mặt bọn họ, bình tĩnh nói, "Rất xin lỗi đã quấy rấy hai người nói chuyện. . ."

Đàm Tâm lập tức lắc đầu thật mạnh, "Không. . . .Không sao đâu."

Quý Kình Phàm hỏi, "Có chuyện gì sao?"

Robert gật đầu, "Là thế này, tôi đến Los Angeles đã mấy ngày rồi, ba mẹ tôi bảo tôi phải về Riyadh gấp. . . .Cho nên tôi dự định tối nay sẽ quay về."

"Cái gì, tối nay anh đi?" Mặt Đàm Tâm hiện lên vẻ đầy tiếc nuối.

Quý Kình Phàm giả vờ nhắc nhở liếc mất nhìn sang Đàm Tâm.

Đàm Tâm lập tức cười gượng, "À, là vầy. . . . Em đang định nói là anh mới đến chơi có mấy ngày đã định đi rồi sao?"

Robert ôn hòa đáp lại, "Sức khỏe của ba mẹ anh không tốt, anh không muốn rời xa bọn họ quá lâu. . . . Nhìn thấy em và Tử Du đều tìm được hạnh phúc của riêng mình, anh cũng cảm thấy vui cho hai người."

Đàm Tâm dựa sát vào ngực Quý Kình Phàm, rõ ràng trong lòng đang có vạn lời nói là không nỡ nhưng chỉ có thể mở to tròng mắt đang đau nhức vì muốn khóc mà mỉm cười nói, "Vâng, nhất định là vậy."

Quý Kình Phàm nói, "Cậu cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ mang hạnh phúc đến cho Đàm Tâm."

Robert gật nhẹ, xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng đang rời đi của Robert, Đàm Tâm giãy khỏi vòng tay của Quý Kình Phàm lớn tiếng hỏi, "Em đã buông tay được rồi, vậy còn anh thì sao, lòng của anh đã chết chưa?"

So với bất kì ai khác cô rất rõ ràng tình cảm của Robert dành cho Tử Du, cho nên khi cô biết được anh đã đính hôn, cô thật sự rất đau lòng. . . .Cô biết anh làm tất cả đều là vì Tử Du, chuyện đính hôn, có lẽ anh làm vì trấn an ba mẹ, nhưng cô biết, còn hơn cả như thế nữa là vì anh muốn cho Tử Du ở một nơi khác trên thế giới biết anh vẫn đang vui khỏe hạnh phúc.

Robert không trả lời, nhưng bóng lưng dần dần biến mất của anh lại lạnh lẽo và cô đơn biết nhường nào.

Nước mắt của Đàm Tâm đong đầy nơi khóe mắt, thế nhưng cô lại khẽ cắn môi mình kiềm chế không cho nước mắt trào ra, cô nghẹn ngào nói, "Anh ấy đúng là đồ ngốc. . . ."

Quý Kình Phàm nhìn cả người Đàm Tâm đang run rẩy mà cảm thấy tim mình cũng nhói đau theo.

------

Buổi tối.

"Ba nuôi, ba thật sự phải về Riyadh sao?" Liễu Nhiên ôm lấy cổ Robert lưu luyến hỏi.

Robert hôn một cái lên gương mặt đáng yêu của Liễu Nhiên "Đúng rồi, ba nuôi phải về để đi làm, khi nào ba nuôi có thời gian thì ba nuôi sẽ đến thăm con."

Đàm Tâm đã có thể khống chế được tâm trạng của mình, lúc này cười nhẹ nói, "Chúc anh lên đường thuận buồm xuôi gió."

"Cám ơn."

Bà Đàm nói, "Robert à, có rảnh thì đến Los Angeles chơi, nhớ phải mang theo cả vợ cháu nữa đấy !"

Ông Đàm ngồi trên xe lăn cũng cười nói, "Cháu cũng đã lớn rồi, nghe nói ba mẹ cháu sức khỏe cũng không tốt, nhớ sớm sinh một đứa cháu để họ được yên lòng. . . . . ."

