"Boss, tất cả đã chuẩn bị xong."

Trong tầng hầm tối tăm, âm u, một người đàn ông cao to, mặc quần áo thể thao màu xám, cung kính nói với một người đàn ông mặc áo đen, đeo mặt nạ răng nanh bằng đồng, đang ngồi phía đối diện.

Không thể nhận ra được người đàn ông mặc áo đen là ai. Hắn gật đầu một cái, vươn tay lấy chiếc điện thoại đang đặt trên bàn, bấm một dãy số. Sau đó thấy hắn dùng giọng khàn khàn nói:

"Trong vòng hai tiếng, tôi muốn nghe thấy tin về cái chết của Chu Tần Thiên. Tài liệu chi tiết sẽ được chuyển đến ngay sau đây."

Một người mặc đồ ngủ màu đỏ sexy, chân trần, đang nằm mơ màng trên chiếc giường nghe thấy thế, thì liền mở đôi mắt to, đen trắng rõ ràng, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Cô mấp máy đôi môi xinh đẹp, từ từ nói bằng giọng trong vắt như mùa xuân, thấm vào lòng người:

"Boss, đây là nhiệm vụ cuối cùng của người ta nha. Hoàn thành nhiệm vụ này, tôi sẽ không còn liên quan gì tới tổ chức nữa."

Người đàn ông áo đen nhàn nhạt đáp lại một câu:

"Ừ."

Sau đó liền cúp điện thoại.

……….

"Boss, ngài thật sự sẽ làm như thế với Ảnh sao?"

Sau một lúc chần chừ, cuối cùng người đàn ông mặc bộ đồ màu xám lấy hết dũng khí, dè dặt hỏi. Người có mắt đều nhìn ra sự cống hiến của cô ấy cho tổ chức. Cô ấy chính là huyền thoại bất bại trong giới sát thủ.

Người đàn ông áo đen nói rõ suy nghĩ độc ác:

"Đối với cô ấy, không có được thì phải hủy diệt ngay. Nếu không, sẽ là mối đe dọa to lớn cho chúng ta."

Dĩ nhiên còn một nguyên nhân khác nữa —— giết gà dọa khỉ, để cho những kẻ còn lại, từ bỏ luôn ý nghĩ rời khỏi tổ chức.

Hắn dừng một chút, tiếp tục nói:

"Trong lúc đó, cho dù bất kể là ai bước vào ngôi biệt thự kia, ta cũng lập tức ra lệnh cho nổ tung."

Bỏ qua cơ hội lần này, muốn giết được cô sẽ khó như lên trời. Mặc dù đã kiểm tra khuôn mặt của cô rất nhiều lần, cũng không phát hiện ra bất kỳ điều bất thường nào, nhưng giác quan thứ sáu của hắn mách bảo, cô dùng diện mạo giả để làm việc với tổ chức. Dựa vào tác phong làm việc của cô, hoàn thành xong nhiệm vụ lần này, nhất định sẽ tạo ra cái chết giả. Sau đó cô sẽ sống cuộc sống mới với thân phận khác. Năng lực của cô quá mạnh, lòng dạ quá sâu.

……….

Úc Hàn Yên ném chiếc điện thoại di động qua một bên, nhìn chằm chằm trần nhà có chút mất hồn. Suốt mười lăm năm qua, từ lúc mới bắt đầu tham gia vào lớp huấn luyện như địa ngục, một mình tàn sát những người bạn bên cạnh để vượt qua được khu vườn nhiệt đới, rồi tiếp đó là những vụ ám sát không ngừng nghỉ. Tất cả đều khiến cô mệt mỏi. Chỉ có điều may mắn là, rất nhanh nữa thôi, "Ảnh" sẽ hoàn toàn biến mất trên thế giới.

Dĩ nhiên cô cũng không ngây thơ mà cho rằng, boss sẽ dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy. Từ năm mười bốn tuổi, cô đã làm thay đổi khuôn mặt của mình từng chút từng chút một, để về sau có thể bình yên thoát khỏi tổ chức. Đến hôm nay đã là bảy năm, dung mạo của cô mà những thành viên trong tổ chức nhìn thấy, đã khác xa dung mạo thật đến một trời một vực rồi.

