Một tháng sau.

Công quốc Monaco, Mont Carlo, là một trong ba nơi có sòng bạc lớn nhất thế giới. Cái thành phố nhỏ nhưng tinh tế này, không chỉ có sòng bạc số một thế giới Mont Carlo, mà còn có hệ thống khách sạn và sân khấu nhạc kịch sang trọng vào bậc nhất thế giới, cùng với bãi biển tuyệt vời, vân vân….

Lúc này, Úc Hàn Yên đang ở trong một khu vực nghiêm ngặt nhất, của sòng bạc mang kiến trúc theo kiểu cung điện - Mont Carlo để đặt cược. Không thể không nói, hôm nay cô thật đen đủi. Cô đang chơi trò chơi đặt cược có khá nhiều cơ hội chiến thắng, nhưng mà, cô đã chơi ở đây nửa ngày rồi, lại vẫn không thể thắng nổi lần nào.

Cúi đầu nhìn xuống hai bàn tay trống rỗng, cô ngẩng đầu thở dài bất đắc dĩ. Năm tỷ Dollar - bốn tiếng đồng hồ đã tiêu hết. . . . . . Những năm này, cô thật vất vả mới che giấu tổ chức, đem 7 phần 8 trong số tiền có được chuyển vào một tài khoản mới. Trong chớp mắt đã đi tong một nửa. Thôi, vui chơi như thế đủ rồi.

………………

"Thế nào, Nhan thiếu có hứng thú với cô gái đó sao?"

Hoàng tử Monaco Anca Liệt nhìn người đàn ông hào hoa phong nhã, khóe miệng đang nhếch lên, nhìn chằm chằm vào người khách có vận số không tốt trên màn hình giám sát, ngồi phía đối diện, tò mò hỏi.

Hai tròng mắt màu lam thâm thúy của Nhan Hạo lộ ra tia hứng thú. Hắn lắc lắc ly rượu vang đỏ trong tay, dùng giọng nói trầm thấp, tà mị nói:

"Anh không cảm thấy cô ấy rất thú vị?"

Anca Liệt cười cười, nói:

"Quả thật rất thú vị, vẫn đặt số 5, sự cố chấp này quả thật khó thấy."

Nhan Hạo vẫn nhìn dán mắt vào màn hình, cho nên lúc Úc Hàn Yên ngẩng đầu thở dài, hắn đã may mắn nhìn thấy rõ ràng dung mạo của cô. Chỉ thấy cô khoảng chừng 20 tuổi, lông mày như vẽ, mắt đen như nước sơn, làn da giống như bạch ngọc, có vẻ như là người Hoa, từ cái miệng nhỏ nhắn tỏa ra hơi thở có mùi đàn hương. Không thể nghi ngờ, cô gái này chính là một tuyệt thế giai nhân, có một không hai trên đời. Thế nhưng, thứ hấp dẫn hắn nhất, lại chính là đôi mắt như chứa đựng tất cả sự tươi sáng, ấm áp của cả thế giới. Điều này đối với loại người đã vùng vẫy một thời gian dài bên bờ đen tối như hắn, quả thật là sự cám dỗ tột cùng.

Hắn thấy cô gái trong màn hình đã đi xa, khẽ ngẩng đầu, đem chỗ rượu vang còn sót lại uống một hơi cạn sạch, rồi đặt chiếc ly thủy tinh lên bàn, đứng thẳng dậy, đôi tay cắm hờ hững trong túi quần, nói:

"Tôi đồng ý với yêu cầu của anh, chỉ có điều, tôi muốn thông tin về cô ấy."

Anca Liệt nhất thời hớn hở ra mặt. Đối với hắn mà nói, để có được thông tin của khách đến chơi bạc, là một chuyện quá đơn giản. Chỉ cần đưa một chút thông tin mà hắn có thể nhận được một số lượng lớn vũ khí tiên tiến, hơn nữa, lại không cần phải thanh toàn tiền luôn một lần. Không thể nghi ngờ, đây chính là một điều vô cùng tốt.

