Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang

Chương 57: Chương 57: Tiêu diệt Thanh Nha




"Thu dọn đồ đạc rời khỏi đây."

Có vẻ như tâm trạng Mạc Vũ không tệ, hắn vuốt vuốt chiếc điện thoại di động, nói với Thiên Nhất đang ngồi trên giường.

Thiên Nhất không nói gì đứng dậy thu dọn quần áo, giống như một cái xác không hồn.

Tâm trạng đang tốt của Mạc Vũ trong nháy mắt đã biến mất. Hắn ném chiếc điện thoại di động lên trên giường, quát:

"Em có thể đừng lúc nào cũng dùng cái bộ dạng liều chế này được không? Em không muốn anh đụng vào em, anh cũng không đụng vào rồi, còn em thì sao hả? Đơn giản là sống cùng anh thôi em cũng không làm nổi sao? Cả ngày ngoài bày cái sắc mặt này ra thì em còn có thể làm được gì nữa?!"

Động tác thu dọn đồ đạc của Thiên Nhất hơi dừng lại, sau đó hắn lại tiếp tục, đồng thời nói thản nhiên:

"Ừ, trời sinh tôi đã có dáng vẻ liều chết này rồi, anh không ưa thì để tôi lại đi."

Mạc Vũ giận dễ sợ, đôi mắt hoa đào chứa đựng sự tức giận. Hắn đi tới sau lưng Thiên Nhất, dùng tay trái bắt lấy cánh tay phải của Thiên Nhất, kéo hắn quay mặt về phía mình, sau đó tay phải nắm cằm của hắn khiến hắn ngẩng đầu lên, nói tàn nhẫn:

"Em đừng có bức anh nổi giận! Con thỏ lúc nóng giận còn có thể cắn người đấy, huống hồ từ trước đến giờ anh cũng không phải là thiện nam tín nữ(*) gì cả!"

(*) Thiện nam tín nữ: Tín đồ của Phật giáo nói chung.

Thiên Nhất nửa khép mí mắt, nhìn sang hướng khác, vẫn im lặng như cũ.

Mạc Vũ “Hừ” lạnh một tiếng, bỏ tay ra, xoay người vừa đi ra cửa, vừa nói quyết tuyệt (quyết tâm + tuyệt tình a):

"Muốn rời khỏi anh? Đợi kiếp sau đi."

………….

Trước cửa phòng giải phẫu, Úc Hàn Yên nửa nằm trên ghế, hai chân vắt chéo lên nhau, đầu tựa vào lồng ngực rắn chắc của Lăng Diệp, trò chuyện trên trời dưới biển với anh, cùng nhau hưởng thụ thời gian rảnh rỗi khó có được này. Cũng không thể trách bọn họ máu lạnh, chỉ là cho dù kết quả cuộc phẫu thuật như thế nào, thì cuộc sống cũng vẫn phải tiếp tục, không phải sao?

Nửa giờ sau, Úc Hàn Yên nói câu "Đèn tắt", sau đó đặt hai chân xuống đất, đứng thẳng người dậy, chờ cửa phòng phẫu thuật mở ra.

Lăng Diệp thấy vậy cũng đứng ở phía sau lưng người kia, hai tay vòng qua eo cô, cùng nhìn về phía cửa phòng giải phẩu.

Từ bên trong, Tề Ngôn mở cửa ra, tay phải tháo khẩu trang xuống, nói:

"Chuyển tới phòng bệnh VIP."

Úc Hàn Yên thở phào nhẹ nhõm, hai tay nắm chặt hai tay trái và phải của Lăng Diệp đang đặt hai bên hông mình, sắp xếp hợp lý cho Ngôn:

"Việc chăm sóc cô ấy giao cho anh vậy." Thật ra thì hai người Tề Ngôn và Dany rất xứng đôi. Mặc dù hiện tại Dany vẫn còn thích Bạch Triết Hiên, nhưng cũng không có nghĩa là về sau vẫn thích.

Tề Ngôn gần như không hề chần chừ mà gật đầu luôn. Về tình về lý, hắn đều nên chăm sóc cho cô đến khi cô khỏi hẳn. . . . . .

