Úc Hàn Yên giận đến nghiến răng. Cô nghiêng đầu, cắn một cái lên cổ Lăng Diệp, hàm răng kiên cường nghiến vào da thịt mềm mại của anh không chút thương tiếc. Mùi máu tanh trên môi và răng cô thông qua các dây thần kinh truyền lên đại não.

Lăng Diệp nhận ra động tác của cô, anh nhếch nhếch môi như không có việc gì xảy ra, bước lên lầu, để mặc cô phát tiết. Mỗi lần thấy cô bị mình làm cho tức giận đến phát điên lên, tâm tình của anh lại thấy vô cùng tốt.

Cuối cùng Úc Hàn Yên vẫn không đủ ác độc cắn vào động mạch cổ anh. Cô cực kỳ khinh bỉ sự thiện lương này của mình. Cô cắn cổ Lăng Diệp cho đến khi tức giận trong người dần dần hết hẳn mới buông ra.

"Đủ rồi sao?"

Anh đặt cô lên giường, đè lên người cô, nhìn đôi môi đỏ hồng bởi vì dính máu mà trở nên mê hoặc đến dị thường, anh dùng giọng hơi khàn khàn hỏi.

Lúc Úc Hàn Yên bị Lăng Diệp đè lên, trong nháy mắt cô đã cảm thấy bộ phận nào đó trên người anh thức tỉnh. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, đôi mắt chớp chớp không dám nhìn anh. Đối với vấn đề anh đưa ra, cô cũng chỉ chọn cách im lặng.

Đôi mắt màu xanh lam của Lăng Diệp dán chặt lên mặt Úc Hàn Yên. Anh nhìn cô chằm chằm giống như nhìn một con mồi. Đột nhiên anh cúi người xuống, dùng đầu lưỡi liếm láp môi cô một cách dịu dàng. Anh cẩn thận như vậy, ngọt ngào như vậy, giống như đang nâng niu báu vật, lại giống như đang vuốt ve người yêu của mình.

Úc Hàn Yên chưa từng có bạn trai, cũng chưa từng có bất kỳ tiếp xúc thân mật nào với người khác, Lăng Diệp là một trường hợp ngoại lệ. Lúc này cô như con chim non chịu đựng sự tấn công dịu dàng của Lăng Diệp. Mặc dù Lăng Diệp cũng chưa từng tiếp xúc thân mật với người khác, nhưng trong lĩnh vực này, đàn ông trời sinh đã chiếm thế trội rồi, cho nên không cần thầy dạy cũng dễ dàng biết được.

Lăng Diệp thấy đôi mắt đẹp của Úc Hàn Yên híp lại, thân thể cô cũng thả lỏng hơn, ánh mắt anh lóe lên một nụ cười thích thú. Hai tay anh đè chặt tay cô xuống giường, đồng thời cái đầu nhanh chóng di chuyển xuống dưới. Động tác liền một mạch, không dây dưa dài dòng chút nào, chờ đến khi Úc Hàn Yên kịp phản ứng lại, thì Lăng Diệp đã đang hôn lên điểm phấn hồng trước ngực cô rồi.

"Lăng Diệp!"

Úc Hàn Yên xấu hổ vì mình có thể bị “chảy nước”. Tay chân cô đều bị tay chân người kia áp chặt, cử động cũng không cử động được, nhưng cô không cam lòng để cho tùy ý nhấm nháp mình. Cô vừa giận vừa xấu hổ kêu lên.

Lăng Diệp thờ ơ, ra sức dây dưa, tiếp tục động tác dịu dàng của mình.

Úc Hàn Yên không thể khống chế được phản ứng của cơ thể, đành lạnh lùng nói:

"Đừng để tôi phải hận anh."

Lăng Diệp ngẩng đầu lên, thấy sự quyết liệt trong mắt cô nhất thời anh trở nên luống cuống. Anh lập tức buông Úc Hàn Yên ra, đứng ở một bên giường đưa lưng về phía cô nói:

"Thật xin lỗi". Nói xong đóng cửa rời đi.

Úc Hàn Yên nằm thẫn thờ trên giường một lúc, sau đó đứng dậy mặc bừa một bộ đồ mặc ở nhà đi ra ngoài. Lúc đi qua cánh cửa thư phòng, cô dùng giọng rất nhẹ nhưng không cho từ chối nói:

"Tôi ra ngoài đi dạo một chút."

Lăng Diệp đang đứng trước cửa sổ sát đất, đưa lưng về phía cửa ra vào cũng không lên tiếng ngăn cản, bởi vì anh biết, cô nhất định sẽ về. Nếu đã như vậy, cứ để cô đi giải sầu cũng chẳng sao.

Đây là một khu biệt thự cực kỳ yên tĩnh, dưới ánh trăng cùng ngọn đèn chiếu sáng, Úc Hàn Yên đi dọc theo con đường. Cơn gió nhẹ nhàng mang theo mùi hương hoa dịu nhẹ thổi vào người cô, làm tan đi những phiền muộn trong lòng.

Cô dừng lại, nhắm mắt đón từng cơn gió dễ chịu thổi đến, rồi khẽ ngẩng đầu lên, hít một hơi thật sâu. Đúng! Chính là cảm giác này - hơi thở tuyệt vời của cuộc sống. Cô mở đôi mắt còn sáng hơn cả sao ra, cười mãn nguyện, lộ đôi lúm đồng tiền như hoa, không biết đã làm say mắt một người.

