Quả thật, Bạch Triết Hiên không thể tin vào tai mình, đoạn video kia. . . . . . Không phải là hắn đã cho người xử lý sạch sẽ rồi sao? Tại so Lăng Diệp lại có được? Hắn trấn định lại vẻ bình tĩnh, chế giễu:

"Không ngờ đường đường là chủ tịch tập đoàn Lăng Thị cũng sẽ dùng đến thủ đoạn hèn hạ như vậy. Thật khiến cho tôi được mở rộng tầm mắt."

Đối với câu nói châm chọc của đối phương, Lăng Diệp không tức giận chút nào, rủ rỉ nói:

"Anh cũng có thể làm như thế."

Bạch Triết Hiên tức giận sôi lên. Ai mà chẳng biết Lăng Diệp hắn không gần phụ nữ, thân thể vô cùng sạch sẽ. Hắn muốn làm như thế cũng phải có chứng cớ mới được. Nhưng chuyện chưa từng xảy ra thì sao có thể có chứng cớ được? Ngụy tạo chứng cớ? Bạch Triết Hiên hắn coi khinh.

"Nói đi, phải như thế nào thì anh mới không đưa đoạn video đó cho cô ấy xem?"

Lăng Diệp nhếch nhếch khóe môi, nói:

"Không được có ý đồ với cô ấy."

Rút cuộc Bạch Triết Hiên cũng biết cái gì là một lần sảy chân để hận nghìn đời rồi. Chết tiệt! Lúc trước hắn nên đem người phụ nữ đã đặt trộm máy quay trong phòng hắn, băm ra thành nghìn mảnh mới đúng, chứ không chỉ đơn giản để cho cô ta sống nốt quãng đời còn lại trong ngục. Hắn chần chờ một lúc mới nói:

"Được." Nói xong, trong lòng bồi thêm một câu: "Mới lạ."

Lăng Diệp lấy được đáp án mong muốn liền hài lòng cúp điện thoại. Chẳng biết tại sao, bây giờ anh rất muốn đi trêu chọc Úc Hàn Yên, để cùng cô chia sẻ niềm vui với mình. Nghĩ vậy, bước chân anh vô tình đi tới phòng y tế.

"Em làm gì đó!"

Lăng Diệp vừa mở cửa, chỉ thấy Úc Hàn Yên đã tung chăn ra, đang định đứng dậy.

Úc Hàn Yên chớp chớp mắt, không hiểu tại sao anh lại tức giận như thế. Cô chỉ về phía bình nước cách đó không xa nói:

"Muốn uống nước."

Lăng Diệp bước qua, hai tay đặt lên hai vai cô, ấn cô trở về trên giường, sau đó giúp cô đắp lại chăn, rồi mới quát lên:

"Đầu giường em không phải có cái nút sao? Muốn uống nước sao không đưa tay ra ấn vào đó? Cậy khỏe gì chứ! Nhìn xem cơ thể em đến bao giờ mới hồi phục lại được! Lúc trước cũng như vậy, rõ ràng chỗ bị Nhan Hạo bắt đi ngay sát biệt thự, chỉ cần em lớn tiếng kêu lên là anh đã nghe thấy rồi. . . . . ."

Nhìn người đàn ông đang lải nhải trước mặt, đầu Úc Hàn Yên hiện đầy vạch đen, cô nói yếu ớt:

"Cái đó, anh có thể lấy cho tôi ly nước được không?"

Lăng Diệp nghe xong liền xoay người đi lấy nước cho cô, nhưng vẫn chưa thấy quở trách đủ lại nói:

"Cũng không biết trong óc em là mớ hỗn độn gì nữa? Chẳng lẽ anh không đáng để em tin tưởng đến như vậy sao? Không đáng để em dựa vào sao?"

Úc Hàn Yên nghe đến đó, nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Lệ thuộc vào người khác thì tôi đã chết từ lâu rồi."

Bản tính thiện lương của Lăng Diệp giống như đang ngủ đông gặp một trận khó chịu. Anh đã quên mất cô là “Ảnh”, quên mất việc cô luôn phải dựa vào chính bản thân mình để đi đến ngày hôm nay. Yêu cầu một người từ bỏ thói quen đã được hình thành mấy chục năm trong một thời gian ngắn là điều không thể. Giọng anh ôn hòa xuống, nói:

"Nhớ đó, từ nay về sau em có thể tha hồ dựa vào anh."

"Tại sao?" Mời các bạn sang web Doc Truyen . o r g đọc nhé

Trước ánh mắt nghiêm túc của Lăng Diệp, Úc Hàn Yên lẩm bẩm hỏi. Tại sao cứu cô? Tại sao phải chăm sóc cô? Tại sao phải báo thù cho cô? Tại sao muốn cô phải nương tựa vào anh? Cô không hiểu rút cuộc là trong đầu Lăng Diệp đang suy nghĩ gì.

Lăng Diệp nâng đầu giường lên cao để Úc Hàn Yên uống nước được dễ dàng. Lúc này anh mới đưa chiếc ly có bảy phần ba nước đến trước miệng cô, vụng về giúp cô uống.

Chỉ một lát sau Úc Hàn Yên đã uống hết ly nước.

Lăng Diệp thấy vậy dịu dàng hỏi:

"Uống nữa không?"

Thấy người kia khẽ lắc đầu, anh xoay người đặt chiếc ly lên trên bàn, rồi quay lại đứng trước mặt cô, mặt đầy nghiêm túc nói:

"Bởi vì em là người phụ nữ của anh."

