• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Âu Dương Lãnh cũng không nói gì, bầu không khí nặng nề bao trùm quanh hai người họ, anh tỉ mỉ chăm sóc cổ tay cô xong, sau đó đứng lên lạnh lùng nói: “Chỉ cần em đồng ý kết hôn với tôi, em liền được tự do.”

“Tại sao lại là tôi?” Vu Thiện không hiểu nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt mình, sao mình lại chọc tới anh ta? Từ trước tới giờ mình cũng không quen biết anh ta, cô xác định trước kia chưa từng gặp anh.

“Cô gái, đừng không biết điều, ngoan ngoan làm phu nhân của tập đoàn Âu Dương đi, em biết hậu quả đấy!” Nói đến đây vẻ mặt Âu Dương Lãnh dịu xuống, ngay từ lúc mười năm trước anh đã biết cô, chỉ là cô không nhớ rõ mình.

“Cái gì? Tôi không hiểu!” Vu Thiện dũng cảm trừng mắt nhìn anh, mình vốn không biết anh ta là ai! Huống chi cô hoàn toàn chẳng muốn làm thiếu phu nhân tập đoàn gì gì đó, cô chỉ muốn cùng mẹ sống cuộc sống bình an qua ngày.

“Em không cần biết rõ, chỉ cần ngoan ngoãn là được rồi, tôi cho em thời gian suy nghĩ, hi vọng có thể nghe được câu trả lời hài lòng.” Anh mỉm cười ác ý, nhìn người phụ nữ vẫn đang cố gắng muốn nói chuyện, anh chỉ muốn bù đắp cho cô mà thôi, hơn nữa chỉ có khiến cô trở thành người phụ nữ của mình cô mới không bị bắt nạt nữa.

“Anh có ý gì?” Anh ta muốn làm gì? Nhìn dáng vẻ của anh giống như sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô, anh ta nghiêm túc sao? Làm thế nào bây giờ?

“Ngoan ngoãn ở lại đây, thím Lan sẽ chăm sóc em.” Để lại cho cô một ánh mắt sâu xa khó hiểu, Âu Dương Lãnh không để ý tới cô nữa, xoay người tao nhã bước đi rời khỏi phòng anh, đi vào phòng khách.

“Anh đi đâu vậy? Không thể bỏ tôi ở lại chỗ này!” Nhìn thấy anh rời đi Vu Thiện không khỏi hoảng hốt, cô không thèm ở lại chỗ này, cô muốn về nhà! Đáng tiếc Âu Dương Lãnh cố ý để cô ở lại chỗ này suy nghĩ cho rõ ràng, đối với tiếng kêu gào của cô không thèm để ý chút nào.

Âu Dương Lãnh đi tới cửa, Hà Tường đã sớm đứng chờ ở cửa, nhìn thấy anh đi ra ngoài nâng mắt tiến lên đón, “Cô ấy không sao chứ?” Mới vừa rồi anh ta đứng ở cửa thấy hình ảnh bọn họ mập mờ ở chung một chỗ.

“Ừ, thím Lan sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy.” Anh không nhìn Hà Tường mà quay đầu nhìn thím Lan phía sau nói, thím Lan hiểu ý tứ của thiếu gia, gật đầu cung kính trả lời, “Đúng vậy, thiếu gia, nhưng phải cởi trói cho cô Vu không ạ?”

“Không cần, chờ tối nay tôi trở về hãy nói.” Âu Dương Lãnh dặn dò, nhìn lầu hai một cái, ánh mắt mù mờ khiến người ta không thấy rõ giờ phút này anh đang suy nghĩ gì.

“Vâng, thiếu gia.” Thím Lan không nói gì thêm, bà cũng không biết tình hình bây giờ như thế nào, tối hôm qua đột nhiên cô Vu bị đưa tới trên giường thiếu gia, bà là người làm tất nhiên không dám hỏi. lequydoon

“Đi thôi.” Âu Dương Lãnh dẫn đầu đi về phía cửa, nếu vì ông nội mà phải kết hôn với cô, anh nhất định sẽ cưới, không chấp nhận cô phản kháng, hừ, ông nội đã dùng tập đoàn để uy hiếp mình phải kết hôn, như vậy người mà anh chọn chính là cô!

“Lãnh, chờ mình một chút.” Hà Tường nhìn Âu Dương Lãnh rời đi không quay đầu lại, buồn cười đi theo anh, Lãnh làm gì vậy chứ?

“Thiếu gia đi thong thả.” Thím Lan tận tụy đưa thiếu gia đi ra cửa, nhìn bọn họ ngồi lên xe lái lên đường chính, tại sao thiếu gia không thả cô Vu ra nhỉ? Nhưng bà tương đối tò mò, có phải thiếu gia thích cô Vu hay không, nếu là như vậy thì tốt quá, bởi vì bà cảm thấy cô Vu tốt hơn những người phụ nữ thiếu gia gặp gỡ ngày trước rất nhiều.

Âu Dương Lãnh ngồi lên xe thể thao quản gia lái tới mắt lạnh nhìn Hà Tường ngồi vào, đột nhiên tâm tình không tốt, sắc mặt cũng khó coi theo.