Trong một chiếc xe dài ở phía xa xa, trong tay Nhan Hạo đang cầm chiếc ống nhòm nhìn thấy hình ảnh này, hắn nhếch miệng lên lộ ra một đường cong mê hoặc lòng người, sau đó ra dấu tay bảo tài xế đi gần đến chỗ Úc Hàn Yên.

Úc Hàn Yên thấy có hai chiếc xe đang tiến đến gần, liền dịch vào ven đường, tiếp tục ung dung tản bộ, lại không ngờ hai chiếc xe kia chạy đến trước mặt cô thì dừng lại. Cô khẽ cau mày, nhìn về phía bốn người đàn ông đang đi tới gần mình.

"Úc tiểu thư, chủ nhân chúng tôi cho mời cô." Một người đàn ông trong số đó cúi người, ra tư thế “mời” nói.

Úc Hàn Yên nhíu mày. Đây không hẳn là một lời mời đơn giản như vậy đi. Cô bình tĩnh đứng nguyên tại chỗ, thờ ơ hỏi:

"Chủ nhân các anh là ai?"

Thân phận cùng với khuôn mặt hiện tại này cô, chỉ mới dùng được một tháng, hơn nữa, cô tự nhận thấy trong thời gian này cô cũng chưa gây ra chuyện gì, tại sao bọn họ lại nói chủ nhân của bọn họ tìm cô?

"Chủ nhân chúng tôi đang ở trên xe, Úc tiểu thư qua đó sẽ biết."

Úc Hàn Yên vẫn không nhúc nhích, khẽ cười nói:

"Để thể hiện sự thành ý của hắn, bảo hắn ra đây gặp tôi."

Nhan Hạo nghe xong, trong mắt lóe lên tia hứng thú. Hắn không ngờ, cô bị bốn tên đàn ông mặt đằng đằng sát khi vây quanh mà vẫn không có chút sợ hãi nào, thậm chí còn dám ngang nhiên khiêu khích đối phương.

"Hỗn xược! Đi cũng được, không đi cũng phải đi."

Người kia mặt lạnh quát lên, đồng thời ra tay định bắt Úc Hàn Yên, ép cô đến gặp Nhan Hạo.

Nhan Hạo là người cực kỳ thích sạch sẽ, hắn không thích người khác động chạm vào thứ gì của hắn. Úc Hàn Yên là người hắn nhìn trúng, dĩ nhiên cũng thuộc sở hữu của hắn. Chính vì vậy, trước đó hắn cũng chỉ bảo thuộc hạ đi “mời” cô tới đây, chứ không bảo đi “bắt” cô đến đây. Trong đôi mắt nhỏ dài của hắn tóe ra tia lửa, định lên tiếng ngăn chặn hành vi của thuộc hạ, nhưng chuyện xảy ra tiếp đó đã khiến phải đem lời định nói ra nuốt vào trong cổ họng.

Cơn tức giận trong lòng Úc Hàn Yên vừa mới được thổi tan, lại bị ập đến. Lúc này cô cực kỳ khó chịu, vô cùng, vô cùng khó chịu! Bị Lăng Diệp ra sức đè ép đã là quá lắm rồi, vậy mà ngay cả con chó con, con mèo con cũng dám la ó với cô, thậm chí còn đòi ra tay với cô. Mẹ nó! Không giáo huấn bọn họ, cô thề cô không phải là người nữa.

Úc Hàn Yên dùng lực tì hai chân xuống đất, sau đó tung người lên một độ cao không thể tin được. Cô giang hai chân thẳng ra, mỗi chân đá vào một bên cằm của hai tên đang muốn động thủ với mình. "Bộp!" Hai tên ngã lăn xuống đất. Sau đó, không để cho hai tên còn lại có thời gian ra tay hành động, trong chớp mắt cô lao đến bên một tên, đá vào lồng ngực hắn, vả một cái, đảo tay thêm một cái nữa.

Tên duy nhất còn lại đang đứng yên thấy thế, vội lao về phía Úc Hàn Yên. Úc Hàn Yên cười khinh miệt, tiến về phía đối phương, tung người lên vuông góc với bả vai hắn, hai chân kẹp chặt cổ hắn, “rắc” kết liễu.

Úc Hàn Yên vỗ vỗ tay, đột nhiên ngẩng đầu nhìn thấy một người đàn ông tóc vàng, mắt màu lam từ chiếc xe dài đi ra. Trong đầu cô nhanh chóng tìm kiếm thông tin về người “chủ nhân” này. Chẳng lẽ là người đứng đầu dòng Nhan gia?

Bốn tên bị đánh cho tơi tả trên mặt đất nhìn thấy hắn toát mồ hôi lạnh, vội vàng vùng vẫy đứng dậy, sau đó khom lưng cúi đầu cung kính hô:

"Chủ nhân."

"Tự mình chịu phạt đi." Nhan Hạo lườm bọn họ, lạnh nhạt nói.

"Vâng."

Bốn người đều không dám oán thán câu nào, không hẹn mà cùng đáp.

Úc Hàn Yên tuân theo nguyên tắc "Địch không động ta, ta không động. Địch muốn động ta, ta sẽ ra tay trước", im lặng theo dõi diễn biến tình hình.

Nhan Hạo đi tới cách Úc Hàn Yên khoảng một mét thì dừng lại, lịch thiệp tự giới thiệu mình:

"Úc tiểu thư, tôi là Nhan Hạo."

Úc Hàn Yên nhíu mày, lạnh nhạt nói:

"Tôi không quen biết anh."

Tại sao người đứng đầu Nhan gia lại xuất hiện trên địa bàn của bang Liệt Diễm?

Đăng bởi: admin

Truyện Tiểu Thuyết hay