"Không sao, bây giờ biết cũng không muộn." Nhan Hạo cười cười, không thèm để đến thái độ của đối phương, hào phóng nói.

Úc Hàn Yên chán chẳng muốn tranh luận với hắn, hỏi thẳng vào vấn đề chính:

"Tìm tôi có chuyện gì?"

"Làm người phụ nữ của tôi." Trong mắt Nhan Hạo tràn đầy hứng thú, hắn cuồng vọng tuyên bố.

Đối phương vừa dứt lời, Úc Hàn Yên cười lạnh lùng hỏi:

"Lý do?"

"Đôi mắt của em quá đẹp, làm tôi không nhịn được muốn giữ chặt lấy nó."

Nhan Hạo nhìn vào mắt Úc Hàn Yên đầy si mê, nói toạc ra. Mặt hắn đầy nghiêm túc, không có chút nào giống như nói láo.

". . . . . ." Lại là đôi mắt! Bởi vì đôi mắt này mà cô bị Lăng Diệp nhận ra; Giờ cũng vì đôi mắt này mà cô bị Nhan Hạo nhìn trúng. Tại sao mấy tên cầm đầu trong hắc đạo, tên nào cũng bị đôi mắt của cô làm cho sinh tình vậy? Úc Hàn Yên cười khẽ nói:

"Tôi sẽ móc mắt đưa cho anh, thấy thế nào hả?"

Nhan Hạo dĩ nhiên không nghĩ tới Úc Hàn Yên sẽ nói như vậy. Hắn ngẩn ra, ánh mắt nhìn đối phương càng thêm hừng hực. Hắn thích cách nói đùa tanh mùi máu như thế này.

"Hứng thú của tôi đối với em càng lúc càng sâu nặng rồi."

Úc Hàn Yên liếc mắt nhìn Nhan Hạo giống như nhìn ruồi bọ, không chút do dự dội cho hắn một gáo nước lạnh:

"Đáng tiếc, tôi chẳng có một chút hứng thú nào với anh cả."

Nhan Hạo nhếch miệng cười đểu cáng, nói úp mở:

"Không vội, vẫn còn nhiều thời gian mà." Đồng thời, nhanh như tia chớp đưa tay về phía Úc Hàn Yên.

Úc Hàn Yên còn chưa kịp hiểu những lời trên là có ý gì, thì đã bị đối phương dùng khăn ướt chặn vào mũi và miệng. Ý thức của cô dần dần tiêu tan, trong tâm trí cô chỉ kịp lóe lên ý nghĩ cuối cùng: Hèn hạ! Đường đường là người đứng đầu Nhan gia, vậy mà sử dụng thủ đoạn hạ lưu như thế…

Nhan Hạo ôm lấy người vừa gục vào lòng mình, đi về phía chiếc xe dài. Hắn nhếch khóe môi thành một đường cong đẹp, nỉ non:

"Thuốc mê này là tôi đặc biệt chuẩn bị cho em, để em có thể hôn mê ngay tức khắc, mà lại không làm tổn thương đến thân thể em, cũng đã là dịu dàng xiết bao rồi”

Chung quy cũng tại thói quen một mình của Úc Hàn Yên - thói quen dựa vào chính mình. Rõ ràng cô chỉ cần la lên là Lăng Diệp đã nghe được rồi. . . . . .

Nửa giờ sau Lăng Diệp thấy Úc Hàn Yên vẫn chưa quay trở lại thì chau mày. Anh vội vàng đi xuống lầu, vừa đi vừa dùng di động dò tìm vị trí của cô. Tốc độ di chuyển này… máy bay…. Trong nháy mắt khuôn mặt của anh đã đen lại, sự tức giận đã giàn giụa cả ra ngoài, rốt cuộc là ai đã dám cả gan động đến người phụ nữ của anh?!

Lăng Diệp lái xe ra khỏi bịệt thự chưa được bao lâu thì dừng lại. Từ trước đến giờ nơi đây đều rất sạch sẽ, tại sao lại có một chiếc khăn tay nằm giữa đường? Đột nhiên trong đầu anh hiện lên bóng dáng của Nhan Hạo. Người đó có tính thích sạch sẽ trầm trọng, mỗi lần hắn tự tay động thủ xong đều sẽ dùng khăn tay lau chùi hai tay mấy lần từ trong ra ngoài, rồi mới quẳng khăn đi.

Lăng Diệp xuống xe, nhặt chiếc khăn tay lên. Anh quan sát một hồi thật cẩn thận, quả nhiên là khăn tay chuyên dụng của Nhan Hạo. Đáng chết! Đúng là càn quấy mà. Dám cướp người trên địa bàn của anh?

Một giây sau, trong trụ sở chính của bang Liệt Diễm tiếng nói lãnh khốc của Lăng Diệp vang lên:

"Chuẩn bị bốn chiếc máy bay chiến đấu loại 79, cùng một đội máy bay quân dụng nhỏ loại XNA, sẵn sàng đợi lệnh."

Mạc Vũ và Tề Ngôn nhìn nhau, máy bay chiến đấu loại 79? Tính đến thời điểm này, đây chính là loại máy bay chiến đấu tiên tiến nhất trên thế giới. Chi phí của nó vô cùng đắt đỏ, xác thực mà nói là lấy tiền ném vào máy bay. Ưu điểm của máy bay chiến đấu và máy bay trực thăng là tốc độ nhanh, hỏa lực mạnh, có khả năng tác chiến trên không trong khoảng thời gian vượt mức bình thường. Mặc dù trong lòng hai người đầy nghi ngờ, nhưng vẫn nhanh chóng hành động.

