Tộc Long Huyết

Chương 22: Chương 22




(315)

Thẩm Trường Trạch và Al bay lên chóp mũi của Hải Long. Thẩm Trường Trạch chìa tay chạm vào vảy của nó, màu sắc của lớp vảy đó còn lấp lánh hơn hắn gấp mấy lần, độ cứng cao đến mức khó tưởng tượng nổi. Nó hệt như một chiến sĩ rồng mặc chiến giáp vàng, oai hùng mà mạnh mẽ, song biến dị về hình thể rõ ràng đã khiến nó mất đi đồng bạn và bạn đời có thể chung sống bình thường với mình, nó vô cùng cô độc và đau khổ.

Ánh mắt của nó dừng trên người Thẩm Trường Trạch và Al, lỗ mũi liên tục phả ra hơi thở ấm nóng, chiếc đuôi lớn của nó lướt từ phía sau tới đây, mũi đuôi chần chừ giơ cao giữa không trung.

Bị bản năng thúc đẩy, Thẩm Trường Trạch và Al lần lượt giơ đuôi lên, đuôi của hai người quấn lấy mũi đuôi của Hải Long, kích cỡ của ba chiếc đuôi kém xa nhau, nhưng hình ảnh này lại hài hòa đến lạ.

Thiện Minh kinh ngạc phát hiện, trong hốc mắt của Thẩm Trường Trạch và Al có nước mắt chảy ra, cổ họng của Hải Long không ngừng phát ra tiếng gầm gừ, đuôi của họ càng quấn càng chặt, giống như đang tiến hành nghi thức nào đó, thông qua việc quấn đuôi để đạt đến mục đích gần gũi hơn.

Thẩm Trường Trạch chợt quay đầu lại, ánh mắt đã sáng rõ như trước: “Tôi cảm nhận được suy nghĩ của nó.”

Đường Đinh Chi ngạc nhiên hỏi: “Cái gì? Cậu nghe hiểu lời nó nói?”

“Không phải lời nói, chỉ là một loại cảm ứng, nó nói nó không thể quay về quê hương.”

“Quê hương? Quê hương ở đâu?”

“Ở chỗ sâu nhất tại rãnh Manila có một lối đi thông đến quần cư của Hải Long, thế nhưng nó quá lớn, không còn cách nào đi qua được nữa.”

Al vuốt vảy của nó, thở dài: “Nó rất muốn về nhà, rất nhớ đồng bạn, người yêu, em có cách nào không?”

Đường Đinh Chi lắc đầu: “Không có, cho dù là thời kỳ hưng thịnh của khoa học kỹ thuật nhân loại cũng không làm được.”

Thẩm Trường Trạch lẩm bẩm: “Xin lỗi, bọn này không giúp được mi rồi.”

Con ngươi đỏ rực của Hải Long trở nên ảm đạm, tiếng gầm gừ đó nghe cứ như đang khóc.

Thẩm Trường Trạch thở dài, ngồi trên mũi của nó: “Để tôi cảm nhận thử ‘quê hương’ là thế nào đi.”

Con ngươi đỏ rực của Hải Long lóe lên vầng sáng kỳ lạ, sau đó nó nhắm hai mắt lại, hít thở đều đều, giống như đang ngủ vậy.

Thẩm Trường Trạch và Al cũng nhắm hai mắt lại, yên lặng cùng nó cảm ứng thứ gì đó.

***

Thiện Minh thật sự lạnh đến run cầm cập, đành phải biến thành linh miêu, sắc mặt Đường Đinh Chi đã trắng như tờ giấy, sau khi thay một bộ quần áo khô, Đường Đinh Chi rúc vào trong ngực Thiện Minh, móc bút ghi âm và sổ tay ra, nói một đoạn rồi viết một đoạn, lạnh đến tay cứng đơ mà vẫn say mê không biết chán.

