Hai con mắt của Lăng Diệp tối sầm mờ ám, chỉ một giây sau, thân hình to lớn của anh đã đè lên trên người Úc Hàn Yên. Hai môi kề nhau, anh đưa đầu lưỡi vào miệng cô nhẹ nhàng thăm dò, từ từ quét từ trên xuống dưới, rồi từ trái sang phải xong lại quét qua hai hàm răng thẳng đều, trắng toát của cô, cảm thụ nhiệt độ dễ chịu trong đó. Bàn tay anh theo quán tính di chuyển trên thân thể cô châm ngòi.

"Ưmh ưmh. . . . . ."

Úc Hàn Yên cảm thấy không thoải mái, hơi chau mày. Tứ chi cô giống như con bạch tuộc, quấn lấy người Lăng Diệp. Cô dùng sức xoay người để anh nằm dưới mình, sau đó mới hài lòng nhếch môi buông anh ra. Cô định xoay người tiếp tục ngủ, nhưng lại có cảm giác vùng eo và đầu của mình đang bị trói chặt, cánh môi dưới bất chợt đau xót. Cô không tự chủ được hơi há miệng kinh hô, cái dị vật thừa cơ liền xông vào miệng cô, dây dưa với lưỡi cô.

Úc Hàn Yên đột nhiên mở to hai mắt, nhìn thấy một khuôn mặt có ngũ quan đẹp như điêu khắc đang gần kề mặt mình, chỉ hơi giật mình.

Lăng Diệp thấy vậy, trong đôi mắt thâm thúy thoảng qua một nụ cười. Dáng vẻ mơ mơ màng màng của cô thật đáng yêu, làm cho người ta không nhịn được muốn giày xéo, ngấu nghiến cô một trận. Lần đầu tiên anh nhận ra, anh cũng có cái điểm “người lớn” này…

Sau khi lưỡi người kia đào sâu vào miệng cô, cuối cùng Úc Hàn Yên cũng tỉnh hẳn. Cô chống hai tay lên bả vai Lăng Diệp, muốn dùng đòn bẩy cách xa anh ra, nhưng lại nhận ra, cô không thể tách hai người ra được một chút nào. Cô ra sức lắc đầu, hai tay dùng sức đánh người bên dưới, trong miệng phát ra âm thanh ô ô.

Lăng Diệp sao có thể để ý đến sự cự tuyệt của cô chứ. Một lúc lâu sau, khi đã hôn đủ rồi anh mới buông thân thể đã mềm nhũn của Úc Hàn Yên ra.

Úc Hàn Yên yếu sức, vất vả lắm mới xoay người lại được. Cô mệt mỏi nằm trên gường, cũng chẳng buồn cử động, vừa há hốc mồm thở, vừa chất vấn người kia:

"Tại sao không dưng anh lại hôn tôi?!"

Lăng Diệp xoay người, nằm nghiêng đối mặt với Úc Hàn Yên, bàn tay vuốt ve chiếc bụng bằng phẳng của cô, hùng hồn đáp:

"Anh thích."

Nhất thời Úc Hàn Yên tức giận vô cùng. Mặt cô đen lại, đưa tay gạt cái nanh vuốt ma quỷ đang làm loạn trên bụng mình ra. Cô có còn nhân quyền nữa không đây!? Đột nhiên cô phát hiện ra một vấn đề, bực dọc làu bàu:

"Rõ ràng tôi đã khóa trái cửa. . . . . ."

"Đây là phòng ngủ của anh." Lăng Diệp nhíu mày, thầm thì nhấn mạnh.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Hàn Yên tối sầm lại. Cô nghiến răng nghiến lợi nói:

". . . . . . Tôi không muốn ở đây!"

Lăng Diệp đứng dậy, thờ ơ nói:

"Vậy em ra ghế sofa mà ngủ."

"Anh biết rõ ý tôi không phải thế! Tối muốn ra ngoài ở!" Úc Hàn Yên trừng mắt nhìn người đang đứng ở mép giường, nói rành rọt.

Lăng Diệp cúi đầu nhìn chằm chằm cô, từ trong miệng nhẹ nhàng phun ra mấy chữ:

"Đừng có mơ!"

Nói xong, anh xoay người đi tới trước tủ treo quần áo, vừa thong dong chọn y phục, vừa nói xa xôi:

"Em còn 10 phút nữa để thay quần áo và đi giầy."

Đôi tay Úc Hàn Yên nắm chặt tấm ga trải giường, cô hận không thể biến ngay thành con sói, cắn chết tên đàn ông Lăng Diệp đáng ghét kia. Cô lề mề trên giường thêm 5 phút nữa, sau mới bất đắc dĩ đứng dậy.

Lăng Diệp ngồi ở chỗ tay lái trên xe, nhìn đồng hồ đeo tay không chớp mắt, còn mười giây, chín, tám, bảy, sáu.

"Đi đâu?"

Úc Hàn Yên lao ra như một cơn gió, ngồi vào vị trí kế bên tay lái, tiện tay đóng cửa xe, vừa thắt dây an toàn, vừa tò mò hỏi.


"Studio A.L." Lăng Diệp giẫm chân ga, phóng vụt đi.