Lăng Diệp nhìn về phía Tề Ngôn, nói:

"Vậy chúng tôi về khách sạn trước, sau đó sẽ mang quần áo đến cho cậu tắm rửa."

Tề Ngôn đang định mở miệng hỏi thăm chuyện hôm nay, thì thấy Lăng Diệp đưa tay lên chặn lại, chỉ nghe thấy anh nói:

"Những chuyện khác cứ giao cho tôi."

"Ừm!" Tề Ngôn lên tiếng đầy cảm kích.

Sau khi trở lại ‘phòng tổng thống’, Lăng Diệp ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, cầm chiếc laptop đang đặt trên bàn tìm kiếm bản đồ toàn cục của Đỉnh Vô Danh, vừa nhìn cẩn thận vừa nói:

"Tiểu Yên, em có biết diện mạo thật của người kia không?"

Theo sự hiểu biết của anh, thủ lĩnh của tổ chức sát thủ hàng đầu —— Thanh Nha, vẫn luôn mang chiếc mặt nạ răng nanh bằng đồng cổ xưa, cũng không biết Tiểu Yên đã từng thấy qua diện mạo thật của hắn hay chưa nữa. . . . . .

Úc Hàn Yên lắc đầu một cái, nói:

"Từ lúc em gặp hắn đến lần cuối cùng thấy hắn, hắn đều mang mặt nạ."

Chỉ có điều, coi như cô không biết diện mạo thật của hắn, cô cũng có thể nhận ra hắn đầu tiên!

Lăng Diệp "Ừ" một tiếng, lại bấm số điện của Mạc Vũ một lần nữa. Anh đặt điện thoại lên trên bàn, bật loa ngoài, đồng thời đôi tay vẫn không ngừng múa may trên bàn phím.

"Diệp, thì ra cậu lại nhớ tôi đến như vậy."

". . . . . ." Úc Hàn Yên nhìn về phía Lăng Diệp, cảm thấy thán phục vì khả năng nhẫn nại của anh.

"Cậu không nói không ai bảo cậu câm đâu." Lăng Diệp nói không chút khách khí.

"Diệp ~ không được ở bên cạnh cậu mà ~"

Giọng nói có chút nũng nịu của Mạc Vũ vang lên, làm cho toàn thân Úc Hàn Yên nổi da gà. Cô nhíu mày, nói có vẻ điềm nhiên:

"Mạc Vũ, có phải anh ngứa da rồi phải không? Ngay cả người đàn ông của tôi cũng dám đùa giỡn."

Lăng Diệp nghe xong, khóe miệng không nhịn được cong lên.

Đầu điện thoại bên kia Mạc Vũ nghe thấy, suýt nữa đã ném chiếc điện thoại trong tay xuống. Hắn cũng không quên thuật bắn súng với mục tiêu vẫn di chuyển của chị dâu mình. Hắn cười hết sức rạng rỡ, nói vô cùng nịnh bợ:

"Chị dâu, người nghe lầm rồi. Tiểu nhân tuyệt đối không dám có bất kỳ suy nghĩ không ân phận nào đối với người đàn ông của người nha."

Úc Hàn Yên cười khẽ, dùng ánh mắt ý bảo Lăng Diệp tiếp tục nói chuyện mình cần, còn cô đứng dậy ra khỏi phòng khách.

Lăng Diệp gật đầu, nói khẳng định:

"Các cậu nên đến Đỉnh Vô Danh rồi chứ."

Sở dĩ anh gọi Mạc Vũ mang nhóm người mới tới đây, một là vì Mạc Vũ ở gần Đỉnh Vô Danh, hai là muốn xem khả năng chiến đấu thực tế của bọn họ.

"Ừ, vừa xuống máy bay xong."

Lăng Diệp tiếp lời, trực tiếp phân phó:

"Phong tỏa Đỉnh Vô Danh, chỉ cho phép mà không cho phép ra. Ai vi phạm giết ngay tại chỗ. Người cụ thể được an bài đã chuyển vào điện thoại di động của cậu." Lần này, nhất định không thể để hắn có cơ hội trốn thoát.

"Được."

Lăng Diệp cúp điện thoại, tắt máy tính rồi gấp nó lại đặt lên trên bàn, sau đó đứng dậy đi vào phòng ngủ.