Cô từ đầu đến cuối đều tin tưởng rằng, người cô có thể tin tưởng chỉ là bản thân. Đây cũng là nguyên nhân tại sao khi thi hành nhiệm vụ, cô chỉ luôn luôn một thân một mình.

Cô đứng dậy đi tới trước máy tính mở mail. Chu Tần Thiên, chính khách nước Mĩ, ra ngoài đều có mười hộ vệ to cao ngầm bảo vệ. Tối nay tại biệt thự Lam Huyền……. Xem các nội dung bên trong, não của cô vận hành liên hồi với tốc độ cao. Không tới một phút sau, đã cơ bản phác thảo ra một phương án hành động hiệu quả.

9h tối, sau 40 phút đua xe, Úc Hàn Yên đã xuất hiện bên ngoài tường rào của ngôi biệt thự xa hoa, có diện tích khoảng 400m2, tại một vùng ngoại ô của San Francisco, Mỹ. Cô không trèo bừa qua tường rào, mà như một con khỉ, nhảy phốc lên một cây đại thụ có cành lá xum xuê, bằng chiếc kính thiên văn hồng ngoại nhỏ bé tiên tiến nhất, quan sát toàn cảnh bên trong mấy lần.

Chu Tần Thiên chắc hẳn đang gặp gỡ một tên đầu sỏ của hắc bang, nhìn xung quanh ngôi biệt thự rõ ràng thấy có hai nhóm người, trong đó có một nhóm tản ra sát khí vô cùng nặng.

Mà điểm này trong tài liệu lại không hề nhắc tới. Xem ra cách an toàn và nhanh nhất hôm nay chính là dùng kính thiên văn hồng ngoại thăm dò, từ bờ tường phía sau tiến thẳng vào tầng hai.

Cô nhảy nhẹ nhàng xuống đất, thân thể áp sát vào vách tường, nhanh chóng di chuyển đến vị trí tốt đã được vạch ra. Khi đến đích cô chờ năm giây, sau đó không chút do dự ấn vào chiếc vòng trên cổ tay phải, một sợi dây thép cường lực mỏng như sợi tóc trong nháy mắt bắn ra, bám chặt lên bờ tường cách chiếc cửa sổ tầng hai đang hé mở khoảng 10cm. Cô dựa vào sợi dây cường lực đu lên, sau đó bắt đầu trèo.

Lúc gần leo lên đến cửa sổ, cô dùng sức tì mạnh hai mũi chân vào bờ tường, nhào một vòng 360 độ, bật lên cao, tiến vào biệt thự một cách thuận lợi.

Sau khi quan sát xung quanh một vòng, phát hiện không có máy giám sát ở nhà vệ sinh nữ cô mới thả lỏng phòng bị xuống một chút. Đúng lúc này âm thanh xả nước từ bồn cầu truyền đến, cô vội vàng bước nhanh vào một buồng vệ sinh khác đóng cửa lại.

Khi đã xác định được rõ ràng bóng lưng của đối phương là phụ nữ, giống như người giúp việc, Úc Hàn Yên liền bắn sợi dây cường lực trên cổ tay phải ra, thít chặt lấy cổ người phụ giúp việc kia, không để cho đối phương kịp la lên đã kết liễu luôn tính mạng của cô ta.

Úc Hàn Yên vội vàng kéo người phụ nữ vào chỗ mình, đóng cửa lại, rồi cởi quần áo và giầy dép của người phụ nữ ra mặc vào người mình. Đồng thời đặt người phụ nữ đó ngồi lên trên bồn cầu, sau đó mới mở cửa đi ra ngoài. Tiếp đó, từ chiếc nhẫn trên ngón tay trỏ phải, bắn ra một sợi dây mỏng sắc bén. Cô đưa sợi dây vào khe ổ khóa trên cửa, xoay xoay vài giây, sau khi nghe thấy tiếng ‘phựt’ mới dừng lại.