"Được, không thành vấn đề. Bốn mươi phút sau, tôi sẽ đưa tất cả những thông tin về cô ấy đến trước mặt ngài."

………………….

Úc Hàn Yên hơi bực mình quay về khách sạn Paris Hotel. Cô lười biếng nằm vô lực trên chiếc giường lớn trong phòng, xem đủ loại tin tức trên mạng.

Một thông báo tuyển dụng xuất hiện đột ngột trước mắt cô —— Tập đoàn Lăng Thị tuyển trợ lý đặc biệt cho tổng giám đốc. Yêu cầu: Nữ, dung mạo đoan trang. Tuổi từ 20 đến 25. Cao từ 160cm đến 170cm. Cân nặng từ 50 đến 55kg.

Đọc đến đây, cô im lặng một hồi. Đây không phải là biến tướng của cuộc thi chọn người đẹp sao? Cô định bỏ qua mục này. Đợi đã, một tuần chỉ cần đi làm bốn buổi, lương 20 triệu Dollar một năm.

Oa chậc chậc, có vẻ không tệ a! Chỉ cần đi làm từ thứ hai đến thứ năm, như vậy từ thứ 6 đến chủ nhật là mình có thể tiếp tục rong chơi rồi. Đối với một công việc bình thường như thế này, mức lương trả như vậy đã là rất hào phóng rồi. Coi như đó là một trải nghiệm khác của cuộc sống đi.

Cô nhìn lại: Thông thạo ít nhất 5 loại ngôn ngữ: Anh, Trung, Đức, Nhật, Pháp; kỹ thuật lái xe tốt, có bằng lái xe; không “biết” say rượu (*); lý trí; không ham sắc; võ thuật càng giỏi càng tốt. . . . . .

((*)Trong bản cv để là "ngàn chén không say" -> nên ta để thành như thế ^^ )

Úc Hàn Yên nhéo nhéo chiếc miệng xinh đẹp, đây không phải là công việc đưa ra vì cô sao? Được! Làm vậy.

Người đủ điều kiện, 9h sáng mai đến thẳng trụ sở chính của tập đoàn Lăng Thị phỏng vấn. Người không đủ điều kiện, xin vui lòng không ôm theo ảo tưởng để đến phỏng vấn, nếu phát hiện ra, sẽ bị xử lý nghiêm khắc.

Ngày mai? Newyork?! Được rồi. . . . . . Úc Hàn Yên nhanh chóng đứng dậy, kéo va li ra, sắp xếp qua loa đồ đạc của mình, đi giày cao gót vào, dáng vẻ ngao du đi ra cửa.

………………..

Phòng tổng thống, khách sạn Paris Hotel.

"Cốc… cốc…."

"Vào đi."

Nhan Hạo cởi ba khuy dưới cổ áo sơ mi trắng, lộ ra lồng ngực rắn chắc, sexy. Đôi tay thon dài cắm trong túi quần tây, đứng đối mặt với chiếc cửa sổ to sát đất, đưa lưng về phía cửa. Hắn nghe thấy tiếng gõ cửa, cũng không quay đầu lại, nhàn nhạt nói.

"Nhan thiếu, đây là thông tin ngài muốn." Anca Liệt đi tới sau lưng hắn, giọng nhẹ nhàng, hơi kính cẩn nói.

Mặc dù hắn là hoàng tử của Monaco, cũng là người kế vị ngôi vua hợp pháp nhất, nhưng khi đứng trước người đàn ông này, hắn cũng chẳng là gì cả.

Nhan Hạo - người đứng đầu nhà họ Nhan - gia đình giàu có nhất trong giới hắc đạo, ông trùm của giới súng ống đạn dược, chỉ một cái dậm chân cũng đủ làm cho thế giới rung chuyển.