Úc Hàn Yên thấy anh đi vào, thuận tay chọn một chiếc áo sơ mi đen, một cái quần âu màu trắng, cùng một cái quần lót đưa cho anh.

Lăng Diệp nhận quần áo, nhìn Úc Hàn Yên hỏi:

"Mang theo vũ khí chưa?"

Úc Hàn Yên rất không lịch sự, kéo váy lên trên đùi, dùng giọng lanh lảnh nói:

"Yên tâm!"

Cặp mắt Lăng Diệp nhìn chằm chằm vào đôi chân thon dài, hoàn mỹ của Úc Hàn Yên. Nếu không phải đây không phải là lúc, anh nhất định sẽ tấn công cô. Dựa vào sức kiểm soát mạnh mẽ của mình, anh kiên định dời tầm mắt đi, cầm quần áo đi về phía phòng tắm.

"Lăng Diệp đang ở Đỉnh Vô Danh."

Trong một “phòng tổng thống” ở tầng 13, một người đàn ông có khuôn mặt tang thương đứng trước cửa sổ sát đất, đối diện với bờ cát, tay phải cầm ống nhòm tay trái cầm điện thọai di động, nói.

Người đầu điện thọai bên kia không nói gì.

Người đàn ông tiếp tục dùng giọng hơi khàn khàn nói:

"Tôi đã giúp anh tiêu diệt Nhan Dịch, có phải bây giờ chúng ta nên nói chuyện hợp tác về vụ ám sát Lăng Diệp rồi?"

Người đầu điện thọai bên kia “Oh” lên một tiếng nhẹ bâng, phần đuôi kéo dài ra mê đắm lòng người.

Người đàn ông để ống nhòm xuống, lông mày nhíu lại thành hình chữ "sông" (川), giọng nói mang theo chút lạnh lẽo:

"Nhan đương gia đây là qua cầu rút ván?"

Nhan Hạo khẽ cười một tiếng, dùng giọng đầy từ tính nói:

"Tại sao lại nói tôi qua cầu rút ván? Không phải tôi đã trả tiền cho anh rồi? Đã thanh toán xong, hiểu chứ?"

Hắn dừng một lúc, trước khi người đàn ông kia kịp mở miệng, nói tiếp:

"Vụ buôn bán này đã thanh toán xong, nhưng người của tổ chức sát thủ hàng đầu các anh lại giết chết em trai tôi, làm sao tôi có thể thờ ơ đây?"

Người đàn ông nhận ra mình đã mắc bẫy, trở thành con cờ trong tay đối phương, ánh mắt hắn hằn lên tia đỏ, giọng nói rét lạnh thấu xương:

"Anh có ý gì?"

Nhan Hạo cười ha ha nói:

"Bây giờ tâm trạng của tôi đang tốt nên sẽ giải thích cho anh một chút. Tôi đã nghĩ, bên cạnh người em trai định cướp ngôi này có một đám thân cận rất có thế lực. Tôi đang lo không có cách nào để thu thập bọn họ, anh giết chết em trai tôi, đã tạo cho tôi một cơ hội tốt hóa thù thành bạn. Để có được sự ủng hộ của bọn họ, tôi đương nhiên sẽ phải báo thù người đã giết chết em trai của mình rồi. Anh nói có phải không, Thanh Nha?"

Huống hồ, hắn chỉ tin tưởng người chết. Chỉ cần Thanh Nha còn sống, sẽ vạch trần chuyện hắn sai hắn ta giết chết Nhan Dịch. Cho chù chỉ có 0,001% khả năng, hắn cũng không thể mạo hiểm như thế được.

Người đàn ông giận quá hóa cười, tiếng cười hơi khàn khàn bật ra vô cùng kinh người:

"Nhan đương gia thật giỏi tính toán! Đúng là giang sông rộng lớn sẽ có người tài xuất hiện!"

Hắn cúp điện thoại, xoay người nhanh chóng đi tới trước bàn đọc sách ngồi lên trên ghế sofa, tay cầm ống nghe điện thọai lên, bấm một dãy số.

"Tút. . . . . . tút. . . . . . tút. . . . . ."