......................

Trên vùng trời Đại Tây Dương, trong máy bay tư nhân của Nhan Hạo, áp suất không khí vô cùng thấp, trong khi đó trung tâm của áp suất thấp chính là Nhan Hạo.

Hắn không ngần ngại, hết lần này đến lần, kiên nhẫn dùng khăn lông lau chùi vết hôn trên cổ Úc Hàn Yên, cho đến khi làn da mỏng manh của cô đã bị lau chùi đến rách nát mới chịu dừng lại. Hắn nhìn những dấu hôn bầm tím trên cổ cô đã dần được thay thế bởi những tia máu đỏ rần cười hài lòng.

"Phì. . . . . ."

Úc Hàn Yên bị đau không ngừng nên tỉnh dậy. Cảm giác đau giống như có người cạo đi một lớp da cổ cô, dùng bàn chải chà xát da thịt cô. Cô mở mắt chỉ nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn gần trong gang tấc của Nhan Hạo, hai mắt hắn đang nhìn cô chằm chằm. Cô lay lay người, cảm giác thân thể của mình vẫn chưa hồi phục lại liền nhíu nhíu mày, dùng đôi mắt sáng quét một hồi khung cảnh xung quanh, nhẹ nhàng giễu cợt nói:

"Ông chủ Nhan muốn “mời” tôi đi đâu đây?"

"Đương nhiên là tổng hành dinh của Nhan gia rồi."

Đôi mắt Nhan Hạo vẫn khóa chặt đôi mắt của Úc Hàn Yên, để tìm kiếm sự sợ hãi trong cô. Úc Hàn Yên không thể không cho rằng, đến một ngày nào đó đối phương thật sự sẽ moi mắt của cô ra, cất giấu để từ từ thưởng thức. Cô dùng toàn bộ sức lực ngồi thẳng người dậy, trong lúc lơ đãng nhìn thấy mình trong gương, lặng người. Cô đưa tay chạm nhẹ nhàng vào một vệt máu đỏ trên cổ, rất đau. . . . . .

"Em không nên để cho người khác đụng vào em." Nhan Hạo mang theo sự tức giận, lạnh lùng nói.

Úc Hàn Yên cười nhạo báng:

"Cho nên đây chính là công trình to lớn của anh, để xóa đi vết hôn trên cổ tôi?"

"Bẩn." Đôi mày đẹp của Nhan Hạo cau có lại, khinh bỉ nói.

Úc Hàn Yên hít sâu một hơi, áp chế ngọn núi lửa sắp bộc phát trong lòng, cắn răng nghiến lợi hỏi:

"Có là bẩn thì cũng là bẩn ở trên người tôi, liên quan gì đến anh?"

Nhan Hạo lắc đầu không đồng ý, dùng giọng hiển nhiên nói:

"Tôi nhìn trúng em, em chính là của tôi. Nếu đã là đồ của tôi, thì dĩ nhiên không thể có dấu vết của người khác."

Cái logic lung tung lộn xộn này là như thế nào vậy? Tại sao hắn nhìn trúng mình, thì mình liền biến thành là của hẳn? Thật là không coi người khác ra gì mà. Không đúng! Trong mắt hắn cô chẳng qua chỉ là một thứ đồ vật mà thôi. Úc Hàn Yên hừ nhẹ một tiếng, đổ thêm dầu vào lửa:

"Đây không phải là anh đang tự lừa dối mình sao? Anh có thể lau chùi dấu vết bên ngoài người tôi, nhưng vĩnh viễn không thể thay đổi được sự thực là tôi đã bị người khác chạm vào."

Nhan Hạo nắm chặt phần tóc phía sau gáy của Úc Hàn Yên, làm cho cô ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn tràn đầy âm u nhìn cô chằm chằm, tàn bạo nói:

"Tốt nhất em không nên chọc cho tôi tức giận." Hắn nói xong, nổi giận đùng đùng bỏ đi.

Úc Hàn Yên nhìn mình trong gương có chút thảm hại, mỉm cười chế giễu.

…………….

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Mạc Vũ vừa thấy Lăng Diệp không chờ được liền hỏi luôn.

Lăng Diệp ngồi vào vị trí điều khiển, tự mình khởi động máy bay, trên mặt đầy u ám, dùng giọng rét lạnh như gió bấc nói:

"Nhan Hạo đã đến khu biệt thự của tôi, cướp người của tôi đi."

Tề Ngôn và Mạc Vũ nghe xong, chân mày cũng nhăn thành chữ "Sông" (川). Tề Ngôn trầm giọng hỏi:

"Ai mà có thể khiến hắn không ngại mạo hiểm bước vào địa bàn của chúng ta?"

"Chủ nhân của mặt dây chuyền."

Lăng Diệp điều khiển máy bay tăng tốc độ tối đa, nhanh chóng tiến gần đến vị trí của Úc Hàn Yên, trả lời ngắn gọn.

"Cậu tìm được cô ấy rồi?!"

Mạc Vũ kinh ngạc không thôi. Hắn đã vận dụng tất cả thế lực của bang Liệt Diễm, rốt cuộc một tháng cũng không tìm được cô, hắn còn cho rằng cô đã biến mất khỏi thế gian rồi.

Nhắc tới đề tài này, tâm tình Lăng Diệp cải thiện đáng kể. Anh ngoắc ngoắc khóe môi, nói:

"Cô ấy đã xin làm trợ lý đặc biệt của tôi."

Mạc Vũ nhíu mày, nói nửa đùa:

"Đúng là định mệnh rồi."

Đăng bởi: admin