Thiện Minh ngước cổ lên nhìn Thẩm Trường Trạch, không biết bây giờ hai bên đang trao đổi cái gì. Cảm nhận của Hải Long rõ ràng có thể ảnh hưởng đến Thẩm Trường Trạch và Al, suy cho cùng họ cũng chảy cùng một dòng máu. Thiện Minh cúi đầu nhìn một thân đầy lông của mình, rồi lại nhìn một thân đầy vảy giống hệt nhau của Hải Long và Thẩm Trường Trạch, chẳng hiểu sao lại có cảm giác con trai bị cướp mất.

Cứ thế, Thẩm Trường Trạch và Al giao lưu tinh thần với Hải Long hơn một tiếng, mắt thấy trời sắp tối, nhìn Đường Đinh Chi sắp lạnh đến xảy ra chuyện, Thiện Minh mở miệng thúc giục: “Chúng ta phải về rồi, robot Đường sắp chết cóng kìa.”

Hai người và Hải Long cùng lúc mở mắt ra, cặp tròng mắt của Hải Long còn to lớn và lóa mắt hơn cả mặt trời chiều đằng xa.

Thẩm Trường Trạch vuốt ve vảy của nó, hạ giọng nói gì đó.

Đường Đinh Chi run rẩy hô to: “Tôi có thể rút chút máu của nó không? Cắt một chút vảy cũng được.”

Hai người bay xuống, Thẩm Trường Trạch nói: “Đưa công cụ cho tôi.”

Đường Đinh Chi đưa hộp đồ nghề đã chuẩn bị từ trước cho Thẩm Trường Trạch, Al cởi áo khoác ra choàng lên người Đường Đinh Chi: “Áo lông của em đâu?”

Đường Đinh Chi run giọng nói: “Bị ướt rồi, trong khoang thuyền không có quần áo dày.”

Al ôm Đường Đinh Chi vào ngực: “Chúng ta sẽ về ngay thôi.” Hắn hôn nhẹ lên trán Đường Đinh Chi, lẳng lặng thở dài.

Cảm nhận được tâm trạng của Al, Đường Đinh Chi sờ mái tóc vàng mềm mại của đối phương: “Cảm xúc của Hải Long lây sang cho anh hả?”

Al gật đầu: “Cảm giác này quá chân thật, giống như… bọn anh cũng bắt đầu nhung nhớ ‘quê hương’, cho dù bọn anh rõ ràng chưa từng đến đó bao giờ.”

Thẩm Trường Trạch lại bay lên mũi Hải Long lần nữa, dùng súng bắn tia laser cắt một miếng vảy to cỡ cái khiên từ lớp vảy khổng lồ của nó, sau đó dùng kim tiêm đặc biệt rút một ít máu của nó. Hải Long gần như không có cảm giác gì với chút động tác nhỏ này, nhận ra họ sắp đi, trong mắt nó chứa đầy tiếc nuối.

Lấy mẫu vật xong, Thẩm Trường Trạch bay về du thuyền, Hải Long buồn bã nhìn họ.

Thẩm Trường Trạch kêu lên: “Bọn này sẽ quay lại nữa mà.”

Hải Long cúi đầu, rầu rĩ rút đuôi xuống biển.

Thẩm Trường Trạch thở dài: “Lái thuyền đi.”

Đường Đinh Chi khởi động du thuyền, du thuyền kéo theo máy mô phỏng sóng âm quay trở về.

Hải Long bám theo một đoạn phía sau họ, thế là trên Hoa Nam xuất hiện một hình ảnh kỳ dị, phía sau chiếc du thuyền màu trắng cỡ vừa là một cái đầu to đùng vàng rực của sinh vật họ rồng, du thuyền chạy hơn hai mươi hải lý rồi mà nó vẫn còn theo đuôi.

Thiện Minh lo lắng nói: “Chắc nó không định theo chúng ta về đất liền đâu nhỉ.”

Thẩm Trường Trạch lắc đầu, gọi với về phía Hải Long: “Mi về đi, phía trước là biển cạn đấy.”