Cho đến khi một giọng nữ lạnh lùng vang lên, người đàn ông mới miễn cưỡng đặt ống nghe xuống. Hắn nghĩ nghĩ, lại bấm một dãy số khác.

"Tút. . . . . . tút. . . . . . tút. . . . . ."

"Bộp" một tiếng, hắn đặt ống nghe trở về vị trí cũ, mày nhíu lại có thể kẹp chết một con kiến. Chẳng lẽ bọn họ đã xảy ra chuyện? Hắn bật máy tính lên, xâm nhập vào trang web nội bộ của tổ chức.

………….

Đôi mắt đẹp của Úc Hàn Yên trừng thật lớn. Cô chỉ vào mấy trang giấy A4 trong tay Lăng Diệp, hỏi có chút kinh ngạc:

"Anh lấy được tài liệu này khi nào vậy?" Chỉ nhìn thấy phía trên rõ ràng là danh sách khách hàng đã ở khách sạn trong ba ngày gần đây.

Lăng Diệp ngồi trên ghế sofa, vừa nhìn chăm chú nội dung bên trong trang giấy, vừa lơ đễnh đáp:

"Lúc anh nói chuyện điện thoại với Mạc Vũ, đã xâm nhập vào mạng lưới nội bộ của khách sạn lấy trộm."

Khóe miệng Úc Hàn Yên không tự chủ được kéo ra, lúc đó không phải là anh đang bố trí nhân lực sao? Cô suy nghĩ một lúc, nói không chắc chắn:

"Anh xem có tên “Diệp Chuẩn” không?"

Cô từng nhìn thấy trên một quyển sách cũ kỹ trong thư phòng người kia, hắn có viết hai chữ "Diệp chuẩn".

Diệp Chuẩn? Lăng Diệp bắt đầu đọc trang giấy đầu tiên. Anh đọc nhanh như gió, đến trang thứ ba thì nhìn thấy cái tên này. Anh nhìn chăm chăm – Diệp Chuẩn, nam, 48 tuổi, đặt phòng 1304, lúc 03h46 phút ngày 6 tháng 10 năm 2013.

Úc Hàn Yên nhận ra tầm mắt Lăng Diệp đang dừng lại một chỗ. Cô ghé mắt nhìn vào, vừa lúc cũng đọc được thông tin trên. Hai người liếc mắt nhìn nhau, đã xác định được mục tiêu, liền đứng dậy đi về phía phòng 1304.

Vì ở cùng tầng cho nên rất nhanh hai người đã tới đích. Úc Hàn Yên định dùng sợi dây thép mở khóa, nhưng bị Lăng Diệp ngăn lại.

Anh lùi về phía vách tường đối diện với cửa phòng, lao nước kiệu mấy bước, mượn lực quán tính, đưa chân phải lên đạp thẳng vào cửa chính của phòng.

Lúc Úc Hàn Yên còn đang trợn mắt há mồm , “bùm” một tiếng, cánh cửa chính được mở ra.

". . . . . ." Úc Hàn Yên không thể tin được nhìn xuống chân Lăng Diệp. Cô nuốt một ngụm nước bọt, cảm thụ sâu sắc sức mạnh vượt bậc của người này không phải là điều cô có thể tưởng tượng được.

Trong thư phòng, vùng giữa trán Thanh Nha đã lạnh run. Hắn cũng không quản mình đang ở tầng thứ 13, phá cửa sổ đi ra. Dĩ nhiên hắn cũng không lao thẳng xuống đất giống như người bình thường, mà leo dọc theo vách tường, bò thần tốc xuống dưới giống như một con thằn lằn.

Những người canh giữ ở trong các góc của căn phòng nghe thấy động tĩnh, không hẹn mà đều cầm khẩu súng lục trong tay, áp sát cấp tốc đến cửa chính.

Mặc dù bước chân của bọn họ cực kỳ nhẹ, nhưng cũng không thể lọt qua được lỗ tai của Lăng Diệp và Úc Hàn Yên. Cũng không nhìn thấy rõ động tác của hai người như thế nào, lúc nhìn lại đã thấy trên tay phải của hai người, mỗi người đều cầm một khẩm súng.

Bọn họ quang minh chánh đại canh giữ ở lối ra duy nhất của căn phòng, chờ thỏ đi ra.