Studio A.L? Nhà thiết kế thời trang tài hoa trong huyền thoại AlexLauren vừa mở Studio sao?! Đến đó để làm gì? Nghe nói tính cách của người đó thối tha siêu cấp vô địch. Những người tới nhờ hắn thiết kế, bản thân hắn thấy thích mới làm. Khách hàng hâm mộ hắn nhiều không đếm xuể, nhưng đa phần đều bị hắn lạnh lùng đuổi đi. Nếu muốn được hắn đón tiếp, chỉ có tiền thôi thì chưa đủ, mà phải có tính cách, sự thưởng thức, cùng các khía cạnh khác hợp với khẩu vị của hắn mới được.

"Diệp!"

Úc Hàn Yên đi theo Lăng Diệp, vừa vào đến Studio A. L, còn chưa kịp nhìn rõ cách bài trí bên trong đã thấy một mỹ nam xinh đẹp đang kích động nhào về phía Lăng Diệp. Khóe miệng Úc Hàn Yên không tự chủ được hơi kéo ra, ai có thể nói cho cô biết đây là chuyện gì không hả.

Mặt Lăng Diệp đen lại, lạnh lùng đưa tay ra, ngăn cản hành động muốn ôm mình của người kia, nói ngắn gọn:

"Alex, cô ấy giao cho cậu."

Alex không cam lòng dừng lại trước cánh tay đang chìa ra của Lăng Diệp. Hắn nhìn người đứng phía sau anh, đột nhiên giống như phát hiện ra một vùng đất mới, thét to phấn khích:

"Phụ nữ! Anh tự mình đưa một cô gái đến chỗ tôi!"

Thì ra trên mạng nói Lăng Diệp không tới gần phụ nữ là sự thật! Vậy cô thì như thế nào chứ? Chân mày Úc Hàn Yên khẽ nhăn lại. Cô nhìn chằm chằm cái ót của Lăng Diệp, có một thôi thúc muốn mổ xẻ nó ra.

Alex chuyển động xung quanh Úc Hàn Yên giống như một con bướm hoa hoét. Hắn chậc chậc miệng tán dương:

"Cực phẩm! Cực phẩm nha!" Miệng nói, nhưng tay lại đưa ra vỗ vỗ vào chiếc mông căng tròn của Úc Hàn Yên.

Hai đầu lông mày của Úc Hàn Yên rét lạnh. Cô vội vang xoay người, chụp lấy tay hắn, hung hăng vặn một cái, đồng thời đưa chân trái ra đạp vào ngực hắn không chút lưu tình, rồi khoanh hai tay trước ngực, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống người vừa bị đạp ngã xuống đất.

Alex kêu lên một tiếng khổ sở, gương mặt tuấn tú nhăn lại, đưa tay xoa cái mông, tố cáo:

"Diệp! Anh quản lý phụ nữ của anh nha!"

Lúc Lăng Diệp xoay người lại, thấy trên người Úc Hàn Yên tản ra đầy sát khí, nhưng anh chỉ trơ mắt, lạnh lùng nhìn Alex bị đánh, không có bất kỳ ý định ngăn cản nào. Hắn quả thực không muốn sống nữa sao, dám động vào người phụ nữ của anh. Khuôn mặt anh âm trầm, dùng giọng rét lạnh thấu xương nói:

"Nếu tôi không nể tình mối thâm giao của chúng ta mấy năm qua, ít nhất tôi sẽ lột đi một lớp da của cậu."

". . . . . ." Alex đầy tội nghiệp nhìn Lăng Diệp đứng trước mặt. Hắn thật sự không có ý gì, chỉ là đơn thuần muốn vỗ vỗ mông cô thôi.

Lăng Diệp phớt lờ ánh mắt của hắn, lạnh lùng nói:

"Chọn đồ cho cô ấy ngay đi." Rồi đi tới ghế sofa ngồi đọc báo.

Alex làu bàu nói:

"Đúng là có tí phụ nữ có khác, không có nhân tính."

Một tiếng rưỡi sau, Alex kéo chiếc rèm màu be chấm đất ra, không tiếc lời khen nói với Lăng Diệp:

"Chiếc váy này đúng là dành riêng cho cô ấy nha! Cô ấy là người con gái đẹp nhất mà tôi đã từng gặp, không ai sánh được!"

Lăng Diệp ngẩng đầu lên, giây phút anh nhìn thấy Úc Hàn Yên, hai mắt liền phát sáng, trái tim đập rộn ràng.

Chiếc váy đuôi cá dáng dài cúp ngực màu đỏ chót, kết hợp với làn da mịn màng, sáng láng, trong suốt của cô càng tăng thêm vẻ quyến rũ. Chất tơ lụa bó sát vào thân thể để lộ ra đường cong hoàn mỹ, từ phần trên đầu gối xuống dưới được thiết kế rối bù, làm tôn lên nửa người dưới thon dài của cô. Mái tóc dài màu hạt dẻ được búi rối thấp, lỏng lẻo sau đầu, lộ ra vẻ cuốn hút sang trọng. Đôi khuyên tai tua rua đính kim cương nửa ẩn nửa hiện, giống như dòng nước suối đang trút xuống, khiến cho người khác thật muốn đưa tay chạm vào.

Vâng trán đầy đặn mịn màng; hai con ngươi trong mắt sáng ngời; chiếc mũi xinh xắn tinh tế; đôi môi đỏ mọng ướt át; chiếc cổ cao trắng nõn; bờ vai mượt mà mê người; xương quai xanh hoàn mỹ tinh xảo; bộ ngực cao đẫy đã; vòng eo con kiến chưa được một nắm. . . . . . Úc Hàn Yên xinh đẹp, mỹ miều như thế, thật khiến người ta muốn giấu đi, để thưởng thức một mình.

Đăng bởi: admin