Thay vì nói là người ủng hộ hắn, nói đúng hơn là những người có lòng trung thành mù quáng với cha hắn. Có lẽ bởi vì cha hắn - cũng chính là chủ nhân trước của bọn họ, đã có ân trọng như núi với bọn họ. Bọn họ muốn dùng cả đời để báo đáp, cho nên sau khi cha hắn qua đời, những người này vẫn sống theo lời trăn trối của ông.

Trước khi ông cụ qua đời, trước mặt mọi người đã nhìn về phía đại ca - lúc ấy đã là người đứng đầu nói:

"Cha cho con hai lựa chọn, một là tiếp tục làm đương gia, để Tiểu Dịch làm nhị đương gia và phải đảm bảo cả đời không được động thủ với em; hai là con nhường lại vị trí chủ nhân đó cho Tiểu Dịch, sau đó ở lại bên cạnh giúp em xử lý mọi việc."

Thật ra ngay từ đầu, ông cụ đã coi trọng và đánh giá cao Nhan Hạo hơn hắn rồi, nếu không ông đã không đem địa vị truyền lại cho hắn. Cho đến một ngày, ông cụ nhìn thấy Nhan Hạo đang đè cô vợ bé mới cưới của ông dưới thân. . . . . .

Nghĩ tới đây Nhan Dịch cười. Vẻ ngoài quá yêu nghiệt cũng là một sai lầm. Lúc đó, thật trùng hợp là hắn đã tận mắt chứng kiến tất cả quá trình, mẹ kế của hắn đã có ý đồ với Nhan Hạo nên hạ thuốc hắn. . . . . . Chỉ có điều, loại chuyện như thế này, Nhan Dịch hắn sao có thể ngu mà nói ra.

"Nhị đương gia, đương gia làm như vậy rõ ràng đã làm trái với lời trăn trối của chủ nhân tiền nhiệm. Ngài ấy sao có thể để ngài vào trong hoàn cảnh nguy hiểm như thế?"

"Đúng vậy, nếu đối phương là bang phái khác thì không sao, nhưng đây lại là người của bang Liệt Diễm, họ có thể lực không thua gì chúng ta!"

"Tại sao đương gia không tự mình xuất quân, đập tan sự kiêu ngạo, phách lối của bang Liệt Diễm? Rõ ràng ngài ấy là người hiểu tính tình của bang chủ bang Liệt Diễm nhất, dù sao trước đó cũng chỉ có ngài ấy là người liên hệ với Liệt Diễm."

". . . . . ."

Nhan Dịch ngồi lặng lẽ trên ghế, nhãn nhã uống trà, để mặc cho các nguyên lão đầy lòng căm phẫn, tranh luận đến đỏ mặt tía tai. Đợi mọi người nói được cũng kha khá rồi, hắn mới lên tiếng không nhanh không chậm nói:

"Đương gia quyết định như vậy tự có lý của anh ấy. Chúng ta thân là thuộc hạ, chỉ cần tuân theo mệnh lệnh của anh ấy là được rồi."

"Nhưng. . . . . ." Mọi người nghe xong, càng thêm không phục Nhan Hạo. Tại sao đương gia lại có thể độc tài độc đoán như vậy. Một nguyên lão lại nói.

Nhan Dịch ngồi thẳng lên, chặn ngang lời người kia:

"Đương gia đang bị thương, không thích hợp cho những chuyến đi dài. Anh ấy ở lại trụ sở sẽ phát huy được tác dụng lớn nhất. Được rồi, giải tán thôi."

"Đương gia bị thương?"

Mọi người đều mở to hai mắt, nâng cao âm lượng hỏi, giọng tràn đầy khó tin. Tám năm rồi, kể từ ngày đại thiếu gia ngồi lên vị trí gia chủ, chưa bao giờ thấy hắn bị thương. Hôm nay lại nghe nói hắn bị thương, sao có thể làm cho người ta không kinh ngạc được. Rút cuộc là người phương nào mà lại có khả năng làm cho đương gia bị thương chứ?