"Bùm bùm" hai tiếng, hai viên đạo lao ra, bay theo hai hướng về phía Úc Hàn Yên và Lăng Diệp. Phản ứng của hai người nhất trí đến kinh người, đưa tay phải lên, nhắm thẳng về phía viên đạp bóp cò.

"Leng keng" hai tiếng, hai viên đạn hai bên đụng vào nhau, rơi xuống chiếc thảm lông.

Úc Hàn Yên bóp cò lần nữa, viên đạn bay thẳng vào một mắt đối phương vô cùng chính xác, chờ khi người đàn ông vì đau đớn mà lộ mình, cô nhằm thẳng trái tim người đàn ông bắn.

Cùng lúc đó, Lăng Diệp nhắm thẳng vào huyệt thái dương của người đàn ông khác vừa bị lộ ra, bóp cò không chút do dự.

Nghe theo sự sắp đặt của Lăng Diệp, Mạc Vũ tuần tra xung quanh khách sạn. d๖ۣۜđ-l-q๖ۣۜđ Vận số của hắn vô cùng tốt, nhìn thấy luôn một người đàn ông đang di chuyển thần tốc trên vách tường. Gần như ngay lập tức hắn đã xác định nhân vật này chính là mục tiêu. Khóe miệng hắn khẽ cong lên, vội vàng rút khẩu súng từ trong túi quần ra, nhằm thẳng vào ót người đàn ông nổ súng.

Hình ảnh người đàn ông trên vách tường có cái ót giống như con mắt, đầu nghiêng nghiêng đi, tránh khỏi sự công kích của viên đạn.

Mạc Vũ cũng không còn hy vọng xa vời là một phát súng sẽ giải quyết được vấn đề, dù sao đi nữa nếu dễ dàng như thế thì Diệp cũng đã không phải khổ tâm như vậy. Vì vậy, sau phát bắn thứ nhất, hắn gần như không dừng lại một giây phút nào, lại nhằm thẳng vị trí tim đối phương bóp cò.

Tiếp đó, lại hướng thẳng về những nơi trí mạng khác nhau trên người đối phương bắn mấy phát liền.

Thanh Nha di chuyển ở trên tường, động tác đã rất không thuận lợi. Hắn nhanh chóng né được 1 viên đạn, rồi đến hai viên, nhưng lại không có cách để bình yên vô sự trước đòn công kích liên tiếp của súng đạn.

Mạc Vũ là bậc thầy của tàn bạo, từ lúc đầu hắn đã không có ý định giữ lại mạng sống của người kia, cho nên dù đối phương không còn vịn vào tường để leo nữa, đã nhảy thẳng từ độ cao ở tầng thứ 13 xuống, nhưng hắn vẫn bắn không ngừng, giống như lúc bình thường tập luyện, bắn trên tấm bia đang di chuyển thần tốc vậy.

Thanh Nha không ngờ rằng, mình đã nhảy lầu xuống nhưng đối phương vẫn không bỏ qua cho mình. Hắn vốn định đánh cuộc một phen với chính mình nhưng đã thua hoàn toàn.

Thấy đối phương đã ngã xuống nền xi măng trên đường, Mạc Vũ đi qua, để yên tâm còn nâng chân phải lên đạp gãy cổ người đàn ông. Hắn cũng không gọi điện cho Lăng Diệp, mà vẫn cầm khẩu súng có chứa đạn trong tay, tiếp tục tuần tra xung quanh khách sạn.

Trong phòng 1304 có mấy người đang nằm ngổn ngang trên đất.

Lăng Diệp liếc Úc Hàn Yên một cái, cầm súng đi qua phòng khách vào những phòng khác, còn Úc Hàn Yên vẫn đứng trấn giữ ở cửa như trước.

Mười phút sau, Lăng Diệp đã trở lại đứng trước mặt Úc Hàn Yên. Không nhìn thấy khẩu súng của anh đâu nữa, chỉ nghe thấy giọng nói âm trầm của anh:

"Đã thoát ra từ cửa sổ."

Úc Hàn Yên nghe anh nói xong, cũng không vội vàng, hốt hoảng hay nuối tiếc. Cô thu hồi khẩu súng lại, cười nói:

"Đây không phải là chuyện đã nằm trong dự liệu của anh sao!"

