"Em nghỉ ở đâu?" Lăng Diệp đột nhiên hỏi.

"Cung điện Lăng Thị." Úc Hàn Yên nhìn ra ngoài cửa sổ không chớp mắt, lơ đễnh đáp.

Lăng Diệp gật đầu đưa tay bấm điện thoại, giao phó:

"Qua Cung điện Lăng Thị lấy hành lý của Úc Hàn Yên chuyển đến biệt thự cho tôi."

"Tại sao tôi phải ở trong biệt thự của anh?" Úc Hàn Yên chợt quay đầu trừng mắt nhìn anh, lạ lùng hỏi.

"Em thử nói xem? Em là nô bộc của anh." Lăng Diệp liếc cô, nhẹ giọng hỏi ngược lại.

"!" Sao có thể có người ngang ngược, bá đạo đến như thế?!

Khóe miệng Lăng Diệp khẽ nhếch lên, cười xấu xa nói:

"Em cứ nhìn anh chằm chằm, là đang xin anh hôn em sao?"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Hàn Yên đỏ lên, không thèm nhìn anh ta nữa, tức giận nói:

"Vô liêm sỉ!"

Nhìn thấy dáng vẻ xù lông của cô, Lăng Diệp vô cùng vui, tiếp tục trêu chọc:

"Em nói anh vô liêm sỉ, anh không làm chuyện vô liêm sỉ, có phải là sẽ không xứng đáng với danh hiệu em ban cho không?"

Úc Hàn Yên nhìn bộ móng vuốt ma quỷ đang tới gần bộ ngực mình, xấu hổ cùng giận dữ không thôi, phát vào nó một cái đẩy ra. Vì sợ Lăng Diệp sẽ tìm được sơ hở trong lời nói của mình, nên trong lúc nhất thời, cô chưa tìm ra được từ ngữ gì thích hợp để mắng anh, đành phải nuốt cục tức vào trong bụng.

Khóe miệng Lăng Diệp cong lên thành hình vòng cung. Cuộc đời anh từ nay về sau sẽ lại có thêm một thú vui nữa - trêu chọc cô.

20 phút sau, xe chạy đến một ngôi biệt thự có không gian khá sang trọng. Kiến trúc bên trong biệt thự mang những phong cách khác nhau, có kiểu Tây Ban Nha, có kiểu Trung Quốc hiện đại, có kiểu Rococo (phong cách nghệ thuật và thiết kế nội thất của Pháp thế kỷ 18), có kiểu Baroque (một phong cách nghệ thuật bắt nguồn từ Phục Hưng Ý), v.v…

Bao quanh biệt thự là những thảm cỏ xanh đan xen những khóm hoa hồng trông vô cùng đẹp mắt. Đèn đường có tạo hình độc đáo, cộng thêm một đài phun nước nhỏ, càng làm cho khung cảnh trước mắt sáng ngời.

Biệt thự Lăng Diệp mang phong cách đơn giản hiện đại, lấy màu trắng làm chủ đạo, bên trong được trang hoàng vô cùng xa hoa, nhưng lại có vẻ đơn giản trang nhã, mà không quá phức tạp. Từ đó có thấy rõ độ giàu có cũng như gu thẩm mỹ của anh.

Lăng Diệp thấy đôi mắt to, đen trắng rõ ràng của Úc Hàn Yên nhìn khắp nơi đánh giá cũng không ngăn cản. Anh ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, hỏi hơi mong đợi:

"Thích không?"

Mọi thứ ở ngôi biệt thự này đều vô cùng vừa mắt Úc Hàn Yên, chỉ là cô không muốn nói ra suy nghĩ thật trong lòng, không muốn Lăng Diệp được đắc ý, nên cười hỏi:

"Nếu như tôi không thích, anh sẽ cho người sửa lại sao?"

Sắc mặt Lăng Diệp hơi lạnh, rất không nể mặt nói:

"Không! Anh thích, em nhất định phải thích."

Đầu Úc Hàn Yên đầy vạch đen, làu bàu nói:

"Vậy anh hỏi tôi làm gì!" Đúng là tên xấu xa!

Mới vừa rồi Lăng Diệp còn hy vọng sẽ được nghe từ ‘thích’ từ miệng người kia, mặc dù không biết tại sao, nhưng trong lòng anh lại có chút mong chờ. Anh không tiếp tục đề tài này nữa, mà ra lệnh như một ông vua:

"Nấu cơm đi."

Úc Hàn Yên bĩu bĩu môi, ngồi ăn vạ cạnh Lăng Diệp nói:

"Không biết nấu."

Thật ra, bất kỳ ai đã được trải qua một lớp huấn luyện nghiêm khắc để trở thành sát thủ, thì việc không biết nấu ăn là điều không thể. Nhưng mà, cô chính là không muốn làm tay sai của anh ta đó.

Lăng Diệp nhíu mày, thờ ơ như không có chuyện gì, nhếch nhếch môi, bất ngờ xoay người đè lên người Úc Hàn Yên, dùng giọng khêu gợi hỏi:

"Không biết sao? Hử?"

Nói xong, môi anh càng lúc càng đến gần môi người kia, giống như sẽ yêu cô luôn vậy.

Từng hồi chuông báo động vang lên trong lòng Úc Hàn Yên, cô vội vàng đổi giọng:

"Tôi nấu, tôi nấu."

