"Nếu như tôi không nhớ lầm, là cô mặc áo ngủ khiêu gợi chủ động đến phòng tôi, cô nghĩ cảnh sát sẽ nhận định như thế nào?"Anh không thể kiềm chế được được, khi cô đang thống khổ gào thét mà không thể phản kháng thì anh bắt đầu cởi hết quần áo ra, giải thoát cho hạ thể hùng dũng của mình. . . . . .

Ngay sau đó, người đàn ông quả quyết thúc người một cái nhưng không hề mất đi sự dịu dàng, từ từ tiến vào trong cô.

Hạ Tử Du điên cuồng hét lên…….."A!"

Đau đớn như tê liệt khiến cô lắc mạnh đầu như điên dại, nhắm lại hai mắt, đôi tay bấu chặt bờ vai rộng lớn của anh thốt lên, "Đau quá, anh cút ngay. . . . . ."

Cùng với tốc độ ra vào, người đàn ông kinh ngạc khi phát hiện nơi đó của cô vẫn còn nguyên vẹn không sứt mẻ, mà từ từ thả chậm tốc độ lại.

Cô đè nén nước mắt, ánh mắt nhìn về phía người đàn ông như muốn nói rằng bây giờ cô đang rất khó chịu.

Tốc độ của anh dần dần chậm lại, cũng hiểu được lúc này cô căn bản không thích ứng nổi với vật sưng tấy của anh.

Hạ Tử Du vì đau đớn mà không ngừng thốt ra mấy câu mắng chửi, "Khốn kiếp. . . . . ."

Người đàn ông lẳng lặng quan sát khuôn mặt xinh xắn của cô, sau khi nhận thấy nếp nhăn ở giữa lông mày cô từ từ giãn ra, anh tiếp tục cố gắng đẩy vào thật sâu.

Anh kiên cường mạnh mẽ, nhiều lần tiến thẳng vào, khiến cô tưởng chừng như không thể nào chịu đựng nổi, cô run rẩy càng thêm kịch liệt, xâm nhập mãnh liệt dường như làm cho cô choáng váng hoa mắt.

Suốt cả một đêm, trong lúc mơ mơ màng màng cô vẫn cảm giác được người đàn ông đó chưa từng rời khỏi cơ thể cô.

Hôm sau.

Hàng lông mi dài cong vút của Hạ Tử Du giật giật, mí mắt nặng trĩu từ từ mở ra.

Khi ánh mắt nhìn thấy hoàn cảnh xa lạ của khách sạn, cô vùng vẫy muốn ngồi dậy nhưng hạ thể lại lâm râm truyền đến đau đớn như bị xé thịt.

"A. . . . . ."

Nằm vật xuống giường lần nữa, Hạ Tử Du chợt nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra tối hôm qua, hai gò má cô lập tức nhuộm đỏ, cảm giác vừa thẹn vừa cáu khiến cô lúc này cảm thấy muốn độn thổ cho xong.

"Tỉnh rồi sao?"

Bỗng nhiên một giọng nói đàn ông trầm thấp cắt ngang suy nghĩ của Hạ Tử Du, Hạ Tử Du giận dữ nhìn về phía người đàn ông cao lớn kiêu ngạo vừa đi ra từ phòng tắm.

Hạ thể anh chỉ quấn một cái khăn tắm, nước đọng trên người còn chưa kịp khô, hai mắt u ám lạnh nhạt yên tĩnh như mặt nước nghênh đón ánh mắt sắc bén như lưỡi dao của cô.

Lúc này Hạ Tử Du mới thấy rõ người đàn ông chiếm giữ cô suốt cả đêm. . . . . .

Khuôn mặt điển trai như được gọt dũa, góc cạnh rõ ràng ngũ quan nghiêm nghị, đôi mắt tối đen như lốc xoáy biển sâu, đôi môi mỏng hoàn mỹ. . . . . .

Anh ta. . . . . .

Anh ta dường như là người đàn ông có dáng dấp tuấn tú nhất mà cô từng gặp, hơn nữa thân hình anh cao ráo như người mẫu, làm cho cả người anh thoạt nhìn vững chãi hiên ngang, và bản thân phảng phất lộ ra khí chất mà người bình thường ít có được.

Cô hơi sững sờ, bởi vì chưa hề nghĩ tới người đàn ông giống như "Cầm thú" đêm qua lại đẹp trai đến vậy. . . . . .

Hạ Tử Du nắm chặt tấm chăn, chỉ lộ ra hai con ngươi sáng nhìn thẳng vào anh, "Anh. . . . . . Rốt cuộc anh là ai?"

Ánh mắt lãnh đạm của người đàn ông dừng lại trên khuôn mặt trắng hồng tinh xảo của Hạ Tử Du, cúi đầu hờ hững nói, "Những lời này nên để tôi hỏi cô."

Tối hôm qua mất đi thứ quý giá nhất trong cuộc đời của bất kỳ người con gái nào, cô không thể không coi trọng, gằn từng chữ nói, "Tôi mặc kệ anh là ai, tóm lại, chuyện tối ngày hôm qua, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho anh! !"

Thái độ của người đàn ông vốn lạnh lùng nhưng lúc này lại nhếch khóe miệng, lộ ra vẻ ngả ngớn đáng ghét, anh nheo mắt lại, hứng thú hỏi, "Vậy sao? Tôi thật muốn xem cô ‘không bỏ qua cho tôi’ như thế nào đây?"

Kiểu cách xem thường của anh khiến Hạ Tử Du oán hận nghiến răng nghiến lợi nói, "Tôi sẽ báo cảnh sát! !"

Đăng bởi: admin

Truyện Đô Thị hay