• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.

Ngoài cửa sổ tĩnh mịch, bóng đêm mờ mịt, xa xa đèn đường màu vàng ấm áp, ở xa xăm dưới bầu trời đêm toát ra vầng sáng lạnh lẽo.

Du Tĩnh Nhã cầm trong tay một quyển sách tỉ mỉ thưởng thức một câu trong đó nói: “Sinh mạng giống như nước chảy, những chuyện không thích phải trải qua, nếu như định trước cả đời trải qua như vậy, không vui nữa cũng vô ích.”

Không thể không thừa nhận, lời này rất có đạo lý.

Trong phòng khách tiếng đập đồ xen lẫn tiếng chửi rủa đã kéo dài hơn hai giờ, đối với hiện tượng này tồn tại lâu dài trong gia đình, cô đã sớm thấy thường xuyên.

Tự nhận là thất bại lớn nhất cả đời này, chính là sinh ở một gia đình như vậy, cha đánh bạc, mẹ cực đoan, bổ sung thêm một em trai không chịu thua kém...

Đều nói hôn nhân là lần đầu thai thứ hai của phụ nữ, cô cũng không phải không có mơ mộng, dĩ nhiên mơ mộng và mong đợi là hai chuyện khác nhau, cô mơ mộng không phải tình yêu thuần túy, cô chỉ mơ có thể thoát khỏi hoàn cảnh không ngừng cãi vả này.

Vô cảm đứng dậy, cô đi ra ngoài, trong phòng khách chiến tranh không khói súng còn đang kéo dài, khép cửa phòng ầm một tiếng, cô đi ra ngoài lúc nào và tại sao đi ra ngoài, không ai biết, cũng không có ai quan tâm.

Đi bộ dọc theo đường cái tĩnh lặng mờ mịt trước mặt, đi tới một gốc cây phượng, cô nhìn chằm chằm vào cây phượng dáng kiêu ngạo, hàng năm nở rộ giống như một cây đuốc, làm cả thành phố đỏ rực lên.

“A...”

bốn phía yên tĩnh, bỗng nhiên truyền tới tiếng một người người đàn ông gào thét nặng nề, cô nghi ngờ quan sát chung quanh, ở nơi ngoài trăm thước, có một chiếc xe ở trong bóng tối không nhìn thấy rõ, tựa hồ trong xe có người nhưng bởi vì cách khá xa, không nhìn ra có phải đã xảy ra chuyện gì hay không.

Do lòng hiếu kỳ thúc đẩy, cô không suy nghĩ đến gần chiếc xe kia, cho dù chung quanh một mảnh tối đen, cô vẫn có thể mượn ánh trăng nhìn thấy người đàn ông này có một gương mặt anh tuấn cương nghị, chẳng qua là...

Anh giống như rất thống khổ, trên trán rịn ra mồ hôi mịn, ở dưới ánh trăng, lóe sáng óng ánh.

“Tiên sinh, anh làm sao vậy?”

xuyên qua cửa kiếng xe, cô thò đầu nhẹ giọng hỏi, trong lòng phỏng đoán người này có phải phát tác bệnh gì hay không, ví dụ như, viêm ruột thừa, bệnh tim, cao huyết áp, nhồi máu cơ tim...

“Giúp tôi một tay...” cặp mắt người đàn ông xa lạ tha thiết nhìn cô, biểu tình trên mặt càng lúc càng thống khổ.

Mặc dù không biết người đàn ông này muốn cô giúp như thế nào, nhưng lòng cô vẫn tràn đầy đồng tình gật đầu: “ Được, giúp làm sao?”

“Vào đi!” giọng của anh vẫn rất nặng nề, mồ hôi trên trán đã rơi xuống, nhìn anh thống khổ như vậy, Du Tĩnh Nhã không chút do dự mở cửa xe ngồi xuống.

“Tiên sinh, muốn tôi tìm thuốc giúp anh sao, hay giúp anh gọi điện thoại liên lạc với người nhà?”

Cô nhanh chóng rút khăn giấy ra, lau chùi mồ hôi trên trán cho anh, đầu ngón tay mới vừa chạm vào gò má anh nóng như lửa vậy, anh lập tức xoay mình một cái áp cô ở chỗ ngồi trên xe...

“Anh làm gì? Buông tôi ra!” quá khiếp sợ, trong đầu Du Tĩnh Nhã ầm vang giống như nổ tung vậy, trong nháy mắt trống rỗng!

Người đàn ông này giống như không nghe được, bất kể cô kháng cự và xô đẩy, đều không cách nào ngăn cản hai tay anh xé quần áo của cô, mắt thấy khó giữ được trong sạch, cô liều mạng hô to: “Cứu mạng...”

Một tiếng cứu mạng mới vừa thoát ra khỏi miệng, đôi môi nóng bỏng của người đàn ông liền đè lên, anh đè chặc hai tay Du Tĩnh Nhã lại, giống như một con dã thú bị nhốt, bất kể có phải lệ rơi đầy mặt cô hay không, chỉ muốn phát tiết tất cả lửa nóng trên người!

Rốt cuộc giãy giụa đến kiệt sức, người đàn ông dời môi đi, cúi người nặng nề nói ở bên tai cô: “Không được kêu, tôi bị người ta bỏ thuốc, cô giúp tôi, muốn cái gì tôi cũng cho cô!”

“Ưm...”

Ngay cả suy tính đường sống cũng không có, anh tiến sâu vào thân thể của cô, trong miệng phát ra tiếng thở dài thỏa mãn...

Đăng bởi: ND Thất Liên Hoa

Truyện Ngôn Tình hay