Úc Hàn Yên đảo mắt khinh khỉnh. Không phải cô mới chỉ hôn mê một giấc thôi sao? Như thế nào đã trở thành người phụ nữ của anh ta rồi hả? Cô bĩu môi, nói lẩm bẩm:

"Không phải là người hầu sao?"

Lăng Diệp nhếch nhếch môi, nói không nhanh không chậm:

"Chăm sóc anh + ngủ cùng anh thì là người hầu; chăm sóc anh + được anh yêu thương + ngủ cùng anh thì là người phụ nữ của anh. Em chọn cái nào?"

"Kẻ ngốc cũng biết phải chọn làm người phụ nữ của anh!" Úc Hàn Yên buông ra một câu không cần suy nghĩ.

Mưu kế của Lăng Diệp đã đạt được. Anh lộ ra nụ cười, cúi thấp đầu xuống, rủ rỉ bên tai cô:

"Cho nên em vui mừng, không hề do dự liền chọn làm người phụ nữ của anh?"

. . . . . . Khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Hàn Yên bất giác đỏ lên, không biết phải nói lại như thế nào. Cô nhắm mắt lại, nằm cứng đơ trên giường.

Lăng Diệp cho rằng cô mệt, liền giúp cô hạ giường thấp xuống ngang bằng. Trước khi đi, đột nhiên anh nghĩ ra điều gì đó, hỏi:

"Em quen dùng súng hay là dao găm?" Anh không thể đảm bảo lúc nào cũng ở bên cạnh cô được, để phòng ngừa, vẫn nên để cô mang theo vũ khí tùy thân thì hơn.

"Đều dùng được." Đối với sát thủ ở trình độ như cô mà nói, chẳng có lọai vũ khí nào mà không biết dùng cả. Người sát thủ đỉnh cao sẽ không chọn vũ khí. Mỗi lần cô làm nhiệm vụ, chọn vũ khí đều căn cứ vào tính chất nhiệm vụ.

Mấy ngày trước cô còn cho rằng, mình sẽ được sống những ngày bình thường, nhưng bây giờ cái ý nghĩ đó đã bị cô bóp chết hoàn toàn rồi.

"Ừ." Lăng Diệp đáp một tiếng rồi ra khỏi phòng.

"Diệp, quả nhiên cậu ở chỗ này." Tề Ngôn vừa lên tới lầu hai thì thấy Lăng Diệp đi ra từ phòng y tế.

Lăng Diệp vừa đi về phía Tề Ngôn, vừa nhàn nhạt hỏi:

"Chuyện gì?"

"Bên Italy vừa báo tin, bên Nhan gia đã có hành động rồi."

Lăng Diệp dừng lại bên cạnh Tề Ngôn, hỏi tiếp:

"Ai nhận nhiệm vụ đối phó chúng ta?"

"Nhan Dịch. Còn về Nhan Hạo, nghe nói hắn trấn giữ ở trụ sở chính." Tề Ngôn lên tiếng.

Lăng Diệp đưa tay vỗ vỗ lên vai Tề Ngôn, dùng giọng nói không cho cự tuyệt:

"Trong khoảng thời gian này, cậu chỉ cần nghĩ cách để cho thân thể cô ấy tốt lên là được, những việc khác cứ để tôi lo."

Tề Ngôn muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ đáp lại:

"Được!" Diệp quyết định như vậy chứng tỏ cậu ấy đã nắm chắc, mình chỉ cần nghe theo sự sắp xếp của cậu ấy là được.

Khu vực ngoại thành Newyork. Trong ngôi biệt thự mang phong cách rực rỡ có diện tích khoảng 4000m2. Một ông lão cao tuổi nhưng tinh thần tràn đầy năng lượng, trên đầu đội chiếc nón lá đang cắt tỉa cây cảnh. Dường như ông cụ coi đám hoa cỏ như là những đứa con nhỏ của mình vậy, ông ra sức “trang điểm” cho chúng thật xinh đẹp.

"Lão gia, hai ngày nay đều không thấy tiểu thiếu gia đến công ty." Một ông lão cũng khoảng tuổi như thế, bưng một ly nước đến sau lưng ông lão kia, báo cáo.

Có vẻ như ông lão cũng chẳng để ý lắm, động tác trên tay không hề dừng lại:

"Cô bé kia đâu?"

"Cũng không thấy xuất hiện ở công ty." Lão quản gia từ tốn bẩm báo.

Ông lão dừng động tác trong tay lại, đặt dụng cụ lên trên cỏ, rồi ngồi thẳng người bê ly nước lên uống. Ông uống được một hớp liền đặt chiếc ly lại trong khay, mặt mang theo nụ cười hỏi:

"Lão Tôn, ông không cảm thấy Lăng Diệp nhà chúng ta sắp có chuyện tốt rồi sao?"

Vẻ mặt ngàn năm không đổi của Lão Tôn cũng hiện lên nụ cười. Ông cụ lên tiếng đầy mong chờ:

"Hy vọng là như vậy."

Tiểu thiếu gia chán ghét phụ nữ như thế nào, ông đều biết rõ. Bây giờ lại nghe thấy có người phụ nữ đến gần được cậu, tin tức này không thể nghi ngờ đã làm cho lòng người phấn chấn. Có lần ông đã từng tưởng rằng, tiểu thiếu gia sẽ sống một mình cả đời……….

Đăng bởi: admin

Truyện Tiểu Thuyết hay