Lăng Diệp nhéo nhéo chóp mũi của Úc Hàn Yên, một tay ôm cô đi ra ngoài, tay kia cầm điện thọai di động bấm số của Mạc Vũ xong cho lên tai.

"Diệp, tôi chỉ thấy có một nhân vật khả nghi thôi."

Lăng Diệp rất tin tưởng vào năng lực của Mạc Vũ. Người thoát khỏi tầm tay của hắn, cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay:

"Bây giờ hắn đang ở đâu?"

“Từ cửa chính của khách sạn, cậu quẹo phải sẽ nhìn thấy ngọc thụ lâm phong (*) tôi đây. Tôi. . . . . ."

(*)“Ngọc thụ lâm phong” nghĩa là “cây ngọc đón gió” ~ Ám chỉ người con trai có nét đẹp oai phong, người con gái có nét kiêu sa được ví như cây ngọc, đứng trước gió mạnh chẳng những không bị đổ mà càng đẹp hơn.

Lăng Diệp cúp máy, nhét điện thọai vào trong túi quần, ôm Úc Hàn Yên đi vào thang máy.

Úc Hàn Yên nhìn người đàn ông chết trong tư thế vô cùng thê thảm, mặt vẫn không biến sắc. Cô nhìn đôi mắt người kia lúc chết vẫn không nhắm lại, gật đầu nói:

"Là Thanh Nha."

"Thanh Nha?! Cô nói hắn là Thanh Nha?" Mạc Vũ đá hai cái vào chân người chết, khó tin hỏi.

Úc Hàn Yên nhíu mày, nhẹ giọng đáp:

"Rất kỳ quái sao?"

Mạc Vũ giơ chân lên, gào khóc:

"Đương nhiên là kỳ quái rồi! Sao tự nhiên các người lại đối đầu với người của tổ chức sát thủ hàng đầu? Lúc tôi không có mặt đã xảy ra chuyện gì?"

Hắn nhìn Lăng Diệp đang đứng phía sau ôm Úc Hàn Yên, chất vấn:

"Diệp! Chúng ta không phải là anh em sao?! Gặp nguy hiểm lại không cùng chung hoạn nạn, cậu xem tôi là người như thế nào hả?"

Lăng Diệp bất đắc dĩ thở dài một cái, day day ấn đường nói:

"Bây giờ không phải là cậu cũng đang ở đây rồi sao?"

Úc Hàn Yên thấy Mạc Vũ định mở miệng, vội vàng lên tiếng:

"Anh ấy muốn anh được ở bên Thiên Nhất nhiều hơn."

Chuyện của Mạc Vũ và Thiên Nhất lúc trước cô đã nghe Tề Ngôn nói qua, sau đó Diệp cũng kể lại sơ sơ, cho nên cô biết cũng tàm tạm.

Nhắc tới Thiên Nhất, Mạc Vũ liền trấn tĩnh lại, nhưng sắc mặt cũng không phải rất dễ coi. Mà cũng chỉ được trong nháy mắt, hắn lại trở nên hung dữ, nhìn Lăng Diệp tức giận nói:

"Chỉ một lần thôi, không được có lần sau như thế nữa!"

Nếu hỏi hắn, Thiên Nhất và Lăng Diệp ai quan trọng hơn, hắn sẽ trả lời không chút do dự là Lăng Diệp quan trọng hơn. Cũng không phải là hắn không thích Thiên Nhất, mà tình bạn giữa hắn và Lăng Diệp đã nhiều năm, vào sinh ra tử nhiều lần như vậy, không một ai có thể thay thế được.

Dĩ nhiên, nếu đến một ngày nào đó người kia cũng thích hắn, thì câu đáp án của hắn có thể sẽ thay đổi. Nhưng mà, khả năng này,……. ha ha. . . . . .

Úc Hàn Yên không bỏ sót bất kỳ biểu hiện nào trên khuôn mặt của Mạc Vũ. Cô dựa đầu vào vòm ngực to lớn của Lăng Diệp, nhìn về phía Mạc Vũ, nghiêm túc nói:

"Tôi không biết bẻ cong một người đàn ông thẳng sẽ khó khăn đến mức nào, nhưng tôi tin chắc, trong thiên hạ không có việc gì khó, chỉ sợ người không có lòng."