Bà Đàm phụ họa, "Phải đó, những người già cũng chỉ có nguyện vọng này mà thôi. . . ."

"Dạ, bác trai bác gái, hai bác cũng nhớ giữ gìn sức khỏe."

Vợ chồng họ Đàm gật đầu.

Sau đó Robert thả Liễu Nhiên xuống dịu dàng dặn dò, "Công chúa bé bỏng à, con đã lớn rồi, phải biết học cách chăm sóc ba mẹ con đó biết chưa?"

Liễu Nhiên ngoan ngoãn gật đầu, "Dạ."

Quý Kình Phàm thâm tình ôm lấy Robert, dùng giọng điệu như anh em nói, “Chúng ta liên lạc qua điện thoại sau!"

Robert ngước mắt nhìn về phía ban công của căn phòng trên tầng hai ngôi biệt thự. (chùi ui, thiệt là đau lòng thay RB qá híc)

Tất cả mọi người đều nhìn thấy hành động đó của Robert, bà Đàm hỏi, "Có phải là cháu đang đợi Dịch Khiêm hay không?"

Những người còn lại đều giữ im lặng.

Liễu Nhiên lên tiếng, "Ba nuôi, KK đang xi thối thối, ba mẹ đang giúp em trai đấy. . ."

Robert thu hồi về ánh nhìn tới căn phòng đó, bình tĩnh nói với mọi người, "Mọi người nhớ giữ gìn sức khỏe, cháu đi đây."

Liễu Nhiên vẫy tay, "Ba nuôi, bye bye ba!"

Đàm Tâm hỏi, "Anh không chờ Tử Du. . .Và Dịch Khiêm nữa à?"

Robert xoay người cất bước đi thẳng, "Không cần, anh đã chào cả hai từ trước rồi, em thay anh nói lại với hai người một tiếng là được rồi."

Không ai hiểu Đàm Tâm phải cố gắng kiềm chế cỡ nào mới không để cho nước mắt đang sắp trào ra khỏi hốc mắt! Bời vì cô biết, lần này Robert ra đi, có lẽ sẽ rất khó quay lại Los Angeles nữa. . . . .

Lúc này bỗng vang lên một giọng nói, "Robert ——"

Là giọng của Hạ tử Du, Robert đang bước đi cả người đột nhiên cứng đờ.

Liễu Nhiên ngọt ngào gọi, "Mẹ. . . . ."

Hạ Tử Du bế Liễu Nhiên lên đi về phía Robert, "Thật xin lỗi, vừa nãy em đang thay tã cho em bé, suýt chút nữa thì trễ mất thời gian tạm biệt với anh rồi. . . ."

Xoay người đối mặt với Hạ Tử Du, Robert vẫn dịu dàng hòa nhã như trước, "Cùng lắm là rời khỏi đây thời gian lâu hơn một chút, cũng không cần nói lời tạm biệt!"

Hạ Tử Du cười nhẹ nói, "Anh nhớ giữ gìn sức khỏe."

Robert nhìn chằm chằm Hạ Tử Du, một lúc lâu sau mới rời mắt đi nói, "Hẹn gặp lại!"

Hạ Tử Du vẫy vẫy tay.

Robert ngóng nhìn thật kỹ Hạ Tử Du thêm một lần nữa, rồi mới xoay người đi thẳng về phía chiếc xe cao cấp đã đỗ sẵn trước cửa khu nhà cao cấp của họ Đàm.

Hạ Tử Du bế Liễu Nhiên đứng tại chỗ nhìn thật lâu vào bóng lưng đang đi khỏi của Robert. Không hiểu sao, khi lần cuối cùng Robert nhìn cô, cô lại có một thứ cảm giác bi thương không giải thích được. . . .

Hạ Tử Du đương nhiên không biết, có lẽ vĩnh viễn cả đời cô cũng sẽ không biết, ánh mắt mà Robert nhìn cô ở lần cuối cùng ấy chính là —— Sự quyến luyến không nỡ!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.