Trưởng phòng Lâm cười nhẹ, "Cô cần phải cảm ơn sự sắp đặt tối hôm qua của tôi. . . . . . Cô phải hiểu rõ, rất nhiều phụ nữ trong công ty chen lấn tiếp cận đều muốn có được cơ hội này."

Hạ Tử Du có thể mơ hồ nghe thấy lời đối thoại ở bên ngoài, nhưng cô không thể nào nghe rõ ràng nội dung câu chuyện, chỉ cảm giác giọng nữ lớn tuổi trong đó có chút quen tai. . . . . .

"Tử Du! !"

Giọng nữ quen thuộc truyền đến, cơ thể đang ngâm trong bồn tắm của Hạ Tử Du đột nhiên căng thẳng. "Lâm. . . . . . Trưởng phòng Lâm! !"

Tiếng bước chân trưởng phòng Lâm đi lại đến gần phòng tắm, "Tử Du, cô ở trong phòng tắm sao?"

"A . . . . ." Tay chân Hạ Tử Du luống cuống, vội vàng kéo qua khăn tắm bên cạnh che lại thân thể lõa lồ của mình.

Thật may là, trưởng phòng Lâm chỉ đứng ở bên ngoài cửa phòng tắm, không có ý muốn bước vào bên trong, "Tôi có lời muốn nói với cô, cô sửa sang lại một chút đi!"

"Sửa sang lại?"

Vì sao trưởng phòng Lâm lại dùng cách diễn đạt này? Dường như biết cô bây giờ đang rất thảm hại?

Hạ Tử Du quấn khăn tắm bước ra khỏi bồn, ngay sau đó mặc lại bộ quần áo tối hôm qua cô để ở phòng tắm.

Vừa mới bước chân ra, hạ thể truyền đến đau đớn âm ỉ vô cùng rõ ràng, Hạ Tử Du không nén nổi nhíu mày chịu đựng cơn đau nhức, đáy lòng không ngừng rủa thầm người đàn ông như ‘cầm thú’ tối hôm qua.

Hạ Tử Du mở cửa phòng tắm ra, bóng dáng của trưởng phòng Lâm liền xuất hiện trong tầm mắt Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du liền lấy tay kéo lại cổ áo hơi thấp trước ngực, nhưng vẫn không thể nào che giấu vết hôn mờ ám trên cổ cô.

Trưởng phòng Lâm hài lòng nhìn tình trạng lúc này của Hạ Tử Du, mỉm cười nói, "Tôi cho cô nghỉ phép ba ngày, cô ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi!"

Đột nhiên được nghỉ phép ba ngày khiến Hạ Tử Du kinh ngạc, cô không rõ nguyên do nói, "Trưởng phòng Lâm, cô nói. . . . . . Cho tôi nghỉ phép ba ngày?" Phải biết rằng, cô làm việc ở phòng PR đã hơn một năm nay, ngày nghỉ như vậy hầu như là không có.

Trưởng phòng Lâm cười rạng rỡ, "Đúng vậy."

"Vâng. . . . . ." Nếu có ngày nghỉ như thế, cô không có dự định từ chối, nhưng mà. . . . . .

Hạ Tử Du bỗng nhiên ngước lên hai mắt, như chợt nhận ra được điều gì, nghiêm túc hỏi, "Trưởng phòng Lâm, sao cô lại biết tôi ở chỗ này?"

Trưởng phòng Lâm bình tĩnh trả lời, "Cô hẳn là đã đoán được."

Tay Hạ Tử Du không ngừng run rẩy, trong đầu nhớ lại những điều tối hôm qua thật như thể có người cố ý an bài, không dám tin mà thốt lên, "Là cô cố tình gạt tôi tới căn phòng này sao?"

Trưởng phòng Lâm gật đầu thú nhận, "Phải."

"Vậy cô có biết hay không, tối hôm qua có một người đàn ông. . . . . . Anh ta. . . . . . Anh ta quả thật vô cùng ghê tởm! !" Vừa nhắc tới người nào đó, lửa giận Hạ Tử Du lại khó tiêu.

Trưởng phòng Lâm lạnh nhạt nói, "Người đàn ông cô nói là chỉ. . . . . . Tổng giám đốc sao?"

"Cái gì tổng giám đốc, anh ta là tên khốn kiếp. . . . . ." Lòng đầy căm phẫn Hạ Tử Du đang muốn tiếp tục chửi mắng thêm nữa, nhưng đột nhiên bị trưởng phòng Lâm nhắc tới một sự thật khiến cô kinh hãi, "Đợi chút, tổng giám đốc?"

Trưởng phòng Lâm gật đầu, "Đúng vậy, người đàn ông tối hôm qua ở chung với cô chính là tổng giám đốc tập đoàn ‘Đàm thị’ của chúng ta, Đàm Dịch Khiêm. Cũng là người mới vừa ra lệnh tôi cho cô nghỉ phép ba ngày."

"Đàm Dịch Khiêm?" Hai tròng mắt Hạ Tử Du trợn to, quả thật không thể tin được. Dù sao đi nữa cô cũng không thể nào liên hệ người đàn ông "cầm thú" đó và ‘tổng giám đốc’ Đàm thị được người đời đồn đãi như thần thoại lại với nhau.

Có thể trở thành người thần trong giới thương nghiệp nắm trong tay mạch máu kinh tế Châu Á, không phải nên khiêm tốn hòa nhã có lễ, phong cách phải ra vẻ người đàn ông có phong độ sao? Sao có thể là người đàn ông như vậy?

Đăng bởi: admin

Truyện Đô Thị hay