Lăng Diệp ôm Úc Hàn Yên, gật đầu nói:

"Chân thành sẽ dời chuyển được núi non."

Đôi mắt đào hoa của Mạc Vũ gợn sóng, hắn cười nói:

"Tại sao chúng ta lại đứng bên cạnh xác chết để nói chuyện phiếm vậy?"

Hắn dừng một chút, vuốt bụng thở dài:

"Rất lâu rồi tôi chưa được ăn sơn hào hải vị nha."

Khóe miệng Úc Hàn Yên hơi nhếch rất khó nhìn ra, người này đúng là. . . . . .

Lăng Diệp ôm eo Úc Hàn Yên, vừa xoay người đi về phía phòng ăn, vừa cúi đầu hỏi:

"Tiểu Yên, em thích ăn gì?"

Mạc Vũ đi phía sau nhìn thấy hai người tương thân tương ái, ánh mắt hắn tràn đầy vui mừng cùng ngưỡng mộ.

Trong không khí truyền đến giọng nói nhàn nhạt của Lăng Diệp:

"Cho người thu dọn sạch sẽ những chuyện vặt vãnh, cùng xác chết kia đi."

Mạc Vũ nghe xong, vừa đi đằng sau hai người, vừa bấm một dãy số trên điện thọai, nói mấy câu xong, hắn cúp máy lại bấm một dãy số khác. Người đầu điện thọai bên kia lặng im không nói gì, hắn nói luôn:

"Xuống phòng ăn ăn trưa."

"Tôi tự ăn ở trong phòng là được rồi."

Sắc mặt Mạc Vũ hơi tối đi, hắn nhấn mạnh từng chữ một:

"Anh nói, xuống phòng ăn ăn trưa."

Người đầu điện thoại bên kia chần chừ mấy giây, rất không cam tâm tình nguyện nói:

"Ừm."

không biết có phải vì vụ giết người vừa xảy ra hôm nay đã hù đến đám du khách hay không, mà trong phòng ăn không có vị khách nào.

Lăng Diệp chọn bàn bốn người, tìm một vị trí cho Úc Hàn Yên ngồi xuống, sau đó mình cũng ngồi xuống cạnh cô, để lại hai vị trí đối diện cho Mạc Vũ và Thiên Nhất. Với tính cách của Mạc Vũ, nhất định sẽ đem Thiên Nhất từ đảo không người tới đây. Chỉ có điều Mạc Vũ không muốn để cho hắn gặp nguy hiểm nên mới tạm thời mới tách hắn ra.

Hai tay Mạc Vũ cắm hờ hững trong túi quần, dựa người vào bên cạnh cửa thang máy, chờ Thiên Nhất đi ra. Mấy phút sau, "đing" một tiếng, cửa thang máy mở ra. Gần như hắn chẳng cần nhìn, chỉ nghe thấy tiếng bước chân cũng xác định được người đi ra là Thiên Nhất.

hắn đứng thẳng người lại, sau khi nói nhàn nhạt một câu "đi thôi", liền đi trước dẫn đầu.

Thiên Nhất hơi sửng sốt một chút, đối với sự lạnh nhạt của hắn có chút không thích ứng lắm. Trước kia không phải ánh mắt của hắn lúc nào cũng dính chặt vào người mình, không chịu rời đi sao? Thế nhưng hôm nay từ đầu đến cuối hắn cũng chẳng nhìn mình lấy một cái. Khóe miệng Thiên Nhất giật giật, có lẽ hắn đã chán ngán mình rồi.

Nhưng mà, tại sao trong lòng mình lại có một loại cảm giác giống như "khó chịu" vậy?

Đây là lần đầu tiên Úc Hàn Yên nhìn thấy Thiên Nhất. cô vẫn rất tò mò, không biết đến tột cùng người có hình dáng như thế nào mà có thể làm cho một người đàn ông "thẳng" như Mạc Vũ lại cam tâm tình nguyện trở thành cong được. Sau khi nhìn thấy hình ảnh chân thật, cô không thể không thừa nhận người kia quả thật là có khả năng này.