Nhan Hạo khẽ nghiêng người, đưa tay nhận lấy tập tài liệu đối phương đưa cho, đọc nhanh như gió. Đến đoạn cuối, hắn khẽ nhăn mày, hỏi giống như không hỏi:

"Đi rồi?"

Anca Liệt lưỡng lự, sợ đối phương cụt hứng, hơi thấp thỏm nói:

"Dạ, tôi cũng vừa mới nhận được thông tin, 20 phút trước, cô ấy đã lên máy bay rời khỏi công quốc rồi."

Nhan Hạo phất phất tay, ý bảo hắn rời đi.

Anca Liệt do dự một hồi, vẫn là hỏi:

"Vậy thỏa thuận của chúng ta?"

Nhan Hạo cười như không cười nhìn hắn, hơi tà khí nói:

"Tôi nghĩ là chúng ta đã thương lượng xong."

"Dạ dạ dạ, cám ơn Nhan thiếu. Vậy tôi đi trước. Có việc gì xin cứ giao phó, nhất định tôi sẽ cố gắng hết khả năng của mình." Anca Liệt vội vàng nói, chỉ sợ đối phương đổi ý.

Nhan Hạo quay người về phía cửa sổ sát đất, khẽ ngẩng đầu, khóe môi nhếch lên một đường cong đẹp mắt, nhìn bầu trời đêm đầy sao, thấp giọng lẩm bẩm:

"Úc Hàn Yên sao?"

…………………….

Newyork, trụ sở chính tập đoàn Lăng Thị, phòng làm việc tổng giám đốc.

"Reng reng reng."

"Alo."

Lăng Diệp buông tài liệu trong tay xuống, cầm điện thoại lên, tựa lưng vào ghế, lên tiếng.

"Tiểu Diệp à, ông nội thật sự không ngờ, đến bây giờ còn có cô gái giỏi giang đến như vậy. Cháu biết không? Cô bé tên là Úc Hàn Yên, còn nhỏ tuổi như thế, nhưng đã thông thạo 8 thứ tiếng rồi, hơn nữa còn thật sự uống không “biết” say nha. Võ thuật thì càng giỏi, võ sỹ Taekwondo đai đen trong nháy mắt cũng bị con bé đánh bại. Còn có 3 cô gái nữa cũng rất được, bọn họ. . . . . ."

Lăng Diệp xoa xoa ấn đường, bất đắc dĩ nói:

"Ông nội, ông nói chuyện chính đi."

"Ah, bây giờ là cửa ải cuối cùng —— của ải mỹ nam. Cháu có muốn qua đây xem biểu hiện của các cô ấy một chút không?"

"Vâng."

Lăng Diệp đồng ý không chút do dự. Chỉ có anh mới biết, phụ nữ như thế nào mới không làm anh chán ghét.

Năm phút sau, bên ngoài cánh cửa thủy tinh của phòng phỏng vấn.

"Ông nội."

Lăng Diệp đi tới bên cạnh một ông lão có mái tóc bạc trắng, khuôn mặt hồng hào, nhìn dáng vẻ đang bừng bừng khí thế nói.

"Hắc hắc, cháu tới rồi. Đợi một chút đã, vẫn còn một người chưa thi xong." Ông lão khẽ quay đầu, mặt mày hồng hào nói.

Thật ra cái gọi là cửa ải mỹ nam - cửa ải cuối cùng mà các ứng viên phải vượt qua, chính là để cho các cô gái đối mặt trực tiếp với tất cả những chàng trai đẹp, sau đó các công cụ tinh vi sẽ ghi lại nhịp tim và suy nghĩ trong đại não của các cô, về độ YY (lả lướt).

Lăng Diệp gật đầu nhẹ, hai mắt sắc bén như tia X quang, nhìn quét qua đám người bên trong.

Cô gái này. . . . . .

Đăng bởi: admin

Truyện Tiểu Thuyết hay