Hải Long kêu ư hử.

Al vẫy vẫy tay với nó: “Về đi, bọn này sẽ quay lại mà.”

Hải Long do dự hồi lâu, đột nhiên, nó duỗi móng vuốt ra khỏi lòng biển, móng vuốt nắm một con cá vẫn đang giãy dụa, thể tích không tính là quá lớn. Hải Long bỏ cá vào boong thuyền, nghiêm túc nhìn họ.

Al cười nói: “Cảm ơn.”

Hải Long kêu vài tiếng, chậm rãi lùi về biển sâu, cuối cùng lưu luyến nhìn họ rồi lặn xuống biển.

Al dài thở dài một hơi: “Không ngờ lại là thế này…”

Đường Đinh Chi sốt sắng hỏi: “Vậy hai người trao đổi cái gì với nó hơn một tiếng vậy.”

Thẩm Trường Trạch nói: “Chúng tôi nhìn thấy ‘quê hương’ trong ý thức của nó, nơi đó tối đen như mực, có Hải Long, cũng có những loại cá khác, Hải Long nằm trên đỉnh của chuỗi thức ăn. Tất cả mọi sinh vật đều rất lớn, đồng thời đều biết phát sáng, cách phát sáng không giống nhau, chẳng hạn như Hải Long và một vài loại cá thì dùng vảy, vài loại khác thì dùng mắt hoặc trên đuôi có lửa lạnh. Nơi đó có rất nhiều vực đá vách đá hoặc hang núi, trên tường đá có đá quý đẹp lộng lẫy, còn có một rãnh biển ngầm dài hẹp, trong rãnh biển không chảy nước biển mà là thứ màu đen nào đó, có lẽ là dầu thô. Hang động thông từ rãnh Manila đến ‘quê hương’ trong ký ức của nó, với thể tích hiện tại, nó tuyệt đối không thể nào băng qua được. Nó đã từng dùng đầu tông rất nhiều lần, cũng từng đứng chờ trước cửa động thật lâu, hy vọng có đồng bạn nghe được sóng âm triệu hồi nào đó mà xuất hiện, thế nhưng chỉ có một mình nó.”

Al nói: “Tuổi của nó không lớn lắm, chỉ hơn ba mươi tuổi, chẳng phải trước đây mọi người từng nghiên cứu số lần phân hủy tế bào của Hải Long sao, tuổi thọ của Hải Long hẳn là trên 300 tuổi, nếu tính như thế, nó vẫn còn là trẻ con.”

Thiện Minh liếm chân: “Nghe tội nghiệp nhỉ, ai bảo nó không nghe lời người lớn chạy lung tung chứ, bây giờ hết đường về rồi.”

Đường Đinh Chi gật đầu: “Với thể tích của nó, quả thật không thể nào băng qua hang động đó được, có điều chưa biết đó có phải là cửa vào duy nhất không. Sau khi trở lại Bắc Kinh, tôi có thể xin làm nghiên cứu về cấu tạo địa chất của vùng biển sâu đó, biết đâu còn cách khác có thể đưa nó về.”

Giọng Thẩm Trường Trạch có chút thương cảm: “Cứ thử đi.”



Bốn người nhanh chóng tập trung với hạm đội, sau khi trở lại chiến hạm mẹ, bốn người lập tức vào phòng sưởi, cảm nhận cơ thể cứng ngắc từ từ ấm lại.

Thiện Minh sờ tóc Thẩm Trường Trạch, nhìn dáng vẻ tiu nghỉu hụt hẫng của con trai, hắn an ủi: “Mày đừng buồn thay nó nữa, nó chính là bá vương ở vùng biển này, có ăn có uống mà.”

Thẩm Trường Trạch gật đầu: “Bọn con bị kéo vào cảm xúc của nó, đời này con chưa từng nhớ nơi nào cả, đây là lần đầu tiên con trải nghiệm cảm giác ‘nhớ quê hương’, lạ lắm.”