Sau khi nhận được đáp án mong muốn, Lăng Diệp đứng dậy không chút lưu luyến, đi đến cầu thang thì nói:

"Vậy nấu nhanh lên."

Mặt Úc Hàn Yên đen xì, nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh khẽ nguyền rủa:

"Mẹ nó. . . . . . Lần nào cũng dùng chiêu này."

Bước chân đang lên cầu thang của Lăng Diệp hơi dừng, khí thế bức chết người không cần đền mạng, lành lạnh nói:

"Ai bảo lần nào nó cũng đúng đây?" Hơn nữa, cảm giác hôn cô có vẻ cũng không tệ.

". . . . . ."

Đàn ông như thế còn cần đến phụ nữ sao? Nhất định là Thượng Đế đã uống say, nên mới tạo ra được một người lợi hại như anh ta.

Úc Hàn Yên thức thời chọn cách im lặng. Cô đi đến chiếc tủ lạnh cao khoảng 1m6 màu đỏ thẫm mở cửa ra, muốn xem bên trong có gì. Thịt dê, thịt bò, thịt heo, thịt gà, thịt vịt, cải trắng, củ cải, cà chua, dưa chuột. . . . . . Cái gì cần có đều có, hơn nữa đều vô cùng tươi, xem ra mới được đưa tới lúc sáng.

Lăng Diệp không thích dùng cơm ở ngoài, trừ khi có hẹn bên ngoài, còn không anh hầu như đều ăn cơm ở nhà. Vì vậy, đồ ăn trong tủ lạnh của anh ngày nào cũng được thay. Mỗi lần anh muốn ăn cơm ở nhà đều sẽ báo trước cho đầu bếp riêng của mình. Hôm nay anh vốn định sẽ đi ăn cùng ông nội, cho nên mới không báo cho đầu bếp, không ngờ ông cụ lại cho anh leo cây. Chỉ có điều như thế cũng hay, anh rất vui lòng được thưởng thức tài nghệ nấu nướng của Úc Hàn Yên.

Lăng Diệp thay một bộ đồ ở nhà, ngồi trước bàn làm việc trong thư phòng, nhìn chăm chú vào màn hình vi tính trước mặt, mười ngón tay gõ như bay trên bàn phím.

"Reng reng reng. . . . . ."

Một hồi chuông điện thoại di động đột ngột vang lên phá tan sự yên tĩnh trong căn phòng.

Động tác trong tay Lăng Diệp dừng lại, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào biểu đồ cổ phiếu trên màn hình. Anh cầm di động lên, nhàn nhạt hỏi:

"Chuyện gì đây?"

Giọng nói đầy hưng phấn của ông nội ở đầu bên kia truyền đến:

"Cháu mang Úc Hàn Yên đi đâu rồi?"

Lăng Diệp lơ đễnh đáp:

"Biệt thự của cháu."

"Ha ha, được được được! Vậy ông nội sẽ không quấy rầy các cháu nữa."

"Uhm."

Lăng Diệp đặt điện thoại di động xuống, tiếp tục tập trung vào công việc.

Trong phòng bếp tầng một, Úc Hàn Yên vừa đun thức ăn, vừa thái rau thần tốc trên thớt. Khóe miệng cô khẽ nâng lên, có thể nhìn ra tâm trạng không tệ.

Cô rất thích nấu ăn. Mỗi một món ăn tự tay cô làm ra, đều mang đến cho cô cảm giác rất thành tựu, rất hạnh phúc.

"Đing đong, đing đong."

Lông mày Úc Hàn Yên khẽ nhăn lại. Cô rửa tay bước nhanh ra cửa, nhìn lướt qua hình ảnh trên màn hình mới mở cửa.

Người đến mặc bộ âu phục, vừa nhìn thấy Úc Hàn Yên liền cung kính nói:

"Chào cô! Đây là hành lý của cô Úc."

Úc Hàn Yên hơi nhìn người kia, đón lấy hành lý của mình, lịch sự nói:

"Cám ơn" Sau đó đóng cửa lại, vội vàng quay vào bếp, rất nhanh các món đã được xúc ra đĩa.

"Lăng Diệp! Xuống ăn cơm!"

Sau khi bưng món cuối cùng đặt lên bàn, Úc Hàn Yên gào lên. Vừa gào xong cô đã hận không thể cắn đứt luôn đầu lưỡi mình đi. Sao cô lại cứ như thế trở thành nô bộc của anh ta đây?!

Lăng Diệp khẽ cau mày, vô cùng tao nhã đi xuống lầu, vừa đi về phía bồn rửa tay, vừa nói:

"Gọi anh là Diệp."

Động tác múc canh của Úc Hàn Yên hơi dừng lại. Cô cự tuyệt không chút do dự:

"Không gọi." Kỳ cục, buồn nôn. . . . . .

Lăng Diệp nhíu mày, ngồi vào bàn ăn, nhìn sắc mặt hơi đen của người kia, còn đổ thêm dầu vào lửa nói:

"Hoặc không em có thể gọi anh là ông chủ."

". . . . . ."

Sao anh không chết luôn đi? Khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Hàn Yên đã đen hoàn toàn. Cô phát huy triệt để câu nói ‘im lặng là vàng’, hung hăng nhai đồ ăn trong miệng, giống như món ăn đó là Lăng Diệp vậy, phải nhai cho anh nát bươm.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiểu Thuyết hay