Trưởng phòng Lâm dường như đã đoán được Hạ Tử Du sẽ lựa chọn thế nào, không nói lời vô nghĩa nữa, thản nhiên nói, "Được rồi, tôi không nói nhiều, cô hãy tự suy nghĩ kỹ càng đi!"

Khu nhà cao cấp.

Hai ngày nay Hạ Tử Du đều ở nhà với bà Hạ, thế nhưng bà Hạ lại phát hiện Hạ Tử Du lúc nào cũng không yên lòng, tinh thần hoảng hốt, như thể cất giấu tâm sự.

Giữa trưa, bà Hạ lại thấy Hạ Tử Du thất thần lần nữa, không nhịn được hỏi Hạ Tử Du, "Tử Du, con làm sao vậy? Hai ngày nay xem ra tinh thần không tốt lắm!"

Hạ Tử Du vốn đang sững sờ dựa vào ghế sofa, nhận thấy đã làm mẹ lo lắng, vội vàng ngồi thẳng người dậy, mỉm cười lắc tay, "Con không sao ạ!"

"Nhưng mà. . . . . ."

Lời bà Hạ còn chưa kịp thốt lên liền bị người giúp việc cắt đứt.

Người giúp việc cung kính nói với bà Hạ, "Phu nhân, bà có điện thoại."

Bà Hạ hỏi, "Ai gọi tới?"

Người giúp việc trả lời, "Cô ấy nói cô ấy họ Lâm, cô ấy là cấp trên của tiểu thư, cô ấy muốn nói chuyện với bà một chút về chuyện công việc của tiểu thư."

"Cấp trên của tôi?" Thân thể Hạ Tử Du chấn động mạnh một cái, đôi mắt hoảng sợ trợn thật to.

Bà Hạ nghi ngờ, "Nếu là cấp trên Tử Du, tại sao cần phải tìm tôi để nói chuyện công việc của Tử Du? Hơn nữa Tử Du đã xin thôi việc. . . . . ."

Người làm nói, "Cô ấy nói không muốn tiểu thư xin thôi việc, cho nên muốn nói chuyện với bà."

Bà Hạ đứng dậy, "Vậy cũng được, tôi sẽ từ chối công việc này hộ Tử Du. . . . . ."

Hạ Tử Du quýnh quáng kéo góc áo bà Hạ, luống cuống thốt lên, "À, mẹ, chuyện này để cho con nói với cấp trên con đi. . . . . ." Dứt lời, không chờ bà Hạ đồng ý, Hạ Tử Du cũng đã rời bước đến bên cạnh điện thoại.

Đối mặt với ánh mắt tò mò của bà Hạ, Hạ Tử Du chỉ có thể kiệt lực giữ vững bình tĩnh, "A lô. . . . . ."

"Tử Du, là tôi." Đối phương quả nhiên là Trưởng phòng Lâm.

Hạ Tử Du che lại ống nói, cố gắng hạ thấp giọng, "Trưởng phòng Lâm, làm sao cô lại biết số của nhà tôi?" Trong trí nhớ, cô chưa bao giờ tiết lộ ra ngoài thân thế bối cảnh của cô, Trưởng phòng Lâm càng không thể nào biết được số điện thoại của nhà cô.

Trưởng phòng Lâm nói, "Chuyện này cô cũng đừng hỏi đến . . . . . Tôi vốn muốn nói chuyện cô xin thôi việc với mẹ cô, cô đã nhận điện thoại, vậy thì tôi sẽ nói thẳng với cô được rồi! Tôi hy vọng ngày mai cô tiếp tục tới công ty làm việc!"

"Không thể nào! !" Hạ Tử Du hận Trưởng phòng Lâm đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Trưởng phòng Lâm nhẫn nại khuyên bảo, "Cô cần gì phải kiên quyết như vậy đây? Sở dĩ gọi cô tới đi làm là vì tổng giám đốc cảm thấy có hứng thú với cô. . . . . . Tôi biết rõ cô là thiên kim tiểu thư tập đoàn ‘Hạ thị’, cô cũng không thèm muốn gì quyền thế của tổng giám đốc, nhưng mà cô suy nghĩ đi, địa vị ‘Đàm thị’ ở giới thương mại có thể lật tay làm mây úp tay làm mưa, nếu ‘Hạ thị’ có thể bám vào ‘Đàm thị’ cũng là một vinh dự. . . . . ."

Hạ Tử Du kiên định nói, "Bất kể cô nói gì, tôi cũng không trở lại công ty!" Cô thật không ngờ Trưởng phòng Lâm lại có thể điều tra thân thế bối cảnh của cô thông suốt như thế.

Tiếng nói Trưởng phòng Lâm đột nhiên lạnh hẳn, giọng điệu rất như thể buổi sáng hôm đó ép Hạ Tử Du đưa ra lựa chọn, uy hiếp nói, "Tử Du, cô đừng ép tôi nói ra lời nói xấu mặt. . . . . . Cô có thể không đến công ty, nhưng cô phải cân nhắc kỹ càng, nếu như ba mẹ của cô biết cô đi làm ở phòng PR mà còn bởi vì công việc mà gặp phải‘**’, ba mẹ cô sẽ thất vọng về cô thế nào?"

Hạ Tử Du cắn chặt răng, "Cô thật ghê tởm! !"

Đăng bởi: admin