Không lâu sau đó, một người con gái mặc đồng phục Anime Nhật Bản, tóc tết đuôi sam xuất hiện ở hành lang bên ngoài nhà vệ sinh. Để đánh lừa con mắt người khác, cô đi về phía căn phòng tạp vụ cách đó không xa, đeo đôi găng tay màu trắng vào, cầm máy hút bụi đi ra. Cô hút bụi xung quanh tầng hai, đồng thời cặt mắt không ngừng quan sát tình hình xung quanh.

Lần đầu tiên, cô rất muốn chửi bậy. Tại sao lại nhiều bom như vậy?!

Mặt dây chuyền hình giọt lệ màu đỏ đeo lủng lẳng trên cổ không ngừng lắc lư….

Dựa vào cường độ lắc lư của mặt dây chuyền, nhân lúc không ai để ý cô đặt tay sâu xuống khe hở bên cạnh ghế sofa, lấy ra một trái bom cùng màu với chiếc ghế. Kim dài và ngắn của nó đều đang suýt soát. Trong nhất thời, trái tim cô trùng xuống tận đáy. Là bom tắc kè hoa. . . . . .

Đây là loại bom vừa mới được tổ chức nghiên cứu thành công. Màu sắc của nó có thể tự động thay đổi để phù hợp với môi trường xunh quanh, hơn nữa, sợi dây đính kèm trên trái bom rất mềm mỏng, có thể uốn cong được. Theo sự hiểu biết của cô thì loại bom hệ liệt này còn chưa được bán ra bên ngoài.

Nếu cô đã nhận nhiệm vụ ám sát Chu Tần Thiên, thì những trái bom này tuyệt đối không thể có khả năng nhằm vào hắn. Nói một cách khác, bọn chúng đang nhằm vào cô. Cô nhếch môi cười nhạo báng, boss quả thật quá hào phóng rồi. Chỉ cần hắn ta nhận được tin tức của cô, sẽ lập tức ra lệnh cho những trái bom này phát nổ, đến lúc đó, trong nháy mắt cả tòa biệt thự sẽ hóa thành tro bụi. Nhưng mà, như thế không phải càng tốt sao? Cô đỡ phải mất công ngụy tạo ra một cái chết giả cho mình.

Nhớ ngày đó, vì đề phòng có một ngày boss sẽ thừa dịp cô thiếu cảnh giác mà ra tay sát hại, mỗi lần hoàn thành xong nhiệm vụ, cô đều gửi tin báo cho hắn ngay tại hiện trường, để trong tiềm thức hắn sẽ ngầm thừa nhận sự thật này, sau đó sẽ dựa vào điểm này mà định ra kế hoạch mưu sát cô.

Dựa theo tình huống tối nay mà nói, cô có thể không cần ra tay giết người, chỉ cần đặt trực tiếp điện thoại di động ở đây, để nó gửi tin đi đúng giờ là được.

Cô đem máy hút bụi trả về phòng tạp vụ, đang định vào nhà vệ sinh thay đổi trang phục để rời đi thì thấy hai người đàn ông cao to, uy mãnh đi tới trước mặt.

Một người trong đó lạnh lùng nói:

"Đi theo chúng tôi."

Úc Hàn Yên cười hơi ngượng ngùng, có chút khúm núm nói:

"Tôi muốn đi vệ sinh."

Người kia không còn kiên nhẫn, trực tiếp rút súng ra chĩa vào đầu cô, lặp lại câu nói:

"Đi theo chúng tôi."

Được rồi, thấy thời gian vẫn còn dư dả, chơi với các anh một lúc cũng được. Úc Hàn Yên tựa hồ như sợ hãi càng không ngừng gật đầu.

Hai người dẫn cô đi vòng quanh tầng hai, cuối cùng dừng trước một cánh cửa có sáu người đanh canh giữ. Một người trong số đó gõ cửa, cung kính nói:

"Ông chủ, đã đưa người giúp việc tới."

Giọng của một người đàn ông trung niên vọng ra:

"Để cho cô ta vào."

Úc Hàn Yên vừa bước vào cửa đã nhìn thấy Chu Tần Thiên béo ụt ịt, đang ngồi một mình trên ghế sofa. Con mồi tự đưa tới cửa, cô há lại không nhận.

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay