Hôm sau.

Hạ Tử Duy đến công ty như thường lệ.

Thay vì nói cô đã chuẩn bị tốt tâm lý, không bằng nói cô đã không có lựa chọn, nhưng mà dù sao đi nữa, cô tuyệt đối không ở lại bên Đàm Dịch Khiêm quá lâu. . . . . .

Hạ Tử Du đi thang máy dành riêng cho tổng giám đốc, lên đến tầng lầu.

Lấy tư cách là thư ký mới nhậm chức của Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du đương nhiên phải đi gặp anh trước.

Hạ Tử Du gõ nhẹ cửa phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm, mới phát hiện ra Đàm Dịch Khiêm không có ở trong văn phòng, ngay lúc Hạ Tử Du đang nghi ngờ, thì chị Dư đã đi ra từ trong thang máy.

Hạ Tử Du nghe thấy tiếng thang máy, quay đầu nhìn lại. Thấy chị Dư, cô nhẹ nhàng gật đầu bày tỏ lễ phép.

Chị Dư bước đến trước mặt Hạ Tử Du, giọng nói bình tĩnh trước sau như một, "Tối hôm qua tổng giám đốc đã bay tới Mỹ xử lý công việc của tổng bộ rồi. . . . . . Mấy ngày nay tổng giám đốc không ở công ty, cô hãy làm quen cho tốt trách nhiệm thư ký nên làm đi!"

Hạ Tử Du trợn tròn hai mắt, "Cô nói tổng giám đốc đã đi tổng bộ ở Mỹ rồi?"

Chị Dư gật đầu, "Đúng vậy."

Hạ Tử Du hơi khó có thể tin, cô không nghĩ tới Đàm Dịch Khiêm sẽ vì thỏa hiệp lựa chọn của cô mà ngày hôm sau rời đi.

Cô cho là, anh đã đạt được yêu cầu, đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua. . . . . .

Chẳng qua, đối với cô mà nói là đây đúng là một tin tốt.

Hạ Tử Du nhẹ nhàng thở ra, tâm trạng cũng không khỏi chuyển biến tốt, "Được, tôi sẽ làm quen công việc mới thật tốt."

Chị Dư gật nhẹ đầu, ngay sau đó xoay người rời đi.

------

Một tuần lễ sau, có lẽ là không có sự tồn tại của Đàm Dịch Khiêm mà Hạ Tử Du bắt đầu hết lòng tập trung với công việc.

Nếu không nhắc đến chuyện giữa cô và Đàm Dịch Khiêm, thật ra cô rất thích chức vụ thư ký tổng giám đốc này.

Trước đây ở phòng PR luôn có nhân vật lớn lớn nhỏ nhỏ cần ứng phó, hiện tại không cần phải đối mặt bất luận kẻ nào, mỗi ngày đều chỉ ngồi ở trong phòng thư ký giúp tổng giám đốc sửa sang lại văn kiện hồ sơ, công việc nhẹ nhàng mà thanh thản dễ chịu.

Chính bởi vì công việc thư ký này đã giúp cô hiểu thêm về Đàm Dịch Khiêm.

Cô xem qua rất nhiều tài liệu công ty, phát hiện tập đoàn Đàm thị có thể có ngày hôm nay đều toàn dựa vào năng lực kinh người và trí tuệ khôn lường của Đàm Dịch Khiêm, những quyết định sách lược của anh hầu như không bao giờ sai lầm. . . . . . Thảo nào ai ai cũng ca ngợi anh là thiên tài trong giới kinh doanh.

Lúc trước, cô cũng từng tò mò về người đàn ông thần kỳ được mọi người đồn đại này. Nhưng, sau chuyện đêm hôm đó, cô hoàn toàn không còn chút tò mò gì về anh nữa, thậm chí cảm thấy người đàn ông vô sỉ quần là áo lụa như thể anh hoàn toàn không có khả năng có được thành tựu như vậy, mọi người chỉ nói quá lên mà thôi. Nhưng mà bây giờ xem ra, cô cũng chưa hiểu về anh ta lắm. . . . . .

Có lẽ do ban ngày lật xem tài liệu của anh nhiều lần, mấy ngày này vào ban đêm, trước khi ngủ cô đều nghĩ đến anh.

Nhưng như vậy cũng không có nghĩa là cô đã giảm bớt đi cảm giác căm ghét đối với anh ta. Bởi vì lúc nghĩ tới anh, cô đều cầu nguyện từ tận đáy lòng rằng anh ta hãy kéo dài thời gian trở về nước, như vậy cô mới có thể tiếp tục trải qua cuộc sống yên tĩnh thoải mái như bây giờ.

Vậy mà. . . . . .

Tối nay, Hạ Tử Du nhận được một tin nhắn làm cho cô hoàn toàn về với hiện thực.

Ba giờ sáng, Hạ Tử Du đang ngủ mơ mơ màng màng, một hồi chuông điện thoại đột ngột đã quấy rầy giấc ngủ cô.

Cô đang ngủ say sưa, chuông điện thoại di động khiến cô bực dọc đang muốn tắt máy, lúc này, trên màn hình điện thoại chợt hiện lên một tin nhắn ——

Qua chỗ tôi, hai phút sau tài xế sẽ đợi ngoài cửa nhà đón cô! Đàm Dịch Khiêm.

Một giây sau, Hạ Tử Du chấn động ngồi dậy, bừng tỉnh trong nháy mắt.

Đăng bởi: admin

Truyện Đô Thị hay