Nhan Dịch dùng cặp mắt bén nhọn nhìn lướt qua mọi người, vỗ tay “bốp” một tiếng khiến cho phòng nghị sự yên tĩnh trở lại. Hắn nói rất nghiêm túc:

"Việc này không thể đưa ra xì xào bàn tán được. Nếu bây giờ thông tin đương gia bị thương truyền ra ngoài, sẽ dẫn tới sự hoang mang cho người trong gia tộc. Đương gia bị thương cũng là do người của bang Liệt Diễm làm, vì vậy chúng ta nhất định phải dốc toàn lực để đập tan thế lực của bọn họ."

"Việc đó, Nhị đương gia có biết vì sao bang Liệt Diễm lại ra tay với đương gia không?" Một nguyên lão nhỏ giọng hỏi. Bao lâu nay hai bên đều sống yên ả trong hòa bình, đột nhiên trở mặt nhất định phải có nguyên nhân. đọc thêm nhiều truyện hay tại Doc Truyen . o r g

Nhan Dịch ném một câu nói ra khắp phòng nghị sự:

"Đương gia vì tìm chủ mẫu cho chúng ta, đã đến địa bàn của bang Liệt Diễm, cướp người phụ nữ của Lăng Diệp —— người huynh đệ tốt nhất của Liệt Diễm."

Các vị nguyên lão nghe xong, sự bất mãn đối với Nhan Hạo có thể nói là lên tới cực điểm.

……………………..

"Đương gia, thật sự phải làm như vậy sao?"

Ngân Kiếm vừa thay thuốc cho Nhan Hạo, vừa thấp giọng hỏi. Ở Nhan gia, nếu hỏi có ai dám cả gan chất vấn quyết định của Nhan Hạo, thì cũng chỉ có Ngân Kiếm thôi. Từ nhỏ Ngân Kiếm đã đi theo bên cạnh Nhan Hạo, cùng hắn vượt qua đủ những tháng ngày bôn ba, cũng được coi như là bạn thân của hắn.

Nhìn sắc mặt Nhan Hạo lúc này không tốt lắm, khác xa hoàn toàn với vẻ khỏe mạnh lúc ở phòng nghị sự. Hắn cười yếu ớt, điềm nhiên nói:

"Để Nhan Dịch đi đối kháng với bang Liệt Diễm là cách tốt nhất. Nếu hắn không cẩn thận bị chết, thì cha và đám chó trung thành kia cũng không thể trách tôi được, vì dù sao tôi cũng không động thủ với hắn. Còn nếu hắn không chết, sau khi tranh đấu với bang Liệt Diễm trở về, thì đám người ủng hộ hắn cũng đã bị tôi xử lý gần như xong rồi."

Hắn dừng một chút, tiếp tục nói: đọc chương mới nhanh nhất tại Doc Truyen . o. r .g


"Cậu nghĩ, Liệt Diễm trực tiếp tuyên chiến với chúng ta, phá hủy Trung tâm số 3, đến tột cùng là vì sao hả? Chỉ là muốn thừa dịp tôi đang bị thương, làm suy yếu thế lực của Nhan gia? Hay là vì muốn báo thù cho người phụ nữ kia?"

Úc Hàn Yên. . . . . . Không phải đã chết chứ? Nhưng mà, nhảy từ độ cao như thế xuống, bị chết cũng chẳng có gì lạ. Thật đáng tiếc! Không dễ gì mới có người phụ nữ khiến hắn động lòng.

Ngân Kiếm băng bó cẩn thận vết thương cho Nhan Hạo, giúp hắn mặc quần áo chỉnh tề xong, cung kính nói:

"Có lẽ là cả hai nguyên nhân."

Newyork, 3h chiều tại trụ sở bang Liệt Diễm.