Thiện Minh nhéo nhéo gáy Thẩm Trường Trạch: “Nhớ quê hương cái gì, nhớ ba mày là đủ rồi.”

Thẩm Trường Trạch cười cười, cầm tay Thiện Minh, tựa vào người hắn: “Đúng vậy, nơi có ba mới được xem là quê hương.”

***

Họ chỉnh đốn sơ lược ở căn cứ Trạm Giang rồi khởi hành trở về Bắc Kinh. Vảy rồng và mẫu máu mà Đường Đinh Chi mang về trở thành tư liệu tuyệt mật, tuy có rất nhiều người nhìn thấy Hải Long, song nghiên cứu sau đó chỉ có rất ít người được tham gia.

Thẩm Trường Trạch và Al quyết định cách mỗi hai đến ba tháng sẽ đến Hoa Nam thăm Hải Long. Với Hải Long mà nói, họ là đồng bạn duy nhất hiện giờ nó có thể chạm đến, còn với họ mà nói, Hải Long cũng là duy nhất, sự hấp dẫn lẫn nhau này, trời sinh đã tồn tại trong máu của họ rồi.

Sau khi về Bắc Kinh, Thiện Minh hối hả đi tìm vật nuôi mà mình đã hơn nửa năm không gặp — con hổ trắng mà hắn nhặt được ở Đông Bắc. Để khớp với tên của Tiểu Hắc, hắn đặt luôn cho nó là Tiểu Bạch. Trước khi hắn rời Bắc Kinh đi Thanh Hải, Tiểu Bạch đã cao gần ba mét, lần này trở về xem thử, nó ấy thế mà đã cao gần bằng Tiểu Hắc, một đen một trắng đặt chung một chỗ, con này oai phong hung mãnh hơn con nọ, trông hơi chói mắt.

“Tiểu Bạch.” Thiện Minh gọi một tiếng.

Tiểu Bạch vốn dĩ đang ngủ, nghe tiếng động bèn mở mắt ra, ngớ người nhìn Thiện Minh cả buổi, có lẽ do xa nhau quá lâu, nó có vẻ không nhận ra Thiện Minh, sau khi nghe Thiện Minh gọi mình, nó mới nhảy phắt ra khỏi ổ, nhào về phía Thiện Minh.

Thiện Minh cười ha ha vân vê da lông chắc nịch của nó, tâm trạng rất vui: “Quá tốt, lần này có thể cưỡi rồi.”

Al cười nói: “Nếu như làm nhiệm vụ, anh thà cưỡi chú thì hơn, anh thấy như vậy sẽ linh hoạt hơn.”

Thiện Minh giơ ngón giữa với Al: “Tôi không phải vật cưỡi đâu nhé.”

Al bĩu môi: “Keo kiệt quá.”



Sau khi trở về, chuyện đầu tiên họ phải đối mặt chính là “ra ở riêng”.

Quận Cửu Giang, Lục Đạo Hoàng Tuyền và hội Phụng Lam đã lần lượt rời khỏi Bắc Kinh, Thành Thiên Bích và Tùng Hạ cũng sắp lên đường đi Thiên Tân, họ dọn từ viện khoa học đến Thạch Gia Trang, giúp viện khoa học tiến hành công tác xây dựng lại vùng bản xứ.

Trước tiên họ đến Thạch Gia Trang tìm một khu biệt thự xa hoa, xác định vị trí nơi ở của mình, sau đó thuê đội xây cất sửa chữa phòng ốc.

Nhìn căn nhà có chút hoang vắng trước mắt, Thiện Minh nói: “Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chúng ta sẽ sống luôn ở đây.”

Thẩm Trường Trạch cười hỏi: “Ba thích nơi này không?”

Thiện Minh nhún vai: “Ba mày không kén chọn đâu.”

“Ba vui không?”

Thiện Minh nở nụ cười: “Vui.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.