Phía xa lộ ra khuôn mặt baby, già trẻ ăn sạch của Thiên Nhất, làn da trắng nõn, mịn màng, dáng người dong dỏng. Bản thân hắn cũng không lùn - cao 1m78, nhưng so với chiều cao 1m90 của Mạc Vũ ngay lập tức hắn liền có vẻ nhỏ xinh, khiến người khác phải yêu thương.

Thiên Nhất bị nhìn chằm chằm mặt liền đỏ lên, hơi núp phía sau Mạc Vũ.

Lăng Diệp vô cùng khó chịu đưa bàn tay thon dài ra che tầm mắt trần trụi của Úc Hàn Yên lại. Trước ánh mắt dò hỏi của cô, anh ghen ghét nói:

"Anh không đẹp bằng hắn?"

Úc Hàn Yên thầm kêu không xong rồi. cô vội vàng nặn ra một nụ cười, nịnh hót:

"Sao có thể chứ! Khắp thế gian này, không thể tìm thêm được người nào đẹp trai bằng anh!"

Khóe miệng Mạc Vũ giật giật, coi như không nhìn thấy hai người phía đối diện.

Thiên Nhất đứng bên cạnh chiếc ghế khác, nhìn về phía Lăng Diệp và Úc Hàn Yên, dùng giọng trong trẻo, cung kính nói:

"Chào tổng giám đốc, chào phu nhân."

Lăng Diệp gật đầu, mặt không có quá nhiều biểu cảm. Úc Hàn Yên nhiệt tình chào hỏi:

"Thiên Nhất đúng không, ngồi đi."

Thiên Nhất nghe xong, kéo ghế ra, ngồi ngay ngắn xuống.

Úc Hàn Yên hứng trí bừng bừng, nói:

"Gọi tôi là chị dâu là được rồi. Đều là người một nhà, không cần phải khách khí như vậy."

Mặt Thiên Nhất đỏ bừng. Đối với Mạc Vũ, hắn có thể tùy ý hành động hay biểu đạt theo suy nghĩ của mình, nhưng đối với người khác hắn lại không biết nên nói gì.

Mạc Vũ uống một ngụm nước, đặt ly xuống bàn, giải vây cho Thiên Nhất:

"Chị dâu, cô đừng có hù cho người của tôi chạy mất chứ."

Mặt Thiên Nhất càng đỏ hơn. hắn đặt hai tay lên trên đầu gối, cúi đầu nhìn chằm chằm khăn trải bàn, bộ dáng giống như nàng dâu nhỏ đi gặp bố mẹ chồng vậy...

Tay trái Lăng Diệp đặt lên vai phải của Úc Hàn Yên, nhìn về phía Mạc Vũ, lạnh lùng nói:

"Nếu hắn bỏ chạy thì đó là do cậu không có bản lĩnh."

Mạc Vũ sờ sờ chóp mũi, sáng suốt chọn cách im lặng, sau đó chuyển tầm mắt lên trên quyển thực đơn.

hắn chọn vài món xong quay nhìn sang Thiên Nhất, nhàn nhạt hỏi:

"Còn muốn ăn gì nữa không?"

Thiên Nhất lắc đầu một cái, nhỏ giọng đáp: "không."

Mạc Vũ nghe thấy giọng nói của hắn, không khỏi nhìn chằm chằm đối phương. hắn phát hiện ra, biểu tình trên khuôn mặt Thiên Nhất hôm nay phong phú hơn bất kỳ lúc nào, cũng không còn cái bộ dạng xa cách hắn nữa.

Xem ra sau này hắn phải tích cực dẫn Thiên Nhất tham gia tụ tập như thế này mới được....

Úc Hàn Yên ăn xong, đứng dậy ngồi lên trên đùi Lăng Diệp. cô vòng hai tay qua cổ anh, ghé sát vào tai anh thầm thì:

"Chúng ta làm gương cho bọn họ một chút!"

Làm gương? Lăng Diệp nhíu mày, suy nghĩ một lúc, sau đó vòng tay trái qua chiếc eo thon nhỏ của cô, tay phải xuyên qua tóc giữ lấy gáy cô, nhắm thẳng vào bờ môi mềm mại đỏ mọng của cô, hùng hồn hôn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.