"Tổng giám đốc, chủ tịch tập đoàn Bạch Thị mời ngài 7h tối nay dùng cơm tại Thiên Thượng Nhân Gian. Ngài ấy nói là sau khi ăn xong muốn trao đổi với ngài về cuộc thi thiết kế đá quý “Giấc mơ màu xanh”."

Mẹ nó. . . . . . Vẫn còn bám đến nghiện sao?! Lăng Diệp đứng phắt dậy, mặt đen lại, quát to vào di động:

"Gửi số điện thoại di động của tên khốn Bạch Triết Hiên cho tôi."

Nửa phút sau.

"Tổng giám đốc Lăng, thật hiếm thấy nha, anh lại đích thân gọi điện cho tôi."

Lăng Diệp không thèm để ý tới câu chào hỏi hàn huyên của hắn, thô lỗ cắt ngang lời hắn, lạnh lùng cảnh cáo:

"Bạch Triết Hiên, đừng tưởng là tôi không biết vì sao anh muốn gặp tôi tới tấp. Tôi khuyên anh, tốt nhất nên sớm quên việc tơ tưởng đến Úc Hàn Yên đi, đừng có mà giở mánh khóe trước mặt tôi. Phụ nữ trên đời đầy rẫy, anh muốn ai cũng được, ngoại trừ Úc Hàn Yên. Bởi vì, cô ấy là người phụ nữ của tôi."

Người ở đầu điện thoại bên kia trầm mặc một lúc lâu, sau đó nhàn nhạt nói:

"Hai người đính hôn rồi sao?"

Lăng Diệp sững sờ, lập tức lên tiếng:

"Lập tức."

Người đầu điện thoại bên kia lại trầm mặc một hồi lâu, nói không sợ chết:

"Đây không phải là chưa đính hôn sao? Với lại, cứ coi như là đã đính hôn đi, cũng có thể từ hôn; cho dù là kết hôn, vẫn có thể ly hôn. Huống hồ hiện tại nam chưa cưới, nữ chưa gả, chẳng có gì gò bó cả, tôi muốn theo đuổi cô ấy, có gì là không được?"

"!" Vẻ bình tĩnh thường ngày của Lăng Diệp đều mất hết, dường như chỉ cần đụng đến vấn đề của Úc Hàn Yên, thì anh rất dễ trở nên luống cuống, giống như lúc này, anh thật sự muốn lấy đi sinh mạng của Bạch Triết Hiên. Đột nhiên anh nghĩ đến điều gì đó liền điềm tĩnh lại, tự tin nói:

"Cô ấy sẽ không thích anh đâu, anh nên sớm từ bỏ đi."

"Vì sao lại khẳng định như thế?"

Ánh mắt Lăng Diệp lấp lánh, tâm trạng rất tốt nói:

"Anh không nhớ là cô ấy không thích anh đụng vào người cô ấy sao?"

"Đây chỉ là tạm thời thôi. Chờ sau khi chúng tôi chín mùi rồi, cô ấy tự nhiên sẽ không còn bài xích chuyện tôi đụng vào nữa."

Lăng Diệp nhíu mày, dội cho hắn một gáo nước lạnh nói:

"Người phụ nữ này thích người có thân thể sạch sẽ. Anh cho rằng, cô ấy sẽ thích một người đã ngủ với hàng ngàn người phụ nữ như anh sao? A, chân thành nhắc nhở anh một chút, chỗ này của tôi còn có đoạn video quay lại cảnh làm tình của anh và hai người phụ nữ đó. Anh yên tâm, tôi sẽ để cho cô ấy xem thật kỹ. Anh cứ chờ sự phản hồi của cô ấy đi."

Lúc trước khi Mạc Vũ đưa đoạn video này cho anh xem, anh còn chửi bới hắn một trận, không ngờ, hôm nay nó lại có thể phát huy tác dụng lớn đến như vậy. Bây giờ anh cảm thấy vô cùng may mắn, vì mình đã không xóa đoạn video kia đi.

Đăng bởi: admin