“Lãnh, sao vậy?” Ánh mắt Âu Dương Lãnh thay đổi lạnh lùng nhìn mình lúc mình ngồi lên xe? Đây là xảy ra chuyện gì? Cậu ấy nhớ chuyện trước kia sao? Hay là đang nhớ Vu Thiện ở trên lầu?

“Cậu phải về sao? Đưa cậu về.” Âu Dương Lãnh khởi động xe, lái xe ra khỏi nhà họ Âu Dương, trong đầu anh hiện lên đều là bộ dạng của Vu Thiện, cô nhanh như vậy đã xông vào đầu mình rồi hả? Đây không phải là hiện tượng tốt.

“Đưa mình tới khách sạn.” Nghe Âu Dương Lãnh muốn đưa mình về nhà, Hà Tường lắc đầu, nhà kia tạm thời anh ta sẽ không về. Bên trong ngôi nhà đó có quá nhiều kỷ niệm, anh ta phát hiện đang không có tâm tình nhớ lại hồi ức ngày trước!

“Ừm.” Âu Dương Lãnh chạy chầm chậm trên đường cái, vẻ mặt âm u, không thích trong đầu mình có bóng dáng của cô, trước tới giờ anh thích chơi đùa phụ nữ, những người phụ nữ ảo tưởng ngồi lên chiếc ghế phu nhân tổng giám đốc đều không phải là cô gái tốt. Người phụ nữ kia năm đó chính là như vậy, sau đó phát hiện không thích ba, cho nên bỏ lại mình rời đi. Âu Dương Lãnh nắm chặt tay lái, gân xanh trên tay nổi lên, hô hấp dồn dập khiến Hà Tường nhìn thấy lo lắng không thôi.

“Lãnh, cậu không sao chứ?” Hà Tường lo lắng hỏi, bọn họ là anh em cùng nhau lớn lên, là anh em có tình sâu nghĩa nặng!

“Mình không sao.” Âu Dương Lãnh quay đầu cười với Hà Tường, để anh ta đừng lo lắng, bỗng nhiên lại nghĩ tới cảnh khi anh nằm trên giường cùng với Vu Thiện, cô quả thực rất đẹp, nhưng tính tình đanh đá, không dịu dàng giống như những người phụ nữ trước kia ở cùng mình, cô khơi dậy hứng thú trong mình.

Vu Thiện tức giận nhìn chằm chằm lên trần nhà nhớ tới tối hôm qua, từ trước đến nay ba không thân thiện với mình, đột nhiên gọi mình về nhà ăn cơm, còn không cho mẹ đi theo. Lúc ấy cô đã cảm thấy kỳ lạ, ba có tư tưởng trọng nam khinh nữ, nên ông ta không để ý mẹ là vợ cả, đuổi mình và mẹ ra khỏi nhà, sau đó ở cùng tiểu tam, sinh được hai đứa con trai, sau đó càng không cho mình và mẹ đặt chân về chỗ ấy.

Thì ra bảo mình về nhà ăn cơm chính là để đưa mình lên trên giường người đàn ông này, trong lòng Vu Thiện rỉ máu, ba hoàn toàn không xem mình là con gái của ông ta, cho nên vì công ty, không tiếc đưa mình tới trên giường người đàn ông khác!

Mình sẽ không khuất phục, cô nhất định phải thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn này, không ai có thể đối xử với cô như vậy, hiện giờ lòng cô đang đau đớn, làm sao bây giờ? Cô nghĩ làm thế nào để ra khỏi đây nhỉ, cô rất nhớ mẹ.

Bây giờ mình vẫn còn bị trói như cũ, vết thương mới vừa rồi Âu Dương Lãnh giúp mình băng bó vẫn còn đau, nếu như lúc này mình xuất hiện trước mặt mẹ, mẹ nhất định sẽ lo lắng.

“Cô Vu, muốn uống nước không?” Thím Lan xuất hiện ở cửa, bưng mâm đi vào, nhìn thấy vẻ đau thương trên mặt Vu Thiện trong lòng thầm thở dài, thiếu gia chọc cô Vu khóc rồi.

“Bà đi ra ngoài, đừng vào đây.” Vu Thiện nghiêng mặt qua một bên, không muốn để người ta nhìn thấy bộ dạng chật vật của mình, ở đây không phải là nhà mình, sao có thể để cho người ngoài nhìn thấy bộ dạng khóc lóc của mình chứ.

“Cô Vu, tôi là thím Lan, thiếu gia bảo tôi tới chăm sóc cô.” Thím Lan mỉm cười đến gần, không thèm để ý tới sắc mặt khó coi của Vu Thiện, yêu thương nhìn Vu Thiện. Tuổi cô và con gái mình không cách nhau là mấy, nhưng thành thục hơn con gái mình rất nhiều, theo thân phận đại tiểu thư nhà họ Vu, đáng lẽ nên là cô gái trong sáng thuần khiết, sao lại trở nên đau thương như vậy!

“Đi ra ngoài! Đi ra ngoài!” Vu Thiện hoàn toàn không để ý đến bà, trong mắt cô, quản gia thoạt nhìn rất đáng mến này cũng giống như anh ta, đều không phải là người tốt, mặc dù bà không làm chuyện gì có lỗi với cô.

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay